Bởi vì cuộc sống của Diệp Khanh Oản là thứ hắn muốn nhất, nàng có cha mẹ vạn thiên sủng ái, có thể tùy hứng làm bậy, dù sao sẽ có người thu thập tàn cục cho nàng, này đó đều là hắn muốn nhất lại trước nay không có được.
Dạo dạo, bất tri bất giác đi tới một đường phố hẻo lánh.
“Phía trước giống như không có người, chúng ta trở về đi?” Diệp Khanh Oản thật sự là đi không đặng, phía trước nghe người ta nói không có một loại sinh vật nữ nhân đi dạo phố nào có thể dạo quá, các nàng khẳng định là không đem hái hoa tặc tính đi vào.
“Hảo, trở về.” Hồng Hồng cảm thấy mỹ mãn, thực sảng khoái liền đáp ứng rồi.
Mà lúc này Tinh Mộc, đã tìm chỗ ngồi xuống nghỉ tạm, hai người này võ công không ra sao, đi dạo phố thật sự rất giỏi, thiên phú dùng sai địa phương.
Bọn họ đi đường cũ trở lại, thời điểm từ trên cầu đi qua, bỗng nhiên nghe được hoa thuyền dưới cầu truyền đến tiếng trêu đùa: “Nha, này không phải Song Song cô nương sao? Mấy năm không thấy, làm sao lưu lạc thành nha hoàn giặt hồ nha?”
“Ngươi đi theo lão gia, lão gia thương ngươi......” Ngay sau đó đều là chút chi ngữ thô bỉ bất kham đập vào mắt.
Kỳ thật thanh âm cũng không tính là lớn, nhưng cả người Hồng Hồng lại cứng đờ, cả người đứng tại chỗ, thần sắc thập phần hoảng loạn.
Diệp Khanh Oản cùng Tinh Mộc đi hai bước mới phát hiện hắn không theo kịp, chờ quay đầu lại, liền nhìn đến ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm hoa thuyền dưới cầu, song quyền nắm c.h.ặ.t, còn đang hơi hơi run rẩy.
Tinh Mộc cùng Diệp Khanh Oản liếc nhau, cũng không biết hắn làm sao vậy?
Mà lúc này trên hoa thuyền, một nữ t.ử ăn mặc áo bông màu xám, trang điểm có chút xấu xí, đang bối rối cự tuyệt một nam nhân trung niên dầu mỡ tới gần: “Giang lão gia, nô gia đã hoàn lương......”
“Hoàn lương tốt nha, hoàn lương rồi có thể đi theo lão gia, lão gia nâng ngươi làm tiểu thiếp.”
“Giang lão gia ngươi buông ra ta, không được......”
Một người liều mạng né tránh, đáng thương lại bất lực, một người như hổ đói vồ mồi, vây quanh nàng không ngừng truy đuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Khanh Oản hồi tưởng lúc vừa rồi bọn họ đối thoại, tức khắc minh bạch, Song Song này hẳn là nữ t.ử năm đó phản bội Hồng Hồng kia.
Quả nhiên, không đợi Diệp Khanh Oản bọn họ lên tiếng, Hồng Hồng liền thả người một cái nhảy tới hoa thuyền, không nói hai lời, một cước liền đem giang lão gia kia đá bay.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giang lão gia nháy mắt ngã như ch.ó, người trong khoang thuyền nghe được động tĩnh, sôi nổi vọt ra, hô to lão gia, đem giang lão gia nâng dậy.
Giang lão gia phỏng chừng ngã không nhẹ, mũ đều lệch mất, chờ hắn thấy rõ ràng người tới, tức khắc nổi trận lôi đình: “Tiểu t.ử thúi, ngươi tìm chớt.”
Nói xong liền gọi thủ hạ: “Thất thần làm gì, đ.á.n.h chớt hắn cho bổn lão gia.” TruyenLau.com
Dứt lời, một đám người xách theo gậy gộc liền tiến lên.
Một đám gối thêu hoa, Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng căn bản không để ở trong mắt, một cước một quyền, toàn bộ cho bọn hắn lảo đảo.
Nhưng giang lão gia nhân lúc hắn không chú ý, cư nhiên cầm thanh đao muốn từ phía sau đ.á.n.h lén hắn, Diệp Khanh Oản ở trên cầu xem đến rõ ràng, sốt ruột liền muốn nhảy xuống đá bay giang lão gia kia.
Nhưng mà một chân nàng mới bước lên trụ cầu, Tinh Mộc liền “Bá” một tiếng, trực tiếp đem vỏ kiếm của mình ném ra ngoài, giây tiếp theo hoa thuyền liền truyền đến “Phanh” một tiếng vang lớn, giang lão gia nháy mắt bị vỏ kiếm của Tinh Mộc đ.á.n.h ngã, té ngã ở trên boong tàu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng lúc này mới phục hồi tinh thần lại, hướng tới Tinh Mộc gật gật đầu, tỏ lòng biết ơn.
Tinh Mộc không nói chuyện, nhảy đến boong tàu nhặt lên vỏ kiếm của mình, xoay người bay đi.
Diệp Khanh Oản mới vừa nhảy xuống Tinh Mộc đại ngu ngốc liền chạy này, nàng cảm giác quá xấu hổ, vì thế trộm túm túm góc áo Hồng Hồng, nhỏ giọng nói: “Ta ở lều trà đầu cầu chờ ngươi.”
Nói xong còn hướng tới Song Song vẫy vẫy, lúc này mới nhanh ch.óng rời đi.
Nhưng trong lòng lại c.h.ử.i thầm, xong rồi, vốn dĩ chỉ muốn giúp Hồng Hồng cởi bỏ khúc mắc, ai biết cư nhiên gặp được mối tình đầu của hắn, Hồng Hồng sẽ không luẩn quẩn trong lòng, làm việc gì ngốc đi?
Vì thế trộm ghé vào bên cạnh đầu cầu, thò ra nửa bên mặt nhìn lén.
- Chương 1: Trở về thất bại
- Chương 2: Trào phúng sẽ trở nên mạnh hơn
- Chương 3: Nhìn thấy trào phúng
- Chương 4: Sao hôm nay đám người này kỳ lạ thế?
- Chương 5
- Chương 6: Cửu vương gia
- Chương 7: Nữ chính xuất hiện
- Chương 8: Cầm kiếm đâm nữ chính
- Chương 9: Nam chính đánh bay ta
- Chương 10: Nhìn như thích hợp, hay là không thích hợp?
- Chương 11: Nữ nhân này, thật sự rất đáng giận!
- Chương 12: Có một người thực thú vị!
- Chương 13: Cốt chuyện nữ chủ
- Chương 14: Hạ độc thuật
- Chương 15: Hạ độc nam chủ
- Chương 16: Quả nhiên không phải thứ tốt
- Chương 17
- Chương 18: Hiện tại tin chưa?
- Chương 19: Ngươi cảm thấy Hạ Tuyết Kiến như thế nào?
- Chương 20: Không phiền toái!
- Chương 21: Cổ phần
- Chương 22: Liễu Thịnh “yêu” nữ chính
- Chương 23: Ứng Tuyết Đường
- Chương 24: Là ai đảo loạn phát triển của cốt truyện?
- Chương 25: Rốt cuộc nơi nào xảy ra vấn đề?
- Chương 26: Lần trước hạ độc, lần này hạ dược
- Chương 27: Chuyện nữ chính muốn làm
- Chương 28: Nhưng sẽ là ai đây?
- Chương 29: Mười Diệp Khanh Oản đều không phải đối thủ của nàng
- Chương 30: Ai muốn nàng ra tay tương trợ?
- Chương 31: Ngươi hạ dược gì cho ta phải không
- Chương 32: Nam chủ ngươi phản kháng một chút đi nha
- Chương 33: Ngươi làm gì đó?
- Chương 34
- Chương 35: Nữ chính cầu ngươi nhanh đánh chớt ta đi
- Chương 36: Ta hôn mê rồi nha
- Chương 37: Nàng trốn hắn truy nàng có chạy đằng trời
- Chương 38: Ngươi chờ cho bổn vương!
- Chương 39: Vương gia hôm nay bị quỷ ám sao?
- Chương 40: Muốn độc chớt ta?
- Chương 41: Thật âm hiểm nha
- Chương 42
- Chương 43: Thích khách này bộ dáng cũng không thông minh
- Chương 44: Ngươi xác định sao?
- Chương 45: Cũng thật là đáng thương
- Chương 46: Nàng muốn hắc hóa như thế nào?
- Chương 47: Hắn rốt cuộc là làm sao mà biết được?
- Chương 48: Hắn rốt cuộc là làm sao mà biết được? (2)
- Chương 49: Nữ chính điều tra hải tặc tại sao lại kéo ta vào
- Chương 50: Ngươi chưa uống thuốc sao?
- Chương 51: Nam chủ cư nhiên đem nữ chính trói lại
- Chương 52: Tâm sự với nhau?
- Chương 53: Cái gì nha, có người bắt cóc sao?
- Chương 54: Đúng, chính là ta trói ngươi, hận ta đi
- Chương 55: Chuồn là thượng sách
- Chương 56: Ngươi là trâu bò sao!
- Chương 57: Thái phó biết đọc tâm thuật
- Chương 58: Bịa đặt, bịa đặt trần trụi!
- Chương 59: Bổn vương cùng nàng có cái bí mật gì?
- Chương 60: Hắn quá độc đi?
- Chương 61: Cứu ta làm cái gì, cứu nữ chính đi
- Chương 62: Vương gia, đây là chén trà thứ tám rồi
- Chương 63: Nữ nhân này, hắn nhất định phải bắt lấy
- Chương 64: Hạ Vũ cũng tới đoạt diễn
- Chương 65: Phiền chớt!
- Chương 66: Phiền chớt!
- Chương 67: Hệ thống còn có thể thăng cấp
- Chương 68: Trò hay của bổn vương, cũng đến lúc mở màn!
- Chương 69: Hắc hóa bắt đầu sao?
- Chương 70: Quả thực là vô sỉ.
- Chương 71: Ai dám thả ta, ta liền độc chớt hắn
- Chương 72: Cửu vương gia còn ở bên ngoài kìa
- Chương 73: Cầu buông tha nha!
- Chương 74: Cảm ơn?!
- Chương 75: Ngươi mau đá ta nha
- Chương 76: Ngươi ôn nhu như vậy, làm cây búa gì?
- Chương 77: Thanh âm này, rất quen thuộc nha.
- Chương 78: Nói thêm nửa câu nữa, ta liền đánh vỡ đầu ngươi.
- Chương 79: Còn không phải là đội nồi sao?
- Chương 80: Không có đầu óc?
- Chương 81: Ai dám nói nó sụp đổ ta liền đánh hắn
- Chương 82: Vai chính bắt đầu phản kích
- Chương 83: Kia làm sao bây giờ?
- Chương 84: Nếu người chớt không đối chứng, vậy thì để người sống, tự mình thừa nhận
- Chương 85: Giớt nữ chính, có phải mọi người liền tự do hay không
- Chương 86: Cường đại như vậy sao?
- Chương 87: Đại tỷ, chúng ta rất quen thuộc sao?
- Chương 88: Hái hoa tặc cũng có mùa xuân
- Chương 89: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nha!
- Chương 90: Nữ chính cùng Lương phủ phải có một bên ngã xuống
- Chương 91: Hắn động kinh sao?
- Chương 92: Nữ chính chuyên nghiệp như vậy, cho nàng một like
- Chương 93: Bắt đầu thăng đường!
- Chương 94: Oa, hôm nay ánh trăng thật tròn
- Chương 95: Mẹ nó, không cần nha
- Chương 96: Ta là nữ phụ ác độc không phải là mẹ ngươi
- Chương 97: Người ta chính là nữ chính nha
- Chương 98: Thái phó cuối cùng vẫn đứng ở bên nữ chính
- Chương 99: Nam chủ ta tới đây
- Chương 100: Thật là vừa mất phu nhân lại thiệt quân
- Chương 101: Bằng không thì sao?
- Chương 102: Hệ thống thăng cấp
- Chương 103: Khẳng định không thể là ta nha!
- Chương 104: Nữ phụ hắc hóa thành công
- Chương 105: Ngươi làm gì?
- Chương 106: Ngươi cứ chờ coi đi
- Chương 107: Nam chủ càng ngày càng sai
- Chương 108: Ngươi vẫn xem trọng chính ngươi quá đi
- Chương 109: Chẳng lẽ có người nghe được trào phúng
- Chương 110: Chẳng lẽ có người nghe được trào phúng
- Chương 111: Nam nữ chính đêm nay muốn trầm luân
- Chương 112: Nói bản vương làm gì?
- Chương 113: Vương gia có việc gấp sao?
- Chương 114: Ngươi xác định ngươi không nhìn lầm?
- Chương 115: Xem bổn vương lộng chớt ngươi
- Chương 116: Ngươi như thế nào lại ở đây?
- Chương 117: Nhìn cái gì?
- Chương 118: Tính kế ta cái gì?
- Chương 119: Không có lương tâm?
- Chương 120: Nam chủ tốt nhất nên cùng đội nồi
- Chương 121: Nam chủ tốt bụng
- Chương 122: Là ta hại ngươi
- Chương 123: Nhiều ít có chút đuối lý
- Chương 124: Gần đây đều là chú ý tới bổn vương, bổn vương rất mệt.
- Chương 125: Cứu mạng nha!
- Chương 126
- Chương 127: Chỉ cái này, cũng xứng cùng nàng đấu sao?
- Chương 128: Quả nhiên, là Hạ Tuyết Kiến thỉnh tới
- Chương 129: Nữ chính có rất nhiều kỳ ngộ
- Chương 130: Nhiều chuyện như vậy!
- Chương 131: Đi nhờ xe
- Chương 132: Có bệnh!
- Chương 133:
- Chương 134: Thật là phiền
- Chương 135: Ta đánh không lại ngươi bằng không ngươi sớm đã chớt
- Chương 136: Một lời khó nói hết!
- Chương 137: Một lời khó nói hết!
- Chương 138: Lần này là uống lộn thuốc sao?
- Chương 139: Tinh Mộc chính là bá đạo tổng tài
- Chương 140: Hồng Hồng ám sát nữ chính
- Chương 141: Hạ Tuyết Kiến bị đánh
- Chương 142: Bỗng nhiên rất muốn làm thịt hắn, làm sao bây giờ?
- Chương 143: Diệp Khanh Oản này, thật sự là quá đáng giận
- Chương 144: Hạ Tuyết Kiến chặn giớt Diệp Khanh Oản
- Chương 145: Giớt Hạ Tuyết Kiến
- Chương 146: Hỗn chiến bắt đầu
- Chương 147
- Chương 148: Cửu vương gia bị cướp đi
- Chương 149: Chiếc xe ngựa bên cạnh đâu?
- Chương 150: Liễu Thịnh tiếc nuối
- Chương 151: Ngươi không nói tướng gia sẽ không biết
- Chương 152: Cửu vương gia lấy thân báo đáp
- Chương 153: Vương gia, đây là cái gì?
- Chương 154: Lại bắt đầu âm dương quái khí!
- Chương 155: Hồng Hồng bắt đầu liếm cẩu
- Chương 156: Thật là một nam chính thảm hại
- Chương 157: Tinh Mộc quyết định phản kháng
- Chương 158: Tinh Mộc hãm hại Diệp Khanh Oản
- Chương 159: Làm sao bây giờ, ai tới cứu nàng đi?
- Chương 160: Thành nha, như thế nào không thành?
- Chương 161: Tình Tình đại bảo bối
- Chương 162: Hắn đỏ mặt cái gì?
- Chương 163: Hồng Hồng gặp lại tình cũ
- Chương 164: Hồng Hồng gặp lại tình cũ
- Chương 165: Tình địch của Cửu vương gia lên sân khấu
- Chương 166: Tình địch của Cửu vương gia lên sân khấu
- Chương 167: Ta phải làm Hoàng Hậu
- Chương 168: Tương Vương muốn cái gì từ ta?
- Chương 169: Nhân dân cả nước cho Cửu vương gia đội nón xanh
- Chương 170: Đừng gây chuyện cho ta
- Chương 171: Tương Vương khinh bạc Hạ Tuyết Kiến
- Chương 172: Điện hạ thỉnh tự trọng
- Chương 173: Tương Vương thật không câu nệ tiểu tiết
- Chương 174: Bá đạo, thông minh, không câu nệ tiểu tiết?
- Chương 175: Muốn đánh nữ chính
- Chương 176: Màn diễn này còn phải dựa vào ta nha
- Chương 177: Thì ra đánh nữ chính lại sảng khoái như vậy
- Chương 178: Ngươi vì cái gì không đi cứu nàng?
- Chương 179: Diệp tiểu thư này diễn thật nhiều nha!
- Chương 180: Cửu vương gia ra tay đối phó Hạ gia
- Chương 181: Đuổi tới chưa?
- Chương 182: Hạ Tuyết Kiến thay đổi mục tiêu đối phó Liễu Thịnh
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng Lòng
Tác giả :
Lương Phong Hữu Ý