Đúng lúc ấy, Thái t.ử khi đó còn là Kính Vương đang ngồi uống rượu ở gian bên, trong men say lờ mờ, hắn cất tiếng cười lớn, nói rằng người có thể vẽ ra được ý cảnh như vậy hẳn là giai nhân tuyệt diệu, nếu là mỹ nhân thì nhất định sẽ cưới về làm vương phi.
Nói xong, hắn còn không khách khí vén luôn mũ che mặt của ta.
Khoảnh khắc ấy, cả sảnh đều lặng ngắt.
Bởi vì tất cả mọi người đều nhận ra ta, biết ta là vị hôn thê của thế t.ử Vũ An hầu Diệp Huyền Tranh.
Quả nhiên, ngày hôm sau, Diệp Huyền Tranh hay tin, liền tìm Kính Vương đ.á.n.h nhau một trận.
Kính Vương cũng tự thấy mình đuối lý, cho nên chuyện này cuối cùng chỉ bị xem như một cuộc tranh chấp bồng bột của thiếu niên, không kết thành thù oán.
Thái t.ử nhìn tấm lưng cứng đờ của ta, bật cười khẽ, phất tay.
“Ngồi đi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta ngồi xuống một cách dè dặt, từ bọc hành lý lấy ra một chiếc hộp gấm đưa tới.
Hắn mở ra, ánh mắt lập tức sáng lên. TruyenLau.com
“Quả nhiên danh bất hư truyền, một vạn lượng này, đáng giá!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vừa nói, hắn vừa rút từ tay áo ra một xấp ngân phiếu, đùa cợt:
“Cô thật tò mò, nếu những quý nữ kia biết người mà các nàng tranh nhau ngưỡng mộ chính là ngươi, thì sẽ có biểu cảm thế nào.”
Ta hoảng hốt.
“Mong điện hạ thay dân nữ giữ kín bí mật!”
Hắn hỏi: “Chuyện này, Du nhi cũng biết rồi sao?”
Ta gật đầu.
Người mà hắn gọi là Du nhi, chính là vị Thái t.ử phi sắp được hắn nghênh cưới, Thẩm Du.
Ta khom người cáo lui.
Sau lưng, hồng mai lặng lẽ, tuyết trắng phủ kín mọi dấu vết từng tồn tại.
3
Rời khỏi Thái t.ử phủ, ta sững người lại.
Diệp Huyền Tranh vậy mà đứng trước cổng phủ, cách đó không xa, đứng thẳng đơ như một cọc gỗ.
Ta bước tới, có chút không chắc chắn:
“Hầu gia… đang đợi ta sao?”
Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn ta.
“Đừng tự đa tình, ta chỉ muốn xác nhận xem ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với Thái t.ử điện hạ. Hầu phủ không muốn tự rước họa vào thân.”
Ta mỉm cười, quả nhiên vẫn giống như năm xưa, rất biết giữ mình sáng suốt.
“Không có quan hệ.”
“Ồ?”
Hắn nheo mắt nhìn ta hồi lâu, khóe môi treo lên một nụ cười mỉa.
“Kỳ Nguyệt Hoa, năm đó nhà ngươi gặp biến cố, trong lúc bất đắc dĩ ta quyết định tạm thời đón ngươi vào Hầu phủ để tránh đầu sóng ngọn gió, ngươi lại nói đời này tuyệt đối không làm thiếp. Ta khi nào nói muốn ngươi làm thiếp?”
“Ngươi thà tin cái người biểu cữu chưa từng gặp mặt kia, cũng không chịu tin ta lấy một phần. Sao nào? Giờ là leo được lên cành cao của Thái t.ử điện hạ rồi ư? Thái t.ử phi đã có người được chọn, vẫn là câu nói cũ, đừng mơ tưởng viển vông!”
Ta có chút cạn lời.
“Ta đã nói rồi, ta và Thái t.ử điện hạ không có quan hệ.”
Hắn nhìn ta hồi lâu, nhưng dường như vẫn không tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bao nhiêu năm nay ngươi bặt vô âm tín, vừa mới về kinh, Thái t.ử đã biết ngay rồi sao?”
Ta trợn mắt.
“Ta liên hệ với ai, có liên quan gì đến Hầu gia chứ?”
Hắn nghiến răng, đột ngột xoay người lên ngựa.
Ta tưởng hắn định rời đi, liền tránh đường.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, hắn bỗng vươn tay vớt một cái.
Ta kêu “á” một tiếng, đã bị hắn ôm lên, đặt trước người.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Lập tức sẽ có quan hệ thôi! Ngày mai thành thân!”
Nhanh vậy sao?
Nhưng lỡ như ta thật sự có quan hệ với Thái t.ử…
Chẳng phải hắn đã nói, không muốn tự rước họa vào thân hay sao?
4
Diệp Huyền Tranh dường như thật sự rất gấp.
Hắn cầm hôn khế cùng văn thư xuất giá không biết kiếm được từ đâu, thẳng tiến nha môn đăng ký vào sổ.
Hầu phủ chỉ rải vài nắm kẹo trước cổng lớn, đốt một tràng pháo, treo qua loa mấy chiếc đèn l.ồ.ng đỏ, coi như đã cáo biết với thiên hạ rằng Diệp tiểu hầu gia của Vũ An hầu phủ đã thành thân.
Không có tân khách, không có tiệc rượu, cũng không có nghi lễ bái đường.
Điều quái lạ nhất vẫn là lão phu nhân.
Năm đó chính miệng bà nói, nếu ta ở lại trong phủ thì cũng chỉ có thể làm thiếp.
Vậy mà giờ đây bà không vội vàng, không làm ầm ĩ, từ đầu đến cuối đều ngầm cho phép.
Nhắc đến cuộc hôn sự này, vốn là khi ta làm lễ chọn đồ vật, không cẩn thận nắm trúng vạt áo của Diệp Huyền Tranh.
Khi ấy lão phu nhân còn là Hầu phu nhân, nhìn ta phấn điêu ngọc trác mà thích đến không thôi, bế lên hôn hết cái này đến cái khác, chỉ một câu nói đùa đã định luôn nhân duyên.
Năm ta năm tuổi, vì một sự trùng hợp trớ trêu, ta thay Diệp Huyền Tranh trúng độc.
Sau khi giải độc, Hầu phủ đối đãi với ta càng thêm như con ruột.
Ta và Diệp Huyền Tranh cười đùa chơi bời suốt mười một năm, cổng lớn Hầu phủ vĩnh viễn rộng mở với ta.
Thế nhưng khi đại nạn ập đến, người đưa tay ra giúp ta, lại không phải bọn họ.
Những tình cảm sâu đậm mà ta từng tin tưởng ấy, trước quyền thế và lợi ích, mỏng manh như một tờ giấy thấm nước, chỉ chọc nhẹ một cái là rách.
Phụ mẫu lần lượt qua đời, trước lúc lâm chung, mẫu thân đem ta và đệ đệ phó thác cho vị biểu cữu làm nghề buôn bán.
Những năm qua, ta giả nam theo biểu cữu đi khắp nam bắc, tuy không có chỗ ở cố định, nhưng ít ra sinh kế không lo.
Ta từng nghĩ, cứ sống như vậy cũng rất tốt.
Cho đến một năm trước, một cơn đau dữ dội bất ngờ ập đến không hề báo trước.
Lén tìm đại phu mới hay, năm đó độc tuy đã giải, nhưng dư độc vẫn chưa tan.
Chỉ là đã quá muộn, giờ độc đã công tâm, thời gian chẳng còn bao nhiêu.
Ta không nói cho bất kỳ ai biết, mỗi lần độc phát đều nghiến c.h.ặ.t răng, không dám phát ra một tiếng động nào.
Có lẽ… đây chính là số mệnh.
Ta nhận!
Lúc này, trong Phật đường của Hầu phủ.
Nguyệt Hoa Trầm Trầm Cố Ảnh Thâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.