Editor: Vện
Ding một tiếng, cửa thang máy mở ra, đại sảnh bên ngoài trống vắng sáng sủa, tia nắng chiếu vào từ cửa sổ sát đất làm đại sảnh như được bao phủ trong ánh dương rực rỡ.
Trong ánh nắng ấm áp, một người đàn ông tuấn tú cao ráo đứng đó. Một tay cầm tệp hồ sơ, một tay đút vào túi áo. Áo blouse trắng thẳng thớm phẳng phiu như vẽ, mỗi đường nét đều được phác họa tỉ mỉ, thêm thắt tinh tế, tầm nhìn di chuyển từ áo blouse lên đến vầng trán thanh cao rũ xuống mấy sợi tóc đen nhánh.
“Học trò của tôi phải không” Người đàn ông kia mỉm cười với cậu, đưa tay ra, “Tôi tên Tiêu Ngự, là bác sĩ hướng dẫn của cậu trong hai năm tới.”
“Tiêu… Tiêu Ngự.” Cậu hồi hộp đẩy gọng kính, lẩm bẩm gọi.
Người đàn ông đó nắm lấy tay cậu, đầu ngón tay thon dài ấm áp lướt qua lòng bàn tay, để lại một luồng điện truyền từ tay vào đến trái tim, khiến cậu không kiềm được mà khẽ run.
Nụ cười của Tiêu Ngự còn rực rỡ hơn cả ánh dương trong đại sảnh.
“Gọi tôi là thầy Tiêu được rồi.”
Đây là lần gặp gỡ đầu tiên của cậu và thầy hướng dẫn.
Cậu từng học rất nhiều thầy, cũng gọi tên rất nhiều người. Nhưng cái danh thầy trong lòng cậu lại nhất mực liên hệ đến người kia và ánh dương sáng ngời buổi xế trưa, khung cảnh đó đã khắc sâu vào ký ức.
Trong hai năm, thầy dốc sức truyền đạt tất cả kiến thức cho cậu.
Hai người cùng đứng bên bàn mổ, cậu từ vị trí kiến tập lên thành trợ thủ quan trọng nhất của thầy. Cậu tiếp cận từng bước một, hai người chỉ cần một ánh mắt là đủ để phối hợp hoàn mỹ không hề trúc trắc.
Cậu chìm đắm vào cảm giác thân thiết, mê muội thật sâu, không cách nào kiềm chế, cũng không muốn tỉnh lại.
Không có ca giải phẫu đêm, cậu liền viện cớ học tập mà dẫn thầy đến chỗ mình.
Lần nào cậu cũng được toại nguyện. Thầy quả thật là người đàn ông cực kỳ dịu dàng, chưa bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu gì của cậu.
Cậu cảm thấy hạnh phúc vì được thầy ưu ái.
Bọn họ nói chuyện trắng đêm. Cậu cố ý quấn lấy thầy, hỏi hết vấn đề này đến vấn đề khác, mãi đến lúc người kia không gượng nổi, bất chấp hình tượng nằm nhoài ra bàn mà ngủ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chỉ có lúc này, cậu mới có thể trắng trợn dùng ánh mắt v**t v* gò má làm cậu ngày nhớ đêm mong, vầng trán thanh cao, chân mày tiêm tế, đôi tai xinh xắn, sống mũi thẳng tắp, ánh mắt mê hoặc đang đóng chặt, và cả cánh môi hồng quyến rũ giấu trong khuỷu tay…
Cậu run rẩy vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mấy lọn tóc tán loạn. Lòng bàn tay bị sợi tóc quét qua, cảm giác ngưa ngứa lập tức khiến cậu nổi lên phản ứng sinh lý.
Quả thực y như b**n th**… Cậu rụt tay về, ngón tay bấu vào cái đầu tóc ổ quạ rối bù của mình, gọng kính nhựa dẻo ném lên bàn, cậu vùi mặt vào đầu gối.
Hai năm đó chính là khoảng thời gian cậu hạnh phúc nhất. TruyenLau.com
Cậu quyết định phải trở thành người ăn ý với thầy nhất, cậu là học trò giỏi nhất do một tay thầy dạy nên, sau này sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh thầy, trở thành phụ tá đắc lực của thầy. Đợi đến khi thầy rút lui khỏi ngành, cậu sẽ thay thế thầy, tiếp tục phát huy y thuật thầy đã chỉ dạy.
Mãi mãi không xa cách.
Cậu âm thầm đắc ý, nhưng đến lúc tên đó xuất hiện, bao nhiêu hy vọng đều lụi tắt.
Website TruyenLau.com
Tất cả sự định vẫn còn chưa bén rễ nảy mầm đã héo úa.
Vẫn là cửa thang máy đối diện đại sảnh, thầy đứng bên ngoài chào đón học trò thứ hai.
Đó là một nam sinh cao to vô cùng đẹp trai, cao hơn thầy đến nửa cái đầu, ngang ngửa với cậu. Nhưng cậu có tật gù lưng, nhìn không có vẻ hiên ngang. Thầy đã nói rất nhiều lần nhưng vẫn không sửa được.
Tên mới đến này không giống những bác sĩ khác, ăn mặc không lôi thôi lếch thếch như cậu mà rất thời thượng, áo blouse chỉ khoác tạm bợ mà vẫn không có vẻ nhếch nhác, trái lại còn đẹp trai ngời ngời.
Vừa ra khỏi thang máy tên đó đã kéo tay thầy, không kiêng nể nhìn chằm chặp gương mặt mà chỉ có lúc thầy ngủ cậu mới dám ngắm.
“Bác sĩ Tiêu! Đúng là bác sĩ Tiêu hướng dẫn em hả! Thật không tin được! Vui chết đi thôi!” Nam sinh kia la hét ầm lên, rõ ràng giọng nói rất êm ái nhưng cậu lại thấy hết sức chói tai.
Thầy cười, “Tôi tạm thời hướng dẫn cậu trong hai năm. Gọi thầy Tiêu là được rồi.”
Thầy, từ nay về sau cậu không còn là người duy nhất gọi người kia là thầy nữa.
- Chương 01: Bí ẩn chốn trâm trạch
- Chương 02: Giấc mộng Trang Chu
- Chương 03: Tỉnh giấc mộng dài
- Chương 04: Độc thủ mưu tài
- Chương 05: Không thể che giấu
- Chương 06: Thời cơ phản kích
- Chương 07: Lần đầu đối mặt
- Chương 08: Chẳng sợ đục nước
- Chương 09: Đối chọi gay gắt
- Chương 10: Chất vấn ở công đường
- Chương 11: Kiểm tra sổ sách
- Chương 12: Đánh rắn bảy tấc
- Chương 13: Bản năng nghề nghiệp
- Chương 14: Thiên chức người hành y
- Chương 15: Cải tử hoàn sinh
- Chương 16: Thiếu nợ trả tiền
- Chương 17: Quân tử hảo cầu
- Chương 18: Chủ tớ diễn kịch
- Chương 19: Song sinh ràng buộc
- Chương 20: Ngọc ca dạy đệ
- Chương 21: Tự rước lấy nhục
- Chương 22: Y học đương thời
- Chương 23: Thảo dược khả nghi
- Chương 24: Trừng trị ác nô
- Chương 25: Có người trúng độc
- Chương 26: Phương pháp cứu người
- Chương 27: Giải phẫu cấp cứu
- Chương 28: Sơ cứu hóc dị vật
- Chương 29: Phân tích thời cuộc
- Chương 30: Thích khách đột kích
- Chương 31: Ta là đại phu
- Chương 32: Giải phẫu lần thứ hai
- Chương 33: Tình thế biến chuyển
- Chương 34: Đào hoa đóa đóa
- Chương 35: Cây ngải bụi trị sốt rét
- Chương 36: Giải phẫu trị thương
- Chương 37: Bàn chuyện hôn nhân
- Chương 38: Thế tử giá lâm
- Chương 39: Lần đầu gặp gỡ
- Chương 40: Tái ngộ trên đường
- Chương 41: Tiểu phẫu khâu vết thương
- Chương 42: Như rất thân quen
- Chương 43: Tìm cách hồi kinh
- Chương 44: Tiếp cận lưu dân
- Chương 45: Chữa bệnh dịch tả
- Chương 46: Động viên toàn thể
- Chương 47: Góc nhìn của thẳng nam
- Chương 48: Tiêu tan như vô hình
- Chương 49: Rắc rối tìm đến
- Chương 50: Tránh xa hắn ra
- Chương 51: Công lao lớn nhất
- Chương 52: Lại sinh độc kế
- Chương 53: Có đồng ý không
- Chương 54: Lên đường hồi kinh
- Chương 55: Gặp nạn trên đường
- Chương 56: Kẻ phản bội Vương phủ
- Chương 57: Xử tội phản đồ
- Chương 58: Công tâm là thượng sách
- Chương 59: Rung động
- Chương 60: Tâm tình thiếu niên
- Chương 61: Khai báo thân phận
- Chương 62: Trở lại kinh thành
- Chương 63: Khóc lóc bên đường
- Chương 64: Đường ai nấy đi
- Chương 65: Ly hôn thả người
- Chương 66: Lần đầu vào Vương phủ
- Chương 67: Chuyện nhà Vương phủ
- Chương 68: Bị người mưu hại
- Chương 69: Vu oan giá họa
- Chương 70: Phẫu thuật mở lồng ngực
- Chương 71: Tổng quản Thái y
- Chương 72: Thẳng thắn chuyện xưa
- Chương 73: Tỷ tỷ ca ca
- Chương 74: Thỉnh cầu tứ hôn
- Chương 75: Thánh chỉ ban hôn
- Chương 76: Ba điều quy ước
- Chương 77: Phương tam lão gia
- Chương 78: Minh Châu quận chúa
- Chương 79: Lấy ác trị ác
- Chương 80: Y thuật Giản gia
- Chương 81: Gán tội
- Chương 82: Phương pháp giải độc
- Chương 83: Ai tốt hơn ai
- Chương 84: Tâm ý của Thế tử
- Chương 85: Ca bệnh mới
- Chương 86: Đồng tâm hợp lực
- Chương 87: Khoe khoang như thế
- Chương 88: Tranh chấp chi phí
- Chương 89: Quan tâm không ít
- Chương 90: Chọn ngày thành thân
- Chương 91: Mãnh thú
- Chương 92: Trước lúc đại hôn
- Chương 93: Thời khắc thành thân
- Chương 94: Ngày sau tân hôn
- Chương 95: Trình báo chân tướng
- Chương 96: Cố tình gây sự
- Chương 97: Đấu gạo nuôi thù
- Chương 98: Mang ơn báo đáp
- Chương 99: Lựa chọn của nàng
- Chương 100: Kế hoạch của y quán
- Chương 101: Giải cứu hai người
- Chương 102: Y án dược đường
- Chương 103: Lần đầu khám bệnh tại nhà
- Chương 104: Phẫu thuật sinh mổ
- Chương 105: Tạm thời xa cách
- Chương 106: Tình ý đong đầy
- Chương 107: Có người cần y
- Chương 108: Đạo thầy thuốc
- Chương 109: Chẳng ra cái gì
- Chương 110: Lòng dạ đàn bà
- Chương 111: Thiên đạo luân hồi
- Chương 112: Bụi trần lắng đọng
- Chương 113: Cửa hiệu cháo thuốc
- Chương 114: Xung đột thăng cấp
- Chương 115: Chữa thương ở từ đường
- Chương 116: Lòng người khó đoán
- Chương 117: Ngày càng nghiêm trọng
- Chương 118: Vũ lâm quân
- Chương 119: Ấm áp của hắn
- Chương 120: Thái y hội chẩn
- Chương 121: Mua danh chuộc tiếng
- Chương 122: Âm mưu dương mưu
- Chương 123: Không thể nhẫn nhịn
- Chương 124: Y quán – công đường
- Chương 125: Ăn miếng trả miếng
- Chương 126: Thoát được một kiếp
- Chương 127: Ngươi có thai rồi
- Chương 128: Ly hôn thì ly hôn
- Chương 129: Ngoại truyện – Bông đào đầu tiên của bác sĩ Tiêu
- Chương 130: Hắn là nam nhân
- Chương 131: Công bằng
- Chương 132: Kết cục thế nào
- Chương 133: Cướp đoạt tư quân
- Chương 134: Của hồi môn
- Chương 135: Trẻ con và chó
- Chương 136: Cục diện mới
- Chương 137: Điểm khả nghi
- Chương 138: Phát hiện dấu vết
- Chương 139: Hóa giải nguy khốn
- Chương 140: Tranh phong đối chất
- Chương 141: Tìm ra hang ổ
- Chương 142: Thân phận của Lô thị
- Chương 143: Hưu thư
- Chương 144: Thương thế của Lâm Hiển
- Chương 145: Tái chữa trị
- Chương 146: Ngoài sóng gió, trong…
- Chương 147: Biện pháp chữa trị
- Chương 148: Quang minh chính đại
- Chương 149: Dùng giòi trị liệu
- Chương 150: Trị liệu thành công
- Chương 151: Phủ Việt Bắc hầu
- Chương 152: Kết chuyện Hầu phủ
- Chương 153: Thế tử khác thường
- Chương 154: Giáp mặt khiêu khích
- Chương 155: Thổ lộ tình cảm
- Chương 156: Phương phủ
- Chương 157: Cá từ hải cảng
- Chương 158: Thẳng thắn triệt để
- Chương 159: Trước lúc phong ba
- Chương 160: Trời sinh một đôi
- Chương 161: Đến chùa Hộ Quốc
- Chương 162: Thích khách đột kích
- Chương 163: Hoảng loạn
- Chương 164: Thay đổi Thế tử
- Chương 165: Vương phi tỉnh ngộ
- Chương 166: Một góc băng trôi
- Chương 167: Thái tử nguy kịch
- Chương 168: Tiến cung chẩn bệnh
- Chương 169: Cấp cứu công khai
- Chương 170: Ỷ thế bức người
- Chương 171: Loạn thần tặc tử
- Chương 172: Muốn phản thì phản
- Chương 173: Binh đội huyền giáp
- Chương 174: Thoát khỏi kinh thành
- Chương 175: Giong buồm xuất phát
- Chương 176: Đón ai lên tàu
- Chương 177: Nhổ neo rời bến
- Chương 178: Lần đầu lên đảo Vô Danh
- Chương 179: Điều chế penicillin
- Chương 180: Chế xuất thuốc hay
- Chương 181: Công tử bị đùa giỡn
- Chương 182: Tối cao vô thượng
- Chương 183: Thế nào là yêu đương
- Chương 184: Mỹ thiếu niên
- Chương 185: Tình cờ chạm mặt
- Chương 186: Gian tế chiêu hàng
- Chương 187: Thay đổi bất ngờ
- Chương 188: Ghen tỵ
- Chương 189: Tỷ muội Phượng thị
- Chương 190: Việc vui trọn vẹn
- Chương 191: Đơn phương
- Chương 192: Các kiểu bán manh
- Chương 193: Nuôi một bé cưng
- Chương 194: Bàn tay sau màn
- Chương 195: Gia tộc Dự Vương
- Chương 196: Biến loạn sắp đến
- Chương 197: Tiên sơn đảo chủ
- Chương 198: Chênh lệch thẩm mỹ
- Chương 199: Thế nào là quân y
- Chương 200: Tương trợ nơi chiến trường
- Chương 201: Còn ra thể thống gì
- Chương 202: Cái gọi là mưu kế
- Chương 203: Gió Đông
- Chương 204: Tranh giành thiên hạ
- Chương 205: Hoàng thành đón chủ
- Chương 206: Thống nhất giang sơn
Ngự Tứ Lương Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.