‘Tại sao ngươi lại tới nữa? Nghe được tiếng mở cửa rất nhỏ, Tư Mã Tuấn Lỗi mở mắt ra liền nhìn thấy Hàn Ngữ Phong đi đến, sắc mặt hắn lạnh như băng, không có lấy một tia vui sướng.
‘Ngươi cũng không quy định ta không thể đến.’ Hàn Ngữ Phong mở miệng phản bác, không để ý lời nói lạnh lùng của hắn chút nào.
‘Hàn Ngữ Phong, ngươi cố ý tìm ta cãi nhau phải không?’ Khóe môi của Tư Mã Tuấn Lỗi nhếch lên. Nhưng lần này lại không mang ý châm biếm. Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh nàng từng cùng hắn tranh chấp, mỗi lần như vậy nàng đều quật cường, luôn luôn chọc giận hắn. Tuy rằng bề ngoài nhu nhược nhưng tâm lại không hề ôn thuần. Hiện tại hồi tưởng lại những chuyện này làm cho hắn đột nhiên cảm thấy giây phút được cùng nàng đấu võ mồm thật là trân quý. Về sau không bao giờ…sẽ có nữa.
‘Ai cùng ngươi cãi nhau, là ngươi cùng với ta cãi nhau, tại sao ngươi lúc nào cũng không nói đạo lý như vậy chứ?’ Trên môi Hàn Ngữ Phong cũng hiện lên một nụ cười. Có lẽ là bởi vì không thể chiếm được cho nên hồi tưởng lại sẽ trở nên hết sức tốt đẹp. Bọn họ từng tranh chấp kịch liệt, hiện tại nhớ lại làm nàng cảm thấy thập phần ấm lòng.
‘Được, lần này ta nói đạo lý với ngươi. Nếu ngươi đã chọn lựa rời đi, như vậy thì xin mời ngươi hãy tránh xa ta ra, đừng tới trêu chọc ta.’ Thanh âm của Tư Mã Tuấn Lỗi âm trầm hẳn đi, bên trong còn ẩn chứa sự tự giễu bản thân.
Trên môi Hàn Ngữ Phong gợi lên một nụ cười khổ, sẽ rất nhanh thôi, nàng sẽ phải xa hắn nhưng hiện tại nàng không muốn cùng hắn đàm luận vấn đề này.
‘Đã uống thuốc chưa?’ Nàng ngước mắt nhìn hắn, trong mắt tất cả đều là quan tâm.
‘Hàn Ngữ Phong, nếu ngươi quyết ý rời đi hiện tại cần gì phải đến đây làm bộ làm tịch.’ Tư Mã Tuấn Lỗi xem thái độ quan tâm của nàng như cố tình chọc giận hắn, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng.
Hàn Ngữ Phong bị hắn nói đến á khẩu, không thể trả lời được, nàng làm như vậy thật là mâu thuẫn, đã rời khỏi rồi thì cần gì phải quan tâm.
‘Vương gia, dùng bữa sang đi….’ Đột nhiên Thúy Hà bưng đồ ăn sáng đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy Hàn Ngữ Phong thì hơi hơi sửng sốt nói: ‘Vương phi.’
Hàn Ngữ Phong không có lên tiếng trả lời, nàng đã không còn là Vương phi, từ giây phút nàng rời đi thì nàng đã không còn là Vương phi của hắn nữa, nhìn thấy cái bụng nhô cao của Thúy Hà đột nhiên lại cảm thấy thật đau lòng.
‘Thúy Hà, ngươi không cần xưng hô với nàng như vậy, nàng đã không còn là Vương phi, ngươi mới là sườn phi của vương phủ này.’ Tư Mã Tuấn Lỗi lạnh lùng lướt qua khuôn mặt nàng nói, Vương phi của hắn, nàng hẳn là không muốn làm.
Hắn nạp Thúy Hà làm sườn phi? Hàn Ngữ Phong giật mình, hốc mắt không thể khống chế được mà từ từ đỏ lên, trong mắt hiện lên nước mắt. Hắn quả nhiên đã nạp Thúy Hà làm sườn phi.
Thúy Hà ngẩn người đứng ở nơi đó, dường như không thể tin được, lại nghe Vương gia nói sẽ nạp chính mình làm sườn phi.
Hàn Ngữ Phong dùng sức cắn chặt môi, cố gắng xua tan cảm giác đau xót trong mắt, sau đó khóe môi nở ra một nụ cười yếu ớt nói: ‘Thúy Hà, chúc mừng ngươi.’ Nàng không nên cảm thấy khổ sở, chuyện ‘mẫu bằng tử quý’(*) này có thể đoán trước được, cho dù Tư Mã Tuấn Lỗi không vì Thúy Hà mà suy nghĩ thì cũng vì đứa con trong bụng, cốt nhục của mình mà suy nghĩ. Thúy Hà dù sao cũng là mẫu thân của đứa nhỏ làm sao có thể là một thị thiếp hèn mọn, cho nên phải cấp cho Thúy Hà danh phận cũng chuyện mà hắn nên làm.
‘Cám ơn.’ Ngữ khí Thúy Hà trầm ổn làm cho người ta nhìn không ra nàng có bao nhiêu hưng phấn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});‘Ta còn có việc phải đi trước, các ngươi cứ trò chuyện đi.’ Hàn Ngữ Phong nói xong, đi vòng qua thân hình Thúy Hà rời bước đi. Khóe môi nhếch lên thành độ cong, cuối cùng cũng suy sụp xuống, nước mắt rưng rưng trong mắt, nhưng nàng cắn răng không để nước mắt rơi xuống.
Nàng tự nói với lòng mình, không được khóc, đừng khóc, nếu nàng sớm đã lựa chọn ra đi thì hiện tại không nên đau lòng nữa. Nhưng nàng vẫn cảm thấy đau lòng.
‘Đứng lại.’ Phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm lạnh lùng của Tư Mã Tuấn Lỗi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
‘Bước chân của Hàn Ngữ Phong chợt dừng lại một chút, đứng ngay tại chỗ, thân thể cứng ngắc nhưng vẫn chưa xoay người lại.
‘Thúy Hà, ngươi đi ra ngoài trước, ta có lời muốn nói cùng nàng.’ Tư Mã Tuấn Lỗi hướng về phía Thúy Hà đang đứng một bên, len giọng nói.
‘Dạ, Vương gia, thiếp thân cáo lui.’ Thúy Hà lui ra ngoài, trước khi đi còn liếc mắt một cái về phía Hàn Ngữ Phong, đang đứng cứng ngắc.
‘Có chuyện gì? Ngươi nói đi.’ Chậm rãi đích xoay người nhìn hắn nói.
‘Cái này ngươi lấy đi, cái gì đã tặng ta sẽ không thu hồi.’ Tư Mã Tuấn Lỗi lấy ra cây Trâm hồ điệp, lạnh lùng nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
‘Được.’ Hàn Ngữ Phong đi qua cầm lấy nó, nhẹ nhàng cài ở trên tóc của mình, phát hiện ra đây là đồ vật hắn tặng nàng, nàng nhất định phải quý trọng, đây là món đồ duy nhất của hắn mà nàng sẽ mang đi.
‘Ngươi có thể đi rồi.’ Nhìn thấy nàng đem trâm ngọc cài lên búi tóc của mình, Tư Mã Tuấn Lỗi áp chế sự khác thường trong lòng, nhắm mắt lại, mặt không chút thay đổi hạ lệnh đuổi khách.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
‘Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi không cần tra tấn chính mình, cho dù ngươi không vì chính mình thì cũng đừng quên thê nhi(*) của ngươi vẫn cần sự chăm sóc của ngươi.’ Hàn Ngữ Phong chịu đựng nỗi chua xót trong long, dịu dàng khuyên giải, an ủi hắn.
‘Thê nhi…’ Tư Mã Tuấn Lỗi thấp giọng thì thầm, mở mắt ra nhưng vẫn không có nói gì. Nàng nói đến thê nhi đó chính là Thúy Hà cùng với đứa nhỏ trong bụng Thúy Hà? Nhưng vì cái gì hắn lại không cảm nhận được một chút vui sướng nào? Mà lại cảm thấy hư vô như vậy, cũng không thuộc loại mà hắn mong muốn. Là bởi vì hắn không thương Thúy Hà có phải không? Tuy là như thế, hắn cũng không thể không thương cốt nhục của chính mình, hắn tự nói với chính mình, nhất định phải yêu, đây chính là trách nhiệm mà ông trời đã trao cho hắn, hắn không thể trốn tránh.
‘Phải, thê nhi. Ngươi nhất định phải là một phụ thân tốt.’ Hàn Ngữ Phong thấp giọng lặp lại giống như chuyện này tựa hồ không có liên quan gì đến nàng.
‘Phụ thân tốt…ha hả.’ Tư Mã Tuấn Lỗi khẽ cười ra tiếng, nụ cười có đến vài phần chua xót. Là hắn phải làm một phụ thân tốt. Nhưng đây cũng chính là khởi đầu cho tất cả nổi thống khỗ của hắn. Kỳ thật trong lòng hắn hiểu lý do mà Hàn Ngữ Phong quyết ý rời đi là cái gì. Nếu hắn không thể làm cho nàng hạnh phúc thì chỉ có thể buông tay nàng ra, cho dù có đau lòng đến thế nào thì cũng chỉ có thể như thế.
Hàn Ngữ Phong yên lặng nhìn hắn, không biết nên nói cái gì nữa. Thấy tầm mắt của hắn trông về phía xa xa, nhìn thấy đôi mắt tối như đêm đen của hắn nàng bỗng nhiên có chút mê mang. Đôi mắt đen thâm trầm âm u làm cho nàng dường như có thể nương theo màu đen kia mà tìm ra được một tia ấm áp đang ẩn giấu thật sâu, thật bí mật, hình như có vẻ vô tâm, nhưng mà….Vì ai mà giấu?
(*)“mẫu bằng tử quý, tử bằng mẫu tấn”: mẹ vinh hiển nhờ con, con uy danh nhờ mẹ
(**) thê nhi: vợ con
- Chương 1: Vận mệnh của nô dịch
- Chương 2: Ai bảo ngươi họ Hàn
- Chương 3: Điên cuồng làm nhục
- Chương 4: Cuộc sống bi thảm
- Chương 5: Nô tỳ làm “ấm giường”
- Chương 6: Mỹ nhân mê hoặc
- Chương 7: Sự trừng phạt tàn bạo
- Chương 8: Lời cảnh cáo lãnh khốc
- Chương 9: Không rõ tội gì
- Chương 10: Tàn bạo làm nhục
- Chương 11: Châu nhi cô nương
- Chương 12: Roi dài hình móc câu
- Chương 13: Tuấn Dật tà mị
- Chương 14: Tư Mã Tuấn Dật (nhất)
- Chương 15: Tư Mã Tuấn Dật (nhị)
- Chương 16: Phản ứng thành thật
- Chương 17: Tiểu thiếp của Vương phủ (nhất)
- Chương 18: Tiểu thiếp của Vương phủ (nhị)
- Chương 19: Gặp nhau ở hoa viên
- Chương 20: Tờ ngân phiếu một trăm hai
- Chương 21: Châu nhi trúng độc
- Chương 22: Vu oan giá họa
- Chương 23: Bị roi quất thê thảm
- Chương 24: Bị nhốt vào địa lao
- Chương 25: Cứu khỏi địa lao
- Chương 26: Rời khỏi Vương phủ
- Chương 27: Cái chết của Mai nhi
- Chương 28: Thương lành lại hồi phủ
- Chương 29: Hợp Tình Uyển nhuộm máu
- Chương 30: Lại bị hãm hại
- Chương 31: Châu nhi cầu tình
- Chương 32: Chân tướng việc hạ độc (nhất)
- Chương 33: Chân tướng việc hạ độc (nhị)
- Chương 34: Cảnh nhi bị bệnh
- Chương 35: Sự tuyệt vọng dưới làn mưa rét buốt
- Chương 36: Trong thâm tâm thật sự muốn chết
- Chương 37: Đút thuốc
- Chương 38: Lời căn dặn của tỷ tỷ
- Chương 39: Cảnh nhi tỉnh
- Chương 40: Lại bị uy hiếp
- Chương 41: Cưỡng bức
- Chương 42: Tránh được một kiếp
- Chương 43: Không bằng loài cầm thú (nhất)
- Chương 44: Không bằng loài cầm thú (nhị)
- Chương 45: Không bằng loài cầm thú (tam)
- Chương 46: Cảnh nhi bị thương
- Chương 47: Cơ hội đào tẩu
- Chương 48: Đổi trắng thay đen
- Chương 49: Không buồn giải thích
- Chương 50: Lời nguyền rủa của Thính Vũ
- Chương 51: Một thoáng động lòng
- Chương 52: Niềm vui bất ngờ
- Chương 53: Cắn chết ngươi
- Chương 54: Chuẩn bị đào tẩu
- Chương 55: Cuộc đào tẩu ở Quan Âm miếu
- Chương 56: Tư Mã Tuấn Lỗi nổi trận lôi đình
- Chương 57: Băng rừng
- Chương 58: Phút giây kinh hoàng (nhất)
- Chương 59: Phút giây kinh hoàng (nhị)
- Chương 60: Trên đường đi gặp được người tốt
- Chương 61: Quyết định ở lại
- Chương 62: Lệnh truy nã
- Chương 63: Buông tay? Tuyệt đối không được
- Chương 64: Con người bí ẩn
- Chương 65: Vừa gặp đã yêu
- Chương 66: Quà chia tay
- Chương 67: Tiết lộ hành tung
- Chương 68: Đối đầu
- Chương 69: Nửa đường bị tập kích
- Chương 70: Nhảy vực
- Chương 71: Làm thiếp
- Chương 72: Cảm xúc bùng nổ
- Chương 73: Tâm ý của Châu nhi
- Chương 74: Tín vật đính ước
- Chương 75: Châu nhi tan nát cõi lòng
- Chương 76: Lấy lui làm tiến
- Chương 77: Gặp lại ngoài ý muốn
- Chương 78: Ta muốn nàng
- Chương 79: Ngọc bội? Vương phi?
- Chương 80: Đánh cuộc
- Chương 81: Cố ý nhục nhã
- Chương 82: Cầu hôn?
- Chương 83: Yêu, cho nên không thèm để ý
- Chương 84: Mệnh ở sớm tối (*)
- Chương 85: Tìm được đường sống trong chỗ chết
- Chương 86: Tử mâu? Phong Hồn
- Chương 87: Hàn băng độc
- Chương 88: Ta không lấy chồng
- Chương 89: Đồng thời mất tích
- Chương 90: Người ngoài ý muốn
- Chương 91: Khiếp sợ
- Chương 92: Hai chọn một
- Chương 93: Không thể tin được
- Chương 94: Cùng nhau dùng bữa
- Chương 95: Vô tình hay cố ý?
- Chương 96:
- Chương 97: Ghen ghét dữ dội
- Chương 98: Ngữ Phong bị thương
- Chương 99: Chuyện cũ
- Chương 100: Cảnh nhi trúng độc
- Chương 101: Vô dược khả giải (Không có thuốc giải)
- Chương 102: Cầu giải dược
- Chương 103: Cầu giải dược
- Chương 104: Khiếm tình
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107: Khiêu khích
- Chương 108:
- Chương 109: Tiến cung
- Chương 110: Trâm hồ điệp
- Chương 111: Trâm hồ điệp 2
- Chương 112: Đầu đường mất tích
- Chương 113: Bị bán vào Hồng lâu
- Chương 114: Hồng lâu kinh hồn
- Chương 115: Hồng lâu kinh hồn 2
- Chương 116: Hồng lâu kinh hồn 3
- Chương 117: Là hận hay yêu?
- Chương 118: Đại hôn
- Chương 119: Huyết nhiễm đêm động phòng hoa chúc
- Chương 120: Có miệng cũng khó giải thích
- Chương 121: Mê hương thảo(*) 1
- Chương 122: Mê hương thảo 2
- Chương 123: Thử lòng
- Chương 124: Cùng nhau đến chơi
- Chương 125: Cực phẩm xuân dược
- Chương 126: Bất đắc dĩ thành toàn
- Chương 127: Trước tiên động phòng
- Chương 128: Mệnh ở sớm tối
- Chương 129: Điều tra vương phủ
- Chương 130: Kinh hoàng
- Chương 131: Bộ mặt thật của Châu nhi
- Chương 132: Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng
- Chương 133: Bị ám sát tại thư phòng
- Chương 134: Trêu đùa
- Chương 135: Trừng phạt
- Chương 136: Có phải là yêu (Do ta tự đặt nha các tình yêu)
- Chương 137: Không thể làm được
- Chương 138: Phản thương chính mình (Đả thương chính mình)
- Chương 139: Chịu đựng như nhau
- Chương 140: Nguyện ý nhẫn nại
- Chương 141: Oàn tâm bảo vệ
- Chương 142: Cố ý chọc giận
- Chương 143: Không thể không nhịn
- Chương 144: Ba ngày lấy mạng
- Chương 145: Không ai nợ ai
- Chương 146: Muốn bồi thường
- Chương 147: Trả nợ cho ngươi
- Chương 148: Chính văn 148 –
- Chương 149: Sự thật khó hiểu
- Chương 150: Thúy Hà hồi phủ
- Chương 151: Sự thật bất đắc dĩ
- Chương 152: Cảm thấy êm ẩm
- Chương 153: Thẳng thắn trò chuyện với nhau (Nhất)
- Chương 154: Thẳng thắng trò chuyện cùng nhau 2
- Chương 155: Thản nhiên ưu thương
- Chương 156: Chuyển đến Kỳ Lân cư
- Chương 157: Mười năm chuyện cũ
- Chương 158: Lời nói đùa hay là hứa hẹn
- Chương 159: Cự tuyệt
- Chương 160: Thèm ngủ
- Chương 161: Xấu hổ thổ lộ lòng mình
- Chương 162: Đào lâm diễn trò
- Chương 163: Vô cùng để ý
- Chương 164: Cho ai cơ hội?
- Chương 165: Hai người thổ lộ
- Chương 166:
- Chương 167: Khinh thường
- Chương 168: Vô cùng nhục nhã
- Chương 169: Thất lễ nghiêm trọng
- Chương 170: Muốn trốn tránh
- Chương 171: Ngữ Phong cầu tình
- Chương 172: Ép người quá đáng
- Chương 173: Nhẫn tâm nói yêu
- Chương 174: Bỏ trốn
- Chương 175: Không thể tha thứ
- Chương 176: Tuân chỉ tiến cung
- Chương 177: Đánh cược
- Chương 178: Đánh cược 2
- Chương 179:
- Chương 180: Đem nàng rời đi
- Chương 181: Tra tấn chính mình
- Chương 182: Thăm bệnh
- Chương 183: Tình ý thật khó phân biệt
- Chương 184: Đều tự hao tổn tinh thần
- Chương 185: Vì hắn suy nghĩ
- Chương 186: Bị buộc dừng lại
- Chương 187: Toàn Vũ trở về
- Chương 188: Yêu nhau sao lại thương tổn nhau?
- Chương 189: Cho thấy tâm ý
- Chương 190: Tâm không khỏi lo lắng
- Chương 191: Lưỡng toàn tề mĩ
- Chương 192: Yêu hay không yêu 1?
- Chương 193: Yêu hay không yêu 2?
- Chương 194: Yêu hay không yêu 3?
- Chương 195: Trở về vương phủ
- Chương 196: Hạ độc hiếp bức
- Chương 197: Đều có tính toán
- Chương 198: Mưu kế âm độc
- Chương 199: Bị buộc hồi phủ
- Chương 200: Tâm tình chuyển biến
- Chương 201: Khẩn trương
- Chương 202:
- Chương 203: Khuyết thiếu tín nhiệm
- Chương 204:
- Chương 205: Phu quân (16+)
- Chương 206: Âm thầm tương trợ
- Chương 207: Mạo hiểm
- Chương 208: Bảo trụ đứa nhỏ
- Chương 209: Đau đớn
- Chương 210:
- Chương 211: Vì sao thích?
- Chương 212: Ngươi là của ta
- Chương 213: Mê huyễn dược
- Chương 214:
- Chương 215: Đứa nhỏ không còn?
- Chương 216: Diệt trừ Châu nhi
- Chương 217: Không đau bởi vì không thương
- Chương 218: Tương kế tựu kế
- Chương 219: Một phen sinh tử
- Chương 220: Tìm được đường sống trong chỗ chết
- Chương 221: Vinh hoa phú quý
- Chương 222: Lời sám hối trước khi chết
- Chương 223: Một phen sinh tử
- Chương 224: Là yêu hay hận?
- Chương 225: Châu nhi nhớ lại 1
- Chương 226: Châu nhi nhớ lại 2
- Chương 227: Châu nhi nhớ lại 3
- Chương 228: Châu nhi nhớ lại 4
- Chương 229: Tình yêu ích kỷ
- Chương 230: Lấy cái chết chuộc tội
- Chương 231: Xuất gia ở Quan Âm miếu
- Chương 232: Song sinh tử
- Chương 233: Kết cục hạnh phúc
- Chương 234: Ngoại truyện 1: Phong Hồn vs Hỏa Vân Kiều
- Chương 235: Ngoại truyện Phong Hồn – Ám sát đêm động phòng
- Chương 236: Ngoại truyện Phong Hồn – Sa vào mưu kế
- Chương 237: Ngoại truyện Phong Hồn – Chuyển biến ngoài ý muốn
- Chương 238: Ngoại truyện Phong Hồn – Gặp chuyện bất bình
- Chương 239: Ngoại truyện Phong Hồn – Lại cứu giúp
- Chương 240: Ngoại truyện Phong Hồn – Điềm đạm đáng yêu
- Chương 241: Ngoại truyện Phong Hồn – Hoa khôi Mẫu Đơn
- Chương 242: Ngoại truyện Phong Hồn – Nữ nhân của Phong Hồn
- Chương 243: Ngoại truyện Phong Hồn – Lời giải thích hoàn mỹ
- Chương 244: Ngoại truyện Phong Hồn – Thối rữa mà chết
- Chương 245: Ngoại truyện Phong Hồn – Cùng nhau giằng co
- Chương 246: Ngoại truyện Phong Hồn – Mỹ nhân như thế
- Chương 247: Ngoại truyện Phong Hồn – Ta thích nàng
- Chương 248: Ngoại truyện Phong Hồn – Hoặc nàng chết? Hoặc ta chết?
- Chương 249: Ngoại truyện Phong Hồn – Ba ngày đại hôn
- Chương 250: Ngoại truyện Phong Hồn – Ngữ Phong hạnh phúc
- Chương 251: Ngoại truyện Phong Hồn – Có lòng giúp đỡ
- Chương 252: Ngoại truyện Phong Hồn – Ngữ Phong dùng kế
- Chương 253: Ngoại truyện Phong Hồn – Môn chủ phu nhân
- Chương 254: Ngoại truyện Phong Hồn – Đứa nhỏ mất tích
- Chương 255: Ngoại truyện Phong Hồn – Trả lại đứa nhỏ
- Chương 256: Ngoại truyện Phong Hồn – Quà đáp lễ
- Chương 257: Ngoại truyện Phong Hồn – Trả thù nho nhỏ
- Chương 258: Ngoại truyện 2: Tư Mã Tuấn Dật vs Lý Huyền Tuyêt
- Chương 259: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Gặp nhau tại thanh lâu
- Chương 260: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Cố ý trêu đùa
- Chương 261: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Gặp lại ở triều đình
- Chương 262: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Ta muốn chọn hắn
- Chương 263: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Đấu trí so tài
- Chương 264: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Thuyền hoa
- Chương 265: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Vân Thường
- Chương 266: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Rơi xuống nước
- Chương 267: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Dễ dàng tha thứ
- Chương 268: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Phải cởi quần áo trước
- Chương 269: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Gặp lại ngoài ý muốn
- Chương 270: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Tránh né
- Chương 271: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Dùng kế
- Chương 272: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Kích động
- Chương 273: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Thuyết phục
- Chương 274: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Tình cảm chân thành
- Chương 275: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Truy đuổi
- Chương 276: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Kê đơn
- Chương 277: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Hầu hạ
- Chương 278: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Phụ trách
- Chương 279: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Vương phủ
- Chương 280: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Đoàn tụ
- Chương 281: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Sính lễ
- Chương 282: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Lan hồ điệp
- Chương 283: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Cầu tình
- Chương 284: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Lòng chua xót
- Chương 285: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Chia sẻ mây mưa
- Chương 286: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Thế nào gọi là yêu?
- Chương 287: Ngoại truyện Tư Mã Tuấn Dật – Hạnh phúc rất đơn giản
- Chương 288: Ngoại truyện 3: Lý Huyền Băng vs Toàn Vũ
- Chương 289: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Rửa nhục
- Chương 290: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Tìm chết
- Chương 291: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Muốn chết
- Chương 292: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Miệt mài
- Chương 293: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Đáng đời
- Chương 294: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ác ma
- Chương 295: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Nhục nhã
- Chương 296: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Giám sát
- Chương 297: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Gieo gió gặt bão
- Chương 298: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Vương gia là người tốt
- Chương 299: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ra chiêu
- Chương 300: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Kiếp này vô duyên
- Chương 301: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Thả ngươi đi
- Chương 302: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ta không đi
- Chương 303: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Trong lòng lo lắng
- Chương 304: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Học cách buông tha
- Chương 305: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Không cần đứa nhỏ
- Chương 306: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Cam đoan
- Chương 307: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Tứ hôn
- Chương 308: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Đồng minh trước mắt
- Chương 309: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ám toán
- Chương 310: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Thi thố tài năng
- Chương 311: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Thất vọng
- Chương 312: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ban thưởng
- Chương 313: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Dễ dàng hóa giải
- Chương 314: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Chung chạ
- Chương 315: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ngất
- Chương 316: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Ghen
- Chương 317: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Tiếp chiêu
- Chương 318: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Nghiên cứu chế tạo thuốc bột
- Chương 319: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Biến hóa
- Chương 320: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Để ý, ghen tị
- Chương 321: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Tranh thủ
- Chương 322: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Trúng tên
- Chương 323: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Thân thể ngươi là của ta
- Chương 324: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Thất Tinh Hải Đường
- Chương 325: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Vũ Liên tán
- Chương 326: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Cả một đời chỉ có một người
- Chương 327: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Trở lại Thiên triều
- Chương 328: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Giải độc
- Chương 329: Ngoại truyện Lý Huyền Băng – Tình yêu là duy nhất
- Chương 330: Đại kết cục
Ngược Ái
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.