Lưu Tuyết phẫn hận nghiến răng nghiến lợi nói, nhắc tới tiền phạt nàng liền hận nghiến răng. Một ngàn tiền, đủ cho cô tiêu thỏa mái trong một tháng.
Chủ cho thuê nhà cười nhạo một tiếng, đem phong thư ném vào trong lòng cô, xấu xa mở miệng nói : " Ngày hôm qua là ba ngàn, hôm nay đã là sáu ngàn "
" Ông! " Lưu Tuyết tức giận hướng hắn hét lớn : " Ông đang ăn cướp chắc? Dựa vào cái gì mà tôi phải đưa ông sáu ngàn ?! "
Cô thật vất vả bỏ qua sĩ diện, tìm Bạch Thiên mượn ba ngàn, tên khốn khiếp này cư nhiên muốn sáu ngàn.
" Ai kêu cô thiếu tiền của tôi, hiện tại lại cầu tôi ? " Chủ cho thuê nhà một chút cũng không cảm thấy bản thân quá mức, vẫn một mặt nghĩ xấu như cũ. Vòng cổ trị giá ít nhất là vài vạn, thế nào cũng muốn kiếm ít vạn mới chuộc trở về được ?
" Ông cũng không phải là không biết chúng ta là học sinh, không có nhiều tiền như vậy đưa cho ông ? " Cô mỗi ngày đều ăn mỳ liền, mà sáu ngàn ? Con số kia quả thực là con số trên trời a !
Học sinh thì làm sao ? Học sinh là có thể tùy tiện quỵt nợ tiền của người khác sao?" Chủ cho thuê nhà đánh giá cô, cười lạnh nói :
" Hôm nay nếu không có sáu ngàn, ngày mai là một vạn hai, ngày kia thì theo như thế mà suy ra .....haha»
Lưu Tuyết hoảng sợ, trừng mắt hắn, một vạn hai ! Trời ạ " Ngươi quả thực là thổ phỉ ! " Cô tức giận đến muốn phát điên, hận không thể đi lên đá hắn hai cái, nhưng cô làm sao thể đánh thắng hắn được.
Đời này, cô chưa bao giờ chịu qua kiểu này, mà ngay cả khi bị cậu, mợ đuổi ra khỏi nhà cũng không có tức giận như vậy. Cô làm sao có thể gặp được loại thổ phỉ còn hơn thổ phỉ này !
" Kỳ thực vòng cổ này cũng không phải đẹp, làm gì mà phải chuộc vội vàng như vậy ? " Chủ cho thuê nhà từ trong túi áo lấy ra vòng cổ bạc kim, lắc lư trước mắt, ra vẻ nghi hoặc đánh giá.
Nhìn thấy vòng cổ, hai mắt Lưu Tuyết sáng ngời, lắc người qua. Tay chủ cho thuê nhà liền thu lại, né được bàn tay của cô, một lần nữa đem vòng cổ nhét vào túi áo nói : «Cái này cũng đừng lấy về, ta giữ một năm, coi như là tiền thuê nhà đi"
“Nhưng Duyệt Duyệt cô ấy luôn muốn tìm vòng cổ này, đại thúc ta van cầu ông, ông đem nó trả lại cho tôi đi”
Giọng nói của Lưu Tuyết ủy khuất, thấp giọng cầu xin. Lâm Duyệt biết cô đem vòng cổ để trả tiền thuê nhà, không trách móc cô chết là không thể.
“Không có việc gì, cô cùng Duyệt Duyệt hảo hảo nói chuyện, trở về đi, đừng ầm ĩ tôi ngủ” Chủ cho thuê nhà ngáp một cái rõ to, một lần nữa nằm lên ghế.
Lưu Tuyết nhìn khuôn mặt thối khiến người ta tức chết của hắn, cả người tức giận đến phát run, cầm lấy quyển sổ trên mặt bàn hướng đến mặt hắn ném tới. Ném xong liền trốn, nghe được tiếng kêu đau của chủ cho thuê nhà, cuối cùng giải tỏa được chút ít.
“Nha đầu chết tiệt kia! Cô chán sống rồi à?" Chủ cho thuê nhà ôm khuôn mặt đau, hổn hển hướng đến phía cầu thang gào thét, đáng tiếc trên cầu thang sớm đã không có bóng dáng của Lưu Tuyết
- Chương 1: Tổng tài hắc đạo
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6: Đánh mất vòng cổ
- Chương 7: Người mặc áo đen quái dị
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 12
- Chương 13: Bữa ăn xa xỉ
- Chương 14: Cô nợ hắn vòng cổ
- Chương 15
- Chương 16: Tân tổng tài trở về [P1]
- Chương 17: Tân tổng tài trở về 2
- Chương 18: Tân tổng tài trở về 3
- Chương 19: Lại gặp mặt
- Chương 20
- Chương 21: Vòng cổ mất tích - P2
- Chương 22: Tránh né tổng tài hắc đạo
- Chương 23
- Chương 24: thảm thức tìm kiếm
- Chương 25: Vũ hội đồ ngủ
- Chương 26
- Chương 27: Xấu mặt trong vũ hội
- Chương 28: Hội ngộ trong vũ hội
- Chương 29: Vương tử trong vũ hội – 1
- Chương 30: Vương tử trong vũ hội – 2
- Chương 31: Cùng hắn về nhà?
- Chương 32: Cùng trò chuyện?
- Chương 33: Nổi tiếng??
- Chương 34: Trốn học
- Chương 35: Tự mình đến khảo sát
- Chương 36: Cư nhiên lại là hắn?
- Chương 37: Không cho phép gọi là mẹ!
- Chương 38: Không cho phép gọi là mẹ-2
- Chương 39: Nàng đã chọc giận ai?
- Chương 40: Nàng gọi hắn thúc thúc?
- Chương 41: Hiểu lầm
- Chương 42: Nói những lời không nên nói
- Chương 43: Thói quen ham ăn không tốt
- Chương 44: Từ chối
- Chương 45: Mỗi ngày đều là ngày cá tháng tư
- Chương 46: Không có quan hệ gì
- Chương 47: Đem nàng làm quân cờ
- Chương 48: Đưa nàng về nhà
- Chương 49: Hắn muốn thay nàng trả nợ?
- Chương 50: Không lấy lại được vòng cổ
- Chương 51: Không biết trời cao đất rộng
- Chương 52: Uy hiếp chí mạng – 1
- Chương 53: Uy hiếp trí mạng – 2
- Chương 54: So chiêu cùng lão công ác bá
- Chương 55: Đàm phán cùng lão công ác bá
- Chương 56: Lý sự cùng ác bá lão công
- Chương 57: Bữa sáng ấm áp – 1
- Chương 58: Bữa sáng ấm áp -2
- Chương 59: Thâm tình
- Chương 60: Thế giới vui vẻ
- Chương 61: Thế giới vui vẻ (2)
- Chương 62: Tranh giành tình nhân
- Chương 63
- Chương 64: Tòa nhà lớn âm trầm
- Chương 65: Tòa nhà lớn âm trầm-2
- Chương 66: Lại hiểu lầm – 1
- Chương 67: Lại hiểu lầm-2
- Chương 68: Nam nhân đáng sợ
- Chương 69: Thế lực tà ác
- Chương 70: Thói quen đối tốt với nàng
- Chương 71: Chán ghét sự bố thí
- Chương 72: Chột dạ
- Chương 73: Bịa đặt sinh sự
- Chương 74: Ăn cướp?
- Chương 75: Gặp nạn
- Chương 76: Bọn họ là ai? – 1
- Chương 77: Bọn họ là ai? – 2
- Chương 78: Chính là anh
- Chương 79: Chỉ vì vòng cổ
- Chương 80: Chỉ vì vòng cổ – 2
- Chương 81: Chỉ vì vòng cổ – 3
- Chương 82: Lời đồn
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85: Nữ tử thần bí – 1
- Chương 86: Nữ tử thần bí – 2
- Chương 87
- Chương 88: Hắn là tên mặt rỗ ?
- Chương 89: Sợ hắn hiểu lầm
- Chương 90: Ăn bậy dấm chua
- Chương 91: Hết thảy đều là hiểu lầm
- Chương 92: Owen – Morgan
- Chương 93: Bí mật của vòng cổ – 1
- Chương 94: Bí mật của vòng cổ – 2
- Chương 95: Cái chết ngoài ý muốn
- Chương 96: Cái chết ngoài ý muốn
- Chương 97: Không nên tạo áp lực cho nàng
- Chương 98: Sẽ đi theo hắn
- Chương 99: Chạm mặt ở sân bay – 1
- Chương 100: Chạm mặt ở sân bay – 2
- Chương 101: Chạm mặt ở sân bay -3
- Chương 102
- Chương 103: Hình như đã yêu nàngg một chút
- Chương 104: Tộc trưởng hội
- Chương 105: Tộc trưởng hội- 2
- Chương 106: Tộc trưởng hội - 3
- Chương 107: Tiểu phu nhân đanh đá
- Chương 108: Nữ nhân bà tám
- Chương 109: Vì yêu buông tha hết thảy
- Chương 110: Gian kế thực hiện được
- Chương 111: Trở thành quá khứ
- Chương 112: không có quên
- Chương 113: Chỉ là thế thân
- Chương 114: Chỉ là thế thân – 2
- Chương 115: Thật sự nhìn thấy hắn
- Chương 116: Lại phải rời đi?
- Chương 117: Thống hận mất đi trí nhớ
- Chương 118
- Chương 119: hai trái tim – một tình yêu
- Chương 120: Muốn nàng giả mạo Diệp Giai?
- Chương 121: Giả mạo Diệp Giai - 2
- Chương 122: đổi thân phận
- Chương 123: đổi thân phận – 2
- Chương 124: Dụ hoặc ác nam
- Chương 125: Diệp Giai ở nơi nào?
- Chương 126: Thất kinh
- Chương 127: Tiếp tục mất trí nhớ
- Chương 128
- Chương 129: Uy hiếp tới tính mệnh
- Chương 130: Cảm thấy nghi ngờ nàng
- Chương 131: Long Hạo Hiên
- Chương 132: Ai mới là chồng của cô -1
- Chương 133: Ai mới là chồng của cô – 2
- Chương 134: Ai mới là chồng của cô – 3
- Chương 135: hắn sẽ chết sao?
- Chương 136: Mất tích
- Chương 137: Gặp được hắn
- Chương 138: Muốn quên
- Chương 139: Tưởng niệm mẹ
- Chương 140
- Chương 141: cư nhiên là hắn
- Chương 142: Vĩnh viễn không buông tay
- Chương 143: chậm rãi tính sổ
- Chương 144: Cameron gia tộc
- Chương 145: người thừa kế gia tộc
- Chương 146: người thừa kế gia tộc – 2
- Chương 147
- Chương 148: tiệc tối
- Chương 149: tiệc tối – 2
- Chương 150: cảm giác đau lòng
- Chương 151: ngoài dự đoán của mọi người
- Chương 152: Thiên thần giải cứu nàng
- Chương 153
- Chương 154: trở lại Trung Quốc
- Chương 155: Nhớ lại từ trước
- Chương 156: nhớ lại từ trước – 2
- Chương 157: nhớ lại từ trước – 3
- Chương 158: nhớ lại từ trước – 4
- Chương 159: nhớ lại từ trước - 5
- Chương 160: nhớ lại từ trước – 6
- Chương 161: Đại kết cục
Người Mẹ Vị Thành Niên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.