<tbody>Mộ Dung Vân Thư vốn định đi suốt đêm rời khỏi Sa Bình trấn, nhưng suy nghĩ một chút, lại cảm thấy không chào mà đi thật giống như đang chạy trốn. Nàng là một người tốt, tại sao lại phải bởi vì người ích kỷ như hắn mà phải chạy trối chết? Hắn có thể không giải thích được sao hắn tốt với nàng, nàng cũng có thể yên tâm thoải mái tiếp nhận, thuần túy theo nhu cầu, không liên quan gió trăng(*), cho nên, nàng lưu lại, như không có xảy ra chuyện gì cùng hắn cùng nhau tham gia đại hội võ lâm, nhìn hắn chuyện trò vui vẻ, chờ hắn gây sóng gió.
(Nguyên văn: phong nguyệt, ở đây ý nói chỉ chuyện tình cảm)
Người tham gia đại hội võ lâm rất nhiều, trừ chưởng môn các phái, còn có rất nhiều đệ tử, đội hình cường đại. Nhưng, cũng không có đội hình lớn như ma giáo.
Mộ Dung Vân Thư sớm biết Sở Trường Ca tất nhiên sẽ không một mình mạo hiểm, nhưng nàng làm sao cũng không nghĩ ra, hắn thế nhưng dẫn theo ba phân đà 12 đường chủ, quả thật giống như là tới du hành thị uy.
"Phu nhân có chút không yên lòng a." Sở Trường Ca cười chậm rãi nói.
"Có cái gì đáng để yên lòng sao?" Mộ Dung Vân Thư mặt không biểu tình hỏi ngược lại.
Sở Trường Ca nhìn một vòng quanh toàn hội trường một chút, kể từ khi hắn bước vào Thiếu Lâm tự liền yên lặng như tờ, nhướng mày nói: "Tạm thời không có."
Mộ Dung Vân Thư giật giật mí mắt, không nói tiếp nữa. Thật ra thì, trải qua cuộc ‘nói chuyện’ tối hôm qua, nàng thật rất không muốn nói chuyện cùng hắn, không kể nguyên do, tóm lại chính là nhìn hắn thì khó chịu.
Giương mắt nhìn lên bốn chỗ trống trên lôi đài, Mộ Dung Vân Thư nhàn nhạt lắc đầu, đây là võ lâm chính phái a, một mặt đối với Sở Trường Ca hận thấu xương, một mặt còn phải đối với hắn kính như thượng tân, thật là mâu thuẫn vô cùng.
Đang suy nghĩ, bên tai chợt truyền đến tiếng nghị luận nho nhỏ --
"Nhìn đi, đó chính là Mộ Dung Vân Thư, so với Lâm Thủy Nhi kia có khí chất hơn nhiều, Phương Hồng Phi thật là có mắt không tròng, có được Kim Sơn đại gia khuê tú không cần, khăng khăng đi chọn tiểu nữ tử giang hồ."
"Ngươi đây cũng không biết, ban đầu lúc Phương Hồng Phi từ hôn, Mộ Dung phủ người ta đang có rắc rối lớn, cái đó gọi là giậu đổ bìm leo."
"Thật không nghĩ tới, Thiếu Trang Chủ của Danh Kiếm Sơn Trang lại là loại nhân phẩm này."
Lục Nhi nghe cao hứng cực kỳ, vui vẻ cười không ngừng, "Tiểu thư, người có nghe hay không, tất cả mọi người đều nói người tốt hơn Lâm Thủy Nhi!"
"Mọi người cũng để cho Sở Trường Ca cùng Phương trượng thiếu lâm, Chưởng môn Võ Đang cùng Thần Ky lão nhân ngồi ngang hàng." Mộ Dung Vân Thư không chút để ý nói.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Lục Nhi chu mỏ, nói: "Cô gia lợi hại như vậy, cùng mấy lão già họm hẹm ngồi ngang hàng mới phải uất ức đấy."
Mộ Dung Vân Thư buồn cười lắc đầu, Bắc Đẩu võ lâm bị nàng nói thành lão già họm hẹm, lời này nếu bị những tiểu hòa thượng, tiểu đạo sĩ thứ nghe được, không biết sẽ có phản ứng gì.
Một đường đi thẳng tới dưới lôi đài, Mộ Dung Vân Thư đang muốn đi vòng đến chỗ trống bên cạnh ngồi xuống, lại bị Sở Trường Ca ở phía trước kéo lại."Phu nhân muốn đi đâu?"
Mộ Dung Vân Thư lạnh nhạt nói, "Trên đài chỉ có bốn vị trí." Ngụ ý, một mình ngươi đi lên đài uy phong là được rồi.
"Ta sẽ cho người thêm cái ghế ở bên cạnh ta."
"Vị trí bên cạnh ngươi quá nguy hiểm."
"Chỗ nguy hiểm nhất mới là chỗ an toàn nhất."
Mộ Dung Vân Thư than nhẹ một tiếng, giọng mang bất đắc dĩ nói: "Đại hội võ lâm là võ đài của ngươi, kéo ta đến đó làm gì?"
"Phu xướng phụ tùy nghe qua chưa?"
"Ngươi muốn nói cấu kết với nhau làm việc xấu?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Phu nhân thật hiểu biết."
Mộ Dung Vân Thư âm thầm trợn trắng mắt, bất đắc dĩ, đi theo hắn lên lôi đài. Vừa mới đến gần, đã thấy bên cạnh Phương trượng thiếu lâm Huyền Không Đại Sư ngồi là một vị rất có tiên phong đạo cốt...... Hòa thượng?
Định nhãn lại nhìn một chút, Mộ Dung Vân Thư chợt nhớ tới, người trước mắt rõ ràng trước khi quy y chính là -- Chưởng môn Võ Đang Mạc lão tiên sinh."Mạc chưởng môn khi nào thì vứt bỏ Võ Đang theo Thiếu Lâm rồi?" Nàng cười hỏi.
Mạc chưởng môn chậm rãi vuốt vuốt râu, nói: "Mộ Dung tiểu thư thật hài hước. Một đầu tóc trắng của bần đạo không cẩn thận bị người cạo, cũng không phải là xuất gia."
Nhắc tới ‘xuất gia’, Mộ Dung Vân Thư nghiêng đầu nhìn về phía người nào đó bên cạnh mang vẻ mặt ‘việc không liên quan đến mình’, không khó nghĩ ra loại chuyện thất đức này là ai làm ra. Chỉ là chưởng môn Võ Đang này thật không hỗ là cao nhân đắc đạo, bị người cạo hết tóc, còn có thể nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh phương trượng Thiếu Lâm như vậy, so ra Phương Hồng Phi mang theo tóc giả bộ mặt đầy vẻ oán khí còn kém rất nhiều.
"Mộ Dung tiểu thư." Mạc chưởng môn thành khẩn mở miệng nói: "Cho dù mấy cọng râu này của bần đạo cũng bị cắt bỏ, bần đạo cũng muốn tiếp tục khuyên tiểu thư, chánh tà bất lưỡng lập, tiểu thư phải nghĩ kỹ rồi mới làm."
Mộ Dung Vân Thư đột nhiên nhớ ra, Mạc chưởng môn từng kiến nghị qua nàng thận trọng suy tính hôn sự cùng Sở Trường Ca, thì ra là...... ai...... Sở Trường Ca người này a, quá mức bảo vệ, thật là không nói đạo lý.</tbody>
- Chương 1: Chương 1: Bị từ hôn
- Chương 2: Giáo chủ đột kích
- Chương 3: Giáo chủ âm dương quái khí
- Chương 4: Hoa đào loạn khai
- Chương 5: Giáo chủ giá lâm
- Chương 6: Thì ra là hắn
- Chương 7: Vận mệnh Tiền trang
- Chương 8: Buồn cười chính nghĩa chi sư
- Chương 9: Sở mỗ đến đây du ngoạn
- Chương 10: Quỷ đánh tường?
- Chương 11: Những tên cướp gặp cố nhân
- Chương 12: Đốt lửa thiêu tiền
- Chương 13: Giáo chủ cũng đừng xoay
- Chương 14: Mệnh không nên tuyệt
- Chương 15
- Chương 16: Thiếu đạo đức không thiếu đức
- Chương 17:
- Chương 18: Không hề sợ hãi
- Chương 19: Gặp sơn tặc thật
- Chương 20: Khách điếm bên vách núi đen
- Chương 21: Oan có đầu nợ có chủ
- Chương 22: Bí mật của vòng tai
- Chương 23: Thời cơ chính muồi
- Chương 24: Mượn đao giết người
- Chương 25: Thuyết thư tổ tôn
- Chương 26: Tỏa hồn ngọc
- Chương 27: Cường đạo mua bán
- Chương 28: Khai Sơn ngũ hổ
- Chương 29: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 30: Giang Hồ Khách điếm
- Chương 31: Chuyện xấu trong nhà bêu ra ngoài
- Chương 32: Sát khí nặng nề
- Chương 33: Bị vây Thiếu Lâm tự
- Chương 34: Sự việc đã bại lộ
- Chương 35: Chiếm tiện nghi lời vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc không dứt
- Chương 36: Thì ra là như vậy
- Chương 37: Đại hội võ lâm (thượng)
- Chương 38: Đại hội võ lâm (trung)
- Chương 39: Đại hội võ lâm (hạ)
- Chương 40:
- Chương 41: Ngoại truyện Sở Trường Ca
- Chương 42: Nội bộ mâu thuẫn
- Chương 43: Tuyệt Mệnh sơn
- Chương 44: Cô nam quả nữ
- Chương 45: Hảo nam không cùng nữ đấu
- Chương 46:
- Chương 47: Đi lên đỉnh núi
- Chương 48: Dục Hỏa kiều
- Chương 49: Cấm địa Lê tộc
- Chương 50: Nhất biểu nhân tài giáo chủ
- Chương 51: Bán phu cầu vinh
- Chương 52: Thất lễ
- Chương 53: Quen biết nhau
- Chương 54:
- Chương 55:
- Chương 56: Bị dịch dung
- Chương 57: Gặp lại ở khách điếm lần nữa
- Chương 58: Không có văn hóa, thật là đáng sợ
- Chương 59:
- Chương 60: Đội Cảm Tử
- Chương 61: Tự gây nghiệt không thể sống
- Chương 62: Tai vạ đến nơi mạnh ai nấy bay
- Chương 63: Hấp Tinh Đại Pháp
- Chương 64: Yến Tử trúng kế
- Chương 65: Tiến thoái lưỡng nan
- Chương 66: Nữ tử thông minh nhất
- Chương 67: Duyên phận chưa tới?
- Chương 68: Ta tới đón nàng
- Chương 69: Giáo chủ bị bắt
- Chương 70: Thục Trung có một Bát Quái lâu
- Chương 71: Biết ngươi thống khổ, ta cũng không còn đau khổ nữa
- Chương 72: Tương phùng
- Chương 73: Yêu chưa đủ
- Chương 74:
- Chương 75:
- Chương 76: Giáo chủ nhốn nha nhốn nháo
- Chương 77: Mẹ chồng đấu với nàng dâu
- Chương 78: Có một mình ngươi là đủ rồi
- Chương 79: Lời nói kinh người của Mộ Dung Vân Thư
- Chương 80: Mẹ chồng nàng dâu một sân khấu
- Chương 81: Giá Như Gạo Nấu Thành Cơm (canh một)
- Chương 82:
- Chương 83: Tình địch xuất hiện (canh hai)
- Chương 84: Khuất nhục tình địch
- Chương 85: Hạnh phúc
- Chương 86: Vương gia cũng kinh ngạc
- Chương 87: Bỏ trốn
- Chương 88: Giáo chủ đại nhân lãng mạn
- Chương 89: Gây sóng gió
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94:
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97: Giáo chủ báo ân (thượng)
- Chương 98: Sinh đứa bé để chơi
- Chương 99: Bị tức giận mà rời đi
- Chương 100: Thật xin lỗi, ta tới chậm
- Chương 101: Sinh tử tùy tướng (thà cùng sống chết)
- Chương 102: Đi Ngũ Độc giáo bế quan (canh hai)
- Chương 103: Giáo chủ biến thành người rừng
- Chương 104: Tắm uyên ương
- Chương 105: Bái đường
- Chương 106: Giáo chủ phu nhân thiện lương
- Chương 107: Người nào cùng người nào tranh nam nhân
- Chương 108: Giáo chủ ‘thân tàn chí kiên’
- Chương 109: Hôn lễ không có hiệu quả
- Chương 110: Tưởng là trai lơ
- Chương 111: Thân thế của giáo chủ
- Chương 112: Phu xướng phụ tùy cùng đùa giỡn Sở vương
- Chương 113: Phu quân chính là để đem ra bán đứng
- Chương 114: Là tiểu nhân thì thế nào?
- Chương 115: Chém giết Võ Lâm Minh Chủ
- Chương 116: Mộ Dung Vân Thư trọng thương
- Chương 117: ‘Mượn’ Long Liễn cho nàng ngồi
- Chương 118: Nam nhân đẹp mắt tựa như bạc
- Chương 119: Mộ Dung phủ không phải dễ khi dễ
- Chương 120: Mộ Dung Vân Thư có hỉ
- Chương 121: Rốt cuộc có tin tức của hắn (canh hai)
- Chương 122: Mang theo bà đỡ
- Chương 123: Trai trẻ không cố gắng, cả đời làm đàn em
- Chương 124: Giết hay là không giết
- Chương 125: Ngươi nói chàng đã chết? (canh hai)
- Chương 126: Nghiêm hình bức cung
- Chương 127: Chớ đem tiểu giáo chủ phun ra (canh hai)
- Chương 128: Gặp lại
- Chương 129: Nồng tình mật ý
- Chương 130: Con trai lấy họ ai
- Chương 131: Giáo chủ rút lui (canh hai)
- Chương 132: Đều là bị buộc ra ngoài
- Chương 133: Giáo chủ suy sụp (canh hai)
- Chương 134: Cùng chung một vợ?
- Chương 135: Kẻ giấu mặt lại xuất hiện (canh hai)
- Chương 136: Ta là nữ nhân của chàng
- Chương 137: Nam nhân bất mãn cầu x (canh hai)
- Chương 138: Giáo chủ thay hình đổi dạng
- Chương 139: Bận đi làm việc không đạo đức
- Chương 140: Đế vương chính là như thế (canh hai)
- Chương 141: Yêu nghiệt dị động
- Chương 142: Vấn đề của hai nam nhân lớn, nhỏ
- Chương 143: Dạy dỗ tiểu yêu nghiệt (canh hai)
- Chương 144: Cuộc sống "mơ mơ màng màng" của tiểu Mộ Dung
- Chương 145: "Trưởng thành" (canh hai)
- Chương 146: Thánh nữ tới trả thù
- Chương 147: Đây là tình huống gì?
- Chương 148: Đêm tối trăng mờ gió lộng
- Chương 149: Thân phận sáng tỏ (canh hai)
- Chương 150: Trẻ nhỏ cười nhạo người lớn là không đúng
- Chương 151: Phần tử phá hoại
- Chương 152: Ai giả thần giả quỷ?
- Chương 153: Mộ Dung Vân Thư tự tin (canh hai)
- Chương 154: Sói con mắt trắng (canh ba)
- Chương 155: Mang nàng xa chạy cao bay
- Chương 156: Cha nói làm người phải có nguyên tắc
- Chương 157: Tiểu Mộ Dung luyện khinh công
- Chương 158: Cha con cùng một giuộc (canh hai)
- Chương 159: Phá hỏng ‘Trà buổi chiều’ của cha mẹ
- Chương 160: Thúc là tình địch của cha con?
- Chương 161: Cha khi dễ mẹ
- Chương 162: Tiểu Mộ Dung ‘đáng thương’
- Chương 163: Lật người lên trên
- Chương 164: Đấu với đại thần vô cùng vui thích (canh hai)
- Chương 165: Người nào theo đuổi người nào trước?
- Chương 166: Phúc hắc mới là vương đạo (canh hai)
- Chương 167: "Xâm nhập câu thông’
- Chương 168: Đem chuyện này làm xong (canh hai)
- Chương 169: Chàng không thể cướp đi việc của thiếp
- Chương 170: Ta không có ‘vấn đề’
- Chương 171: Tiểu Mộ Dung đi kinh thành
- Chương 172: Sở Trường Ca là người nhà
- Chương 173: Mệnh của thỏ trắng nhỏ chỉ có thể là bị ăn
- Chương 174: Ngăn cản hắn làm việc ngốc
- Chương 175: Lấy mạng đổi mạng (canh hai)
- Chương 176:
- Chương 177: Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền
- Chương 178: Vân sát thủ
- Chương 179: Thuê Vân tới giết ta
- Chương 180: Vân hiện thân
- Chương 181: Gặp lại trong mộng
- Chương 182: Chàng còn sống
- Chương 183: Gần trong gang tấc
- Chương 184: Hưu cách (ly hôn)
- Chương 185: Xin gọi ta là Mộ Dung tiểu thư
- Chương 186: Đến Thanh lâu uống rượu hoa
- Chương 187: Không bán chỉ đưa
- Chương 188
- Chương 189: Ranh giới giữa yêu và hận
- Chương 190: Có người cầu hôn
- Chương 191: Con của ái khanh muốn thành hôn với mẫu thân của trẫm?
- Chương 192: Bạc bị đánh cắp
- Chương 193: Bị ma nhập tâm
- Chương 194: Ngoại truyện: Chuyện bên trong tiệm quan tài
- Chương 195: Cược ngươi sẽ yêu ta
- Chương 196: Giải thích
- Chương 197: Bị hạ xuân dược
- Chương 198: Là nàng cưỡng gian ta
- Chương 199: Thay đổi tính cách?
- Chương 200: Ngươi không thuộc nhóm người ngu ngốc
- Chương 201: Vì chàng, ta nguyện làm tiểu nhân bỉ ổi
- Chương 202: Chỉ có thể đùa giỡn lưu manh
- Chương 203: Giáo chủ đi đâu vậy? (1)
- Chương 204: Giáo chủ đi đâu vậy? (2)
- Chương 205: Giáo chủ đi đâu vậy? (5)
- Chương 206: Giáo chủ đại nhân giá lâm (1)
- Chương 207: Giáo chủ đại nhân giá lâm (2)
- Chương 208: Đại kết cục thứ nhất
- Chương 209: Đại kết cục thứ hai
- Chương 210: Đại kết cục thứ ba
- Chương 211: Đại kết cục thứ tư
- Chương 212: Đại kết cục thứ năm
- Chương 213: Đại kết cục thứ sáu
- Chương 214: Ngoại truyện: Con trai, tứ hôn cho phụ thân đi
Nhàn Thê Tà Phu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.