Từ đó Thẩm Thanh Huyền quên mất Cố Kiến Thâm, cũng hoàn toàn từ bỏ.
— Vì vướng bận thời niên thiếu mà lãng quên, mà từ bỏ.
— Vì quyến luyến thâm tình trước khi thành thánh mà lãng quên, mà từ bỏ.
Phong Tâm quyết hoàn toàn đột phá gông xiềng, đưa Thẩm Thanh Huyền thành thánh!
Hai năm ngắn ngủi, dị tượng phủ khắp trời, ánh sáng bạc gột rửa diễm sắc lưu lại nơi chân trời …
Cả Vạn Tú sơn như được sống dậy, tinh vân lượn lờ, biển xanh trời quang, cảnh đẹp không gì sánh bằng cùng lắm chỉ là một màu trắng rất nhẹ.
Mà người đứng trên núi, rực rỡ như trăng sáng trên trời.
Tất cả mọi người đều biết thế gian lại có thêm một vị thánh nhân.
Thẩm Liên Hoa của Vạn Pháp tông, rốt cục cũng đã thành thánh.
Cứ vậy, Thẩm Thanh Huyền và Cố Kiến Thâm bỏ lỡ nhau, quên mất nhau, buông lẫn nhau, hướng về một cuộc đời dài dằng dặc lại không hề có mục đích.
***
Thẩm Thanh Huyền mở mắt, đặt tay lên ngực mình, nhưng đâu đâu cũng là nỗi đau chằng chịt như bị kim đâm.
Tuyệt vọng trong ký ức dường như gần ngay trước mắt, thống khổ khi bị lừa gạt, bị vứt bỏ như thể vẫn còn trỗi dậy một cách sống động trong huyết dịch.
Y cho rằng mình bị Cố Kiến Thâm đùa bỡn, cho rằng tất cả tình cảm mình đánh đổi đều bị lừa dối và xem là trò cười, cho rằng bản thân không tiếc từ bỏ mọi thứ để cố chấp sánh đôi cùng một người lại chính là ma quân lạnh tâm lạnh tình của Tâm Vực.
Y liều lĩnh bao nhiêu, thì bị tổn thương càng nghiêm trọng bấy nhiêu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Điều đó khiến y hoàn toàn quên tình tuyệt dục, hoàn toàn vượt qua rào cản vẫn không thể bước qua, hoàn toàn hiểu rõ Phong Tâm quyết.
Trả giá một lòng, đổi lại chỉ toàn tổn thương, vậy không bằng phong kín nó rồi giấu đi, đừng để cho ai nhìn thấy.
Sau khi thành thánh, Thẩm Thanh Huyền luôn lạnh tình hời hợt.
Rất nhiều người lầm tưởng đó là di chứng của Phong Tâm quyết, chính y cũng cho là thế, nhưng thực ra y đã khóa mình lại, dù không có tâm pháp này, y cũng không nguyện lại trải qua mùi vị sống không bằng chết ấy nữa. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nói thật, dù là y hiện giờ vẫn còn thấy sợ hãi.
Thẩm Thanh Huyền không hối hận vì đã tìm lại đoạn ký ức này, nhưng cả người y như bị trút hết sức, hoàn toàn hư thoát.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Quay về đi.” Một giọng nói vang vào tai y giữa khoảng không.
Thẩm Thanh Huyền ngẩn người.
Giọng Cố Kiến Thâm vang lên lần thứ hai: “Ta xin lỗi.”
Là Cố Kiến Thâm ở ngoài tâm cảnh, hắn tỉnh rồi.
Y đã nhớ lại, nói vậy hắn cũng nhớ ra tất cả rồi.
Thẩm Thanh Huyền không thoát khỏi tâm cảnh, y khẽ nói: “Ta muốn đi gặp ngươi.”
Cố Kiến Thâm: “… Ta đã quên em rồi.”
Thẩm Thanh Huyền biết: “Là vì cứu các sư huynh sao?”
Cố Kiến Thâm đáp: “Ừ.”
Thẩm Thanh Huyền: “Có thể để ta xem đoạn ký ức kia của ngươi không?”
Cố Kiến Thâm ngập ngừng, rồi nói: “Được.”
Vì chủ nhân của tâm cảnh đã tỉnh, ảo cảnh này cũng sẽ tùy tâm sở dục.
Trong nháy mắt, Thẩm Thanh Huyền đứng trên phế tích ở Lan Phất quốc, trong trận chiến mà y đã bỏ lỡ.
Y nhìn thấy Cố Kiến Thâm, một Cố Kiến Thâm thất hồn lạc phách không hề có sự sống.
Y có thể tưởng tượng được, nhưng khi thực sự chứng kiến, trái tim vẫn đau đớn không sao đành lòng.
Cố Kiến Thâm hiện giờ đã hoàn toàn mất hết mọi hy vọng.
Vì Phong Tâm quyết, vì thân phận của mình, càng bởi vì thân thể vạn huyết … Hắn hiểu lời Thượng Tín chân nhân, hiểu vô cùng.
Hắn không thể hại chết Thẩm Thanh Huyền, chỉ có thể buông tay.
Nhưng sau khi buông tay thì thế nào? Hắn không biết nữa.
Việc hắn có thể làm bây giờ, cũng chỉ có hồi sinh các sư huynh đã mất, hồi sinh các đệ tử Vạn Pháp tông, hồi sinh những người uổng mạng.
Hắn biết Thẩm Thanh Huyền rất quan tâm họ, hắn biết Thẩm Thanh Huyền yêu Vạn Pháp tông.
Máu của hắn có thể giúp cho người sắp chết sống lại.
Chỉ mong hiện giờ vẫn còn kịp.
Năm đó, Cố Kiến Thâm còn chưa tới trúc cơ đã có thể giúp Thẩm Thanh Huyền sắp chết sống lại, hiện giờ nam nhân sắp thành thánh, dùng máu cả người để gọi về vô số linh hồn quẩn quanh, giúp họ sống lại lần nữa.
Dùng cách này cứu người chỉ có một kết cục.
Hắn sẽ mất ký ức, người được hắn cứu cũng sẽ quên.
Hắn quên Nghiêm Thiên Thụy, quên thất sư huynh, quên những gì đã trải qua ở Lan Phất quốc, cũng quên trận chiến này.
Lẽ ra hắn không nên quên Thẩm Thanh Huyền, nhưng hắn cứu quá nhiều người, mà những người này đều có liên quan tới Thẩm Thanh Huyền, tựa như một xâu chuỗi khép kín, tất cả đều bị chặt đứt, sợi xích vẹn toàn ấy không còn nữa, cuối cùng phần liên quan đến Thẩm Thanh Huyền cũng biến mất.
Vì đã quên, cho nên mới còn sống.
Mặc dù sống không biết chốn về, sinh không biết sở cầu, nhưng cuối cùng hắn vẫn sống.
Thế nhân đều coi Cố Cửu Uyên Tâm Vực là sát nhân trong trận chiến này, dùng máu để thành thánh.
Nhưng thực chất hắn ở trong vực sâu tuyệt vọng nhất, cứu quá nhiều người, nên đắc đạo phong thánh.
Nhất diện phật, nhất niệm ma.
Ma mà Thiên Đạo nhận định, thực ra là phật giúp đỡ chúng sinh.
Thẩm Thanh Huyền nhìn nam nhân đứng giữa biển máu, nhìn bầu trời đầy sắc đỏ, nhìn thế giới bị nhiễm thẫm, nhìn thấy trái tim mềm mại nhất kia.
Cố Kiến Thâm của y, có trái tim dịu dàng nhất thiên hạ này.
— Dù thân vùi trong địa ngục, dù lưng đeo bêu danh, dù gánh chịu bao tội ác.
Cố Cửu Uyên của y, người nam nhân vận hồng y ấy là người tốt đẹp nhất y từng gặp.
- Chương 1: Liên Hoa Tôn Chủ —— Thẩm Thanh Huyền
- Chương 2: Người đứng đầu thiên hạ
- Chương 3: Mây thưa che trăng, gió cuốn tuyết hoa
- Chương 4: Thần tiên đánh nhau (khiêu khích)
- Chương 5: Vũ nhục (trêu ghẹo) Đế tôn hết lần này tới lần khác!
- Chương 6: Người đứng đầu Thiên Đạo, là người đẹp nhất
- Chương 7: Bí cảnh Nguyệt Lạc
- Chương 8: Cố lên, tiểu hoa đào
- Chương 9: Thế gian này cũng chỉ Thẩm Thanh Huyền nhận nổi hắn
- Chương 10: Thiệt thiệt thiệt là đáng yêu!
- Chương 11: Người của ngươi
- Chương 12: Ngươi lạnh không? Ta thấy hơi lạnh
- Chương 13: Sư thúc, ngươi thích ta phải không?
- Chương 14: Đại lão tận sức dời gạch
- Chương 15: Cố Kiến Thâm ngứa ngáy trong lòng, sao có thể buông y ra, hận không thể ôm người về Duy Tâm Cung khóa lại
- Chương 16: Ghen rồi?
- Chương 17: Không muốn rời xa ngươi
- Chương 18: Trời đất tạo thành
- Chương 19: Duy Tâm Cung và ta, đều đang chờ ngươi
- Chương 20: Tình kiếp … không phải chuyện một người
- Chương 21: Thẩm Thanh Huyền nói: "Có thể tới sưởi ấm cho ta không?”
- Chương 22: Chạm chút thôi mà
- Chương 23: Lên giá ngay tại chỗ
- Chương 24: Cố Kiến Thâm trả lời không chút do dự: �Thích.”
- Chương 25: Nếu không phải ngươi khi sư diệt tổ, trời cũng chẳng phạt tới trên đầu ngươi
- Chương 26: Một mảnh tâm ý ~~~
- Chương 27: Giấy viết thư nho nhỏ không chứa nổi tình ý ta dành cho ngươi
- Chương 28: Thẩm Thanh Huyền cười nói: "Thật sự cho rằng ta sẽ không giết ngươi ư?”
- Chương 29
- Chương 30: Thẩm Thanh Huyền: "Ta cảm thấy, ngọc giản hỏng rồi!”
- Chương 31: Nhen lửa hương nhân duyên
- Chương 32
- Chương 33: Còn cầu hôn nữa hay không?
- Chương 34
- Chương 35: Bệ hạ không vui, Bệ hạ hơi giận xíu rồi!
- Chương 36: Không phải quân không lấy chồng
- Chương 37: “Ta?” Cố Kiến Thâm nói, “Một cỗ tử thi ngoài bãi tha ma mà thôi, bò về nhân gian cũng không có chỗ để đi.”
- Chương 38: Bỏ trốn
- Chương 39: Thay đổi triều đại
- Chương 40: Đế hậu tình thâm
- Chương 41: Hái sao trời
- Chương 42: Lại châm hương nhân duyên
- Chương 43: Có qua có lại mới toại lòng nhau
- Chương 44: Đây là Cố Kiến Thâm làm??
- Chương 45: Một bọn Tâm Vực
- Chương 46
- Chương 47: Ngươi hãy thử thích ta
- Chương 48: Ngay cả Tần ca ca cũng không bằng lòng gần gũi với Thâm Nhi sao?
- Chương 49: Đỏ tươi như thế bắt mắt như thế chẳng lành như thế!
- Chương 50
- Chương 51: Tai thính mắt tinh, bách độc bất xâm
- Chương 52: Không có ai là ngoại lệ
- Chương 53: Gió lạnh trút vào y sam, huyết dịch lại sôi sùng sục
- Chương 54: Không xa không rời
- Chương 55: Y luôn cảm thấy hướng đi này của họ không đúng lắm …
- Chương 56: Cố Kiến Thâm lại có thể dùng một tay kéo y qua
- Chương 57: Bởi vì rất muốn, cho nên năm lần bảy lượt trầm luân
- Chương 58: Chẳng lẽ không có thần, Bệ hạ lại trắng đêm khó ngủ?
- Chương 59: Hạnh phúc trước giờ chưa từng có
- Chương 60: Cố Kiến Thâm dở khóc dở cười: "Sao lại trách cứ ta?”
- Chương 61: Tôn chủ đại nhân ngay thẳng
- Chương 62: Khinh nhờn tín ngưỡng
- Chương 63: Cố Kiến Thâm ngồi ngẩn ngơ bên giường, cảm thấy như trời long đất lở
- Chương 64: Nồng tình mật ý
- Chương 65: Hai mươi sáu …
- Chương 66: Cố Kiến Thâm khẽ khàng nói: "Đời này trẫm chỉ tin mỗi ngươi thôi.”
- Chương 67: Ta là người có nguyên tắc, không thích ai lung tung
- Chương 68: Con sói mắt trắng!
- Chương 69: Dưới Phượng Hoàng mộc trọn tình ái ân
- Chương 70: Cố Kiến Thâm dựa sát vào, dùng chất giọng thâm tình như biển gọi y: �Liên Hoa ca ca …”
- Chương 71: Ngoại hình Cố Kiến Thâm anh tuấn mỹ mạo cỡ nào, sao người bình thường có thể so bì?
- Chương 72: Hắn đã làm gì với y thế này …
- Chương 73: Rốt cục cũng về Vạn Tú sơn ~
- Chương 74: Trăm phương nghìn kế dỗ vợ ~
- Chương 75: Ánh mắt Cố Kiến Thâm ánh lên ý cười: �Ngươi yêu ta?”
- Chương 76: Ai mà không có thời niên thiếu
- Chương 77: Nên làm gì khiến Đế tôn tương lai lập chí làm đầu bếp quay về đường ngay?
- Chương 78: Cố Kiến Thâm nhìn y, vừa nhìn liền ngây dại
- Chương 79: Khóe miệng y mỉm cười, giọng nói rất đỗi dịu dàng: “Hôm nay ngươi chạy không thoát đâu.”
- Chương 80: Không sao hết, đều là nam nhân, để ý làm gì.
- Chương 81: Thẩm Thanh Huyền chộn rộn trong lòng: “Sao mặt ngươi đỏ vậy?”
- Chương 82: Thẩm Thanh Huyền mỉm cười nhìn hắn, “Ngươi gọi ta là ca đi.”
- Chương 83: Sở thích của Cố Kiến Thâm rốt cục cũng bại lộ
- Chương 84: Không phải ngươi đã nói, có ngươi ở đây ta không cần sợ nữa sao?
- Chương 85: Hắn luôn tốt với y như vậy.
- Chương 86: Người mà hắn yêu đậm sâu ……
- Chương 87: Vì ngươi, một thân áo tơ trắng
- Chương 88: Tình chi sở khởi (Nơi tình yêu bắt đầu)
- Chương 89: Năm năm trước ta từng bệnh nặng, sau khi tỉnh lại mơ hồ đã quên gì đó.
- Chương 90: Một lần tương phùng, khắc sâu trong lòng
- Chương 91: Tâm tư thiếu niên, đơn thuần ngọt ngào
- Chương 92: Thập sư huynh hí hửng: “Chỗ đó chỉ cung cấp cơm tối thôi.”
- Chương 93: Chúng ta thử đi.
- Chương 94: Con chắc chắn sẽ thích Cố Kiến Thâm lâu dài!
- Chương 95: Hai lần gặp gỡ, hai lần yêu nhau
- Chương 96: Chín chín tám mươi mốt tư thế
- Chương 97: Một hướng đi khác của cuộc đời
- Chương 98: Chân tướng
- Chương 99: Ảo cảnh chấm dứt
- Chương 100: Đến, há mồm, ăn đường
- Chương 101: Mỹ nhân của Đế tôn
- Chương 102: Là tình cảm chân thành, người cho hắn tình yêu thật sự.
- Chương 103: Quốc gia màu vàng
- Chương 104: Thẩm Thanh Huyền nhắm chặt mắt, đôi môi không có huyết sắc mím thành một đường
- Chương 105
- Chương 106: Trải qua đêm nay, y không còn là y nữa
- Chương 107: Hắn quả nhiên đang đợi y chủ động
- Chương 108: Nếu không phải không giơ được, hắn đã …
- Chương 109: Khuynh tình phối hợp
- Chương 110: Tiền thế kim sinh (Kiếp trước kiếp này)
- Chương 111: Tôn chủ vẫn là Tôn chủ đại nhân!
- Chương 112: Y đứng bên giường, nhìn hắn từ trên cao
- Chương 113: Đại tướng quân, hí hí
- Chương 114: Cố Kiến Thâm cắn vành tai y: �Chờ đó, ta chọn cho em ba người xấu nhất!”
- Chương 115: Bảo vệ y cả đời, ở bên y cả đời, và yêu y cả đời
- Chương 116: Lần này vào đời, hắn có được tình yêu xinh đẹp nhất, thuần khiết nhất của y
- Chương 117: Thẩm Thanh Huyền cau mày: �Ngọc giản này thật là cổ quái.”
- Chương 118: Kẻ ba phải của Thiên Đạo!
- Chương 119: Trộm gà không được còn mất nắm gạo
- Chương 120: Thẩm Thanh Huyền chìm vào biển ý thức, nhìn thang trời sụp đổ trước mắt
- Chương 121: Phàm thế khiến người trợn mắt há mồm
- Chương 122: Nền văn minh vĩ đại độc đáo huy hoàng!
- Chương 123: Thể xác lần này thật đặc biệt
- Chương 124: Đế tôn đại nhân giá lâm
- Chương 125: Đặt cho bé cái tên đi
- Chương 126: Cửu tử nhất sinh
- Chương 127: Thẩm Thanh Huyền nâng tay, họng súng đen nhánh đặt trên trán gã: �Thẩm Thanh Huyền.”
- Chương 128: Muốn hôn bố ~
- Chương 129: Sự tồn tại khiến người kinh sợ
- Chương 130: Cố Tiểu Thâm hỏi: �Vì sao quốc sư kia không tự làm hoàng đế?”
- Chương 131: Y chẳng hề thấy nóng, vậy mà hắn lại nóng đến mức mồ Hôi ướt đẫm lưng
- Chương 132: Dù con làm gì bố vẫn sẽ ủng hộ sao?
- Chương 133: Kỳ nghỉ phép trên hải đảo
- Chương 134: Khi viên đạn bắn thủng hồng tâm, Cố Kiến Thâm cảm nhận được sự giải thoát đầy bệnh hoạn
- Chương 135: Trời sinh y có một ngoại hình khiến tim hắn đập thình thịch
- Chương 136: Thả thính ngươi đó ~
- Chương 137: Kịch bản thâm tàng của Tôn chủ
- Chương 138: Lâm thời xảy ra biến cố
- Chương 139: Xu hướng tình dục
- Chương 140: Tôn chủ đại nhân không ghen thì thôi, một khi ghen liền muốn bạo lực gia đình!
- Chương 141: Nếu không phi thăng …
- Chương 142: Hí hí hí
- Chương 143: Thẩm Thanh Huyền dùng sức ôm hắn …
- Chương 144: Cố Phi tỉnh rồi
- Chương 145: Đại khai sát giới
- Chương 146: Sau cơn mưa trời lại sáng
- Chương 147: Yêu cầu ngọt ngào
- Chương 148: Sự khởi đầu tốt đẹp
- Chương 149: Bên nhau cả đời, họ đã làm được rồi
- Chương 150: Bí mật của ngọc giản
- Chương 151: Chỉ Qua đại thừa
- Chương 152: Đòi chút phúc lợi
- Chương 153: Có những ký ức, không nhất thiết phải tìm về
- Chương 154: Hai ngàn tuổi thì sao …
- Chương 155: Yêu thôi yêu thôi ~
- Chương 156: Cố Kiến Thâm: �Ngươi có người yêu chưa?”
- Chương 157: Trong lòng đều hướng về nhau
- Chương 158: Các ngươi hôn môi rồi
- Chương 159: Thẩm Thanh Huyền tiếp tục chơi với hắn: �Ngươi ghen cái gì?”
- Chương 160: Hạc giấy béo: Ngươi đã không tin ta, tự mình thử chẳng phải được rồi sao?
- Chương 161: Ái tình có màu gì
- Chương 162: Huề nhau rồi
- Chương 163: Tạm thời cứ chờ xem
- Chương 164: Thỏ? Bánh trôi!
- Chương 165: Đại bánh trôi rất “dữ”!
- Chương 166: Thất sư huynh tỉnh rồi!
- Chương 167: Ta thích ngươi
- Chương 168: Rơi vào điên cuồng
- Chương 169: Nam nhân thành thánh giữa biển máu ngập trời
- Chương 170: Nhất diện phật nhất niệm ma
- Chương 171: Nhìn như nhất kiến chung tình, thật ra lại khắc cốt ghi tâm
- Chương 172: Em thích nghe gì, ta nói cho em nghe
- Chương 173: Bululu màu vàng!
- Chương 174: Chân tướng của ngọc giản đỏ?
- Chương 175: Ngày mai sẽ phải lấy chồng ~
- Chương 176: Đào hôn
- Chương 177: Thẩm Thanh Huyền: Tôi không có, tôi không phải, tôi …
- Chương 178: Hôn lễ long trọng chưa từng có!
- Chương 179: Thánh tinh linh trên cánh tay Berserker
- Chương 180: Tôi đã kết hôn rồi
- Chương 181: Bệnh nan y?
- Chương 182: Không phải người
- Chương 183: Anh muốn có được cảm xúc của con người ư?
- Chương 184: Chung cốc
- Chương 185: Không thở được
- Chương 186: Hôn lễ của chúng ta
- Chương 187: Trong mắt Thẩm Thanh Huyền lộ ra mê man, nhưng rất nhanh lại nói: �Anh đừng đi.”
- Chương 188: Thực ra Chung cốc không mở ra, 《Chung cốc》 đã là Chung cốc
- Chương 189: Cửu là Nine, Nine là Cửu
- Chương 190: Chân tướng của Nine
- Chương 191: Tồn tại
- Chương 192: Thẩm Thanh Huyền cười nói: �Nhớ kỹ, thế này chính là thoải mái.”
- Chương 193: Nhiệm vụ hoàn thành!
- Chương 194: Sinh ra vì y, theo y mà đi, viên mãn vẹn toàn
- Chương 195: Những ngày ấm êm
- Chương 196: Duy tâm
- Chương 197: Thứ đẹp nhất …
- Chương 198: Hoa tuyết liên
- Chương 199: Da thành hoa khô
- Chương 200: Tiểu hoa nhi trong lòng bàn tay
- Chương 201: Tôi không có quấn ai hết, chưa bao giờ …
- Chương 202: Tên kia nằm mơ cũng muốn phai màu …
- Chương 203: Làm bạn cùng thần
- Chương 204: Ngày thần mộc
- Chương 205: Bị thần “trục xuất”
- Chương 206: Uyên đến gần y, nhìn vào môi y và nói: �Xin lỗi …”
- Chương 207: Ngay từ đầu đừng trêu chọc ta làm gì!
- Chương 208: Nhiệm vụ cuối cùng
- Chương 209: Hắn thực sự nghĩ rằng y không dám tới Tâm Vực đánh hắn sao!
- Chương 210: Trận chiến định mệnh này cuối cùng cũng sắp khai hỏa!
- Chương 211: Luận về bản lĩnh tự ngược, lão Cố đứng thứ hai, chẳng ai dám nhận thứ nhất
- Chương 212: Ngươi đã không muốn phi thăng, không hề gì, chờ ngươi …
- Chương 213: Chân tướng!
- Chương 214: Chính văn hoàn
- Chương 215: Phiên ngoại 1
- Chương 216: Phiên ngoại 2
- Chương 217: Phiên ngoại 3
- Chương 218: Phiên ngoại 4
- Chương 219: Phiên ngoại 5
- Chương 220: Phiên ngoại 6
- Chương 221: Phiên ngoại 7
- Chương 222: Phiên ngoại 8
- Chương 223: Phiên ngoại 9
- Chương 224: Phiên ngoại 10
Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.