Không lâu sau hôm đó có tin Cục trưởng Trương bị điều tra.
Nhân viên cục kiểm toán đang đóng quân trong công ty vội vàng rút lui, nhân viên công ty thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không cần phải hầu hạ họ như hầu hạ ông chủ nữa.
Tô Y Man vài lần đi ăn ở căng tin nghe thấy mọi người nói chuyện phiếm, kể về một số nội tình việc Cục trưởng Trương ngã ngựa. Lão họ Trương này luôn nghiêm khắc trong công việc, đúng là không tìm ra được sai sót gì.
Sở dĩ cấp trên điều tra ông ta là vì đã nắm được bằng chứng về đời sống riêng tư hỗn loạn, ngoại tình với nhiều phụ nữ, và ép buộc một số phụ nữ trẻ ngủ cùng.
Dù sao thì công ty thoát khỏi cuộc khủng hoảng luôn là điều tốt, mọi việc lại đi vào quỹ đạo.
Nhà hát cũ bắt đầu quá trình phá dỡ, hàng rào an toàn được kéo lên xung quanh, máy ủi, máy xúc, xe nâng người làm việc trên cao đậu thành một hàng dài.
Tô Y Man đội mũ bảo hiểm đi đến công trường giám sát, hướng dẫn kỹ thuật và điều phối đồng thời chịu trách nhiệm giải quyết một số vấn đề phát sinh. Bận rộn đến gần lúc quay về công ty, khi đi ngang qua quán cà phê, cô thấy hai người ngồi ở khu vực nghỉ ngơi cạnh cửa sổ, người gác chân thô lỗ hút thuốc là Tạ Phản, người ngồi trên ghế bên cạnh anh cong đường cong chữ S mềm mại, để lộ nửa b* ng*c đầy đặn nói chuyện với anh là nữ kiến trúc sư mới đến, Trần Tịnh Mai.
Có lẽ là quá nhạy cảm với chuyện của Tạ Phản, cô luôn cảm thấy ánh mắt Trần Tịnh Mai nhìn Tạ Phản có sự yêu thích.
Cô không nhìn lâu, nhân lúc hai người chưa phát hiện ra mình, quay đầu bước đi.
Trở về văn phòng đóng cửa lại, cô sắp xếp dữ liệu mặt bằng thu thập gần đây. Gần cuối giờ làm có người gõ cửa, chưa đợi cô nói gì thì người đó đã đẩy cửa bước vào.
Trần Tịnh Mai dùng giọng điệu ra lệnh nói với cô: “Tô Y Man, làm ơn gửi hết dữ liệu đo đạc mặt bằng và báo cáo khảo sát địa chất khu nghỉ dưỡng ngoại ô Bắc Kinh cho tôi, càng chi tiết càng tốt.”
Tô Y Man ngẩng đầu khỏi máy tính: “Cô cần những thứ này làm gì?”
Trần Tịnh Mai tỏ vẻ không hài lòng với sự nghi vấn của cô, chau mày: “Tôi là kiến trúc sư của dự án này, cô nói xem tôi cần những thứ này làm gì?”
“Tôi mới là kiến trúc sư chính của dự án này…” Tô Y Man không nhúc nhích khỏi ghế, cứ thế ngồi đối thoại với cô ta: “Tôi không phải trợ lý của cô, xin cô hãy xác định rõ vị trí của mình. Nếu muốn dữ liệu thì tự cô đi khảo sát đi.”
Ý định ban đầu của Trần Tịnh Mai là muốn cho cô một bài học, dù sao trông cô có vẻ rất dễ bắt nạt. Ai ngờ người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, người bề ngoài yếu đuối, thực chất lại khá biết cách làm ra vẻ.
“Cô vào nghề bao lâu rồi?” Trần Tịnh Mai khoanh tay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Sao?”
“Thấy cô còn trẻ, chắc là mới vào nghề? Cô có nghĩ nếu không có Tạ tổng thì cô có thể nhận được dự án lớn như vậy ở tuổi này, còn ngồi được vào vị trí kiến trúc sư chính không?”
“Không biết nữa, nếu cô tò mò vậy thì cô đi hỏi Tạ tổng đi, hỏi xem tại sao trong rất nhiều phương án anh ấy lại chọn phương án của tôi, có phải anh ấy cho rằng dự án khu nghỉ dưỡng ngoại ô Bắc Kinh mà chính phủ đặc biệt coi trọng này không quan trọng, giao cho ai cũng được, dù tôi có là kẻ bất tài làm hỏng dự án cũng không sao, anh ấy có thể coi như là chơi chơi, không quan trọng tổn thất bao nhiêu tiền và uy tín.”
TruyenLau.com
Trần Tịnh Mai thấy mình không nói lại cô, khóe miệng co giật vài cái.
Tô Y Man lại nói: “Tôi đã dám nhận dự án này thì nhất định sẽ làm tốt.”
“Thật sao?” Trần Tịnh Mai cô ý cười một cách thoải mái, nụ cười xinh đẹp như tẩm độc: “Vậy thì cứ xem cô có thể ở đây được bao lâu nhé.”
Cố gắng duy trì sự lịch sự, nhưng trong lòng đầy bực tức. Vừa ra khỏi văn phòng Tô Y Man, Trần Tịnh Mai chạy đến khu vực pha trà uống liền hai cốc nước đá lớn.
Định bụng rời đi thì cô ta chợt nghe thấy tiếng người nói chuyện ở phòng bên cạnh, một trong số đó là Nhiễm Uy, bạn thân của Tạ Phản, mà họ còn đang nói về cô ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270: Hoàn chính văn
- Chương 271: [Phúc lợi]: Đời người nên như thế này, hạnh phúc vừa vặn
Nhớ Em Đến Phát Điên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.