Thì ra từ đầu hắn đã lừa gạt nàng, vậy mà nàng còn ngốc nghếch hồ đồ, lúc nào cũng lo lắng cho hắn. Tần Vũ Lâu thất vọng rơi lệ, cảm thấy mình thật quá đáng thương, quá thảm hại. Nhưng việc đã đến nước này, không thể lại thua dưới tay hắn nữa. Nàng cố gắng kìm nén nước mắt, ép mình nở nụ cười nói với hắn: “Giờ ngươi đã trả thù xong rồi sao? Ngươi cảm thấy, chúng ta đã đủ thảm bại, đủ để xóa bỏ mối thù hận của ngươi rồi sao?”
Vì bị sốt, nên cả người Lam Tranh không còn chút khí lực nào, vừa rồi lại tranh cãi với nàng, giờ đã đến cực hạn, hắn đưa tay xoa nhẹ mặt nói: “……Phải…… Tùy cô muốn nghĩ thế nào cũng được……”
“Ta đã sai rồi, đã nhìn lầm ngươi rồi……”
Nàng nói xong, xoay người muốn đi. Lam Tranh thấy vậy, bất chấp sự suy yếu của mình, vùng dậy nắm lấy tay nàng: “Nàng muốn đi đâu?” Vũ Lâu gỡ tay hắn ra: “Không phải là ngươi sợ ta đi thông báo cho cả thiên hạ bí mật của ngươi, khiến cho đối thủ một mất một còn của ngươi biết đấy chứ? Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm như thế.”
Dù giờ nàng đang nghĩ rằng không phải Thái tử hại mình, nhưng ấn tượng mãnh liệt tích cóp từ đầu đến giờ, vẫn khiến nàng không có cảm tình tốt với Thái tử.
Lam Tranh bị nàng dùng sức đẩy mạnh, chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, khó thở, hơi thở dồn dập mà đứt quãng: “Ta biết cô không dám.” Nói xong, đột nhiên dạ dày hắn quặn lên, che miệng nôn khan không dứt. Vũ Lâu thấy hắn bệnh đến như vậy, nỗi lo lại thay thế cho sự hận thù vừa rồi, vội vàng đỡ hắn lên: “Ngươi mau nằm nghỉ đi.”
Đưa hắn đến bên giường, nàng nói: “Ta không cãi cọ với ngươi nữa, chờ ngươi khỏe lại rồi nói sau.”
Lam Tranh cười lạnh: “Chẳng lẽ cô thật sự quan tâm ta hay sao!”
“Ta ít quan tâm đến ngươi lắm sao?! Được, tâm ý trước kia của ta, coi như là để vứt cho chó gặm rồi.”
Lam Tranh nghiêng đầu liếc nàng, đang muốn nói nữa, lại bị Vũ Lâu ấn xuống giường: “Ngươi đừng ép ta nói chuyện với ngươi nữa, ta cũng không muốn nhân lúc ngươi sinh bệnh mà làm tức chết ngươi đi.” Hắn không chịu nghe, lại cố gân cổ lên mà cãi: “Giết chết ta cô mới có tự do.”
“Được rồi, được rồi! Vậy ngươi chết nhanh một chút mới tốt.” Nàng đúng là hết thuốc chữa rồi, đã biết rõ chính hắn hại mình và người nhà ra thế này, còn đối xử tốt với hắn, kết quả là lòng tốt cũng không được đền đáp. Nàng trừng mắt lườm hắn một cái, đứng dậy bước đi. Lam Tranh giữ chặt tay nàng: “Ai cho cô đi.”
“Ngươi quản ta à!” Gỡ tay hắn lại rời đi.
“Cô…… Cô mà dám đi…… Ngày hôm nay, cô mà bước ra khỏi cửa Sùng Lan cung, ngày mai cô chờ mà phát tang cho cả nhà cô đi.”
Vũ Lâu dừng chân, quay đầu cười lạnh: “Ta không định chạy trốn, nhưng Sùng Lan cung lớn như vậy, ta không muốn ở cùng phòng với ngươi, nên ta đi. Chẳng lẽ ngươi muốn lúc đang bệnh còn phải nhìn mặt ta?” Nói rồi không đợi Lam Tranh phản ứng lại, nàng bước đi luôn.
Lam Tranh bị nàng chọc tức, mãnh liệt ho khan vài tiếng, nằm xuống giường, hắn đưa tay lên che mắt. Hắn rất mệt, không muốn nghĩ nữa. Nhưng lại không nhịn được mà nghĩ đến nàng, oán trách nàng.
Bọn thị nữ tiến vào, muốn hầu hạ hắn, đều bị hắn đuổi đi hết.
Không cần người khác hầu hạ. Không phải nàng muốn hắn ốm chết đi hay sao, vậy thì theo tâm nguyện của nàng đi. Trong đầu hắn, các hình ảnh vặn vẹo hỗn loạn, hắn nửa mê nửa tỉnh, ngay cả từng khớp xương cũng đau nhức vô cùng.
Yết hầu vừa đau vừa khô rát. Website TruyenLau.com
Bỗng nhiên có một luồng mát lạnh chảy xuống cổ họng, hắn liền tham lam mút lấy nguồn nước mát lạnh này. Lam Tranh mơ màng mở to mắt, trong ánh nến mờ ảo, hắn thấy nàng.
“Cô quay về làm gì?”
Vũ Lâu đỡ hắn ngồi dậy, nói: “Uống nước đi.” Loại thời tiết này, đến người bình thường còn không chịu nổi nữa là người bệnh.
Lam Tranh cũng không dám đòi hỏi nàng dùng miệng mớm hay linh tinh gì nữa, chỉ chậm rãi ghé mồm vào uống hết chén nước.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Đừng nằm vội, uống thuốc luôn đi đã.” Nàng bưng chén thuốc lại cho hắn, thấy hắn chần chừ, lại lạnh nhạt nói: “Nếu ta muốn giết ngươi, thì trực tiếp trùm chăn cho ngươi ngạt chết đi là xong, cần phải hạ độc hay sao?” TruyenLau
Lam Tranh nhìn nàng một cái, yên lặng uống hết thuốc rồi nằm xuống. Vũ Lâu vò khăn, đắp lên trán cho hắn, hỏi: “Có thấy khá hơn chút nào không?”
Lam Tranh nói: “Ta đã hại cô thảm như vậy, cô không muốn trả thủ sao? Còn hỏi han ta ân cần như thế, ha ha, có phải là muốn lấy lòng ta, cứu người nhà ra không? Ta cho cô biết, cô đừng nằm mơ, ta không giết họ đã là khai ân rồi.”
“Ta chỉ muốn hết lòng quan tâm giúp đỡ ngươi, không nghĩ quá phức tạp như ngươi nghĩ.”
“Hết lòng quan tâm giúp đỡ? Tần gia các ngươi nợ ta những gì, cô còn chưa hiểu sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy Vũ Lâu không đáp lại, hắn cũng coi như là mình đang chiếm thế thượng phong, nhắm mắt lại, không muốn đấu võ mồm với nàng nữa. Hắn không muốn ngủ, nhưng ý thức lại không nghe lời hắn, dần dần lịm đi. Vũ Lâu sợ hắn ra mồ hôi lại bị cảm lại, nên cẩn thận kéo chăn ra cho hắn. Ánh mắt nàng dừng trên khuôn mặt hắn, không khỏi cảm thán. Bỏ đi cái mặt nạ ngu dại, hắn nằm im lặng thế này, đúng là nhìn rất đẹp mắt.
Lam Tranh là nam tử đẹp nhất mà nàng từng gặp, dung nhan thế này, đương thời không có mấy người có thể so được.
Ban đêm, hắn bắt đầu thấy lạnh, ôm chặt lấy chăn, cả người run lên bần bật. Vũ Lâu muốn truyền ngự y, Lam Tranh không cho: “Cô dám đi gọi ngự y, ngày mai ta sẽ phái người đi giết chết cha cô.” Rõ ràng là bệnh nặng thế này rồi, lại còn cố cãi lại nàng, nàng muốn mời ngự y, còn hắn thà chịu bệnh cũng nhất quyết không gọi.
“Tùy ngươi, tốt nhất là ốm đến hỏng đầu óc, ngốc luôn đi.” Tuy rằng nói lời cay nghiệt, nhưng thấy hắn lạnh run người, nàng lại không đành lòng, đỡ hắn nằm xuống xong, lại khẽ nằm xuống bên cạnh, ôm chặt hắn vào lòng, sưởi ấm cho hắn.
Lam Tranh cảm nhận được hơi ấm của nàng, dần dần bớt lạnh. Hắn đã biết nàng không hại đứa bé của hai người, nàng đã chịu khổ quá nhiều rồi. Hắn cũng khổ sở thay cho nàng: “Vũ Lâu…… Thực xin lỗi……”
Ta đã hiểu nhầm nàng.
Nàng hừ giọng: “Đừng giả vờ tốt bụng.”
“…… Ta không phải người như nàng nghĩ đâu……”
“Ngươi không hại nhà ta sao?”
Hắn trầm mặc một lát rồi nói: “Ít nhất, ta chưa từng hại nàng, tùy nàng có tin không…..”
“Vậy vì sao ngươi phải giả ngốc……”
“Ta không tin các ngươi, ai ta cũng không tin……” Dù hiện giờ hắn đã bị Vũ Lâu biết hết, nhưng hắn cũng sẽ không hoàn toàn thổ lộ tình cảm với nàng.
Lời của hắn giống như một tảng đá lớn đè lên ngực nàng, nặng nề, khó chịu. Trong một đêm, mọi chuyện xoay chuyển đến long trời lở đất. Từ khi thành thân với hắn đến nay, mở mắt ra, dường như đã qua cả một đời.
Lam Tranh hiện giờ đang nằm kề cận nàng đây, một chút nàng cũng không hề hiểu hắn.
Lam Tranh chui vào trong lòng nàng, cọ cọ, động tác quen thuộc giống như lúc trước khiến cho nàng hoài niệm. Tên Lam Tranh dính người ngu ngốc nhưng đáng yêu đó đều là giả, là người trước mắt này đã tạo ra hắn, rồi lại hủy diệt hắn đi.
Lam Tranh nghe thấy nàng sụt sịt mũi, lấy tay lau nước mắt cho nàng: “…… Khóc thảm ghê……”
“Ngươi và ta, chỉ là hai người xa lạ. Ngươi chết ta cũng không thèm khóc.”
Hắn cười: “Vậy, hàng đêm hoan lạc với người xa lạ, cảm giác thế nào?”
- Chương 1: Đêm tân hôn náo động[1]
- Chương 2: Đêm tân hôn náo động[2]
- Chương 3: Đêm tân hôn náo động[3]
- Chương 4: Đêm tân hôn náo động [4]
- Chương 5: Một nháo, hai khóc, ba thắt cổ
- Chương 6:
- Chương 7: Kiếp này là oan gia
- Chương 8
- Chương 9: Móng vuốt tiểu hầu thật là sắc
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12: Giả bệnh (Thượng)
- Chương 13: Giả bệnh (Hạ)
- Chương 14: Gia bạo (Bạo hành gia đình >
- Chương 15: Điện hạ sợ bóng tối
- Chương 16: Kinh hoàng
- Chương 17: Mất trí nhớ
- Chương 18: Đế sư rất kiêu ngạo à? Xem ta thu phục ngươi! (1)
- Chương 19: Đế sư rất kiêu ngạo à? Xem ta thu phục ngươi! (2)
- Chương 20: Về nhà mẹ đẻ
- Chương 21: Vốn dĩ là gả cho người
- Chương 22: Dám xông vào khuê phòng của nàng? Chán sống rồi sao
- Chương 23: Nữ nhân của bổn Vương có diện mạo thế nào?
- Chương 24: Thật tốt vì đã không lấy ngươi!
- Chương 25:
- Chương 26: Mệt mỏi
- Chương 27: Làm nũng (1)
- Chương 28: Làm nũng (2)
- Chương 29: Vương gia, ngài rất dính người! (1)
- Chương 30: Vương gia, ngài rất dính người! (2)
- Chương 31: Vương gia, ngài rất dính người! (3)
- Chương 32: Kình địch (1)
- Chương 33: Kình địch (2)
- Chương 34: Ai mỏng manh yếu đuối hơn ai? (1)
- Chương 35: Ai mỏng manh yếu đuối hơn ai? (2)
- Chương 36: Gặp lại Tấn vương (1)
- Chương 37: Gặp lại Tấn vương (2)
- Chương 38: Manh mối (1)
- Chương 39: Manh mối (2)
- Chương 40: Thử nghiệm (1)
- Chương 41: Thí nghiệm (2)
- Chương 42: Tranh chấp
- Chương 43:
- Chương 44: Ác ma sống lại (1)
- Chương 45: Ác ma sống lại (2)
- Chương 46: Ác ma sống lại (3)
- Chương 47: Lần đầu giao thủ
- Chương 48: Bắt tang tại trận (1)
- Chương 49: Bắt tang tại trận (2)
- Chương 50: Gỗ mục không thể khắc
- Chương 51: Phúc Hắc và Nham hiểm (1)
- Chương 52: Phúc hắc và Nham hiểm (2)
- Chương 53: Sói xám và thỏ trắng (1). [Hôi lang vs Bạch thỏ]
- Chương 54: Sói xám vs thỏ trắng (2)
- Chương 55: Gặp nạn (1)
- Chương 56: Gặp nạn (2)
- Chương 57:
- Chương 58: Thoát hiểm
- Chương 59: Lời nói lạnh lùng làm tổn thương lòng người
- Chương 60:
- Chương 61: Lạt mềm buộc chặt
- Chương 62: Không hiểu phong tình
- Chương 63: Ân ân ái ái
- Chương 64: Chống cự
- Chương 65: Thỏa mãn ý nguyện
- Chương 66: Quyến luyến
- Chương 67: Gặp mặt kẻ thù
- Chương 68: Tranh đấu
- Chương 69: Ngàn cân treo sợi tóc
- Chương 70: Rốt cuộc ai mới vô lại?
- Chương 71: Quấy rối
- Chương 72: Dây dưa không ngớt
- Chương 73: Sợ bóng sợ gió
- Chương 74: Không phải cô thì là ai
- Chương 75:
- Chương 76: Làm nhục
- Chương 77: Sư tử Hà Đông
- Chương 78: Trúng kế
- Chương 79: Trừng phạt
- Chương 80: Chiến tranh lạnh
- Chương 81: Lựa chọn
- Chương 82: Trêu chọc
- Chương 83: Muốn nạp thiếp phải không?…
- Chương 84: Khó mà tin được
- Chương 85: Tắm chung
- Chương 86: Dịu dàng
- Chương 87: Khoảng cách xa dần
- Chương 88: Cáu kỉnh
- Chương 89: Đi cùng ai?
- Chương 90: Thông báo có thai
- Chương 91: Chẩn đoán sai
- Chương 92:
- Chương 93: Một bước sai, nhiều bước sai
- Chương 94: Là Lam Tranh hại nàng sao???
- Chương 95: Bắt nội gián
- Chương 96: Ân đoạn nghĩa tuyệt
- Chương 97: Xử lý Tần thị
- Chương 98: Chúng ta làm hòa đi
- Chương 99: Bức thư chí mạng
- Chương 100: Ra tay cứu giúp
- Chương 101: Đừng mong trốn được
- Chương 102: Lam Tranh quậy phường thêu
- Chương 103: Con gái tốt cũng sợ sói quấn thân. [1] (Hảo nữ sợ triền lang)
- Chương 104: Con gái tốt cũng sợ sói quấn thân [2]
- Chương 105: Con gái tốt cũng sợ sói quấn thân [3]
- Chương 106: Trò đùa dai
- Chương 107: Thê tử thông minh
- Chương 108: Đạo cao một trượng
- Chương 109: Mùa hè nóng nực
- Chương 110: Lại bị hãm hại
- Chương 111: Lam Tranh gánh tội
- Chương 112: Sự nghi ngờ trỗi dậy
- Chương 113: Ngăn cấm
- Chương 114: Bị bệnh
- Chương 115: Thẳng thắn
- Chương 116: Không ai nhường ai
- Chương 117: Tấn vương đến chơi
- Chương 118: Người xa lạ trong cuộc hôn nhân
- Chương 119: Không ai chịu thua ai
- Chương 120: Thuần phục
- Chương 121: Cùng chống lại kẻ thù
- Chương 122: Phát huy năng lượng thừa
- Chương 123: Say rượu
- Chương 124: Lừa gạt
- Chương 125: Bẫy trong bẫy
- Chương 126: Tìm ra lời giải
- Chương 127: Báo thù rửa hận
- Chương 128: Nén bi thương thuận theo biến cố
- Chương 129: Không thích ngươi
- Chương 130: Khoảng cách về tâm hồn
- Chương 131: Vui đùa ầm ĩ
- Chương 132: Phản bội
- Chương 133:
- Chương 134:
- Chương 135: Xuất cung
- Chương 136: Khuyên giải
- Chương 137: Tấn vương thể hiện tâm ý
- Chương 138: Lam Tranh lại nổi sóng gió
- Chương 139: Vũ Lâu lại gặp nạn
- Chương 140: Quan hệ dịu đi
- Chương 141: Tắm rửa, thay quần áo
- Chương 142: Tắm rửa, thay quần áo
- Chương 143: Thợ săn giỏi cũng không đấu lại hồ Ly cao tay
- Chương 144: Chuyện của ngươi, chẳng liên quan gì đến ta cả
- Chương 145: Chúng ta tìm hiểu nhau đi
- Chương 146: Phòng thủ
- Chương 147: Đánh cược
- Chương 148: Giảo hoạt
- Chương 149: Ngày đông ấm áp của hai người
- Chương 150: Tranh cãi về thân phận của Vũ Lâu
- Chương 151: Mặc quân làm bậy
- Chương 152: Quyến luyến không rời
- Chương 153: Lại ép nạp phi
- Chương 154: Quyết định của Hoàng hậu
- Chương 155:
- Chương 156: Rời khỏi kinh thành
- Chương 157: Tin tức lập phi
- Chương 158: Tội khi quân
- Chương 159: Nhập giáo phường tư, lầm lỡ cả cuộc đời
- Chương 160: Như người xa lạ
- Chương 161: Tổn thương
- Chương 162: Những người đó là ai?
- Chương 163: Sợ nhất Lam Tranh biết võ công
- Chương 164: Giải tỏa nghi vấn
- Chương 165: Có lẽ có thể tha thứ cho nàng
- Chương 166: Giữ thể diện
- Chương 167: Gương vỡ khó lành
- Chương 168: Ngôi mộ kỳ quái
- Chương 169: Cưỡng bức
- Chương 170: Bằng mặt không bằng lòng
- Chương 171: Vũ Lâu ngoan ngoãn (thượng)
- Chương 172: Vũ Lâu ngoan ngoãn (Hạ)
- Chương 173: Tin tức kinh thiên động địa
- Chương 174: Lại cự tuyệt Tấn vương
- Chương 175: Tiến thoái lưỡng nan
- Chương 176:
- Chương 177: Đi một vòng lớn, lại quay về bên Lam Tranh
- Chương 178: Quay về Vương phủ
- Chương 179: Khóc lóc kể lể
- Chương 180: Chuyện cũ khó quên
- Chương 181: Lấy lòng
- Chương 182: Uống nhầm thuốc
- Chương 183: Chuột bạch
- Chương 184: Thế trận nghi binh
- Chương 185: Diễn trò thì phải diễn đủ
- Chương 186: Phản kích
- Chương 187: Nôn ra máu
- Chương 188: Đều không phải người lương thiện
- Chương 189: Đại công cáo thành
- Chương 190:
- Chương 191: Củ khoai nóng bỏng tay
- Chương 192: Nói về giả dối, thì hắn đúng là chuyên gia
- Chương 193: Lén lén lút lút
- Chương 194: Huynh muội?
- Chương 195:
- Chương 196: Là huynh muội ư? Không sao cả‼!
- Chương 197: Lại thêm rắc rối
- Chương 198: Bắt đầu kế hoạch
- Chương 199: Nương tựa vào nhau
- Chương 200: Tần Vũ Lâu bị thái giám kéo từ Chiêu Đức cung ra thẳng cửa cung, giao cho hộ vệ nhét vào xe ngựa trục xuất khỏi Hoàn
- Chương 201:
- Chương 202: Đêm thẩm vấn
- Chương 203: Cha Tần nhớ lại: Chân tướng của hai mươi năm trước (1)
- Chương 204: Cha Tần nhớ lại: Chân tướng hai mươi năm trước (2)
- Chương 205: Cha Tần nhớ lại: Nội tâm bị giày vò
- Chương 206: Cha Tần nhớ lại: Tam Vương tranh đấu
- Chương 207: Mẫu tử gặp mặt
- Chương 208: Cha Tần nhớ lại: Xử lý Huệ vương
- Chương 209: Thay cha chuộc tội
- Chương 210:
- Chương 211: Vuốt ve an ủi
- Chương 212: Tin dữ (H)
- Chương 213: Rượu độc
- Chương 214: Giai đoạn giằng co
- Chương 215: Gặp nạn lớn
- Chương 216: Giải độc
- Chương 217: Giải dược
- Chương 218: Vân triệt
- Chương 219: Lời đề nghị của Thế tử
- Chương 220: Chuyển bại thành thắng
- Chương 221: Một biển dấm chua
- Chương 222: Sự nghi ngờ của Vũ Lâu
- Chương 223: Thân thế của Vân Triệt (Thượng)
- Chương 224: Thân thế của Vân Triệt (Hạ)
- Chương 225: Huynh đệ gặp mặt
- Chương 226: Huynh đệ gặp mặt
- Chương 227: Tranh cãi không ngừng
- Chương 228: Ca ca, thật sự xin lỗi!
- Chương 229: Nơi ở mới
- Chương 230: Nơi ở mới
- Chương 231: “Ta thích nàng như vậy……”
- Chương 232: Vui quá hóa buồn
- Chương 233: Nửa đêm thăm lăng tẩm
- Chương 234: Quỷ thần phá án
- Chương 235:
- Chương 236: Tính tình của phụ nữ có thai
- Chương 237: Sức ép của phụ nữ có thai
- Chương 238: Thai máy (lần động đậy đầu tiên của thai nhi mà mẹ có thể cảm nhận được)
- Chương 239:
- Chương 240: Lần đầu làm cha mẹ
- Chương 241: Cố nhân đến
- Chương 242:
- Chương 243: Tình hình nguy cấp
- Chương 244: Vô tình gặp được kẻ thù
- Chương 245:
- Chương 246: Khiêu khích
- Chương 247:
- Chương 248: Khống chế kẻ địch
- Chương 249: Đuổi cùng giết tận
- Chương 250: Quay về kinh thành
- Chương 251: Lại vào cung
- Chương 252: Gia đình sum họp
- Chương 253:
- Chương 254: Nguy cơ bị phế truất
- Chương 255: Nội tâm mạnh mẽ
- Chương 256: Đột nhiên băng hà
- Chương 257: Mưu hại đế vương
- Chương 258: Tránh hại tìm lợi
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261:
- Chương 262: Tâm tình biến đổi
- Chương 263: Lên tiếng cầu xin
- Chương 264: Lên tiếng cầu xin
- Chương 265: Ở chung lâu như vậy, vẫn chưa hiểu lòng nhau (1)
- Chương 266: Ở chung lâu như vậy, vẫn chưa hiểu lòng nhau (2)
- Chương 267: Tình nguyện đền tội
- Chương 268: Ai cao tay hơn ai?
- Chương 269: Cãi nhau ầm ĩ
- Chương 270: Mâu thuẫn tăng lên
- Chương 271: Đầu giường giận, cuối giường lành
- Chương 272: Bỏ nhà trốn đi
- Chương 273: Vũ Lâu mất trí nhớ
- Chương 274: Muốn tái giá
- Chương 275: Kết cục (1)
- Chương 276: Kết cục (2)
- Chương 277: Kết cục (3)
- Chương 278: Ngoại truyện: Ta đã yêu nàng như thế nào?
- Chương 279: Câu chuyện về Phương Lâm
- Chương 280: Câu chuyện nhỏ của Phương Lâm
Nghề Vương Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.