Ngô Chí Kiên tiến một bước, Phạm Khả Hân lùi một bước.
Cứ như vậy cho tới khi chân Phạm Khả Hân va phải chiếc ghế ngồi để trang điểm.
Không còn đường lùi nữa, Phạm Khả Hân hụt chân ngôi luôn xuống ghế.
Hản chống tay ở hai bên người cô, khóa cô lại giữa bàn trang điểm và lông ngực của mình.
"Tôi cưng chiều cô quá nên sinh hư đúng không?"
"Em! em thề là em không có ý gì với anh ta hết.
"
Cơn ghen tuông dồn tới khiến Ngô Chí Kiên bị lấn át hết lý trí.
Hắn chỉ tin vào những điều mình thấy, và những thứ mình nghĩ.
Hắn áp đặt suy nghĩ của mình lên tất cả những người xung quanh.
Chỉ có người khác làm sai, còn Ngô Chí Kiên luôn đúng.
Hắn chính là đấng tối cao.
Kết thúc của chuyện đó là cơn mưa roi quất xuống da thịt mỏng manh của Phạm Khả Hân.
Người người nhìn vào ai cũng ghen tị với Phạm Khả Hân.
Ai cũng cho rằng cô may mãn khi lấy được chồng giàu và tâm lý, được nâng niu cưng chiêu như hoa như ngọc.
Nhưng nằm trong chăn mới biết chăn có rận.
TruyenLau
Nếu biết những gì Phạm Khả Hân phải trải qua khi bị chồng bạo hành cả về tinh thần lẫn thể xác, thì sẽ không ai dám đánh đổi cuộc sống của mình để lấy sự giàu sang, hào nhoáng bên ngoài của cô.
Sau khi đánh Phạm Khả Hân hết bó roi, Ngô Chí Kiên bắt đầu bạo ngược xé quần áo của cô.
Dù bị đánh tới thừa sống thiếu chết nhưng Phạm Khả Hân vẫn ý thức được việc bỉ ổi mà chông mình sắp làm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô dùng hết sức bình sinh gào thét: "Tránh ra! tránh xa tôi ra! cầu xin anh! tha cho tôi! xin hãy tha cho tôi! "
Ở ngoài phòng khách, Võ Quế Sơn và Chúng Thanh Phong đang bàn về kế hoạch đưa Ngô Chí Kiên vào tù thì nghe thấy tiếng ú ớ phát ra ở phòng ngủ dành cho khách.
Ngay lập tức, Chúng Thanh Phong đứng bật dậy, đi vê phía phòng ngủ.
Võ Quế Sơn cũng theo sát ngay phía sau để nếu cần thiết sẽ hỗ trợ Chúng Thanh Phong. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa mở cửa phòng ngủ ra, Chúng Thanh Phong thấy Phạm Khả Hân đang vật vã đau đớn, van xin: "Hãy tha cho tôi! đừng! đừng làm thế với tôi! tôi xin anh! xin anh! "
Chúng Thanh Phong ngôi xuống bên giường, anh lay người Phạm Khả Hân đánh thức cô dậy: "Khả Hân! Khả Hân! Tỉnh lại đi em!
Phạm Khả Hân vẫn đang chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng của mình.
"Khả Hân! Khả Hân!"
Chúng Thanh Phong vừa gọi vừa vỗ má cô.
Phạm Khả Hân vùng vẫy, đạp chăn ra, miệng vẫn ú ớ điều gì đó.
Chúng Thanh Phong đang hoang mang không biết phải làm thế nào để có thể đánh thức Phạm Khả Hân khỏi cơn ác mộng, thì Võ Quế Sơn nhanh chóng rời khỏi phòng.
Lát sau anh quay lại với chai xịt khoáng trên tay.
Võ Quế Sơn xịt vài nhát lên mặt Phạm Khả Hân.
"Gì thế?"
Chúng Thanh Phong nhìn chai xịt khoáng trên tay Võ Quế Sơn hỏi.
"Đây là xịt khoáng.
"
Võ Quế Sơn giới thiệu.
Chúng Thanh Phong nhìn Võ Quế Sơn bằng ánh mắt tò mò.
"Sao em than phiền với anh là công việc quá bận rộn, không có thời gian yêu đương hẹn hò?"
"Phải làm việc với thiết bị điện tử nhiều nên da mặt em bị khô, cân bổ sung nước, cấp ẩm thường xuyên.
"
Võ Quế Sơn giải thích.
"Tin được không?"
"Em thẳng 100%! Không tin anh có thể xác nhận lại với Minh Nguyệt.
"
Võ Quế Sơn bôi thêm.
Chúng Thanh Phong tiếp tục nhìn Võ Quế Sơn vẻ kì thị: "Em làm anh có cái nhìn khác về em rồi đấy.
"
"Không có luật nào quy định phụ nữ được làm đẹp, được chăm sóc da dẻ còn đàn ông thì không.
Cũng không có luật nào quy định đàn ông chăm chút vẻ bề ngoài đều là bóng.
"
Sự mát lạnh của xịt khoáng khiến Phạm Khả Hân dần nguôi ngoai.
Võ Quế Sơn tiếp tục xịt thêm mấy nhát nữa thì cô giật mình tỉnh giấc.
Bất thình lình Phạm Khả Hân mở mắt ra khiến Chúng Thanh Phong và Võ Quế Sơn giật mình.
Sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên Phạm Khả Hân mở miệng hỏi Chúng Thanh Phong là: "Sao lại là anh?"
Tưởng rằng sau một giấc ngủ, Phạm Khả Hân đã hồi phục tâm trí và nhận ra mình nên Chúng Thanh Phong mừng rỡ.
Anh hỏi: "Khả Hân, em nhận ra anh rồi sao?"
"Dù anh có hóa thành tro bụi tôi cũng nhận ra anh.
"
Phạm Khả Hân nói với thái độ cay nghiệt.
Nhận ra điều gì đó sai sai, Chúng Thanh Phong sững người lại.
Anh gọi tên Phạm Khả Hân một cách cẩn trọng: "Khả Hân!"
Phạm Khả Hân ngồi dậy, cô co rúm người sát vào thành giường, cố gắng tránh Chúng Thanh Phong càng xa càng tốt.
"Đừng gọi tên tôi.
Anh không xứng! "
Chúng Thanh Phong giơ hai tay lên, giống như người ta vẫn giơ cờ trắng để đầu hàng.
Anh cố gắng nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất, với hy vọng có thể khiến Phạm Khả Hân cảm thấy an toàn: "Em bình tĩnh nghe anh nói này! Anh là anh Phong của em.
Là bạn của em.
Là người thân của em! Anh không phải Ngô Chỉ Kiên.
"
"Dối trá! Anh đừng hòng lừa tôi.
Anh chính là Ngô Chí Kiên, là kẻ đã hại chết các con của tôi.
Đánh đập tôi.
Giam cầm tôi.
"
Phạm Khả Hân chỉ thẳng ngón tay trỏ vào mặt Chúng Thanh Phong, kết tội.
Chúng Thanh Phong lắc đầu, cố gắng khiến Phạm Khả Hân bình tĩnh lại.
Anh nói: "Em nhìn kĩ lại đi Khả Hân.
Nhìn xem anh là ai?"
Phạm Khả Hân đưa hai tay ôm lấy người.
Cô nhắm chặt mắt lại, gào lên: "Anh chính là hung thủ đã gây ra vụ tai nạn của anh Phong.
Anh là ác quỷ, không phải con người.
"
Chúng Thanh Phong đưa tay đỡ trán.
Dù thần trí Phạm Khả Hân không được tỉnh táo, cô có thể nhầm lẫn anh với bất kỳ ai, nhưng làm ơn đừng là Ngô Chí Kiên.
Đó là kẻ cuối cùng trong cuộc đời này anh muốn bị nhận lầm.
Quả đúng là ai khóc nỗi đau này??? Tinh tế nhận ra sự không cam tâm trên gương mặt của Chúng Thanh Phong, Võ Quế Sơn thì thâm động viên: "Sâu sắc chia buồn với anh.
"
Nhân lúc Chúng Thanh Phong và Võ Quế Sơn trò chuyện với nhau, Phạm Khả Hân nhảy xuống khỏi giường.
Cô vớ lấy chiếc bình cắm hoa bằng pha lê đặt trên bàn cạnh giường, đập mạnh phần đáy vào tường.
Đáy của chiếc bình hoa vỡ tan.
Trên tay Phạm Khả Hân lúc này là miệng bình hoa với những cạnh nhọn hoắt vô cùng nguy hiểm.
"Tránh xa tôi ra! Nếu không tôi sẽ sống chết với các người!"
Phạm Khả Hân cảnh cáo.
Chúng Thanh Phong và Võ Quế Sơn cùng quay sang nhìn nhau.
Tình huống bất ngờ và nguy hiểm này không hề có trong kịch bản nên nhất thời họ không biết phải xử lý như thế nào.
"Khả Hân, nghe anh nói.
Em bỏ cái đó xuống trước có được không?"
Chúng Thanh Phong thử thuyết phục Phạm Khả Hân.
"Tránh ra!"
Chúng Thanh Phong và Võ Quế Sơn lùi lại phía sau vài bước.
"Sao cậu lại để bình hoa trong này?"
Chúng Thanh Phong hỏi với ý trách móc Võ Quế Sơn.
"Nhà có hai phòng ngủ, chẳng lẽ phòng em có lọ hoa mà phòng dành cho khách lại không?"
"Phòng dành cho khách có giường để ngủ là được rồi, cân gì hoa hoét chứ!
Ơ kìa, nhà người ta, sắp xếp thế nào là quyền của người ta.
Hà cớ gì đại boss lại can thiệp vào? Võ Quế Sơn biết sếp của mình đang nói ra những câu hoàn toàn vô lý và cũng hết sức vô nghĩa.
Nếu Chúng Thanh Phong không phải boss mà là bạn của Võ Quế Sơn thì anh đã bật lại tanh tách rồi.
Nhưng vì đại cục nên anh cố gắng nhẫn nhịn.
"Chúng ta có nên đoạt cái lọ đó khỏi tay Khả Hân không anh?"
Võ Quế Sơn hỏi ý kiến đại boss.
Chúng Thanh Phong đáp: "Từ từ quan sát tình hình đã.
Đừng kích động cô ấy!"
Bàn tay nắm cổ lọ hoa của Phạm Khả Hân run run, nên cô phải dùng cả tay còn lại để nắm cho chắc.
.
- Chương 1: Tìm Người Mang Thai Hộ
- Chương 2: Ứng Tuyển
- Chương 3: Sự Thật Phũ Phàng
- Chương 4: Mặt Dày Vô Sỉ
- Chương 5: Đòn Bất Ngờ
- Chương 6: Nóng Ruột
- Chương 7: Bằng Mọi Giá Phải Cứu Được Đứa Bé
- Chương 8: Định Mệnh
- Chương 9: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích
- Chương 10: Tò Mò
- Chương 11: Vị Khách Không Mời
- Chương 12: Đấu Tranh Tư Tưởng
- Chương 13: Quyết Định Bất Ngờ
- Chương 14: Tôi Đồng Ý!
- Chương 15: Giận Hờn Vô Cớ
- Chương 16: Oan Gia Ngõ Cụt
- Chương 17: Nhẫn Nhịn
- Chương 18: Tin Nhắn Lúc Nửa Đêm
- Chương 19: Chào Buổi Sáng
- Chương 20: Nam Hồ Ly
- Chương 21: Cảm Động
- Chương 22: Ngủ Ở Đâu
- Chương 23: Điều Quan Trọng Nhất
- Chương 24: Người Dưng
- Chương 25: Cô Biết Tôi Là Ai Không
- Chương 26: Em Vui Là Được
- Chương 27: Cô Gái Thú Vị
- Chương 28: Điều Bất Ngờ
- Chương 29: Nỗ Lực Kiếm Tiền Khi Còn Trẻ
- Chương 30: Anh Là Siêu Nhân
- Chương 31: Trợ Lý Mới
- Chương 32: Cô Ngốc Thật Hay Đang Giả Ngốc
- Chương 33: Phân Vân
- Chương 34: Câu Hỏi Xoắn Não
- Chương 35: Nghén Ngủ
- Chương 36: Kẻ Tám Lạng Người Nửa Cân
- Chương 37: Đòi Nợ
- Chương 38: Băn Khoăn Trong Lòng
- Chương 39: Phí Đền Bù Thanh Xuân
- Chương 40: Bị Thương
- Chương 41: Trà Hoa
- Chương 42: Gây Khó Dễ
- Chương 43: Khám Thai
- Chương 44: Mặt Dày
- Chương 45: Ra Mắt
- Chương 46: Chị Chị Em Em
- Chương 47: Ghi Thù
- Chương 48: Ủ Mưu
- Chương 49: Món Quà Vô Giá
- Chương 50: Tự Ti
- Chương 51: Tâm Sự Đêm Khuya
- Chương 52: Nỗi Niềm Của Thời Giang
- Chương 53: Tính Kế
- Chương 54: Chuyển Nhà
- Chương 55: Gấu Teddy Mất Tích
- Chương 56: Tờ Rơi
- Chương 57: Đòi Tiền
- Chương 58: Bênh Vực Người Nhà
- Chương 59: Băng Bó Vết Thương
- Chương 60: Bia Đỡ Đạn
- Chương 61: Bắt Gặp Cảnh Chướng Mắt
- Chương 62: Tuyệt Tình
- Chương 63: Chúng Ta Của Tương Lai
- Chương 64: Sống Cho Ra Sống
- Chương 65: Cuộc Hẹn Không Mong Muốn
- Chương 66: Dũng Cảm Đối Mặt
- Chương 67: Cuộc Đối Thoại Trong Wc
- Chương 68: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn
- Chương 69: Vũ Khí Quan Trọng
- Chương 70: Tỉnh Ngộ
- Chương 71: Lời Nhờ Vả Của Thời Giang
- Chương 72: Giao Trứng Cho Ác
- Chương 73: Cô Lén Đọc Thư Của Anh
- Chương 74: Giận Dữ
- Chương 75: Khách Không Mời
- Chương 76: Bôi Nhọ
- Chương 77: Quà Tặng
- Chương 78: Âm Mưu Bất Thành
- Chương 79: Mỹ Vân Mất Tích
- Chương 80: Kẻ Biến Thái
- Chương 81: Thở Phào Nhẹ Nhõm
- Chương 82: Cuộc Gặp Trên Tầng Thượng
- Chương 83: Thù Của Em Để Em Báo
- Chương 84: Số Ruồi Bâu
- Chương 85: Thời Giang Muốn Kết Hôn
- Chương 86: Cá Cược
- Chương 87: Thẻ Đen Quyền Lực
- Chương 88: Ngày Xui Xẻo
- Chương 89: Đòi Điện Thoại
- Chương 90: Lật Mặt
- Chương 91: Sống Chung Với Lũ
- Chương 92: Vị Lai
- Chương 93: Mua Điện Thoại
- Chương 94: Trễ Hẹn
- Chương 95: Ăn Tối
- Chương 96: Ảo Tưởng Sức Mạnh
- Chương 97: Nhập Viện
- Chương 98: Sợ Hãi
- Chương 99: Dỗ Dành Bệnh Nhân
- Chương 100: Kiên Quyết Xuất Viện
- Chương 101: Chuồn Là Thượng Sách
- Chương 102: Trợ Giúp
- Chương 103: Cầu Được Ước Thấy
- Chương 104: Đi Thăm Mộ
- Chương 105: Đề Xuất
- Chương 106: Phương Án Giải Quyết
- Chương 107: Trợ Lý Đặc Biệt Là Gì
- Chương 108: Bánh Đa Kê
- Chương 109: Phận Tôi Tớ
- Chương 110: Người Thừa
- Chương 111: Xót Xa
- Chương 112: Người Xưa
- Chương 113: Ẩu Đả Trong Bệnh Viện
- Chương 114: Tâm Sự Buổi Sáng
- Chương 115: Thăm Dò
- Chương 116: Cô Ta Là Ai
- Chương 117: Chuyện Bao Đồng
- Chương 118: Rượt Đuổi
- Chương 119: Chết Đi!
- Chương 120: Mời Cà Phê
- Chương 121: Xin Tiền
- Chương 122: Em Rể
- Chương 123: Gửi Gắm
- Chương 124: Cô Ấy Là Ai
- Chương 125: Có Tật Giật Mình
- Chương 126: Xúi Quẩy
- Chương 127: Trương Đại Gia
- Chương 128: Bản Chất Ẩn Giấu
- Chương 129: Phân Tích Tình Hình
- Chương 130: Trái Tim Hay Lý Trí
- Chương 131: Đừng Sợ Đã Có Anh Đây Rồi
- Chương 132: Quay Trở Về
- Chương 133: Uống Rượu
- Chương 134: Lời Khuyên Của Cậu
- Chương 135: Tranh Thủ Cơ Hội
- Chương 136: Hỏi Thăm Người Cũ
- Chương 137: Cây Tầm Gửi
- Chương 138: Đẹp Là Được
- Chương 139: Cách Làm Giàu Nhanh Chóng
- Chương 140: Cướp Anh Là Đủ
- Chương 141: No Không Thở Nổi
- Chương 142: Từ Chối Nhận Quà
- Chương 143: Viện Lý Do
- Chương 144: Giải Đen
- Chương 145: Nghĩ Cách Xoay Tiền
- Chương 146: Bắt Cóc
- Chương 147: Cứu Anh Trai
- Chương 148: Sự Trợ Giúp Từ Người Thân
- Chương 149: Oan Gia
- Chương 150: Đồng Cảm
- Chương 151: Cô Gái Khó Hiểu
- Chương 152: Phê Bình
- Chương 153: Trừ Lương
- Chương 154: Ngày Nghỉ
- Chương 155: Cơm Nhà
- Chương 156: Mời Ăn Cơm
- Chương 157: Nhà Hàng Năm Sao
- Chương 158: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 159: Kiên Quyết Không Nhường
- Chương 160: Chia Tay Không Đòi Quà
- Chương 161: Nói Dối
- Chương 162: Giấy Cam Kết
- Chương 163: Chiến Tranh Lạnh
- Chương 164: Dành Điều Tốt Nhất Cho Người Thân
- Chương 165: Kế Hoạch Giải Cứu
- Chương 166: Đánh Tráo
- Chương 167: Lọt Vào Tầm Ngắm
- Chương 168: Cứu Nguy
- Chương 169: Thiên Vị
- Chương 170: Cái Ôm Tiễn Biệt
- Chương 171: Gặp Biến
- Chương 172: Vị Hôn Thê
- Chương 173: Chia Sẻ
- Chương 174: Người Phụ Nữ Mạnh Mẽ
- Chương 175: Theo Dõi
- Chương 176: Quyết Liệt
- Chương 177: Gặp Khách Hàng
- Chương 178: Gia Đình Hội Ngộ
- Chương 179: Từ Chối Thẳng Thừng
- Chương 180: Diễn Kịch
- Chương 181: Suy Nghĩ Đơn Thuần
- Chương 182: Nhượng Bộ
- Chương 183: Anh Em Bất Hòa
- Chương 184: Quyết Không Từ Bỏ
- Chương 185: Sống Cho Ra Sống
- Chương 186: Mong Muốn Tìm Việc
- Chương 187: Làm Theo Kiểu Bom Tấn
- Chương 188: Chọn Bạn Gái
- Chương 189: Vụ Ngoại Tình Chấn Động
- Chương 190: Trút Giận
- Chương 191: Bị Khống Chế
- Chương 192: Hối Hận Muộn Màng
- Chương 193: Phép Thử
- Chương 194: Tới Đồn Công An
- Chương 195: Mời Cơm
- Chương 196: Làm Gì Cũng Có Mục Đích
- Chương 197: Nghiệp Quật
- Chương 198: Bị Sàm Sỡ
- Chương 199: Gài Bẫy
- Chương 200: Thả Thính
- Chương 201: Tinh Thần Chuyên Nghiệp
- Chương 202: Xin Nhận Thua
- Chương 203: Âm Thầm Điều Tra
- Chương 204: Đạo Lý Kinh Doanh
- Chương 205: Fan Cuồng
- Chương 206: Mời Ăn Trưa
- Chương 207: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn
- Chương 208: Thật Hay Mơ
- Chương 209: Trả Lại Tiền
- Chương 210: Kĩ Năng Mặt Dày
- Chương 211: Mất Ngủ
- Chương 212: Đơn Giản Hoá Mọi Chuyện
- Chương 213: Tột Cùng Sợ Hãi 1
- Chương 214: Tột Cùng Sợ Hãi 2
- Chương 215: Truy Sát
- Chương 216: Lạc Trong Rừng Sâu
- Chương 217: Mất Liên Lạc
- Chương 218: Lần Tìm Manh Mối
- Chương 219: Lần Tìm Manh Mối 2
- Chương 220: Đêm Đen Mịt Mù
- Chương 221: Kĩ Năng Sinh Tồn 1
- Chương 222: Kĩ Năng Sinh Tồn 2
- Chương 223: Rơi Xuống Đầm Lầy
- Chương 224: Bỗng Dưng Muốn Khóc
- Chương 225: Bỗng Dưng Muốn Khóc 2
- Chương 226: Đánh Lửa
- Chương 227: Phần Thưởng
- Chương 228: Đấu Tranh Tư Tưởng
- Chương 229: Lấy Nước
- Chương 230: Thổi Phù Hết Đau
- Chương 231: Không Manh Mối
- Chương 232: Xuất Hiện Tình Địch 1
- Chương 233: Xuất Hiện Tình Địch 2
- Chương 234: Chê Tiền
- Chương 235: Trở Mặt 1
- Chương 236: Trở Mặt 2
- Chương 237: Trò Chơi Đi Săn
- Chương 238: Lật Ngược Tình Thế 1
- Chương 239: Lật Ngược Tình Thế 2
- Chương 240: Phát Hiện Bất Ngờ
- Chương 241: Kích Thích
- Chương 242: Bám Cho Chặt
- Chương 243: Cũng Được Thôi
- Chương 244: Anh Có Thích Em Không
- Chương 245: Anh Thích Em
- Chương 246: Cảm Giác Hụt Hẫng
- Chương 247: Chuyện Mang Thai Bị Lộ
- Chương 248: Thuê Thám Tử Điều Tra
- Chương 249: Phát Hiện Có Người Theo Dõi
- Chương 250: Quá Nhanh Quá Nguy Hiểm
- Chương 251: Giới Hạn Cuối Cùng
- Chương 252: Thuốc Độc Không Màu
- Chương 253: Không Nhận Lời Cảm Ơn Suông
- Chương 254: Mong Cô Biến Mất
- Chương 255: Công Khai Phát Cẩu Lương
- Chương 256: Không Khoan Nhượng
- Chương 257: Vô Giá Và Vô Giá Trị
- Chương 258: Giả Ngất
- Chương 259: Giả Ngất 2
- Chương 260: Tìm Kiếm Mỹ Vân
- Chương 261: Nỗi Đau Mất Con
- Chương 262: Để Anh Trở Thành Áo Giáp Của Em
- Chương 263: Chị Con Xảy Ra Chuyện
- Chương 264: Cầu Xin 1
- Chương 265: Cầu Xin 2
- Chương 266: Có Sắp Xếp Của Riêng Mình
- Chương 267: Bỏ Trốn
- Chương 268: Biến Thành Người Khác
- Chương 269: Tự Luyến Cấp Độ Thượng Thừa
- Chương 270: Đừng Tìm Em Nữa
- Chương 271: Có Việc Gấp Cần Xử Lý
- Chương 272: Anh Không Được Đụng Tới Thanh Phong
- Chương 273: Vụ Tai Nạn Kinh Hoàng
- Chương 274: Vụ Tai Nạn Kinh Hoàng 2
- Chương 275: Qua Cơn Nguy Kịch
- Chương 276: Chân Không Thể Cử Động
- Chương 277: Tỉnh Lại Nhớ Người
- Chương 278: Tỉnh Lại Nhớ Người 2
- Chương 279: Tỉnh Lại Nhớ Người 3
- Chương 280: Cùng Uống Rượu
- Chương 281: Tỉnh Lại Sau Cơn Say
- Chương 282: Tình Một Đêm
- Chương 283: Thuốc Đắng Giã Tật
- Chương 284: Tại Sao Cháu Lại Giấu Cậu
- Chương 285: Phải Sống Sót 1
- Chương 286: Phải Sống Sót 2
- Chương 287: Bị Phản Bội
- Chương 288: Tính Tình Thay Đổi
- Chương 289: Tại Sao
- Chương 290: Bạn Của Thánh Liều Là Thánh Cứng
- Chương 291: Đàn Ông Lớn Tuổi
- Chương 292: Chân Tướng
- Chương 293: Giấc Mơ Có Thật
- Chương 294: Tiền Của Ông Ngoại
- Chương 295: Đốt Vía
- Chương 296: Hoảng Sợ
- Chương 297: Tại Sao Chưa Cầu Hôn
- Chương 298: Ký Hợp Đồng
- Chương 299: Chia Sẻ Nỗi Buồn
- Chương 300: Với Anh Em Là Vô Giá
- Chương 301: Không Biết Xấu Hổ
- Chương 302: Mãnh Lực Trường Xuân Tửu
- Chương 303: Định Chạy Trốn Ư
- Chương 304: Kẻ Phá Đám
- Chương 305: Bệnh Viện Tâm Thần
- Chương 306: Bệnh Nhân Tâm Thần
- Chương 307: Những Cô Gái Nổi Loạn
- Chương 308: Những Cô Gái Nổi Loạn 2
- Chương 309: Ôm Cây Đợi Thỏ
- Chương 310: Ghen
- Chương 311: Không Được Dùng Bạo Lực Với Phụ Nữ
- Chương 312: Mỹ Vân Gặp Rắc Rối
- Chương 313: Mỹ Vân Gặp Rắc Rối 2
- Chương 314: Anh Là Tên Thần Kinh
- Chương 315: Rối Như Tơ Vò
- Chương 316: Kỉ Niệm 5 Năm Ngày Cưới
- Chương 317: Nhận Nhầm Người
- Chương 318: Liều Lĩnh Chạy Trốn
- Chương 319: Tìm Trinh Nữ Giải Đen
- Chương 320: Không Lẽ Là Chị Em Sinh Đôi
- Chương 321: Tiết Lộ Bí Mật
- Chương 322: Thì Ra Là Như Vậy
- Chương 323: Đấu Trí
- Chương 324: Cho Đi Là Nhận Lại
- Chương 325: Đại Hạn
- Chương 326: Nghĩ Cách Cầu Cứu
- Chương 327: Nhờ Người Giúp Đỡ
- Chương 328: Mối Tình Đầu Bi Thương
- Chương 329: Quyết Tâm Đối Mặt
- Chương 330: Bám Theo Bằng Được
- Chương 331: Cắt Đuôi
- Chương 332: Không Tin Vào Hạnh Phúc
- Chương 333: Lời Đề Nghị Hấp Dẫn
- Chương 334: Nhói Lòng
- Chương 335: Trốn Thoát
- Chương 336: Ở Nhờ
- Chương 337: Anh Nhớ Em Rất Nhớ
- Chương 338: Có Phúc Mà Không Biết Hưởng
- Chương 339: Nghe Ngóng Tìnhhình
- Chương 340: Công Khai Mối Quan Hệ
- Chương 341: Nụ Hôn Cuồng Nhiệt
- Chương 342: Không Phải Người Dễ Bắt Nạt
- Chương 343: Chiến Thắng Ngoạn Mục
- Chương 344: Cuộc Hẹn Bất Ngờ
- Chương 345: Nỗi Đau Chôn Giấu 1
- Chương 346: Nỗi Đau Chôn Giấu 2
- Chương 347: Trả Thù 1
- Chương 348: Trả Thù 2
- Chương 349: Không Dễ Dàng Buông Bỏ
- Chương 350: Thấu Hiểu
- Chương 351: Bỏ Thuốc
- Chương 352: Bỏ Thuốc 2
- Chương 353: Viên Mãn Hoàn
Mặt Trời Trong Tim Anh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.