"Được thôi." Tùy Thất đeo găng tay chống cắt, di chuyển cây bút chì trong tay, ước chừng kích thước của khe lõm hình trái tim, vẽ phác thảo lên miếng gỗ trong tay, bắt đầu làm.
Cô chưa từng khắc gỗ, nhưng đã lướt xem rất nhiều video điêu khắc gỗ trên mạng, đại khái vẫn biết nên làm thế nào.
Cô cầm cưa lọng cặm cụi loại bỏ những phần gỗ thừa.
Búp bê gỗ không một mảnh vải mở to đôi mắt tròn xoe, mắt không chớp nhìn chằm chằm Tùy Thất đang làm việc.
Cô khựng lại, dừng động tác.
Sau đó lấy ra mấy bộ tóc giả và một ít vải vóc từ trong kho, vỗ lên đầu búp bê gỗ: "Đi chọn tóc giả và loại vải mà đằng ấy thích đi."
"Được!" Búp bê gỗ giòn giã đáp một tiếng, lon ton chạy đi chọn.
Sau khi cưa miếng gỗ thành hình dạng sơ bộ, Tùy Thất vừa gọt vừa cắt tạo ra một trái tim hoàn hảo, tiếp đó lại dùng d.a.o khắc chỉnh sửa các chi tiết, cuối cùng quét một lớp sơn màu đỏ lên, hoàn tất.
Cô xoa ngón tay hơi đau nhức, nhìn tác phẩm điêu khắc gỗ đầu tiên của mình, tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
Búp bê gỗ nhỏ nhắn đội một bộ tóc giả màu trắng bạc xiêu vẹo, đến cạnh Tùy Thất, cẩn thận nhìn trái tim kia: "Đẹp quá."
Tùy Thất cong khóe miệng: "Đằng ấy cũng rất có mắt thẩm mỹ đấy."
Đợi sơn khô hẳn, cô vùi trái tim gỗ vào đống quần áo, nói với búp bê gỗ: "Được rồi, đi tìm tim đi."
Nó lao vào đống quần áo, hai mắt sáng long lanh, sột soạt một lúc lâu mới tìm thấy trái tim.
Sau đó dùng hai tay nâng niu, thành kính ấn vào khe lõm ở n.g.ự.c trái.
"A~" Búp bê gỗ ôm lấy trái tim đã được lấp đầy, đôi mắt to đen láy ngấn nước trìu mến nhìn Tùy Thất không chớp: "Cảm ơn chị, chủ nhân."
"…" Tùy Thất ngoáy tai: "Đằng ấy gọi tôi là gì cơ?"
Búp bê gỗ chỉnh lại bộ tóc giả trên đầu cho ngay ngắn, tiếp theo lại quấn một miếng vải đỏ quanh người.
"Chị đã cho em một trái tim, cho em sự sống." Búp bê gỗ cười tươi nắm lấy tay Tùy Thất: "Chị ban cho em sự sống, chị là chủ nhân của em." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đừng thấy bây giờ em xấu xí, đợi em lớn lên rồi sẽ rất xinh đẹp." Búp bê gỗ vùi khuôn mặt hơi thô ráp vào lòng bàn tay cô.
"Em còn là búp bê đa năng hai trong một, có thể vừa chiến đấu vừa làm được việc nhà, làm chủ nhân em, chị chắc chắn sẽ lời to~"
Tình tiết gì thế này, quái vật kinh dị biến thành người hầu đáng yêu? Tùy Thất đang ngẩn ngơ, đột nhiên trong đầu vang lên giọng nói điện tử quen thuộc:
Website TruyenLau.com
【Chúc mừng bạn được NPC - Búp bê gỗ Duby nhận chủ, nhận được 'Lời chúc phúc của búp bê gỗ' – Xác suất người chơi tìm thấy vật tư trong trận đấu này tăng 30%, tốc độ hồi phục giá trị sinh mệnh tăng 50%.】
【Nhận được vật tư: Dây Điều Khiển Sắc Bén x 10 sợi, 《Bắt Đầu Đẽo Gỗ Nào, Thợ Mộc!》x 1, Trang Phục Búp Bê Gỗ x 1 bộ.】
"Hay lắm." Nghe thấy phần thưởng, Tùy Thất đột ngột ngồi thẳng dậy: "Nhặt được bảo bối rồi!"
…
"Cậu không thể yên lặng một chút được à?" Tả Thần đứng trước cánh cửa tủ quần áo bị một chiếc bàn chặn lại, cáu kỉnh nói.
Website TruyenLau.com
Thứ bên trong không ngừng va chạm ầm ầm: "Thả, tôi, ra, ngoài."
"Thả cậu ra làm gì, đào tim tôi sao? Ngoan ngoãn ở trong đó đi."
"Hu hu hu~" Búp bê gỗ bị nhốt trong tủ quần áo đau lòng khóc rống lên: "Nếu không có tim, sau khi trời sáng tôi sẽ chết, anh cho tôi đào một trái tim đi mà."
Giọng Tả Thần gần như sắp tràn ra ngoài vẻ cạn lời: "Đừng có ở đây giả vờ đáng thương, mẹ nó tôi chỉ có một trái tim thôi, cậu đào rồi thì người c.h.ế.t là tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn nửa đêm bị dịch chuyển đến cái nơi quỷ quái này, các đồng đội không biết ở đâu, còn bị một con búp bê gỗ rách nát đuổi theo đòi moi tim.
Không tháo nó ra thành từng mảnh đã là nhân từ lắm rồi.
Anh ta không thèm để ý đến tiếng khóc lóc kể lể của búp bê gỗ nữa, quay người đi về phía cửa lớn, ấn tay nắm cửa xuống… không ngờ lại không vặn được?
Tả Thần lại ấn mạnh thêm mấy lần, nhưng tay nắm cửa thoạt nhìn có vẻ bình thường vẫn không hề nhúc nhích.
Búp bê gỗ bị nhốt trong tủ tốt bụng giải thích nghi hoặc cho anh ta: "Trước tám giờ, anh không thể rời khỏi căn phòng này đâu."
Tả Thần không tin chuyện ma quỷ lại thử mấy lần nữa, sau khi phát hiện thật sự không mở ra được, anh ta thở dài một hơi, đi đến trước ghế sô pha, ngã phịch xuống.
Thử nghiệm thất bại, anh ta quyết định đi ngủ.
Nếu mọi người cảm thấy thích phong cách dịch truyện của mình thì có thể ghé qua Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những bộ tiếp theo nhaa :3333
Trước khi nhắm mắt ngủ, anh ta quay đầu nói với tủ quần áo: "Sáng mai trước khi cậu chết, làm ơn gọi tôi dậy với, cảm ơn."
Búp bê gỗ: … Người này thật sự là người sao?
"Quả nhiên không phải người." Thẩm Úc nhìn những mảnh vỡ của búp bê gỗ rải rác trên sàn, trầm giọng nói.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng động lạ bên cạnh, cậu ta đã tấn công, sau một hồi vật lộn, búp bê gỗ thất bại thảm hại.
Sau khi kết thúc trận chiến, cậu ta mới tìm thấy công tắc, bật đèn trong phòng lên.
Căn phòng trước mắt Thẩm Úc rất nhỏ, chưa đến ba mươi mét vuông, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy hết.
Không phát hiện bất kỳ thông tin hữu ích và vật tư có thể thu thập nào.
Thểm Úc vốn định dùng quang não liên lạc với đồng đội, nhưng không có tín hiệu, cánh cửa sau lưng cũng không mở được, không thể rời đi.
Rảnh cũng đã rảnh rồi, cậu ta tiện tay nhặt một đoạn cánh tay của búp bê gỗ dưới chân, định ghép lại cơ thể hoàn chỉnh cho búp bê gỗ.
【Phát hiện vật tư có thể thu thập, có muốn thu thập không?】
Động tác của Thẩm Úc khựng lại, cậu ta không ngờ mảnh vỡ của búp bê gỗ lại thuộc về vật tư.
…
Muội Bảo ngủ rất say, NPC búp bê gỗ bên cạnh vừa mới nói một chữ 'cậu' bên tai cô nhóc, đã bị một đ.ấ.m đập nát đầu.
Muội Bảo hé mắt ra, thấy những mảnh gỗ dưới tay, còn tưởng rằng mình đang mơ.
Xoay người trùm chăn tiếp tục ngáy khò khò.
Bên kia, Tùy Thất mang tâm trạng sung sướng cùng người hầu nhỏ Duby của cô, cũng chìm vào giấc ngủ.
Bảy giờ ba mươi sáng, cô tỉnh dậy trong ánh nắng rực rỡ, mắt còn nhập nhèm.
"Chào buổi sáng, chủ nhân." Đô Bỉ ngoan ngoãn chào hỏi: "Xin hỏi em có thể nắm tay chị một chút được không?"
Yêu cầu của người hầu búp bê gỗ đơn giản như vậy, đương nhiên phải đáp ứng.
Tùy Thất cứ thế đưa tay qua: "Nắm thoải mái đi."
Khoảnh khắc bàn tay gỗ nho nhỏ của Duby chạm vào đầu ngón tay cô, bên tai Tùy Thất đột ngột vang lên một tiếng thông báo:
【Giá trị sinh mệnh -1, dùng cho chi phí nuôi dưỡng NPC Đô Bỉ.】
Tùy Thất: "???"
Đô Bỉ mở to đôi mắt ngây thơ vô tội: "Cảm ơn chủ nhân."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy
Tác giả :
Đường Cửu Nghiêu