Trương Kỳ hiển nhiên cũng không nói thật với cả cha mẹ của mình, nếu còn tiếp tục nói nữa thì người không chịu nổi nhất sẽ là hai ông bà cụ. Quách Dực đánh mắt với Trương Thanh, Trương Thanh đẩy Trương Thị vào trong phòng nghỉ ngơi, có lời thì ngày mai nói sau, ngay cả y cũng đi vào theo. Trương Quốc Phú bị Quách Dực kéo tới một phòng ngủ khác, lúc đóng cửa, Quách Dực còn để lại một câu cho nhà Trương Vu Hà.
"Tự các người thu xếp ổn thỏa đi."
Trương Vu Hà bỗng nhiên siết chặt nắm đấm, sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía Trương Kỳ.
"Có phải con có chuyện gạt ba và mẹ của con không?"
Trương Kỳ căn bản không dám ngẩng đầu nhìn Trương Vu Hà, dẫu sao tuổi cậu ta vẫn còn nhỏ, từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn lên, câu nói kia của Quách Dực đã khiến cho cậu ta loạn như cào cào. Cậu ta không dám nhìn ba mình, chỉ có thể lắp ba lắp bắp nói: "Con không biết, không phải con làm, ba, thật sự không phải con làm!"
"Kỳ Kỳ!" Thấy Trương Kỳ sợ mất hồn mất vía, Yamada Edako không đành lòng liền vội vàng đứng lên vỗ lưng dỗ dành, "Kỳ Kỳ, đừng sợ, ba cùng mẹ sẽ không để con xảy ra chuyện đâu."
Trương Vu Hà nhìn Yamada Edako, ánh mắt trở nên âm trầm. Yamada Edako cảm giác sau lưng mình có gì đó rất hung tợn, quay đầu nhìn lại thì thấy Trương Vu Hà đang nhìn chằm chằm bụng của bà ta, sắc mặt đen như đít nồi.
Yamada Edako cắn môi, khó chịu quay đầu ra chỗ khác. Phải, bà ta không bị thương, vừa rồi bà ta làm như vậy chỉ là muốn gài bẫy Trương Thanh mà thôi, bởi vì làm như vậy sẽ k*ch th*ch mâu thuẫn giữa Trương Vu Hà cùng Trương Thanh, thậm chí còn có thể khiến bọn họ động tay động chân. Mục đích của Yamada Edako dĩ nhiên không phải là để Trương Vu Hà đả thương Trương Thanh, bà ta chỉ muốn để cho Trương Thị nhìn tận mắt, nhìn hai con trai của bà bởi vì bà mà cãi nhau làm loạn không ngừng, bà ta muốn để cho Trương Thị phải thống khổ, để cho Trương Thị khó chịu.
Nhưng chân tướng như vậy, nếu như có thể, bà ta vĩnh viễn không hy vọng Trương Vu Hà biết được. Bà ta không muốn bản thân biến thành một mụ đàn bà hèn hạ trong lòng Trương Vu Hà, nhưng vừa rồi vội quá, bà ta đã quên mất chuyện này.
"Vu Hà..."
Yamada Edako mở miệng muốn giải thích, lần này Trương Vu Hà lại không cho bà ta cơ hội, ông ta nhấp môi, nói một câu: "Hai người đi theo anh, anh có chuyện muốn hỏi hai người."
Nói xong, không chờ bọn họ trả lời, ông ta đã nhấc chân đi qua phòng khách tới một gian phòng ngủ khác. Trương Kỳ nắm chặt ống tay áo của Yamada Edako, run rẩy kêu một tiếng: "Mẹ, ba con..." Sắc mặt của ông ấy thật là khó coi.
Trương Kỳ chưa nói xong, chỉ nuốt nước miếng ực một cái, sắc mặt có chút trắng bệch.
Yamada Edako ngẩng đầu nhìn con trai, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Trương Kỳ. Ngũ quan của Trương Kỳ thật ra thì giống bà ta nhiều hơn, nhưng miệng và dáng mặt của cậu ta thì giống Trương Vu Hà như đúc. Đây là con trai của bà ta và Trương Vu Hà, là bảo bối mà bà ta trân quý nhất, bà ta tuyệt sẽ không để cho đứa bé này xảy ra chuyện.
"Kỳ Kỳ, đừng lo lắng, mẹ sẽ không để con có chuyện gì đâu, bất kể con đã từng làm cái gì thì mẹ cũng sẽ giúp con."
"Mẹ..." Trương Kỳ đỏ mắt nhìn Yamada Edako, nắm tay của bà ta thật chặt. Yamada Edako kéo cậu ta đi tìm Trương Vu Hà ở gian phòng kia.
Ba gian phòng ngủ bảy người, mỗi người đều mang trên mình tâm sự nặng nề, một đêm này định trước cũng sẽ không yên.
Trương Thanh cầm đồng hồ báo thức ở đầu giường lên xem, đã sắp một giờ rồi. Trương Thanh tắt đèn đi, vén chăn lên nằm cạnh Trương Thị, tiến tới ngọt ngào kéo tay bà kêu một tiếng: "Mẹ ơi." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trương Thị đẩy đẩy cái mặt đang kề sát của y ra: "Đã bao tuổi rồi mà còn nhõng nhẽo nữa? Người ta còn sợ ngủ với bà già đây, con dính sát vào làm gì? Tự con ngủ chăn của mình đi."
"Mẹ không phải là bà già, mẹ là mẹ của con, con dĩ nhiên phải ngủ bên cạnh mẹ rồi." Trương Thanh không buông tay, ôm chặt lấy cánh tay của Trương Thị."Mẹ, sau này mẹ đừng nói như vậy nữa, mẹ và bà con sẽ sống lâu trăm tuổi, mẹ phải để con xin tí phúc của mẹ chứ. Mẹ xem, mới chớp mắt mà A Tĩnh đã lớn như vậy rồi, con đã bốn mươi mấy tuổi, ngày hôm qua soi gương cũng đã thấy tóc điểm bạc, nhưng mà con rất vui vẻ, thật đấy, bởi vì bây giờ con rất hạnh phúc."
Trương Thị nhấp mím môi, cuối cùng đưa tay ra, xoa xoa tóc của Trương Thanh.
"A Thanh, có chuyện mẹ luôn muốn hỏi con nhưng lại không tiện hỏi. Không phải con đã tìm được kí ức rồi sao? Vậy chắc chắn con cũng nhớ lại được mình là ai đúng không? Thế sao con lại không về nhà? Có phải... Có phải người nhà của con không đồng ý cho con ở bên Quách Dực?" Lời này có chỗ nào không tiện hỏi chứ, là do Trương Thị không dám hỏi thôi. Bà không dám hỏi Trương Thanh, là sợ Trương Thanh thật sự sẽ đi như vậy. Con người sống ở trên đời này, bất kể là đã sống bao nhiêu năm, bao nhiêu tuổi thì đều có tâm tư. Trương Thị vui mừng vì Trương Thanh tìm lại được trí nhớ, nhưng đồng thời bà cũng sợ mất đi đứa con trai này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng hôm nay, sự chửi bới của Trương Vu Hà bỗng nhiên đập cho bà tỉnh lại. Bà cảm thấy mình không nên ích kỷ như thế, hơn nữa bởi vì sự ích kỉ này của bà mà Trương Thanh đã chịu quá nhiều đau khổ rồi, bà sao có thể nhẫn tâm để cho Trương Thanh tiếp tục chịu sự khốn khổ này nữa? Có lẽ đã đến lúc bà nên buông tay thôi.
"Mẹ..." Tiếng Trương Thanh run rẩy trong bóng tối, y xiết chặt cánh tay, hỏi: "Mẹ, mẹ...không cần con nữa sao?"
Trương Thị ngẩn ra, vỗ vào cánh tay Trương Thanh mà mắng: "Nói gì vớ va vớ vẩn, sao mẹ lại không cần con chứ? Chỉ có con không cần mẹ thôi!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trương Thanh nghẹn ngào: "Nhưng mà mẹ đang đuổi con đi. Con biết, hôm nay con như vậy đã khiến mẹ và ba thất vọng, nếu không như vậy đi, lần sau con sẽ tận lực không xuất hiện ở trước mặt đám người Trương Vu Hà nữa, mẹ đừng đuổi con đi."
Vành mắt Trương Thị đỏ hoe. Bà tiếp tục vỗ mắng: "Mẹ đuổi con đi lúc nào? Con còn nói như vậy nữa thì mẹ sẽ tức giận đấy. Chỉ là mẹ cảm thấy, đã nhiều năm như vậy rồi, người thân của con ấy, nếu như biết con còn sống thì chắc chắn sẽ mừng lắm, con cũng nên chăm sóc họ thật tốt mới được."
"Nhưng mà... Nhưng mà con không có người thân." Thanh âm của y bắt đầu trở nên trầm khàn, "Người nhà của con đã sớm qua đời, ba mẹ, ông nội bà nội, cực kỳ lâu trước kia cũng đã qua đời rồi, bọn họ nói con là đồ sao chổi, khắc cha khắc mẹ, ngay cả nhà thân thích cũng không muốn thu nhận con."
"Cái gì?" Trương Thị hoảng sợ quay đầu nhìn Trương Thanh, "Vậy lúc ấy con bao lớn?"
"Mười mấy tuổi ạ."
"Mười mấy tuổi... Bọn họ cũng không cần con? Cái này là loại thân thích gì vậy, con đáng thương như thế mà bọn họ còn... Thật sự không phải là người sao! Vậy sau đó thì sao? Sau đó con thế nào?"
Trương Thanh lau mắt: "Sau đó chú con đưa con tới nhà ông ấy, nhưng thím con không chấp nhận nổi. Ở sau lưng chú, thím bắt con làm rất nhiều việc, còn nói con không có tiền thì không cho con ăn cơm, mỗi ngày khi trời chưa sáng đã gọi con dậy, không để cho con đi học, còn..."
Trương Thanh nói rất nhiều rất nhiều chuyện trước kia, nói xong y mới phát hiện mình nói hơi nhiều. Từ trước tới giờ y chưa từng tìm ai để than phiền, nhưng ở trước mặt y lại không nhịn được mà nói nhiều như thế, giống như những đứa trẻ chịu uất ức ở trường học, về đến nhà, chỉ cần mẹ hỏi một câu "sao thế" liền vứt cặp kể lại những chuyện đã xảy ra. Đây là một loại bản năng, bởi vì sức dụ dỗ của tình thương của mẹ quá lớn.
"... Mặc dù khi đó mấy người họ đều ức h**p con, thế nhưng lại là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời này của con, " Trương Thanh vừa nói, khóe miệng cũng treo nụ cười lưu luyến ôn hòa, "Bởi vì con đã gặp Quách Dực. Con vẫn thường nghĩ, sở dĩ ông trời để con gặp phải nhiều trắc trở như vậy chắc cũng là bởi vì, ông ấy đã đem tất cả may mắn của con tụ lại lúc gặp được Quách Dực. Mẹ, thật ra con không sợ già đi một chút nào, thậm chí con còn muốn già nhanh đi một chút càng tốt, bởi vì con đã gặp lại anh ấy. Nếu như con già rồi, giữa chúng con nhất định sẽ có rất nhiều rất nhiều thời gian tốt đẹp mới. Mỗi ngày con có thể nằm dưới nắng chiều, kéo tay anh ấy cùng nhau hiểu ra từng chút từng chút. Cảnh tượng ấy sẽ hạnh phúc biết bao."
- Chương 1: Ngôi nhà gạch đỏ và A Thanh
- Chương 2: Đứa nhỏ
- Chương 3: A Thanh và đứa nhỏ
- Chương 4: Được Trương gia nhận nuôi
- Chương 5: A Thanh thay đổi
- Chương 6: Quách Tĩnh Tĩnh
- Chương 7: Ngày đầu làm việc
- Chương 8: Gặp chuyện
- Chương 9: Hạ Phạm Hành
- Chương 10: Đuổi ra đế đô
- Chương 11: Đánh bảo an
- Chương 12: Bị bắt cóc
- Chương 13: Đánh người phải đánh vào mặt
- Chương 14: Chạy trốn
- Chương 15: Thiếu niên bị hại
- Chương 16: Lại bị bắt
- Chương 17: Gặp nhau lần nữa
- Chương 18: Báo ứng sao?
- Chương 19: Hộ nuôi gà
- Chương 20: Bị sốt
- Chương 21: Bệnh nặng mới khỏi
- Chương 22: Trương Thanh nói láo
- Chương 23: Cuống cuồng kết hôn
- Chương 24: Xem mắt A Mỹ
- Chương 25: Nhìn vừa ý
- Chương 26: Hiểu lầm tốt đẹp
- Chương 27: Lần thứ hai gặp nhau
- Chương 28: Thay mận đổi đào
- Chương 29: Gặp bạn học cũ
- Chương 30: Nhà gái sốt ruột
- Chương 31: Vô cùng tức giận
- Chương 32: Có thích hay không
- Chương 33: Muốn đính hôn
- Chương 34: Chủ nhà tới
- Chương 35: Ngôi nhà đặc biệt của chủ nhà?
- Chương 36: Vì cậu mà tới
- Chương 37: Thật không biết xấu hổ
- Chương 38: Đau lòng bà nội
- Chương 39: Bánh bao đổi cháo
- Chương 40: Người tới bất thiện
- Chương 41: Bác sĩ Vương nhỏ
- Chương 42: Để tôi giải quyết
- Chương 43: Bạn bình thường
- Chương 44: Đồng nghiệp A Mỹ
- Chương 45: Hai người cãi nhau
- Chương 46: Đi bệnh viện xét nghiệm máu
- Chương 47: Mang thai
- Chương 48: Tiền xe một trăm
- Chương 49: Nói chuyện cưới xin
- Chương 50: Không đính hôn
- Chương 51: Hoàn toàn chia tay
- Chương 52: Vấn đề nhân phẩm
- Chương 53: Sau khi bày tỏ
- Chương 54: Có thích trứng gà
- Chương 55: Cuộc sống ở trường học
- Chương 56: Giúp cậu phân tích
- Chương 57: Đánh nhau
- Chương 58: Biết được chân tướng
- Chương 59: Cũng bị bệnh
- Chương 60: Ôm từ sau lưng
- Chương 61: Ba, con sợ
- Chương 62: Không muốn đứa nhỏ
- Chương 63: Tiểu Niên bị đánh
- Chương 64: Uống hớp cháo gà
- Chương 65: Phải là một thầy giáo tốt
- Chương 66: Sử dụng diệu chiêu
- Chương 67: Treo điện thoại của cậu
- Chương 68: Lấy lui làm tiến
- Chương 69: Không chơi với con
- Chương 70: Lão ưng gà mái
- Chương 71: Nhạt nhẽo vô vị
- Chương 72: Đi khám bác sĩ
- Chương 73: Giữ lại đứa trẻ
- Chương 74: Thiếp lập chuyên môn
- Chương 75: Cải thiện quan hệ
- Chương 76: Người phụ trách đưa cơm
- Chương 77: Được xem trọng
- Chương 78: Em họ ngoại quốc
- Chương 79: Không nhịn được
- Chương 80: Tấm hình lúc đó
- Chương 81: Trương Kỳ dính người
- Chương 82: Quách gia ở thủ đô
- Chương 83: Tìm người hòa giải
- Chương 84
- Chương 85: Trương Kỳ bày tỏ
- Chương 86: Khóc nháo không dứt
- Chương 87: Hiểu lầm vô cùng lớn
- Chương 88: Đụng vào cửa
- Chương 89: Biết tâm tư của chị
- Chương 90: Thử một lần đi
- Chương 91: Đồng sàng cộng chẩm
- Chương 92: Ở bệnh viện vô tình gặp được
- Chương 93: Sinh lòng nghi ngờ
- Chương 94: Đùa bỡn tiểu tâm cơ
- Chương 95: Gây họa làm tổn thương người khác
- Chương 96: Ông nội nằm viện
- Chương 97: Hỗ trợ tìm người
- Chương 98: Bánh trứng gà
- Chương 99: Ở cổng trường chặn người
- Chương 100: Thân thế bí mật
- Chương 101: Quách mặt dày
- Chương 102: Ăn kẹo đường nâu
- Chương 103: Gặp Quách Tử Hoa
- Chương 104: Gây chuyện ở quán bar
- Chương 105: Tĩnh Tĩnh nổi giận
- Chương 106: Chủ động ôm
- Chương 107: Trò chuyện sinh con
- Chương 108: Khẩu vị của đứa nhỏ
- Chương 109: Chị em nói chuyện
- Chương 110: Lúc xưa chụp chung
- Chương 111: Trương Thanh bị thương
- Chương 112: Vạch trần giả bộ say
- Chương 113: Vu Hà trở về nước
- Chương 114: Giang Dân bày tỏ
- Chương 115: Đồ ăn nhà làm
- Chương 116: Tử Hoa ước hẹn
- Chương 117: Giận dỗi
- Chương 118: Vu Hà đánh con
- Chương 119: Phản công một chút
- Chương 120: Cuộc chiến miệng lưỡi
- Chương 121: Dương Tuyền nhanh miệng
- Chương 122: Thương tâm lần nữa
- Chương 123: Tuyết rơi nhiều rồi
- Chương 124: Quách Tứ ra sân
- Chương 125: Quan hệ tệ hại
- Chương 126: Con trai của ai
- Chương 127: Giám định thân tử
- Chương 128: Cắn anh một cái
- Chương 129: Giúp người đang gặp nạn
- Chương 130
- Chương 131: Siêu âm màu bốn chiều
- Chương 132: Xác định cha con
- Chương 133: Trương Thanh khác thường
- Chương 134: Người năm đó
- Chương 135: Anh ấy gọi là Mộc Thanh
- Chương 135-2: Mộc Thanh và Quách Dực (1)
- Chương 136: Mộc Thanh và Quách Dực (2)
- Chương 137: Mộc Thanh và Quách Dực (3)
- Chương 138: Mộc Thanh và Quách Dực (4)
- Chương 139: Mộc Thanh và Quách Dực (5)
- Chương 140: Vạch trần thân thế
- Chương 141: Cố ý thăm dò
- Chương 142: Cố ý vi chi
- Chương 143: Mở miệng gọi ba
- Chương 144
- Chương 145: Giải trừ tư tưởng
- Chương 146: Anh là của em
- Chương 147: Dương Tuyền nổi giận
- Chương 148: Dương Tuyền tâm sự
- Chương 149: Phải đi Thượng Hải
- Chương 150: Hạ Chương ước hẹn
- Chương 151: Hạ Tuyền liên minh
- Chương 152: Thế giới hai người
- Chương 153: Phiền toán tới rồi
- Chương 154: Nửa đêm xung động
- Chương 155: Tư xông nhà dân
- Chương 156: Bị bắt cóc
- Chương 157: Đuổi theo thuyền kẻ gian
- Chương 158: Thay đổi kế hoạch
- Chương 159: Mạo hiểm cứu người
- Chương 160: Nhục trái nhục thường
- Chương 161: Phạm Hành chạy tới
- Chương 162: Cậu ấy là vợ
- Chương 163: Chiến tranh lạnh
- Chương 164: Bị nhục mạ
- Chương 165: Bày tỏ lòng dạ
- Chương 166: Thủ đô gọi tới
- Chương 167: Cầu cứu bất lực
- Chương 168: Chỗ vui chơi mạo hiểm
- Chương 169: Dỗ vợ
- Chương 170: Có bỏ có được
- Chương 171: Xác định vợ
- Chương 172: Vô tình gặp được A Mỹ
- Chương 173: Không đầu không đuôi cầu hôn
- Chương 174: Vạch trần quan hệ
- Chương 175: Quan hệ căng thẳng
- Chương 176: Hạ Phạm Hành bị thương
- Chương 177: Đánh Đường Đại Nghiệp
- Chương 178: Đường Đại Nghiệp chết
- Chương 179: Dòng nước ngầm của Hạ gia
- Chương 180: Một nhà năm người
- Chương 181: Tin tức tới
- Chương 182: Đây không phải là bệnh
- Chương 183: Năm mới từ biệt
- Chương 184: Cuộc sống ở Thượng Hải
- Chương 185: Nhạc đệm nho nhỏ
- Chương 186: Ba mươi tết
- Chương 187: Quách Lương sinh nghi
- Chương 188: Xảy ra sai sót
- Chương 189: Yêu cầu gặp mặt
- Chương 190: Không cách nào tha thứ
- Chương 191: Bát quái Tử Chương
- Chương 192: Quách Bình tới
- Chương 193: Quách Dực đuổi người
- Chương 194: Dương Tuyền bày tỏ
- Chương 195: Phải đi kinh thành
- Chương 196: Tuần sát xưởng thuốc
- Chương 197: Gọi bác gái cả
- Chương 198: Đi tới Hạ gia
- Chương 199: Thông điện thoại
- Chương 200: Rốt cuộc cũng gặp mặt
- Chương 201: Tư tưởng Hạ Phạm Hành
- Chương 202: Bị phát hiện rồi
- Chương 203: Liên quan tới việc sinh đứa thứ hai
- Chương 204: Trương Thanh hoảng loạn
- Chương 205: Tình yêu, tình thân
- Chương 206: Quan tâm hôn sự
- Chương 207: Nói chuyện thật tốt một chút
- Chương 208: Nhầm lẫn xấu hổ lớn
- Chương 209: Thích trẻ con?
- Chương 210: Khải Minh Mai Nguyệt
- Chương 211: Gặp mặt Hạ lão gia
- Chương 212: Quan hệ hòa hoãn
- Chương 213
- Chương 214: Điệu hổ ly sơn
- Chương 215: Trở về An Huy rồi
- Chương 216: Trở về trong thôn rồi
- Chương 217: Báo cho Trương Thị biết
- Chương 218: Đừng quên tâm nguyện thuở ban đầu
- Chương 219: Vu Kiều nhờ giúp đỡ
- Chương 220: Chủ nợ đến cửa
- Chương 221: Tới đòi tiền
- Chương 222: Nhận rõ mình
- Chương 223: Mẹ con xích mích
- Chương 224: Động thủ
- Chương 225: Phát hiện vấn đề
- Chương 226: Vu Hà nổi giận
- Chương 227: Bị Quách Dực đùa bỡn
- Chương 228: Hai người phụ nữ gây gổ
- Chương 229: Muốn một nghìn vạn
- Chương 230: Mở miệng cầu xin
- Chương 231: +232
- Chương 233: Sống Cần Thể Diện
- Chương 234: Đề Nghị Khám Bệnh
- Chương 235: Tử Chương Đánh Người “vu Hà…”
- Chương 236: Quách Dực Nhúng Tay
- Chương 237: Ra Chiêu Độc
- Chương 238: Trương Thanh Tức Giận
- Chương 239: Nửa Đêm Sợ Hãi Kêu
- Chương 240: Vết Sẹo Đáng Sợ
- Chương 241: Tìm Người Xem Bệnh
- Chương 242: Đồng Ý Đi Nam Kinh
- Chương 243: Đi Thiên Tân
- Chương 244: Gặp Lại Mộc Vĩ
- Chương 245: Thế Thân Ở Tù
- Chương 246: Mộc Vĩ Nổi Điên
- Chương 247: Chữa Trị Bắt Đầu
- Chương 248: Giấu Diếm Mưu Kế
- Chương 249: Bốn Anh Em Tụ Hợp
- Chương 250: Vạch Trần Chân Tướng
- Chương 251: Phạm Hành Trở Lại
- Chương 252: Vu Hà Cầu Cứu
- Chương 253: Kết Cục Của Trương Kỳ
- Chương 254: Gặp Ông Tần
- Chương 255: Một Câu Chuyện
- Chương 256: Sắp Phải Sinh Rồi
- Chương 257: Tiểu Sinh Mạng
- Chương 258: Nhũ Danh Bảy Bảy
- Chương 259: Cha Hạ Toàn Năng
- Chương 260: Làm Tiệc Đầy Tháng
- Chương 261: Ăn Trứng Gà Đỏ
- Chương 262: Thổ Hào Tới
- Chương 263: Tử Hoa Mê Mang
- Chương 264: Tiểu Tam Của Vân Long
- Chương 265: Muốn Xây Nhà
- Chương 266: A Hoa Cắn Người
- Chương 267: Tình Cha Như Núi
- Chương 268: Lòng Mang Quỷ Kế
- Chương 269: Chương 268
- Chương 270: Cũng Là Rượu Mừng
- Chương 271: Bàn Tán Về A Mỹ
- Chương 272: Hạ Gia Hạ Vân Tuyết
- Chương 273: Trung Thu Ám Chiến
- Chương 274: Tạt Nước Đường Hồng Lan
- Chương 275: Hợp Tác Với Bạch Gia
- Chương 276: Tới Phá Hôn Lễ
- Chương 277: Đập Vỡ Đầu
- Chương 278: Trò Chuyện Video
- Chương 279: Âm Mưu Dương Mưu
- Chương 280: Tin Tức Nổ Ra
- Chương 281: Bỏ Trốn Cùng Con
- Chương 282: Biến Cố Xảy Ra
- Chương 283: Gặp Hạ Vân Tuyết
- Chương 284: Cháo Gà Ấm Lòng
- Chương 285: Là Con Gái
- Chương 286: Lễ Vật Quý Trọng
- Chương 287: Đứa Trẻ Đã Không Còn
- Chương 288: Lấy Mạng Đền Mạng
- Chương 289: Ra Đi Tay Trắng
- Chương 290: Tương Kế Tựu Kế
- Chương 291: Trở Lại Tứ Hợp Viện
- Chương 292: Kỳ Khai Đắc Thắng
- Chương 293: Cửa Ải Cuối Năm Buông Xuống
- Chương 294: Tuyết Địa Kinh Hồn
- Chương 295: Năm Mới Khởi Đầu Mới
- Chương 296: Phiên Ngoại 1 Chương Tuyền
- Chương 297: Phiên Ngoại 2 Chương Tuyền
- Chương 298: Phiên Ngoại 3 Mang Thai Lần Nữa 1
- Chương 299: Phiên Ngoại 4 Mang Thai Lần Hai 2
- Chương 300: Phiên ngoại 1: Chương Tuyền
- Chương 301: Phiên ngoại 2: Chương Tuyền
- Chương 302: Phiên ngoại 3: Mang thai lần nữa (1)
- Chương 303: Phiên ngoại 4: Mang thai lần hai (2)
Nhà Có Chính Thê
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.