Lúc này, qua cửa kính xe, tôi nhìn bóng dáng phía sau đang nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Tôi nghĩ, có lẽ lần này mới thật sự là “lần cuối cùng”.
Hạt Dẻ Rang Đường
Tôi cất điện thoại đi, không trả lời tin nhắn kia nữa.
Đến sân bay, gần tới giờ lên máy bay, phía công ty bất động sản bên Na Uy lại gọi cho Bùi Diễn.
Họ hỏi thời gian hạ cánh dự kiến, để chuẩn bị ký hợp đồng mua bán nhà.
Cúp máy xong, giáo sư Ngụy bên cạnh thoáng kinh ngạc:
“Các cháu định ở bên đó luôn sao?”
TruyenLau
Tôi liền nói cho ông nghe về dự định của Bùi Diễn, sau ca phẫu thuật sẽ ở lại tĩnh dưỡng vài năm.
Còn tôi, cũng muốn thử sống ở nơi đó vài năm xem sao.
Website TruyenLau.com
Giáo sư Ngụy im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài:
“Nếu biết trước là vậy, có lẽ tôi không nên lừa Nam Chiêu.”
TruyenLau
Tôi không hiểu, sững người.
Ông lại giải thích:
“Thấy thằng bé đó đối với Bùi tiên sinh địch ý nặng nề quá, tôi sợ nó làm chậm trễ tiến độ trị liệu.
Sáng nay, tôi nói dối rằng bệnh tình Bùi tiên sinh ít nhất hai, ba ngày nữa cũng không xuống giường được, cháu chắc chắn sẽ chưa đi ngay.
Nó lúc đó mới chịu yên tâm, theo An An ra thị trấn…”
Nói xong, ông lại buông một tiếng thở dài:
“Đã định sống ở bên đó lâu dài… Vậy trước khi lên máy bay, không gọi cho nó một cuộc điện thoại sao?”
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu:
“Không cần đâu.”
Bấy lâu nay, câu mà tôi nghe từ anh nhiều nhất, vẫn là:
“Cố Nam Kiều, vì sao c.h.ế.t lại là bố mẹ, chứ không phải em?”
Thôi, vậy thì khỏi gọi nữa.
Loa phát thanh vang lên thông báo lên máy bay.
Chiếc điện thoại trong túi áo tôi khẽ rung, nhưng tôi không để ý.
Tôi đứng dậy, bước vào cửa kiểm soát để lên máy bay.
26.
Cố Nam Chiêu thấy bất an.
Từ lúc cùng Lâm An An rời khỏi nhà giáo sư Ngụy, trong lòng anh đã dâng lên một nỗi bất an vô cớ.
Anh rõ ràng rất chắc chắn, Bùi Diễn ít nhất hai, ba ngày cũng không thể xuống giường, nên Cố Nam Kiều chắc chắn sẽ không rời đi.
Thế nhưng trong lòng anh vẫn bất an.
Vô cớ, mà lại mãnh liệt đến vậy.
Lâm An An đứng trước sạp hàng mua đồ.
Tuyết mới tan, ngoài trời gió rét căm căm.
Nhưng gần đến giao thừa, mọi người đều trở về sum họp, trên phố đông nghịt người và hàng quán, đỏ rực một màu, vui vẻ náo nhiệt.
Cố Nam Chiêu lại chợt nhớ, ngày xưa mỗi dịp Tết, anh cùng bố mẹ và Cố Nam Kiều đều về quê thăm bà nội.
Sau này bà mất, rồi bố mẹ cũng không còn.
Anh và Cố Nam Kiều, cũng chẳng còn biết thế nào là Tết nữa.
Từ khi nào, họ đã không còn có thể ngồi lại, nói với nhau một câu tử tế?
Đứa em gái từng hoạt bát nghịch ngợm, suốt ngày gây chuyện.
Đứa em từng vì bắt gặp anh lủi thủi ăn bánh sinh nhật một mình mà òa khóc, cãi nhau ầm ĩ với bố mẹ.
Nay, cô bé ấy trở nên càng lúc càng im lặng, càng lúc càng c.h.ế.t lặng.
Trở nên thờ ơ với mọi thứ, không còn hứng thú, không còn để tâm.
Quan hệ giữa họ ngày càng xa cách.
Dần dần, giống như hai kẻ xa lạ.
Vậy nên, khi đột nhiên phát hiện em gái mình lại theo một người đàn ông xa lạ trở về nhà.
Cùng hắn ở chung, có nói có cười.
Cô đau lòng, quan tâm đến bệnh tình của hắn.
Cô bất chấp tuyết phong tỏa, bất chấp phải khúm núm cầu xin,
thậm chí đánh đổi nửa cái mạng, cũng phải tìm được bác sĩ giỏi nhất cho hắn.
Chính lúc ấy, anh mới giận dữ đến mức không thể kìm nén.
Có lẽ, cũng chẳng phải giận đến thế.
Chỉ là anh không muốn thừa nhận mà thôi.
Anh đang ghen.
Ghen đến phát điên.
Rõ ràng ngay cả người anh ruột như anh, cô cũng đã bao năm nay không còn quan tâm.
Cho nên, anh mới buột miệng nói ra những lời cay nghiệt ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói rằng sẽ khiến giáo sư Ngụy từ chối chữa bệnh cho Bùi Diễn, những lời vừa trẻ con, vừa hoang đường.
Cố Nam Kiều lập tức tát anh một cái.
Đúng vậy, bây giờ trong mắt cô mà xem,người anh ruột như anh, cũng chẳng bằng một kẻ xa lạ mới gặp được mấy lần.
Cô thật sự cho rằng, anh có thể hèn hạ đến mức ngăn cản một bác sĩ cứu người.
Cố Nam Chiêu hận Cố Nam Kiều.
Hận năm đó cô khăng khăng đòi ở lại nhà, để rồi bố mẹ vùi thây trong động đất.
Nhưng anh còn hận hơn việc, trong mắt cô, đã chẳng còn bóng dáng anh nữa.
Cho nên, anh cũng hận người đàn ông kia.
Hận kẻ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã khiến Cố Nam Kiều bắt đầu quan tâm đến như vậy.
Anh không thể chấp nhận được.
Dù câu nói “Tôi không phải anh trai em” vốn là chính miệng anh nói ra.
27.
Anh có thể nhất thời tức giận, giả vờ như thật sự vứt bỏ Cố Nam Kiều.
Nhưng anh không thể chấp nhận nổi rằng cô thực sự sẽ rời xa.
Lâm An An còn đang luyên thuyên điều gì đó bên cạnh.
Cố Nam Chiêu đứng giữa phố xá người qua kẻ lại, bỗng chốc thất thần.
Những cảm xúc rối ren, mâu thuẫn, méo mó, cuồn cuộn như cơn bão quét qua lồng ngực, bóp nghẹt anh.
Anh thấy khó chịu, thấy ngột ngạt đến nghẹt thở.
Lâm An An thò tay vào túi áo anh lấy ví.
Ông lão bán hàng đã già, không dùng mã quét điện tử.
Cố Nam Chiêu để mặc cô, chỉ mong mau chóng trả xong, rồi sớm quay về.
Một chiếc xe chạy ngang qua anh.
Từ khóe mắt thoáng nhìn, là một chiếc xe xa lạ.
Qua lớp kính cửa sổ, anh chẳng thể thấy rõ bên trong.
Ấy vậy mà, thật kỳ lạ…
Anh lại có cảm giác, như thể đã thấy được Cố Nam Kiều.
Cô ngồi trong đó, gương mặt bình thản, c.h.ế.t lặng.
Qua khung kính cửa sổ, cũng đang nhìn thẳng về phía anh.
Rõ ràng anh không thể nhìn thấy, nhưng lại cứ cảm thấy, mình đã nhìn thấy rồi.
Trong khoảnh khắc bản năng dâng trào, anh hất mạnh Lâm An An ra, lao người đuổi theo.
Chiếc xe lao đi vun vút, làm sao con người có thể đuổi kịp.
Rất nhanh, nó biến mất khỏi tầm mắt của Cố Nam Chiêu.
Anh khựng lại bước chân gấp gáp, thoáng ngẩn người.
Chỉ là một chiếc xe xa lạ mà thôi, đúng là nên đi khám đầu óc mất.
Lâm An An vội chạy theo, khó hiểu hỏi:
“Sao vậy?”
Cố Nam Chiêu hoàn hồn, đáp:
“Không có gì, nhìn nhầm thôi. Mua xong rồi chứ? Về thôi.”
Lâm An An gật đầu:
“Ừ.”
Cô ra thị trấn, thật ra không phải để mua đồ cho mình.
Bà ngoại cô tuổi đã cao, mắc chứng lú lẫn từng cơn.
Lúc không tỉnh táo lại tưởng mình vẫn còn là đứa trẻ, thèm ăn kẹo hồ lô.
Hiếm khi đường vừa được khai thông, Lâm An An mới đến thị trấn mua cho bà.
Trước khi về, Cố Nam Chiêu vẫn không kìm được, chụp vài tấm ảnh quầy hàng gửi cho Cố Nam Kiều.
Tin nhắn như đá chìm xuống biển, chẳng có hồi âm.
Cảm giác bất an trong lòng lại càng trầm trọng.
Lên xe, Lâm An An hơi áy náy nói:
“Làm phiền anh rồi. Nhưng hôm nay cậu em thật kỳ lạ, rõ ràng em nói em tự đi được."
"Em lớn thế này rồi, ban ngày ra ngoài có cần người đi theo đâu.”
Bàn tay Cố Nam Chiêu đặt trên vô-lăng chợt run lên.
Cái nỗi bất an bủa vây từ sáng, như bỗng tìm được nguồn cơn.
Anh chợt nhớ lại, buổi sáng khi Lâm An An muốn tự lái xe đi thị trấn.
Vẻ mặt khác thường của giáo sư Ngụy, bất chấp Lâm An An từ chối, nhất quyết bảo anh phải đi cùng.
Cố Nam Chiêu bỗng nghĩ, có lẽ, lẽ ra mọi chuyện không nên như thế.
Anh không nên đi.
Nhận Nhầm Ánh Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.