Editor: Dungpro.
Nhìn thấy Tống An Cửu bất ngờ đi ra, nhìn cô mặc đồ ngủ còn đỏ mặtcăn bản Tiết Hạo không nhận ra cô, nhưng khi nghe thấy cô mở miệng nói chuyện, trong nháy mắt quả thực hắn giống như bị sét đánh.
"Tống...... Cô là Tống An Cửu?"
Cái này không thể nào! Nhất định là hắn cách hắn mở mắt có vấn đề! Cô bé trước mắt đáng yêu trong sáng giống như đóa hoa bách hợp, hoàn toàn là loại hắn thích, quả thực là nữ thần trong cảm nhận của hắn!
" Chào buổi sáng bạn học An Cửu......" Tiết Chấn Sở cũng có chút sửng sốt, tiểu tử thúi, biết ngay là nó đang gạt mình, còn nói người ta lớn lên giống như khủng long.
Phó Thần Thương cau mày, mặt không biến sắc đẩy Tống An Cửu ra phía sau, "Không liên quan gì tới em, đi vào ngủ tiếp đi, cơm chín anh gọi em."
"Ừm." Tống An Cửu ngượng ngùng lui về. Nếu anh ta muốn xử lý thì giao cho anh ta là được, dù sao cô cũng không muốn cùng nói nhảm với Tiết Hạo.
"Chú à thật xin lỗi, chú à đều là sai lầm của cháu, chú à cháu không dám nữa đâu, về sau nhất định cháu sẽ đối tốt với bạn Tống An Cửu! Xin chú yên tâm đi!" tầm mắt Tiết Hạo vừa nhìn theo Tống An Cửu vừa nói một hơi, chỉ thiếu chút nữa là nói câu"Cháu sẽ phụ trách, làm ơn để cho cháu phụ trách đi".
Tiết Chấn Sở không thể tin nhìn đứa con nhà mình, tiểu tử này uống nhầm thuốc sao?
Đột nhiên Phó Thần Thương có chút hối hận đối với việc Tống An Cửu thay đổi, trước kia chỉ có cô đùa giỡn người khác, mà bây giờ, cô còn có thể bị người khác đùa giỡn.
Kết quả cuối cùng, Phó Thần Thương không tiếp tục truy cứu, trường học lấy danh nghĩa mừng lễ tốt nghiệp mời tất cả phụ huynh học sinh đến, tìm thời cơ thích hợp giải thích việc Tống An Cửu đánh người, Tiết Chấn Sở cũng tự mình ra mặt xin lỗi mọi người.
Nhưng mà người trong cuộc là Tống An Cửu lại không tới, bởi vì tối hôm qua không ngủ được, sáng nay lại bị quấy rầy nhiều lần, lúc này còn đang ngủ bù. Phó Thần Thương nói không đi cũng không sao, cô cũng vui vẻ không đến trường học, dứt khoát tắt điện thoại, ngủ đến trời đất mù mịt.
Khi tỉnh lại đã có thức ăn nóng hổi chờ cô, Tống An Cửu vốn đang đặc biệt sợ hãi, cuối cùng một khi ăn lại ăn đến hí hửng, ăn hai bát còn chưa đủ, lại xới thêm một bát nữa, hoàn toàn mặc kệ cái định luật gì mà.....không có việc mà ân cần thì không phải phản tặc cũng là trộm cướp.
"Ăn no rồi?" Phó Thần Thương đã buông đũa từ lâu, ngồi trên ghế salon đọc sách, nhìn cô cuối cùng cũng dừng tay, ngẩng đầu hỏi.
"No rồi." Tống An Cửu thõa mãn sờ bụng một cái, người đàn ông này cũng không phải cái gì cũng tốt! Ít nhất tay nghề cũng không tồi.
"Ngồi."
Tống An Cửu cả kinh, ném đôi đũa, "Lại làm?"
"Trong đầu nghĩ cái gì đó?" Phó Thần Phương vỗ vỗ ghế salon bên cạnh, "Tới đây ngồi, chúng ta nói chuyện một chút."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không muốn!" Tống An Cửu ghét nhất chính là bốn chữ "Chúng ta nói chuyện một chút"*.
*我们谈谈: wǒmen tán tán: Chúng ta nói chuyện một chút. Dịch sang tiếng Việt thành 6 chữ rồi!!!!!
Phó Thần Phương không cử động, hỏi thẳng, "Ngày hôm qua họp phụ huynh để nói nguyện vọng công việc?"
"Ừ, cái này anh cũng không cần quan tâm." Bởi vì cô điểm số của cô không cần suy tính đến vấn đề nguyện vọng. TruyenLau.com
"Em định cứ tiếp tục như vậy? Chờ ba mươi tuổi vẫn còn học cấp III, đến cuối cùng học cùng lớp với con trai, rất thú vị sao?"
Khóe miệng Tống An Cửu giật giật, thật là độc......
"Xa không nói thì nói gần, năm nay Lương Giai Giai cũng sắp lên lớp 12."
TruyenLau.com
"Anh đừng lấy chuyện cũ ra để nói chuyện này!"
"Hơn nữa rất có thể sẽ học cùng lớp với em!" Phó Thần Phương nói tiếp.
"Cái miệng quạ đen của anh, không nên nói lung tung!" Chỉ là giả thiết cô cũng không chịu được.
"Em vứt bỏ được nhân phẩm, anh không vứt bỏ được."
Tống An Cửu nâng cằm lên hờn dỗi, "Ai cần anh lo!"
"Sang năm phải thi đậu đại học A." Phó Thần Phương liếc nhìn cô một cái, khép sách trong tay lại, kết thúc cuộc nói chuyện.
Tống An Cửu lập tức nhảy lên, "Cái gì? Anh giết em đi!"
Thi đậu coi như xong, còn là đại học A? Đùa gì thế!
"Theo anh được biết, trước đây thành tích của em không kém như vậy, ít là lúc thi vào Thịnh Cẩn là tự em thi được."
"Đó là bởi vì lúc thi vào, ngồi bên cạnh em là bạn đứng nhất toàn thành phố." Tống An Cửu nói qua loa.
"Người đúng nhất toàn thành phố là cháu anh, nó ghét nhất là bị chép bài, cho nên bài thi của nó không ai có thể nhìn được."
"Sẽ không trùng hợp chứ? Phó Cảnh Hi là cháu của anh?" Nhịp tim Tống An Cửu lỡ nửa nhịp, ánh mắt né tránh.
Phó Thần Thương nhìn cô nghiên cứu, "Em thích nó?"
- Chương 1: Gây họa
- Chương 2: Họp phụ huynh cho bà xã
- Chương 3: Tuyệt vọng
- Chương 4: Nghịch chuyển
- Chương 5: Em là bà xã của tôi
- Chương 6: Già mà không kính
- Chương 7: Quét dọn
- Chương 8: Tôi thế này mà anh cũng nuốt trôi được cơ đấy?
- Chương 9: Miễn cưỡng cho vào miệng
- Chương 10: Vẫn còn tinh lực để lăn qua lăn lại
- Chương 11: Kĩ năng nghịch thiên
- Chương 12: Em thích thích nó?
- Chương 13: Chỉ mong ngủ mãi không tỉnh nữa
- Chương 14: Làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng mặt
- Chương 15: Em muốn ly hôn!
- Chương 16: Cảm động vô hình
- Chương 17: Ngày đó
- Chương 18: Quyền sở hữu
- Chương 19: Không thì chuyển qua với tôi
- Chương 20: Có đồng ý gả cho anh hay không?
- Chương 21: Nhất kiến chung tình (1), lưỡng tình lương duyệt (2)
- Chương 22: Gánh nặng đường xa
- Chương 23: Cậu ăn mặc như con gái, rốt cuộc cậu có ý định gì?
- Chương 24: Vì đàn ông?
- Chương 25: Anh hai, khẩu vị của anh hơi nặng đó
- Chương 26: Tôi chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về tôi
- Chương 27: Tình thế bắt buộc
- Chương 28: Làm đến khi trời sáng
- Chương 29: Chú
- Chương 30: Vợ một người không dám ngủ
- Chương 31: Kế hoạch
- Chương 32: Cô! Chết! Chắc! Rồi!
- Chương 33: Nhẹ nhàng áp sát từ từ vê nắn
- Chương 34: Lo lắng
- Chương 35: Phá băng
- Chương 36: Điều trị
- Chương 37: Bắt cóc
- Chương 38: Tìm người
- Chương 39: Anh là anh rể em
- Chương 40: Được chồng như thế
- Chương 41: Anh rể đẹp trai hơn
- Chương 42: Cảnh sát tìm đến cửa
- Chương 43: Tôi sẽ muốn đứa trẻ không phải do mình sinh ra sao?
- Chương 44: Em nói này bảo bối à, chị thật sự rất đáng yêu!
- Chương 45: Tốt bụng?
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50: Ván đã đóng thuyền
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53: Xù lông
- Chương 54
- Chương 55: Vợ người ta
- Chương 56: Cô ấy ở chỗ cháu
- Chương 57: Có thể xâm phạm
- Chương 58
- Chương 59: Tay mỏi nhừ
- Chương 60: Trước có sói sau có hổ
- Chương 61: Quan hệ vợ chồng
- Chương 62: Bạn trai cũ
- Chương 63: Gian thương
- Chương 64: Lưu luyến
- Chương 65: Yêu nghiệt phương nào
- Chương 66: Đời người thật sự lạnh lẽo như tuyết
- Chương 67: Đời người đâu đâu cũng có bất ngờ
- Chương 68: Thật ra không muốn đi, thật ra tôi muốn ở lại
- Chương 69: Đi khắp nơi nhiều chuyện
- Chương 70: Gió bắc cuốn bay nhành cỏ trắng
- Chương 71: Có ý nghĩa như thế nào
- Chương 72: Không muốn bị chạm
- Chương 73: Âm cự ly [1]
- Chương 74: Uống say
- Chương 75: Em không nỡ
- Chương 76: Nếu như yêu
- Chương 77: Một lần sờ là đính ước
- Chương 78: A! Lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào. . . . . .
- Chương 79: Vật nhỏ không tim không phổi
- Chương 80: Anh ôm em một cái
- Chương 81: Móng vuốt để ở chỗ không nên để
- Chương 82: Ngọt như mật
- Chương 83: Không cần không cần em
- Chương 84: Đã nói là phân giường ngủ đâu
- Chương 85: Anh là dã nam nhân?
- Chương 86: Mười năm
- Chương 87: Nghiện
- Chương 88: Ngoan
- Chương 89: Đau
- Chương 90: Nhục
- Chương 91: Chạy trốn
- Chương 92: Đuổi Theo
- Chương 93: Tranh đoạt
- Chương 94: Uy hiếp
- Chương 95: Ly hôn
- Chương 96: Khiêu khích
- Chương 97: Nguyên nhân của cô
- Chương 98: Anh không ngủ được, em cũng không được ngủ
- Chương 99
- Chương 100: Em là của tôi
- Chương 101: Làm trò hề
- Chương 102: Người lớn ký tên
- Chương 103: Không ngờ tôi chính là tới thay cô canh đứa bé?
- Chương 104: Cầu hôn
- Chương 105: Con cờ
- Chương 106: Đây chính là câu trả lời chắc chắn mà anh cho em?
- Chương 107: Con là con dâu nhà họ Phó
- Chương 108: Hôn lễ
- Chương 109: Chia tay thua thiệt là chính em
- Chương 110: Làm với tôi một lần, đổi lấy tự do cho cô
- Chương 111: Đêm hôm trước
- Chương 112: Chẳng lẽ anh không muốn?
- Chương 113: Kiều diễm
- Chương 114: Khó giải
- Chương 115: Ngủ yên
- Chương 116: Chờ anh đến đón em
- Chương 117: Rời đi
- Chương 118: Bỏ con
- Chương 119: Thất bại
- Chương 120: Chính quỹ
- Chương 121: Lạc lối
- Chương 122: Ngủ chung
- Chương 123: Hẹn gặp
- Chương 124: Tâm tư
- Chương 125: Gặp nhau
- Chương 126: Không phản bác được, dùng môi chặn lại
- Chương 127: Ánh trăng sáng
- Chương 128: Phản công
- Chương 129: Anh muốn đánh em à
- Chương 130: Nhéo
- Chương 131: Bị ép đến sắp điên
- Chương 132: Thu phục
- Chương 133: Khó lường trước được hậu quả
- Chương 134: Nước mắt
- Chương 135: Dụ dỗ
- Chương 136: Cắt đứt
- Chương 137: Tỏ tình
- Chương 138: Tang lễ
- Chương 139: Một mình
- Chương 140: Thì ra là vậy
- Chương 141: Con cừu nhỏ nghịch ngợm thứ gì đó rất hung ác
- Chương 142: Cục cưng
- Chương 143: Khó giải thích
- Chương 144: Mộng
- Chương 145: Cạm bẫy
- Chương 146: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 147: Nghe được cả tiếng thở
- Chương 148: Không để yên
- Chương 149: Hỗ trợ
- Chương 150: Lên trang nhất
- Chương 151: Đặc biệt yêu thích
- Chương 152: Một sai lầm để hận mãi mãi
- Chương 153: Tai nạn
- Chương 154: Cô làm chuyện không bằng cầm thú
- Chương 155: Giải thích
- Chương 156: Gọi anh là chú hai
- Chương 157: Dây dưa
- Chương 158: Giá cao [6000]
- Chương 159: Cái gọi là thù lao
- Chương 160: Anh đói
- Chương 161: Thuốc đến bệnh trừ
- Chương 162: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 163: Anh dạy em làm
- Chương 164: Âm hồn không tan
- Chương 165: Hàng xóm mới
- Chương 166: Không có em, anh không ngủ được…
- Chương 167: Anh là cái đồ Tai họa
- Chương 168: Mèo con ham ăn
- Chương 169: Bổ quá không tiêu được
- Chương 170: Scandal ngoài ý muốn
- Chương 171: Nhìn rõ sự thật
- Chương 172: Không phải em thì không lấy
- Chương 173: Một kích cuối cùng
- Chương 174: Ngàn y trăm thuận
- Chương 175: Ôm ấp yêu thương
- Chương 176: Moi tim móc phổi
- Chương 177: Chắc chắn đồng ý
- Chương 178: Ai đúng ai sai?
- Chương 179: Sợ hãi gần tình thân
- Chương 180: Kích thích cơ thể
- Chương 181: Đoàn Đoàn sinh bệnh
- Chương 182: Ngang ngược cùng đố kỵ
- Chương 183: Sinh đôi
- Chương 184: Đấu tranh trong gia đình
- Chương 185: Thăm bệnh
- Chương 186: Ở Nhà Một Mình
- Chương 187: Trận chiến mở màn
- Chương 188: Danh chính ngôn thuận
- Chương 189: Cố tình gây sự
- Chương 190: Thân kinh bách chiến
- Chương 191: Cuộc gặp ngẫu nhiên
- Chương 192: Đứa trẻ có cha
- Chương 193: Một nhà bốn người
- Chương 194: Là một kẻ biến thái
- Chương 195: Lớn tuổi
- Chương 196: Bị cắn ngược một cái
- Chương 197: Lấy lui làm tiến
- Chương 198: Lấy lui làm tiến (2)
- Chương 199: Dạ tập
- Chương 200: Say rượu
- Chương 201: Nhà tù
- Chương 202: Lừa gạt cưới
- Chương 203: Điên cuồng
- Chương 204: Nhất niệm
- Chương 205: Thoải mái
- Chương 206: Sống chung [1 vạn chữ]
- Chương 207: Hoà hợp [Hồi cuối]
- Chương 208: Ngủ say
- Chương 209: Chọc giận
- Chương 210: Dịu dàng
- Chương 211: Món điểm tâm ngọt
- Chương 212: Kế hoạch cầu hôn
- Chương 213: Về nhà
- Chương 214: Qua đêm
- Chương 215: Đặt tên
- Chương 216: Mất khống chế
- Chương 217: Đại kết cục (1)
- Chương 218: Đại Kết Cục (2)
- Chương 219: Đại kết cục (3)
Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.