Edit: LẠC THIÊN VỸ ***** Beta: ๖ۣۜJmiuღ
Chỉ là bà đã quên, mặc kệ bà làm như thế nào, đều không ngăn cản được.
“Được, ta thừa nhận, Bình Nhi không phải con của lão gia, nhưng mà nó vô tội, van xin các người, tha cho Bình Nhi! Nhiều nhất nó cũng chỉ còn mười mấy năm.” Lúc này Phương Vãn Tình đau khổ, bà cũng biết chuyện đến mức không thể giấu diếm, bây giờ bà chỉ hy vọng, bọn họ có thể thả Bình Nhi một con đường sống.
“Vậy rốt cuộc đứa bé là của ai?” Phượng Thanh Tường tức giận đến thiếu chút nữa ngã ngửa, tuy rằng mới vừa rồi ông cũng đã xác định, nhưng mà nghe chính miệng Phương Vãn Tình thừa nhận, vẫn là tức giận đến thiếu chút nữa hụt hơi.
“Ta ··· ta ···” Phương Vãn Tình run run nói ta ta ta không thành câu.
“Nói hay không?” Tay Thanh Tường nắm chặt thành hai nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi, hai tròng mắt phun lửa, kìm ném xúc động giết người, nếu không phải ông muốn biết, rốt cuộc Phượng Thiên Bình là con nhà ai, nhất định ông sẽ một chưởng giải quyết bà.
“Ta ··· ta cũng không biết, ta bị cưỡng h**p.” Phương Vãn Tình dứt lời, khóc nghẹn ngào, đau lòng muốn chết.
“Ở nơi nào, vì sao lại bị ···” Phượng Thanh Tường giận dữ nói, nhưng mà nói đến hai chữ cưỡng h**p, lại không nói nên lời, bởi vì đây là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời ông.
“Mười một năm trước, có một lần, ta muốn tìm người hủy trong sạch của Quỳnh Hoa, hãm hại bà ấy. Nhưng mà, người nọ lại nổi lòng xấu xa với ta, làm bẩn ta, sau đó, sau đó có Bình Nhi.” Phương Vãn Tình khóc ruột gan đứt từng khúc, đứt quãng nói hết lời.
Nghe được lại là bởi vì hãm hại Quỳnh Hoa, rốt cuộc Phượng Thanh Tường nhịn không được, ngay cả Phượng Thiên Mị cũng bộc phát giận dữ.
“Con tiện nhân này.” Đột nhiên, Phượng Thanh Tường tức giận mắng một tiếng, một tiếng: “Bốp” vang lên, bàn tay hung hăng rơi vào mặt Phương Vãn Tình.
Phương Vãn Tình đau đến hét thảm một tiếng, “Rầm” một tiếng ngã xuống đất, lại “Phụt” một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng Phương Vãn Tình. Chẳng qua Phương Vãn Tình đã không cảm giác được đau đớn, bà không nhíu mày, không thở gấp, không lên tiếng, bởi vì bà cảm thấy mình là một người chết, hơn nữa bà biết mình cũng sắp chết.
Nhưng mà, bà không yên lòng duy nhất, chính là Phượng Thiên Bình.
“Cầu ··· Cầu xin các người, thả cho Bình, Bình Nhi một con đường sống.” Phương Vãn Tình đã sắp chống đỡ không được, nhưng, vẫn đau khổ nói cầu xin.
Nhìn Phương Vãn Tình như vậy, không ai không sinh ra chút đồng tình, dẫu sao một người mẹ muốn bảo vệ đứa con của mình, không thể hoài nghi.
Chẳng qua là, đồng tình là đồng tình, không có nghĩa là không hận, hơn nữa việc Phương Vãn Tình đã làm, là đạo trời khó tha, chết không hết tội.
Nhưng mà vì sao? Phượng Thiên Mị đột nhiên cảm thấy không xuống tay được với một đứa nhỏ, khi nào thì nàng mềm lòng như thế. Chẳng lẽ, nàng thật sự muốn xuống tay với một đứa nhỏ sao? Vậy nàng có khác gì Phương Vãn Tình đâu!
“Xích Xích ··· chủ nhân, người là bởi vì nhớ tới chuyện Phượng Thiên Mị gặp phải, cho nên, người sẽ cảm thấy không xuống tay được với đứa nhỏ, vậy buông tha cho nó đi! Nó cũng chỉ còn sống được mất năm nữa thôi. Cho nó đến chùa miếu xuất gia, để nó dốc lòng tu đạo, coi như chuộc lỗi cho mẫu thân của nó!”
Huyết xà cảm giác Phượng Thiên Mị rối rắm, bèn lên tiếng khuyên nhủ. TruyenLau
Nó biết thử đoạn của chủ nhân tàn nhẫn, nhưng cũng biết nàng không giết người vô tội lung tung, cho dù Phượng Thiên Bình từng làm Thiên Mị bị thương, nhưng mà dù sao nó cũng chỉ là đứa bé, có thể được khoan thứ.
Nghe xong lời Huyết xà nói, Phượng Thiên Mị cũng dần dần thông suốt, nàng không phải là người vô tình, chỉ là vô tình đứng lên người không phải người mà thôi. cho dù Phượng Thiên Bình từng bị ức h**p Phượng Thiên Mị, nói thế nào nó cũng chỉ là một đứa nhỏ!
Ở hiện đại, vị thành niên phạm tội đều không cấu thành tội lỗi! TruyenLau
Nghĩ vậy, Phượng Thiên Mị đi đến trước mặt Phương Vãn Tình, ngồi xổm xuống, nở một nụ cười quỷ dị, lạnh nhạt nói: “Được, ta không giết Phượng Thiên Bình, nhưng mà, nó cũng không thể ở lại Phượng phủ, càng không thể ở lại Vận thành. Ta sẽ tìm một chùa miếu, để nó xuất gia, dốc lòng tu đạo, chuộc, tội, cho bà.”
Phương Vãn Tình vừa nghe, nở nụ cười, tuy rằng cười đến thực khó coi, nhưng mà cũng thực thỏa mãn.
“Cám ơn” Phương Vãn Tình dùng hết sức lực cuối cùng, dứt lời, hai mắt ngừng lại ngã xuống, tuy rằng hai mắt mở to, khóe miệng lại là nụ cười.
“Ha ha ha ha! Đã chết, rốt cục cũng chết.” Thấy Phương Vãn Tình đã chết, Xuân Hương có chút kích động quá mức, không khống chế được vừa khóc vừa cười nói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đại tiểu thư, người sẽ không thật sự bỏ qua cho Phượng Thiên Bình chứ! Không phải người nói diệt cỏ không trừ tận gốc, gió xuân thổi vạn vật hồi sinh sao? Chẳng lẽ người không lo lắng ngày nào đó, Phượng Thiên Bình trở về báo thù.” Nghe Phượng Thiên Mị nói muốn thả Phượng Thiên Bình, Đỗ di nương có chút không cam lòng nói.
Sau khi Phượng Thiên Mị nghe xong, lạnh lùng liếc Đỗ di nương một cái, cơ thể Đỗ di nương run lên, ngoan ngoãn im lặng.
Trong lòng Phượng Thiên Mị không vui, thầm nghĩ, Đỗ Tâm Như, đừng có một được voi đòi tiên, nếu không, nàng cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
Trải qua chuyện như vậy, Phượng Thanh Tường giống như lập tức già đi mười tuổi, nhắm mắt một chút, hít vào một hơi thật sâu, ông không muốn nghĩ nhiều nữa, ông chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, mệt mỏi quá.
“Lão gia, Phương Thượng Thư bên kia, ăn nói như thế nào!” Đỗ di nương không dám hỏi Phượng Thiên Mị, chỉ có thể hỏi Phượng Thanh Tường.
Bà chỉ lo lắng, chuyện náo loạn lên, không xử lý khéo sẽ hỏng hết, bà mới quản gia mấy ngày, mới bắt đầu đứng vững! Bà không muốn Phượng phủ bị hủy.
Phượng Thanh Tường muốn mở miệng, lại bị Phượng Thiên Mị ngắt lời: “Chuyện hôm nay, nếu ai để lộ ra, chính người đó sẽ là Phương Vãn Tình và Phượng Thiên Linh thứ hai.” Phượng Thiên Mị lạnh lùng cảnh cáo.
Mọi người đều run rẩy, vội vàng tỏ thái độ nói: “Chúng ta sẽ không nói.”
Hiện tại Phượng Thiên Mị thật sự làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, bọn họ cũng không dám lấy tính mạng ra đùa giỡn, cho dù là Đỗ di nương và Phượng Thiên Dao, tuy rằng Phượng Thiên Mị giúp bọn họ, nhưng mà, bọn họ cũng không cho rằng Phượng Thiên Mị có thể nhân từ đến mức không tính toán bọn họ.
“Còn có, quản tốt miệng của hạ nhân, nếu chuyện hôm nay lộ ra ngoài, điều tra được, ta nhất định sẽ không bỏ qua.” Lời này của Phượng Thiên Mị là nói với Đỗ di nương, bởi vì bây giờ Đỗ di nương quản gia, nếu bà ta muốn tiếp tục quản lý toàn bộ phủ, vậy nhất định bà ta phải áp chế chuyện này cho tốt.
Hơn nữa, nàng không cho rằng Đỗ di nương thật sự không có thủ đoạn gì.
- Chương 1: Đêm đại hôn
- Chương 2: Sườn phi hãm hại
- Chương 3: Mất mạng đêm tân hôn
- Chương 4: Thiên Mị dị thế
- Chương 5: Thân thế bi thảm
- Chương 6: Trùng sinh
- Chương 7: Là người hay quỷ
- Chương 8: Biến thành quỷ
- Chương 9: Máu bị hút khô
- Chương 10: Dung nhan tuyệt sắc
- Chương 11: Qua đêm chỗ quỷ ở
- Chương 12: Không phải người thường
- Chương 13: Lá gan quá nhỏ
- Chương 14: Ta có thể cứu nàng
- Chương 15: Thu phục các nàng để mình dùng
- Chương 16: Lấy Tư vì danh
- Chương 17: Thu hồi đồ cưới
- Chương 18: Hoả thiêu Vương phủ
- Chương 19: Khiếp sợ
- Chương 20: Khai chương thanh lâu
- Chương 21: Tâm tư khác nhau
- Chương 22: Không cánh mà bay
- Chương 23: Đùa giỡn Hồng Kiều
- Chương 24: Không được phép quỳ
- Chương 25: Nhất thế một đôi người
- Chương 26: Sát tinh tai tinh
- Chương 27: Quỷ hồn quấy phá
- Chương 28: Nói ra hành vi phạm tội
- Chương 29: Cừu hận rất lớn
- Chương 30: Bán sính lễ
- Chương 31: Hai mươi vạn lượng
- Chương 32: Khả năng ngự xà
- Chương 33: Ngốc vương yêu nghiệt
- Chương 34: Bị hắn nhận ra
- Chương 35: Đối với nàng phụ trách
- Chương 36: Bị theo dõi
- Chương 37: Bị rắn cắn
- Chương 38: Ngốc vương không ngốc
- Chương 39: Vương quốc khác
- Chương 40: Lòng người hoảng sợ
- Chương 41: Thấp thỏm lo âu
- Chương 42: Ức Phượng quận chúa
- Chương 43: Muốn hắn đền mạng
- Chương 44: Ngốc Vương trèo tường
- Chương 45: Bị ép tới điên
- Chương 46: Sản nghiệp của Hiên Vương
- Chương 47: Ban đêm xông vào Quỷ Lâm
- Chương 48: Thu phục đàn xà
- Chương 49: Huyết Xà biến thân
- Chương 50: Nam tử trúng cổ độc
- Chương 51: Là Ngốc vương
- Chương 52: Nhìn đủ chưa?
- Chương 53: Ngốc Vương bị đau
- Chương 54: Muốn gả cho tỷ tỷ
- Chương 55: Muốn nắm tay
- Chương 56: Mạch Mạch không có việc gì
- Chương 57: Nữ tử Bạch y
- Chương 58: Đêm đến thanh lâu
- Chương 59: Mua Hoa Lại viện
- Chương 60: Đứng phía sau màn
- Chương 61: Thái độ bất mãn
- Chương 62: Mua Vạn Hoa lâu
- Chương 63: Ngươi là nữ nhân
- Chương 64: Thủ đoạn tàn nhẫn
- Chương 65: Phượng vũ cửu thiên
- Chương 66: Chỉnh đốn thanh lâu
- Chương 67: Cải tạo thành công
- Chương 68: Ngũ đại công tử
- Chương 69: Phô trương thanh thế
- Chương 70: Du hồ đàn hát
- Chương 71: Cửu ngưỡng đại danh
- Chương 72: Diễm danh lan xa
- Chương 73: Hiên vương là gà trống
- Chương 74: Không phải không báo
- Chương 75: Hiên vương bị thương
- Chương 76: Vị trí chính phi
- Chương 77: Khai chương thanh lâu
- Chương 78: Càng vương theo dõi
- Chương 79: Nam tử mang mặt nạ bạc
- Chương 80: Tà long cuồng phượng
- Chương 81: Tự có biện pháp
- Chương 82: Không chừa thủ đoạn nào
- Chương 83: Thiên tài buôn bán
- Chương 84: Không phải là ngôc tử
- Chương 85: Không hề kiêng kị
- Chương 86: Nhắc lại chuyện xưa
- Chương 87: Thu nhận oản diên
- Chương 88: Tài tử tài nữ
- Chương 89: Thần y công tử
- Chương 90: Lời vàng ý ngọc
- Chương 91: Tiền đặt cược kinh người
- Chương 92: Cuộc so tài đêm hoa đăng
- Chương 93: Lấy một địch nhiều
- Chương 94: Không phải vật trong ao
- Chương 95: Quỷ hồn thiên mị
- Chương 96: Không cùng chí hướng
- Chương 97: Giọng khách át giọng chủ
- Chương 98: Mưu toan thất tín
- Chương 99: Chẳng qua chỉ là mới bắt đầu
- Chương 100: Mệnh bất do nhân
- Chương 101: Phù chính vô vọng
- Chương 102: Thiên Mị hồi phủ
- Chương 103: Nham hiểm như thế
- Chương 104: Á khẩu không trả lời được
- Chương 105: Muốn nàng xin lỗi
- Chương 106: Trả lại Đông Uyển
- Chương 107: Có thù báo thù
- Chương 108: Đánh mông hắn
- Chương 109: Tự ý xông vào Vương phủ
- Chương 110: Tới lấy tiền
- Chương 111: Coi là kẻ địch
- Chương 112: Huyết thống ruột thịt
- Chương 113: Sẽ gặp báo ứng
- Chương 114: Hai môi kề nhau
- Chương 115: Ngốc thật hay giả ngốc
- Chương 116: Ngày mai tiến cung
- Chương 117: Không giống như xưa
- Chương 118: Hoài nghi nàng
- Chương 119: Đêm tối thăm dò phượng phủ
- Chương 120: Bị phát hiện
- Chương 121: Khiến cho người ta sợ hãi
- Chương 122: Tới đúng lúc
- Chương 123: Có âm mưu khác
- Chương 124: Thiên Mị tiến cung
- Chương 125: Công chúa của một nước
- Chương 126: Phong ba trong cung
- Chương 127: Phong ba liên hoàn
- Chương 128: Muốn giết nàng
- Chương 129: Đưa vào chỗ chết
- Chương 130: Mạch Vương đến
- Chương 131: Đẩy Thương Lan Mộng
- Chương 132: Cực kỳ ác độc
- Chương 133: Thay mặt nàng nhận tội
- Chương 134: Thái hậu giá lâm
- Chương 135: Chuyện gì xảy ra
- Chương 136: Vấn đề quốc phong
- Chương 137: Hổ dữ ăn thịt con
- Chương 138: Biết mặt không biết lòng
- Chương 139: Thất tín với người
- Chương 140: Thực hiện hôn ước
- Chương 141: Dò xét Vương gia ngốc
- Chương 142: Quá vô sỉ
- Chương 143: Thân phận mập mờ
- Chương 144: Thái độ hung ác bị lộ
- Chương 145: Âm mưu bại lộ
- Chương 146: Sát thủ đột kích
- Chương 147: Công chúa phái tới
- Chương 148: Công chúa bị ngốc
- Chương 149: Liên quan tới nàng
- Chương 150: Điều tra Thiên Mị
- Chương 151: Không nên nói
- Chương 152: Cẩm vương tức giận
- Chương 153: Tốc độ kinh người
- Chương 154: Bạch Nhan ra mặt
- Chương 155: Mưu triều soán vị
- Chương 156: Ý đồ định trước
- Chương 157: Mạc Vương mất khống chế
- Chương 158: Hồng Kiều bị oan
- Chương 159: Đánh Phương di nương
- Chương 160: Hành hạ Phương thị
- Chương 161: Té lộn mèo một cái
- Chương 162: Tà Long xuất hiện
- Chương 163: Lấy thân báo đáp
- Chương 164: Đang đùa với lửa
- Chương 165: Nỗi lòng Hiên Vương
- Chương 166: Hiên Vương đến
- Chương 167: Có thể cút
- Chương 168: Thẩm vấn Xuân Hương
- Chương 169: Thể diện quá lớn
- Chương 170: Tranh đấu ngoài sáng trong tối
- Chương 171: Tiên sư mày
- Chương 172: Nhận ra Thiên Mị
- Chương 173: Phù Vân Bạch Nhan
- Chương 174: Hoạt tử nhân
- Chương 175: Bí mật của Thương Lan Việt
- Chương 176: Hắn ta không thể lưu
- Chương 177: Thiên Mị bị thương
- Chương 178: Thân phận của Tà Long
- Chương 179: Không có việc gì
- Chương 180: Cãi tới cãi lui
- Chương 181: Truyền thuyết về bảo tàng
- Chương 182: Tạo hóa trêu người
- Chương 183: Không muốn nổi giận
- Chương 184: Thiên Mị nổi giận
- Chương 185: Suốt đêm không về
- Chương 186: Không cảm thấy thẹn
- Chương 187: Cẩm Vương ăn quả đắng
- Chương 188: Lời đồn nổi lên
- Chương 189: Không dám tiếp tục
- Chương 190: Hoàng quyền – Hoàng tuyền
- Chương 191: Kích động để làm gì
- Chương 192: Trí nhớ không tốt
- Chương 193: Mối hận của Vân Phi
- Chương 194: Âm mưu của Tô Nhị Tịch
- Chương 195: Rùa đen rụt đầu
- Chương 196: Thiên Mị mất khống chế
- Chương 197: Không phải nam nhân
- Chương 198: Xe rung bên ngoài cung
- Chương 199: Mạch không được tự nhiên
- Chương 200: Bùng nổ mạnh mẽ như vậy
- Chương 201: Kiệt tác của nàng
- Chương 202: Tự mình đối phó
- Chương 203: Vượt quá chức phận, làm thay việc của người khác
- Chương 204: Không được như ý
- Chương 205: Tội ác của Hiên Vương
- Chương 206: Báo thù
- Chương 207: Người quan trọng
- Chương 208: Rốt cuộc là ai
- Chương 209: Xử tử lăng trì
- Chương 210: Sẽ như thế nào?
- Chương 211: Trả gấp mười lần
- Chương 212: Hiên Vương chết
- Chương 213: Pháp sư Quý Thiên
- Chương 214: Sống không bằng chết
- Chương 215: Tự mình nhận lấy hậu quả xấu
- Chương 216: Giết người đền mạng
- Chương 217: Đạo trời khó tha
- Chương 218: U mê không tỉnh
- Chương 219: Đuổi cùng giết tận
- Chương 220: Việc trên đời phần lớn không theo ý người
- Chương 221: Rốt cuộc cũng chết
- Chương 222: Nhân duyên quá tốt
- Chương 223: Không ai thèm lấy
- Chương 224: Đoạt Huyền Thiên lệnh
- Chương 225: Nàng hối hận sao?
- Chương 226: Không tiếc mọi thứ
- Chương 227: Âm mưu bên ngoài
- Chương 228: Thật vất vả
- Chương 229: Không sợ chết
- Chương 230: Nữ hiệp cuồng ngạo
- Chương 231: Tiểu thư Mộc gia
- Chương 232: Ngậm máu phun người
- Chương 233: Cười gì mà cười
- Chương 234: Tức giận dữ dội
- Chương 235: Là ca ca đánh con
- Chương 236: Bỗng nhiên tức giận
- Chương 237: Mạch ghen
- Chương 238: Việt vương ám sát
- Chương 239: Thực hiện giao dịch
- Chương 240: Lấy máu dung hòa
- Chương 241: Du hồ
- Chương 242: Không ai nhường ai
- Chương 243: Xin tránh ra cho
- Chương 244: Không phân rõ phải trái
- Chương 245: Thiên Dao không cam lòng
- Chương 246: Chuẩn bị tốt
- Chương 247: Màu sắc kiêng kị trong cung yến
- Chương 248: Chuyện nguy hiểm
- Chương 249: Tiến cung khảo hạch
- Chương 250: Tình thế ác liệt
- Chương 251: Tình cảm thật tốt
- Chương 252: Nàng là ác ma
- Chương 253: Muốn gặp thì phải đi ngay
- Chương 254: Âm mưu tạo phản
Ngự Xà Cuồng Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.