Sáng hôm nay, đã tròn 4 tháng từ ngày Thiên Giai gặp tai nạn. Tĩnh Phong thay đồ, đeo cà-vạt xong thì đi đến chỗ Thiên Giai nằm, cúi đầu hôn lên trán cô nói khẽ: ”4 tháng rồi Thiên Giai à. Áo anh em còn chưa ủi, cà-vạt em còn chưa thắt cho anh. Mọi việc đều để người giúp việc làm, nhưng riêng cà-vạt thì anh tự thắt. Anh không muốn để ai làm chuyện đó nữa đâu. Em mau tỉnh lại làm cho anh đi. Anh chỉ hài lòng với em thôi. Anh đi làm đây vợ yêu. Chiều gặp lại em”. Ngày hôm đó đúng là có phép màu. Thiên Giai từ từ mở mắt, cô nhíu mắt lại để làm quen với ánh sáng. Đảo mắt nhìn qua một vòng, cô nhận ra đây là phòng của cô và Tĩnh Phong ở nhà lớn. Cô cựa mình, thấy toàn thân đau nhức, chân tay rã rời. Khẽ đưa mắt nhìn xuống tay chân mình, cô thấy chúng chằng chịt dây ống. Đầu óc Thiên Giai bắt đầu tua lại kí ức, cô nhớ ngày hôm đó mình đang đi chợ, mua đồ ăn về nấu cho Tĩnh Phong, cô đang đi trên vỉa hè thì một chiếc xe lao đến, cướp đi ánh sáng của cô. Cô không biết mình đã nằm ở đây bao lâu rồi. Còn sinh nhật của Tĩnh Phong nữa, quà của anh cô chưa làm xong. Nằm được một lúc, bác sĩ đẩy cửa đi vào, đang nói chuyện với bà An về tình hình của cô, chợt cô giúp việc hét lên: - Phu nhân, phu nhân, nhị thiếu phu nhân tỉnh rồi, cô ấy tỉnh rồi. Hai người nhìn theo cái chỉ tay của cô giúp việc. Đúng, là Thiên Giai đã tỉnh. Bà An vui mừng chạy đến chỗ cô, cười hỏi: - Thiên Giai, con tỉnh rồi, có nhớ đây là ai không? – Bà chỉ vào mình. - Mẹ – Thiên Giai khẽ đáp - Đúng rồi, đúng rồi. – Bà An vui mừng- Bác sĩ, ông mau khám tổng quát đi. Sau khi khám, hai người hàn huyên trò chuyện. Bất giác bà hỏi: - Thiên Giai, con không nhớ Tĩnh Phong sao? Sao mẹ không nghe con nói gì về nó? - Anh đang đi làm mà mẹ. – Thiên Giai cười. – Mẹ, con muốn nhờ mẹ một việc. – Rồi cô kể hết cho bà An nghe. Nghe xong, bà vui vẻ gật đầu. Ngồi một lúc, bà nói: - Thôi nghỉ ngơi đi con, trưa mẹ cho người mang cơm lên. - Con xuống dưới nhà được mà. - Không được, con phải ở đây khoảng hai, ba ngày nữa mới được đi lại. - Dạ, ba mẹ con… - Yên tâm, mẹ sẽ cho người báo ngay đây. Mà không, để mẹ gọi. Mẹ xuống đây. Thiên Giai nhìn bà An đóng cửa. Không biết Tĩnh Phong thấy cô tỉnh dậy thì sẽ thế nào? Cô thèm muốn được ra ngoài kia xem thử, nhưng tình trạng của cô biểu tình. Cô đành nằm im trên giường. Chợt cô để ý thấy bên gối mình là một quyển tiểu thuyết. Cô mừng vì có việc làm giải sầu. Say sưa đọc quyển đó, đến khi người giúp việc mang cơm trưa lên cô mới để ý. Thời gian trôi qua thật nhanh, đã chạm ngõ buổi chiều, lòng Thiên Giai mong ngóng Tĩnh Phong về, cảm giác được anh ôm vào lòng, vuốt lấy tóc cô, cô cảm thấy hạnh phúc biết bao. 5 giờ, xe của Tĩnh Phong đỗ trong sân, anh điềm tĩnh bước ra. Nghe tiếng xe ấy cô thực sự vui mừng, liền nhắm mắt lại thực hiện kế hoạch của mình. Bên dưới nhà, bà An đón 2 ba con vào, bà nói với Tĩnh Phong: - Phong, mệt không con? - Cũng hơi hơi mẹ ạ. Con lên phòng đây. - Ừ, lên với vợ con đi, coi con bé có chuyển biến gì không? Khi sáng mẹ vào mà chưa thấy gì cả. - Dạ. Vậy con đi trước. - Ừ, đi đi, nhanh lên. - Chậc, mẹ cần không gian riêng tư với ba à? – Tĩnh Phong ghé tai mẹ nói nhỏ. - Thằng khỉ, bao nhiêu tuổi rồi còn chọc mẹ kiểu đó. – Bà anh đẩy lưng Tĩnh Phong – Anh đi mau cho tôi nhờ với. Tĩnh Phong chỉ cười, anh bước lên lầu. Đặt chiếc cặp đựng hồ sơ xuống bàn, anh bước đến bên Thiên Giai. Anh đặt lên trán cô nụ hôn rồi nói: - Anh đi làm về rồi. – Tĩnh Phong không hề biết người kia đã tỉnh dậy và hạnh phúc đến mức nào. Anh vào phòng tắm, ngoài này Thiên Giai thích thú mỉm cười. Cô kê gối ngồi dậy, tay cầm quyển tiểu thuyết. Thỉnh thoảng cô lại đưa mắt nhìn về phía nhà tắm, nóng lòng chờ người bên trong mở cửa. “Cạch”, Tĩnh Phong bước ra ngoài, tóc còn chưa khô hẳn, đôi mắt chứa đầy sự vui mừng và ngỡ ngàng mà chạy đến bên Thiên Giai. Anh gắt gao nắm lấy vai cô, nói giọng run run: - Thiên Giai…em..em tỉnh rồi. Anh mừng quá. Nhưng trái ngược với tâm tình của anh, Thiên Giai chỉ hờ hững đáp một câu: - Anh là ai? Câu nói đó như tia sét đánh qua tai Tĩnh Phong. Anh tròn mắt nhìn cô, ngỡ ngàng và kinh ngạc.: - Anh là Tĩnh Phong, em không nhớ anh ư? - Tôi chưa từng gặp anh. - Anh là chồng của em đấy. - NÓI NĂNG XẰNG BẬY, TÔI CHƯA CÓ CHỒNG – Thiên Giai hét lớn. TruyenLau - Em nói gì? – Tĩnh Phong cau mày. - Anh muốn tôi tố anh ra tòa vì tội bắt cóc không? - Em bình tĩnh, nhớ lại đi. – Tĩnh Phong nhìn vào mắt Thiên Giai. - Tôi nói rồi, tôi chưa từng quen biết anh…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
Này Gió, Bao Giờ Anh Mới Trở Về?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.