Khi cô vừa nói xong, mọi người vẫn cố gắng duy trì phép lịch sự, cố nén ý cười.
Nhưng Mộ Gia Hạo lại không bận tâm nhiều như vậy, cười phụt ra thành tiếng: "Ha ha, mẹ nuôi qua đây ngồi với con."
Lần này Thẩm Hoa Linh công khai di chuyển đến bên cạnh Mộ Gia Hạo, làm cho hai người kia như bị cô lập với mọi người.
Lâm Hà Vinh có chút xấu hổ, nhìn Thẩm Hoa Linh nói: “7 năm qua tôi còn chưa làm cô ghê tởm, sao mới chỉ cùng tôi ăn một bữa cơm đã thấy ghê tởm rồi?” Mộ Yến Lệ lên tiếng giảng hòa: “Được rồi, cái gì mà ghê tởm với không ghê tởm, mau gọi đồ ăn đi!”
Thẩm Hoa Linh cũng không quan tâm đến Lâm Hà Vinh, cầm lấy thực đơn, đưa cho Trình Gia Dật: “Anh xem đi, anh muốn ăn gì thì cứ gọi, tôi mời!”
Trình Gia Dật nhìn vẻ mặt buồn bực của Lâm Hà Vinh, anh ta mỉm cười nhưng không nói gì, chỉ chú tâm gọi món ăn.
Anh ta gọi một món cá kho và đưa thực đơn cho Mộ Yến Lệ: “Cô gọi tiếp đi, mấy năm nay tôi chưa về nước, không biết món nào ngon.”
Mộ Yến Lệ nhận lấy, gọi mấy món Gia Hạo thích ăn.
Sau đó đưa cho Thẩm Hoa Linh.
Thẩm Hoa Linh cũng không quan tâm đến hai người bên cạnh, cô gọi vài món rồi đưa thực đơn cho phục vụ.
Lâm Hà Vinh cũng không thèm để ý, mặt dày lên tiếng, không cho anh ta gọi thì anh ta tự gọi.
Anh ta nhìn người phục vụ đang đi ra ngoài, hét lớn: “Lấy thêm một phần canh sườn cải chua, Hà My thích ăn
Lời này vừa nói ra, thiếu chút nữa làm Thẩm Hoa Linh tức chết.
Nhưng cô không muốn mời mọi người đi ăn một bữa cơm mà lại không được thoải mái mặc dù rất tức giận nhưng cô không nói gì.
Trương Hà My vốn dĩ cũng không vui vẻ gì, nhưng Lâm Hà Vinh biết điều như vậy, cô ta cũng nên tỏ ra mình hiểu chuyện: "Không cần đâu, đã gọi nhiều món như vậy rồi, không ăn hết thì thật là lãng phí.
"Không sao đâu, hôm nay có người mời, muốn ăn gì thì cứ gọi” Lâm Hà Vinh khiêu khích nhìn về phía Thẩm Hoa Linh.
Thẩm Hoa Linh đương nhiên không thèm để ý tới anh ta!
Điều này khiến Lâm Hà Vinh giống như bị đấm cho một cái, muốn cãi nhau cũng không được.
Trương Hà My nhíu mày, cô ta ghét nhất là thái độ keo kiệt của Lâm Hà Vinh, cũng không phải là không có tiền, sao mỗi lần ra ngoài đều như thế
Dù nhìn thế nào đi nữa thì cũng thấy anh ta hơi keo kiệt.
Mỗi lần đi mua quần áo, cô phải dùng tất cả thủ đoạn, tổn thời gian với anh ta cả nửa ngày, tính toán chi li với cô từng tí một Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mét!
Nếu cô ta đủ khả năng dụ dỗ được nhiều đàn ông thì cô sẽ đá anh ta ngay lập tức, không phải tốn sức với anh ta!
Cô ta bình tĩnh nhìn và đánh giá Trình Gia Dật, tại sao những người đàn ông xung quanh Mộ Yến Lệ lại tốt như vậy, điều quan trọng nhất là họ vẫn hết lòng vì cô ấy.
Mộ Yến Lệ là người có thể nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của Trương Hà My, trong vòng chưa đầy mười phút, Trương Hà My đã nhìn trộm Trình Gia Dật không dưới năm lân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Động cơ của cô ta rõ ràng như vậy, ngoại trừ Lâm Hà
Vinh, ai cũng có thể nhận ra.
Bao gồm cả Trình Gia Dật, người đang nói chuyện với Mộ Gia Hạo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tốc độ nấu nướng của nhà hàng rất nhanh, chỉ trong vài phút mà đã dọn ra mười món khác nhau.
Thẩm Hoa Linh rót đầy rượu cho Trình Gia Dật, sau đó nâng ly lên và nói: “Lần này anh trở về nhất định phải ở thêm mấy ngày, chúng tôi sẽ đưa anh đi chơi một vòng, nếu Yến Lệ không rảnh, tôi có thể dẫn anh đi!”
Trình Gia Dật giơ ly rượu lên cụng vào ly của cô, cười nói: “Cảm ơn ý tốt của mọi người, nhưng mọi người đều có công việc, không cần vì tôi mà trì hoãn công việc, lần này tôi về cũng không ở thêm được mấy ngày
Trương Hà My kéo Lâm Hà Vinh lại và nói: “Có thể để
Lâm Hà Vinh đi cùng anh, dạo này Lâm Hà Vinh cũng không bận.
Lâm Hà Vinh lập tức nói thêm: “Đúng vậy, anh muốn đi chơi ở đâu tôi đưa anh đi”
Trình Gia Dật cười nói: “Được rồi, khi nào tôi muốn đi tôi sẽ gọi cho cậu!”
Lâm Hà Vinh tỏ ra nghiêm túc: “Thật sự, nếu năm đó không có anh và Yến Lệ, có lẽ tôi vẫn còn lang thang trên đường phố, lần này anh về nước, tôi nhất định sẽ tiếp đãi anh chu đáo!” “Không cần khách khí như vậy, chúng ta đều không phải là người ngoài!” Trình Gia Dật nói.
Sau đó Mộ Yến Lệ và Lâm Hà Vinh bắt đầu kể về cuộc sống của họ ở nước Mỹ Hoàn.
Mộ Yến Lê nhìn Trình Gia Dật nói: “Anh còn nhớ chuyện hô hấp nhân tạo lần đó không?"
Trình Gia Dật suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Chuyện gì nhỉ? Tôi quên mất rồi.”
Mộ Yến Lệ cười nói: “Có một thời gian, Lâm Hà Vinh có cuộc sống rất khốn khó, mắc nợ cho vay nặng lãi và luôn bị người khác thu tiền.
Sau đó, cậu ấy hình thành thói quen bỏ chạy khi bị ai đó đuổi theo, có một lần, một người nam nhân nhặt được ví tiền của cậu ấy, muốn trả lại, anh ta vừa chạy theo vừa hét lớn bằng tiếng anh nhưng Lâm Hà Vinh nghe không hiểu, cho là lại bị đòi nợ, nên cậu ấy liều mạng chạy, bỗng nhiên bị ngã xuống đất, cậu ấy cũng rất thông minh, giả vờ bị hôn mê bất tỉnh, kết quả người đang đuổi theo thấy cậu ấy còn thở, lập tức lao tới hô hấp nhân tạo cho cậu ấy, Lâm Hà Vinh sợ tới mức bật dậy tại chỗ, làm cho người nước ngoài đó sợ chết khiếp"
Cô vừa dứt cầu, mọi người đều cười lớn.
Ngay cả Lâm Hà Vinh cũng không nhịn được cười: “Lúc đó tôi nghe không hiểu, cứ nghĩ là bị người ta đòi nợ
Trình Gia Dật cũng cười nói: “Nghĩ lại thì đúng là có chuyện như vậy”
Lâm Hà Vinh cũng không chịu yếu thế, mở miệng kể lại chuyện cũ của Mộ Yến Lê: “Yến Lệ không phải là không có chuyện gì, tôi nhớ rằng có lần cô ấy được một người đàn ông giàu nhất địa phương tỏ tình, người đàn ông giàu có đó muốn có một mối tình lãng mạn, bên ngoài bệnh viện của chúng tôi ngập tràn hoa hồng, bóng bay, xe ngựa và hoa hồng mới được hải, xe ngựa cũng mới tinh, còn có hai chiếc máy bay điều khiển từ xa, kéo hai biểu ngữ, có lẽ ông ta biết Yến Lệ là người nước Nam Dương, cho nên đã viết bằng ngôn ngữ của nước chúng ta, có thể nói là rất có tâm, nhưng dòng chữ đó làm tôi dở khóc dở cười.
*
Về trên viết: Khổ vì em, mệt vì em, rơi nước mắt vì em, về dưới viết: Si mê vì em, điên vì em, sẵn sàng vượt ngục vì em: Mộ Yến Lệ, anh yêu em!”
Anh ta vừa nói xong, căn phòng lại ngập tràn trong tiếng cười.
Lâm Hà Vinh tránh cái tát của Mộ Yến Lệ, tiếp tục nói: “Sau đó người đàn ông kia như điên lên, liên tiếp bắt Yến Lệ phải cưới ông ta, Yến Lệ nói như thế nào ông ta cũng không nghe, cuối cùng Yến Lệ phải đấm ông ta một cái, ông ta mới bình tĩnh lại, sau nói thế nào nhỉ? Có phải là ông ta nói sẽ luôn chờ cô phải không?”
Mộ Yến Lệ cười lớn: “Nếu lúc đó tôi không đánh ông ta, không biết bây giờ đã xảy ra chuyện gì rồi?” Lâm Hà Vinh nói: "Không biết bây giờ ông ta sao rồi? Đã tìm được bạn gái chưa?”
Trình Gia Dật cũng cười: “Không biết nữa, sau đó không còn thấy ông ta xuất hiện ở bệnh viện nữa.
Nói về chuyện quá khứ, mọi người đều rất vui vẻ, sau đó lại nói về chuyện của Trình Gia Dật.
Lâm Hà Vinh cười nói: “Tôi đoán là do anh Gia Dật tặng, ngoài anh thì không có ai có thể làm được việc đó, tôi nghĩ đó đều là kim cương thật!”
Mộ Yến Lệ tối sầm mặt mũi: “Còn nói nữa, tối đó tôi có một giấc mơ là tôi bị trộm, chuyện này làm cho tôi sợ đến mức liều mạng đeo dép lê đuổi theo, nhưng đuổi thế nào cũng không kịp, đuổi tới mức bị rớt mất một chiếc dép, sau khi tôi tỉnh lại, phát hiện tôi đang ngủ trên sô pha, lại còn đang đi dép lê, bị rớt chỉ còn một chiếc
Nếu người đàn ông này là của cô, cô đảm bảo sau này tuyệt đối không đứng núi này trông núi nọ.
Lâm Hà Vinh đối với cô cũng rất tốt, nhưng anh ta lại rất keo kiệt.
Lúc cô ta đang trầm tư, thấy Thẩm Hoa Linh chuẩn bị ra khỏi phòng, cô ta mỉm cười, còn đang sợ không có chỗ nào để xả giận,
Cô ta nhẹ nhàng nói với Lâm Hà Vinh một câu: “Anh Lâm, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.
- Chương 1: Cô Cho Rằng Tôi Dễ Tính Lắm Hả
- Chương 2: Không Ngờ Cô Ta Lại Là Kẻ Cắp
- Chương 3: Cứu Một Anh Đẹp Trai
- Chương 4: Gặp Mặt Lần Thứ Hai
- Chương 5: Kiệu Tám Người Khiêng Tôi Cũng Không Tới
- Chương 6: Lần Đầu Tiên Cảnh Cáo Cha
- Chương 7: Đối Đầu
- Chương 8: Lần Thứ Hai Không Biết Hối Cải
- Chương 9: Chẳng Lẽ Đây Là Nhà Anh Ta
- Chương 10: Không Nghi Ngờ Nhân Phẩm Của Tôi À
- Chương 11: Đòi Ít
- Chương 12: Đừng Không Biết Điều!
- Chương 13: Đừng Coi Sự Rộng Lượng Của Tôi Là Thứ Để Cô Vô Liêm Sỉ
- Chương 14: Tôi Dựa Vào Đâu Mà Phải Xin Lỗi Cô Ta
- Chương 15: Dám Bắt Nạt Mẹ Cậu Đúng Là Chán Sống
- Chương 16: Hình Như Mình Đã Hiểu Lầm
- Chương 17: Châm Ngòi Ly Gián Cũng Cần Có Kỹ Thuật
- Chương 18: Chú Tới Tìm Mẹ À
- Chương 19: Cô Còn Muốn Đi Làm Không
- Chương 20: Tôi Coi Cô Như Bạn Bè
- Chương 21: Bản Vẽ Thiết Kế Đều Biến Mất
- Chương 22: Cãi Nhau
- Chương 23: Đảo Điên Tam Quan
- Chương 24: Thương Nhau Lắm Cắn Nhau Đau
- Chương 25: Ông Cháu Mới Gặp Nhau
- Chương 26: Anh Có Vấn Đề Ở Đâu À
- Chương 27: Người Phụ Nữ Này Nói Chuyện Gây Sốc
- Chương 28: Hiểu Lầm To
- Chương 29: Tinh Mắt
- Chương 30: Tinh Mắt
- Chương 31: Không Muốn Lãng Phí Nhân Tài Như Cô
- Chương 32: Người Nên Nói Xin Lỗi Là Cô
- Chương 33: Yến Lệ Bị Thằng Đàn Ông Chó Chết Nhớ Thương
- Chương 34: Tặng Kẹo
- Chương 35: Anh Ta Là Anh Trai Của Tôi
- Chương 36: Châm Ngòi Ly Gián
- Chương 37: Anh Có Thể Bình Thường Được Không
- Chương 38: Gặp Gỡ Trong Cuộc Thi
- Chương 39: Đây Là Sao Chép
- Chương 40: Đọ Sức
- Chương 41: Tát Vào Mặt
- Chương 42: Ngài Dung Là Người Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong Sao
- Chương 43: Gia Hạo Bị Đánh
- Chương 44: Tôi Có Nói Như Thế Nào Cũng Dễ Coi Hơn Những Gì Mà Các Người Làm
- Chương 45: Bị Đuổi Học
- Chương 46: Đảm Nhiệm Vai Một Người Cha
- Chương 47: Cha Của Thằng Bé Chết Rôi
- Chương 48: Hình Như Càng Mất Thể Diện Hơn Rồi!
- Chương 49: Anh Ta Chính Là Dung Tư Thành
- Chương 50: Là Tôi Cho Anh Thể Diện Vậy Mà Anh Không Biết Xấu Hổ
- Chương 51: Cậu Tự Đâm Đầu Vào Chỗ Chết
- Chương 52: Chương 53
- Chương 53: Chỉ Là Một Người Gánh Tội
- Chương 54: Gặp Phải Người Quen
- Chương 55: Vô Tri Vô Đức Vô Nghĩa Vô Si
- Chương 56: Dung Tư Thành Đến Rồi
- Chương 57: Đến Đây Tính Sổ
- Chương 58: Yến Lệ Lại Đây
- Chương 59: Mất Mặt
- Chương 60: Thật Sự Không Phải Thích Sao
- Chương 61: Hiện Trường “lật Xe”
- Chương 62: Bẫy Rập
- Chương 63: Cô Không Biết Tôi Là Một Người Như Thế Nào Sao
- Chương 64: Cô Có Quan Hệ Gì Với Dung Tư Thành
- Chương 65: Vậy Cô Đây Là Giữa Đường Gặp Chuyện Bất Bình Ư
- Chương 66: Tôi Không Nên Khiến Anh Mãi Chịu Sự Khiển Trách Của Lương Tâm Sao
- Chương 67: Thằng Bé Tức Giận Rồi
- Chương 68: Chú Đã Từng Cứu Mẹ Cháu Sao
- Chương 69: Là Anh Sao
- Chương 70: Chú Cảm Thấy Mẹ Cháu Thế Nào
- Chương 71: Chú Là Cha Ruột Của Cháu
- Chương 72: Chú Có Một Cách Để Cứu Vãn
- Chương 73: Mẹ Ơi Mẹ Có Thích Chú Dung Không
- Chương 74: Đứa Trẻ Đó Sẽ Không Phải Là Con Của Dung Tư Thành Đúng Không
- Chương 75: Giới Tính Nam Thích Phụ Nữ
- Chương 76: Không Ngại Làm Cha Dượng Cho Người Ta Ư
- Chương 77: Chú Dung Mời Ăn Cơm
- Chương 78: Ăn Cơm Cũng Không Yên
- Chương 79: Trừ Khi Tự Làm Bữa Cơm
- Chương 80: Khiêu Khích
- Chương 81: Làm Loạn Kỉ Niệm Ngày Cưới
- Chương 82: Làm Loạn Kỉ Niệm Ngày Cưới
- Chương 83: Người Đứng Sau Quá Mạnh
- Chương 84: Thiên Vị Là Một Thói Quen
- Chương 85: Rất May Mắn Đã Nhìn Rõ Anh Trước Khi Kết Hôn
- Chương 86: Con Đâu Nào Có Tại To Mặt Lớn Đến Như Vậy Để Đi Tìm Cô Ấy
- Chương 87: Cháu Nhất Định Phải Giải Quyết Được Cô Ta Cho Cô
- Chương 88: Tai Nạn Xe
- Chương 89: Chăm Sóc
- Chương 90: Tức Đến Nhồi Máu Cơ Tim
- Chương 91: Anh Cho Rằng Tôi Không Dám Làm Gì Anh Sao
- Chương 92: Ai Thích Tôi Đều Sẽ Không Có Kết Quả
- Chương 93: Chết Không Đối Chứng
- Chương 94: “tiếp Dầu” Cho Em
- Chương 95: Miệng Qua
- Chương 96: Học Nấu Ăn
- Chương 97: Không Ai Nói Cậu Độc Mồm À
- Chương 98: Muốn Khóc Thì Hãy Khóc Đi
- Chương 99: Yêu Cầu Con Trai Giúp Đỡ
- Chương 100: Cổ Ăn Đi
- Chương 101: Em Sợ Tôi Sao
- Chương 102: Tôi Thích Một Người
- Chương 103: Hình Như Anh Giận Rồi
- Chương 104: Đưa Cho Ai Là Quyền Tự Do Của Em
- Chương 105: Không Phải Tôi Mới Là Người Nên Tính Sổ Với Các Người Sao
- Chương 106: Đánh Bậy Đánh Bạ Làm Hư Vở Kịch Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
- Chương 107: Tỏ Tình
- Chương 108: Tại Sao Thích Tôi
- Chương 109: Dung Tư Thành Nói Thích Tớ
- Chương 110: Quà Khai Trương Của Các Ông Chủ Lớn
- Chương 111: Quà Khai Trương Của Các Ông Chủ Lớn
- Chương 112: Tặng Cây Tiền Tài
- Chương 113: Người Giàu Thích Khoe Của
- Chương 114: Bản Sạch Khiêu Khích
- Chương 115: Cô Cũng Không Sợ Làm Người Ta Buồn Nôn Chết À
- Chương 116: Vô Cùng Buồn Nôn
- Chương 117: Tôi Mắng Người Cho Nên Không Mắng Câu
- Chương 118: Sự Cám Dỗ Của Mỹ Thực
- Chương 119: Anh Thật Là Tinh Mắt Nha
- Chương 120: Em Xinh Đẹp Nên Em Nói Gì Cũng Đúng
- Chương 121: Vậy Anh Có Thể Theo Đuổi Em Không
- Chương 122: Sao Anh Vô Lại Như Thế
- Chương 123: Con Biết Thỏ Khôn Không
- Chương 124: Cậu Cắm Một Cái Ống Hút Trong Đầu Là Đủ Cho Cậu Uống Cả Ngày Rồi
- Chương 125: Cô Có Còn Cần Mặt Mũi Không
- Chương 126: Rơi Vào Hang Ổ Ăn Xin
- Chương 127: Không Đội Trời Chung
- Chương 128: Gia Hạo Mất Tích
- Chương 129: Mẹ Cô Đang Ở Trong Tay Tôi
- Chương 130: Cô Làm Tổn Thằng Bé Một Phần Tôi Sẽ Trả Cô Gấp Mười Lần
- Chương 131: Mất Tích Lần Nữa
- Chương 132: Cậu Thực Sự Là Thỏ Khôn
- Chương 133: Em Có Để Ý Bạn Gái Lớn Hơn Mình Mười Mấy Tuổi Không
- Chương 134: Suýt Chút Nữa Thì Đau Lòng Chết
- Chương 135: Nếu Có Lần Sau Nữa Tôi Sẽ Lấy Mạng Cô
- Chương 136: Chẳng Lẽ Tôi Với Em Ngủ Với Nhau
- Chương 137: Bờ Vai Của Anh Không Thể Dựa Vào À
- Chương 138: Có Phải Anh Quá Tham Lam Rồi Không
- Chương 139: Vấn Tiêu Em Không Thể Thích Yến Lệ
- Chương 140: Tất Cả Đã Kết Thúc
- Chương 141: Đòi Công Bằng Cho Con Gái À
- Chương 142: Không Thuốc Tẩy Nào Có Thể Tẩy Sạch Chất Thải Đồi Trụy Trong Não Của Cậu Được
- Chương 143: Cô Muốn Tôi Điều Tra
- Chương 144: Cô Nhất Định Là Của Anh
- Chương 145: Nếu Không Chúng Ta Hãy Thử Đi
- Chương 146: Chỉ Là Thử Thôi
- Chương 147: Bạn Gái Của Tôi
- Chương 148: Tôi Muốn Nhiều Hơn Nhưng Em Chỉ Cho Tôi Ôm Thôi
- Chương 149: Vậy Em Hôn Tôi Một Cái Đi
- Chương 150: Dung Tư Thành Anh Có Cần Mặt Mũi Không Nữa Hả
- Chương 151: Tình Địch Xuất Hiện
- Chương 152: Là Ai Tàn Nhẫn Như Vậy
- Chương 153: Cầu Xin Tha Thứ
- Chương 154: Dung Tư Thành Đến Rồi!
- Chương 155: Biểu Hiện Của Tôi Tốt Không
- Chương 156: Hóa Ra Cô Là Một Người Phụ Nữ Đã Kết Hôn
- Chương 157: Dung Tư Thành Thực Sự Đã Xóa Kết Bạn Với Cô Ta
- Chương 158: Phải Tin Tưởng Bạn Gái Mình
- Chương 159: Tỏ Tình
- Chương 160: Nhớ Em Muốn Chết
- Chương 161: Mộ Yến Lệ Đang Lừa Gạt Anh Ta
- Chương 162: Tớ Là Của Cậu
- Chương 163: Đừng Đứng Ở Đây Làm Ảnh Hưởng Đến Cảm Giác Ngon Miệng Của Chúng Tôi Được Không
- Chương 164: Nhắc Lại Chuyện Xấu Của Nhau
- Chương 165: Cô Dựa Vào Cái Gì Mà Bắt Nạt Cô Ấy
- Chương 166: Đừng Đụng Vào Tôi Tôi Ghê Tởm Anh
- Chương 167: Sự Thật Được Tiết Lộ
- Chương 168: Tính Toán
- Chương 169: Anh Hình Như Đã Đánh Mất Cô Rồi
- Chương 170: Không Phải Đẹp Một Cách Không Tự Nhiên Mà Là Đẹp Thật
- Chương 171: Âm Thanh Tan Nát Cõi Lòng
- Chương 172: Được Giải Cứu Bị Đập Nát
- Chương 173: Chuyện Của Tôi Anh Nhất Định Phải Tới Đây Can Thiệp Sao
- Chương 174: Anh Sợ Nhưng Tôi Không Sợ
- Chương 175: Yến Lệ Nhà Anh Ta
- Chương 176: Hôn Tôi Một Cái
- Chương 177: Gây Xích Mích Chia Rẽ
- Chương 178: Không Thích Nghe Thì Cút Ra Ngoài
- Chương 179: Yến Lệ Quả Thật Đang Lừa Anh Ta
- Chương 180: Cháu Dâu
- Chương 181: Dung Tư Thành Anh Muốn Cãi Nhau Với Tôi Phải Không
- Chương 182: Tại Sao Cô Tức Giận
- Chương 183: Người Này Thì Khó Chịu Hơn Người Kia
- Chương 184: Chiến Đấu Với Công Lý
- Chương 185: Anh Là Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
- Chương 186: Lại Thất Tình Rồi Sao
- Chương 187: Mộ Yến Lệ Nhỏ Bé Của Anh Ngoại Tình Rồi Sao
- Chương 188: Cần Tẩy Não Khẩn Cấp
- Chương 189: Cậu Đã Mắng Tôi Cả Đêm Còn Gì
- Chương 190: Cô Rốt Cuộc Bắt Nạt Anh Đến Mức Nào Rồi
- Chương 191: Muốn Tôi Đi Không
- Chương 192: Ghen Tuông
- Chương 193: Muốn Hôn Em
- Chương 194: Can Tâm Tình Nguyện
- Chương 195: Tôi Không Còn Sức Để Thích Anh Nữa
- Chương 196: Cô Ấy Thực Sự Đã Đến Tìm Dung Tư Thành Rồi
- Chương 197: Tặng Quà
- Chương 198: Ông Khóc Rồi
- Chương 199: Trách Tôi Không Thân Thiết Với Em
- Chương 200: Ném Ra Ngoài
- Chương 201: Bởi Vì Đây Là Nhà Họ Dung
- Chương 202: Chuyện Này Nhất Định Có Vấn Đề
- Chương 203: Uống Rượu
- Chương 204: Nhất Định Phải Lựa Chọn
- Chương 205: Là Cô Đúng Không
- Chương 206: Mộ Yến Lệ Cô Ta Hãm Hai Tôi
- Chương 207: Không Nhìn Ra
- Chương 208: 150 Tỷ Cũng Không Lỗ
- Chương 209: Chân Tướng Video
- Chương 210: Con Xem Mấy Thứ Gì Vậy
- Chương 211: Một Vở Kịch Lớn
- Chương 212: Anh Lại Không Cần
- Chương 213: Xoay Chuyển
- Chương 214: Là Thấy Chúng Tôi Nói Chuyện Dễ Dàng Sao
- Chương 215: Cháu Là Có Lời Tốt Khuyên Nhủ
- Chương 216: Thương Lượng
- Chương 217: Ai Không Thích
- Chương 218: Tôi Sẽ Tiễn Anh
- Chương 219: Tôi Không Thích Cô
- Chương 220: Không Nỡ Sao
- Chương 221: Anh Sống Tôi Sống Anh Chết Tôi Chết
- Chương 222: Tôi Và Mạng Sống Của Tôi Đều Là Của Cô!
- Chương 223: Một Bí Mật
- Chương 224: Tôi Để Tâm Đấy!
- Chương 225: Giới Hạn Của Tôi Là Không Thể Xa Rời Anh
- Chương 226: Hãy Để Cho Anh Ta Một Con Đường Sống Sót
- Chương 227: Tổng Giám Đốc Dung Hôn Cô
- Chương 228: Đây Là Quan Điểm Gì Vậy
- Chương 229: Đi Chậm Không Tiến
- Chương 230: Có Vẻ Như Bài Học Của Tôi Dành Cho Cô Vẫn Chưa Đủ
- Chương 231: Mọi Chuyện Trở Nên Phức Tạp Rồi
- Chương 232: Không Thích Nhiều Lời Làm Gì
- Chương 233: Chị Không Phải Là Muốn Nhìn Tôi Xấu Xí Sao
- Chương 234: Dung Tư Thành Anh Đang Làm Gì Vậy
- Chương 235: Sự Sống Và Cái Chết
- Chương 236: Dạy Dỗ
- Chương 237: Cho Dù Không Có Yến Lê Tôi Cũng Sẽ Không Thích Cô
- Chương 238: Muốn Gặp Em Muốn Ôm Em
- Chương 239: Não Cậu Bị Hư Rồi À
- Chương 240: Thật Tuyệt Khi Có Một Người Bạn Trai Cưng Chiều
- Chương 241: Hai Mẹ Con Kiêu Ngạo
- Chương 242: Oán Hận Ông Ngoại Đến Mức Khiến Ông Ra Á Khẩu Không Trả Lời Được
- Chương 243: Ở Chỗ Này Của Con Chỉ Có Thể Làm Lần Một Lần Hai Nhưng Sẽ Không Có Cơ Hội Làm Đến Lần Ba
- Chương 244: Dung Tư Thành Trước Đó Đã Hoàn Toàn Biến Mất
- Chương 245: Đừng Ép Tôi Cầu Hôn Em
- Chương 246: Dám Động Vào Bạn Gái Của Tôi
- Chương 247: Dung Tư Thành Anh Có Ấu Trĩ Không
- Chương 248: Hai Người Cộng Lại Chỉ Sáu Tuổi
- Chương 249: Cha Cậu Bé Ấy Một Chút Cảm Giác Nguy Hiểm Không Có Gì Thì Làm Sao Chỉnh Được
- Chương 250: Mẹ Tôi Thích Chú Dung Nhất
- Chương 251: Cậu Đang Sợ Cái Gì
- Chương 252: Phải Tin Tưởng Y Thuật Của Chị Dâu Cậu
- Chương 253: Nấu Ăn Là Việc Của Bạn Trai
- Chương 254: Dung Tư Thành Rất Bất Thường
- Chương 255: Không Muốn Giúp
- Chương 256: Vợ Của Cha Sắp Bị Người Ta Cướp Đi Rồi
- Chương 257: Hai Người Đang Kiếm Tiền Từ Tôi Sao
- Chương 258: 150 Tỷ 1 Đồng Cũng Không Được Thiếu
- Chương 259: Lấy Trộm Quần Áo
- Chương 260: Mỹ Nhân Kế
- Chương 261: Dùng Cách Của Bọn Họ Bảo Vệ Anh Ấy
- Chương 262: Chỉ Vì Theo Đuổi Sự Cân Đối Sao
- Chương 263: Tôi Còn Không Dám Khiêu Khích Thằng Nhóc Đó
- Chương 264: Tề Vấn Tiêu Và Dung Tư Thành Đánh Nhau Rồi Ông Có Tin Không
- Chương 265: Mộ Yến Lệ Nấu Cơm
- Chương 266: Bất Ngờ Hay Vui Mừng
- Chương 267: Sao Lại Thích Cô Ấy Đến Vậy
- Chương 268: Váy Của Cô Ấy Cà Vạt Của Anh Ấy
- Chương 269: Đụng Độ Trang Phục
- Chương 270: Trả Đũa
- Chương 271: Gặp Ma Giữa Ban Ngày
- Chương 272: Có Gan Khiêu Khích Thì Phải Có Gan Thừa Nhận
- Chương 273: Vậy Cô Có Biết Tại Sao Cô Ấy Ngông Cuồng Như Vậy Không
- Chương 274: Tại Sao Vẫn Có Camera Theo Dõi
- Chương 275: Em Tới Đây Để Làm Loạn!
- Chương 276: Đáng Giận
- Chương 277: Có Phúc Cùng Hưởng Có Nạn Cậu Chịu
- Chương 278: Không So Đo Với Chính Mình
- Chương 279: Chém Gió Không Biết Ngượng Mồm
- Chương 280: Cừu Con Đợi Giết
- Chương 281: Loại Vô Liêm Sỉ Thì Đều Chơi Với Loại Vô Liêm Sỉ
- Chương 282: Dung Tư Thành Đáng Có
- Chương 283: Lời Yêu Thương Không Cần Học Cũng Biết
- Chương 284: Phụ Nữ Luôn Thích Nói Một Đẳng Làm Một Nẻo
- Chương 285: Cướp Mì
- Chương 286: Nên Tìm Bạn Trai Rồi
- Chương 287: Cãi Nhau Rồi
- Chương 288: Bà Chính Là Ác Quỷ
- Chương 289: Tôi Không Đánh Chết Anh
- Chương 290: Muốn Lấy Mạng Người
- Chương 291: Anh Dừng Lại Cho Tôi!
- Chương 292: Dung Tư Thành Tôi Đời Này Không Đội Trời Chung Với Anh!
- Chương 293: Anh Có Khả Năng Phái Người Đi Đâm Mẹ Mình Sao
- Chương 294: Con Người Luôn Sẽ Thiên Vị Mà Tôi Thì Thiên Vị Anh
- Chương 295: Chuyện Năm Đó
- Chương 296: Tôi Đã Không Còn Là Tôi Của Năm Đó
- Chương 297: Thật Ra Bà Ấy Chưa Chết
- Chương 298: Em Đã Có Bốn Món Ăn Sở Trường Rồi
- Chương 299: Đảo Vô Cực
Một Thai Ba Bảo Bối Mẹ Tôi Là Cường Nữ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.