Nhất Bộ Thanh Vân

Chương 29: TRƯỜNG THÀNH NGHÌN NĂM

Bốn mươi năm trôi qua như một cái chớp mắt của lịch sử. Kinh thành Trường Thành giờ đây đã thay da đổi thịt hoàn toàn, không còn được nhắc đến như chốn của những âm mưu thâm độc hay những oan hồn khuất tất. Dưới sự trị vì lâu dài của Hoàng đế và Hoàng hậu Lý Thanh Vân, vương triều này đã bước vào kỷ nguyên "Túc Chính Thịnh Thế", nơi mà Luật pháp và lẽ công bằng len lỏi vào từng ngõ ngách, từ cung đình cho đến các bản làng xa xôi.

 

Lý Thanh Vân giờ đây đã là Thái hậu quyền uy tột đỉnh, tóc nàng đã bạc trắng như sương, làn da hằn lên những nếp nhăn của thời gian nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự tinh anh và sắc sảo như phượng hoàng sải cánh. Nàng ngồi trên chiếc xe lăn gỗ chạm rồng phượng, được Hoàng đế Hạo nhi, người giờ đây là một vị minh quân lừng lẫy, đích thân đẩy đi dạo quanh Ngự Uyển vào một chiều hoàng hôn rực rỡ.

 

"Mẫu hậu, người nhìn xem, hoa nhài năm nay nở rực rỡ quá, hương thơm bay tận sang cung Túc Chính Viện." - Hoàng đế khẽ nói, giọng đầy tôn kính.

 

Lý Thanh Vân mỉm cười, nàng đưa đôi bàn tay gầy guộc chạm vào một cánh hoa mỏng manh. Nàng chợt nhớ về những ngày đầu vào cung, nhớ về Thanh Trúc trung thành đã khuất, nhớ về Lâm Vệ anh dũng, và cả những lần đối đầu nghẹt thở tại Công Lý Viện. Những người xưa giờ đã đi vào cát bụi, chỉ còn lại nàng, chứng nhân cuối cùng của một thời đại đầy biến động nhưng hào hùng.

 

"Hạo nhi, con có biết điều khó khăn nhất khi cầm trên tay quyền sinh sát định đoạt giang sơn là gì không?" - Thanh Vân chậm rãi hỏi.

 
Website TruyenLau.com
"Thưa mẫu hậu, là giữ cho cán cân công lý không bị nghiêng ngả bởi tình riêng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đúng, nhưng vẫn còn một điều nữa." - Lý Thanh Vân lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một cuộn giấy nhỏ, đó là bức thư đầu tiên nàng từng viết khi còn là một Tài nhân thấp kém. "Đó là giữ cho trái tim mình không bị quyền lực hóa đá. Khi con ngồi trên đỉnh cao, con sẽ thấy mình rất cô đơn. Nhưng chính sự cô đơn đó sẽ giúp con nhìn rõ được nỗi đau của dân chúng. Đừng bao giờ để những lời tung hô của triều thần làm mờ mắt, hãy luôn lắng nghe tiếng chuông từ Túc Chính Viện mỗi đêm để tự răn mình."

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nàng nhìn về phía cổng thành xa xôi, nơi những lớp thanh niên trẻ đang tiếp nối bước chân của nàng. Lý Thanh Vân đã thiết lập một hệ thống giáo d.ụ.c cho cung nữ, bãi bỏ các hủ tục giam cầm, và biến mỗi bản chiếu chỉ hay mệnh lệnh trở thành một công cụ bảo vệ người yếu thế thay vì là v.ũ k.h.í của kẻ mạnh. Nàng đã xây dựng một triều đại mà ở đó, danh tiếng của gia tộc không quan trọng bằng sự liêm chính của cá nhân.

 

Buổi chiều hôm đó, Thái hậu Lý Thanh Vân lặng lẽ nằm nghỉ bên hiên cung Trường Xuân. Trong cơn mơ màng, nàng thấy mình lại là nữ t.ử nhỏ mang theo bản trát minh oan cho cha, dũng cảm bước qua cổng cung rộng mở. Nàng thấy Thanh Trúc mỉm cười đón nàng, thấy tiên đế đang đưa tay dắt nàng qua bão tuyết.
Website TruyenLau.com
 

Khi hơi thở cuối cùng rời bỏ l.ồ.ng n.g.ự.c, trên môi Lý Thanh Vân vẫn vương một nụ cười thanh thản lạ kỳ. Nàng ra đi, cả giang sơn than khóc suốt ba tháng trời. Hoàng đế đã hạ lệnh khắc tên nàng vào vị trí cao nhất trong Thái Miếu với danh hiệu "Vĩnh Thế Thiên Hậu". Toàn bộ những bản trát nàng từng ký, những mưu lược nàng từng dùng, được biên soạn thành bộ sử liệu vĩ đại mang tên "Trường Thành Công Lý Lục", trở thành kim chỉ nam cho hàng nghìn đời sau.

 

Trường Thành vẫn đứng vững qua ngàn năm dâu bể, mái cung vẫn cong v.út dưới ánh tà dương, nhưng linh hồn của nó đã mãi mãi thay đổi. Một phượng hoàng đã tắm m.á.u để sinh ra, đã dùng trí tuệ để cai trị, và dùng trái tim để cảm hóa cả một vương triều.

 

TOÀN VĂN HOÀN

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu