Sợ ma có lẽ là căn bệnh chung của hầu hết những đứa trẻ, cô cũng vậy. Sợ bóng tối, sợ ở một mình, sợ những tiếng động lạ, sợ cả khi bóng đèn
điện quang do bị hư chuột mà liên tục chớp tắt. Ba cô hay cười nói rằng: “Ma chị là mấy chuyện bịa đặt thôi, chúng làm gì có trên đời. Nếu có
thì ba đã thấy lâu rồi.” Ba kể ngày xưa trên chiến trường Campuchia, xác người chết la liệt, mất tay, mất chân, còn có người chỉ còn là mớ thịt
vụn. Ba kể, bãi chiến trường hoang tàn kinh dị như vậy, mà ba còn không
thấy con ma nào thì làm gì có ma. Ba nói chừng nào nhìn thấy thì ba mới
tin. Câu nói ấy của ba khiến cô vững dạ thêm phần nào. Nếu có ma, thì cô đã nhìn thấy rồi phải không?
.
.
.
Nhưng mà...
.
.
.
Cô phát hiện ra.
.
.
.
Ba đã nói dối.
.
.
.
Ba thấy chúng? Phải không?
Người Kể Chuyện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.