Trình Hoan không biết chuyện gì đã xảy ra, cũng chỉ là tè ra giường thôi mà, sao mà phản ứng lớn dữ vậy?
Thằng nhỏ khóc thật sự rất đáng thương, Trình Hoan nhìn mà thấy đau lòng, cô kéo người lên, hôn một cái lên trán của cậu: "Cục cưng không khóc nha, sao mẹ có thể không cần con chứ, mẹ thích Tinh Tinh nhất luôn."
Hai mắt Tinh Tinh vì khóc mà hồng hồng, lông mi trên còn treo vài giọt nước nho nhỏ, cậu dụi dụi mắt, lại khóc run cả người.
"Tinh Tinh, Tinh Tinh cũng thích mẹ nhất." Cậu đưa mặt mình sát lại, thơm lên mặt Trình Tiêu một cái, nói lặp lại: "Thích nhất thích nhất."
Ký ức của nguyên chủ ở trong Trình Hoan không hoàn chỉnh, không có mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi như phiền não đái dầm trong những ngày tháng bình thường kia.
Nhưng mà những chuyện này đứa trẻ lại ghi nhớ.
Lần đầu tiên Tinh Tinh tè dầm là lúc ba tuổi rưỡi, đến bây giờ cậu vẫn nhớ rõ dáng vẻ khi ấy của mẹ. Mẹ bịt mũi, trong mắt toàn vẻ chán ghét, khi cậu lại gần thì bảo cậu cút xa ra một chút.
Còn nói: "Sao tao lại nghĩ không thông mà sinh ra mày vậy!"
Người lớn luôn cảm thấy trẻ con không nhớ được các việc, nói chuyện không kiêng kị gì cả. Thực tế đối với trẻ con mà nói, có những lời đã nghe thấy rồi, có thể cả đời cũng không quên được, thỉnh thoảng còn sẽ nhập vào trong mơ, trở thành cơn ác mộng muốn mau chóng thoát ra lại chẳng thể nào vứt bỏ được.
Trong trí nhớ có hạn của Tinh Tinh, mẹ cực kì ghét mình, cậu không biết những vấn đề này xuất phát ở đâu, nhưng sẽ theo bản năng nịnh nọt người thân cận nhất này.
Cậu không khóc không quậy, cố hết sức ngoan ngoãn, ngủ một mình, tự mặc quần áo, tự độc lập ăn cơm, kỳ thực chỉ là muốn biểu hiện ra với người thân cận kia rằng: Mẹ xem, con đã ngoan như thế này rồi, nên mẹ cũng thích con đi.
Sau đó có một ngày, người mẹ không thích cậu đột nhiên trở nên rất yêu thương cậu, đứa trẻ ngoại trừ vui sướng, thật ra trong lòng còn có lo âu thấp thỏm.
Cậu sợ có một ngày mẹ sẽ trở lại như cũ, không nói chuyện cùng cậu cũng không cười với cậu nữa, đem bỏ cậu vào trong căn phòng lúc trước, không cho cậu ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Tinh Tinh thích cuộc sống của hiện tại bao nhiêu, thì sợ việc phải quay về cuộc sống trước đó bấy nhiêu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cậu luôn luôn hướng về một nơi tốt đẹp mà thể hiện, hy vọng ngày này vĩnh viễn không phải tới.
Nhưng hôm nay cậu đã phạm lỗi rồi.
Phạm lỗi tức là cậu không phải là bé ngoan nữa, không ngoan thì phải bị ghét.
Trong lòng nhóc con đưa ra cái đẳng thức này, cho rằng đương nhiên mẹ sẽ biến lại bộ dạng như cũ, trong lòng vừa lo sợ vừa tủi thân.
Nếu như Trình Hoan không quan tâm cậu, mấy việc như sợ hãi tủi thân này thằng nhỏ sẽ không biểu hiện ra ngoài, bởi vì khóc rồi cũng không có tác dụng, ngược lại còn bị mắng.
TruyenLau.com
Nhưng mà bây giờ người đang ở trước mặt cậu, vẫn là người mẹ đang nói chuyện cùng cậu, cười với cậu, làm món ngon cho cậu ăn còn sẽ kể chuyện cho cậu nghe ấy, cảm xúc tiêu cực tích tụ kia trong lòng cậu dường như đã tìm được một lỗ hổng, một dòng suy nghĩ cũng tuôn ra.
Được yêu thương thì chẳng có gì phải sợ.
Tinh Tinh được dỗ dành, Trình Hoan càng dỗ thì cậu càng cảm thấy tủi thân khó chịu, không dễ gì mới dừng khóc, được một tí lại muốn khóc nữa.
Trình Hoan đau lòng không chịu được, đã thử rất nhiều cách rồi mà không có tác dụng, cô ôm cậu nhóc vào trong lòng nói hết mọi lời ngon ngọt, cuối cùng vẫn phải đợi bé con khóc mệt rồi mới ngừng lại.
Cơ thể mềm nhũn trong n.g.ự.c yên tĩnh dần, trong lòng Trình Hoan cũng thở phào một hơi. Cô rút khăn giấy ra, lau sạch nước mắt trên mặt thằng nhỏ, Tinh Tinh khóc quá lâu, mắt đau, nhắm mắt lại dựa vào trước n.g.ự.c Trình Hoan, lâu lâu còn rầm rì một tiếng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Áo mặc trên người bị khóc ướt cả một mảng, Trình Hoan cũng không để ý, cô ôm nhóc con đứng dậy, đi vào bếp múc thêm một chén cháo nữa, xúc một muôi đưa đến bên miệng cậu.
Nguyệt
"Nào, há miệng ăn một miếng."
TruyenLau
- Chương 1:
- Chương 2
- Chương 3:
- Chương 4
- Chương 5:
- Chương 6
- Chương 7: Con ngủ với mẹ được không ạ?
- Chương 8
- Chương 9: Mẹ vạn tuế!
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255: Hoàn chính văn
- Chương 256: Ngoại truyện về Thẩm Khê (1)
- Chương 257: Ngoại truyện về Thẩm Khê (2)
- Chương 258: Ngoại Truyện - Sổ Hành Trình Của Tinh Tinh (1)
- Chương 259: Ngoại Truyện - Sổ Hành Trình Của Tinh Tinh (2)
- Chương 260: Ngoại truyện - Sổ hành trình của Tinh Tinh
Nhật Kí Nuôi Con Của Nữ Phụ Ác Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.