Trong truyền thuyết chúng sẽ từ trong nước nhảy ra, tóc dài
lê thê, thân mặc áo trắng trong suốt, mơ mơ hồ hồ, liệu có phải thủy quỷ sẽ đến
không?
Chiếc đàn tỳ bà trong tay đã miễn cưỡng bị nện vỡ lúc nào chẳng
hay.
Ông Trời ơi! Ông Địa ơi! Các ông đối với con luôn nhân từ cực
độ thế sao.
Đến thời cổ đại, tôi chưa thấy có chuyện gì mà mình chưa gặp
phải. Lần này, lại là thủy quỷ! Lẽ nào ông Trời cũng từng đụng phải mấy chuyện
này. Thực ra làm ăn trên con sông này vĩnh viễn chẳng bao giờ kiếm được bạc
vàng. Bởi những thứ có thể bay ra từ con sông này, ngoài rồng ra chỉ còn lại thủy
quỷ mà thôi. Cho nên, khi có một vật thể mờ ám âm u không rõ ràng, toàn thân trắng
toát từ trong nước vọt lên. Tiểu gia tôi thừa nhận, tiểu gia tôi đã vô cùng
kích động…
Tôi đứng bật dậy, không chút do dự cầm cây đàn tỳ bà nện lên
đầu thủy quỷ.
Mặc Nguyệt đứng lên, nhanh chân bước đến bên tôi, cúi đầu
nhìn mặt nước.
Tôi sợ hãi nép phía sau Mặc Nguyệt, rụt cổ hỏi: “Thế nào, thế
nào, thủy quỷ bị dọa cho bỏ chạy rồi phải không?”.
Mặc Nguyệt nhìn ngang ngó dọc một lát, quay người nói với
tôi: “Thủy quỷ cũng chảy máu sao?”.
Tôi sững người, “Nhất định là không”.
“Thủy quỷ bị đàn tỳ bà nện trúng phải không?”, Mặc Nguyệt
nói tiếp.
Sau đó tôi lặng lẽ cúi nhìn cây tỳ bà méo mó, toàn thân run
rẩy: “Nhất định… không phải”. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặc Nguyệt hất tóc đầy khí thế, mỉm cười với tôi nói: “Vậy
thì chúc mừng nàng, Thượng Quan Tình, nàng đã giết người”.
Hàn phong hiu hiu, âm phong ầm ầm. Tôi vác khuôn mặt bi ai
chầm chậm đi về phía mạn thuyền.
Chân của tiểu gia tôi chắc chắn không phải đang run, tiểu
gia tôi chỉ là…chỉ là bị chấn động mà thôi…
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tại sao? Tại sao? Rõ ràng tôi chính là công dân tuân thủ
pháp luật hiếm thấy trên đời, nhưng lại bị bức ép làm chuyện trái pháp luật.
“Cái đó, cần phải luyện tập thêm, đúng là ngươi đánh trúng
người, nhưng đâu có đánh chết”, phía sau vang lên giọng nói quen thuộc của một
người… xa lạ. TruyenLau
Tôi quay lại, nhìn người đang nói kia.
Người đó đầu tóc ướt nhèm, trên trán còn có vết thương đang
chảy máu.
Dựa vào phán đoán của tiểu gia tôi, hắn chính là tên thủy quỷ
vừa rồi. Nhìn kỹ một chút, thủy quỷ này đúng là khá điển trai.
Nhưng… Đại ca à, huynh làm người tốt không làm, lại ở đây giả
trang thủy quỷ làm gì.
Đúng rồi, chắc chắn là nghề diễn viên kiếm được rất nhiều tiền,
nhưng cho dù như thế, cũng không cần phải đến dọa người như vậy đâu.
Thủy quỷ đó mỉm cười với tôi, rồi ánh mắt di chuyển về phía
Mặc Nguyệt, nói một câu khiến tôi thiếu chút nữa lên cơn co giật.
“Mặc Nguyệt, hóa ra ngươi còn thích thể loại này. Mau sớm tỉnh
lại đi, dù ngươi để hắn giả trang nữ nhi, hắn cũng vẫn là nam nhi”, thủy quỷ mở
miệng nói với Mặc Nguyệt.
Khí lạnh đêm nay như thế là quá đủ rồi.
A a a! Lẽ nào tiểu gia tôi lại thuộc vào loại khó phân biệt
nam nữ thế sao? Lẽ nào mắt hắn gắn dưới gót chân? Hay là hắn đang dùng chân để
suy nghĩ vậy Trời?
Tiểu gia tôi là nữ nhi! Nữ nhi! Nữ nhi!!!
“Ngươi không biết phải không? Ta không chỉ nam cũng chén nữ
cũng xơi đâu, mà ngay cả yêu nhân dị thường, ta cũng vô cùng thích”, Mặc Nguyệt
lại nói một câu trái với lương tâm như thế, còn tiện tay ôm tôi vào lòng.
Tôi bốc hỏa, tôi muốn phản kháng. Đột nhiên cảm thấy phía
trên đầu mình đang có một luồng điện áp tóe lửa.
“Tiếp tục diễn, nếu không, ta giết nàng!”, Mặc Nguyệt tuy
đang mỉm cười, nhưng nửa khuôn mặt hắn đột nhiên như mờ đi trong mắt tôi.
Lại nữa rồi! Mặc Nguyệt lại cười phúc hắc!
Tôi toát mồ hôi lạnh như mưa giông bão tố.
“A ha, a ha ha! Đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, công tử
không sợ làm phiền đến người khác sao”, ỏn à ỏn ẻn nói, tôi e thẹn rúc vào lòng
Mặc Nguyệt.
Ọe… Buồn nôn quá! Lệ trào hai hàng, mặt đẫm nước mắt, Mặc
Nguyệt đáng chết, ngươi nhớ tiểu gia ta đấy.
“Một ngày nào đó tôi sẽ cá chép hóa rồng, g**t ch*t huynh”,
tôí gằn giọng lí nhí tuyên chiến với Mặc Nguyệt.
Mặc Nguyệt kéo tôi lại, mỉm cười: “Cá chép hóa rồng hay lại
rồng biến thành cá chép đây?”.
Thủy quỷ trông thấy bộ dạng của chúng tôi, cũng chẳng để
tâm, chỉ nói một câu tựa mây bay gió thoảng: “Mạch Vân đến rồi”.
“Mặc Nguyệt!!!”, tiếng hét của Sư tử Hà Đông vang vọng chói
tai.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một nữ nhi đang đạp nước lao đến,
trong lòng thầm nghĩ: Đêm nay, là đêm thủy quỷ hoành hành hả?
- Quyển 1 - Chương 1: Xuyên không[1]!
- Quyển 2 - Chương 1: Sơn tặc, sơn tặc tấn công đến nơi rồi!
- Quyển 3 - Chương 1: Cổ đại đầy rẫy hiểm nguy
- Quyển 4 - Chương 1: Thượng Quan nữ hiệp, loạn thế thành anh hùng
- Quyển 1 - Chương 2: Tôi là Thượng Quan nữ hiệp
- Quyển 2 - Chương 2: Con trai của Hoàng đế muốn tuyển phi tần
- Quyển 3 - Chương 2: Đồ Vương gia đần độn, ai bảo huynh đứng ra làm cái gì
- Quyển 4 - Chương 2: Tương kế tựu kế, ám sát vương tử Nam Quốc
- Quyển 1 - Chương 3: Nhật ký học võ của Ô Long[1] nữ hiệp
- Quyển 2 - Chương 3: Hoàng cung tranh đấu, tại sao Mộ Dung Tuyết lại đến!
- Quyển 3 - Chương 3: Các người đều không uống độc dược, lại để một mình tôi uống hả?
- Quyển 4 - Chương 3: Mũi tên bắn ra, bắn kẻ gian hùng
- Quyển 1 - Chương 4: Tôi phải tham gia Đại hội võ lâm? Nực cười không?
- Quyển 2 - Chương 4: Thần tình yêu vẫy gọi, vận đen cũng đón chào
- Quyển 3 - Chương 4: Làm đại hiệp, chẳng khác nào làm một con tôm hùm
- Quyển 4 - Chương 4: Thiên hạ đệ nhất minh quân, mong huynh sau này sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất minh quân
- Quyển 1 - Chương 5: Nhật ký luyện võ cấp tốc của Ô Long nữ hiệp
- Quyển 2 - Chương 5: Nụ hôn đầu của Thượng Quan nữ hiệp
- Quyển 3 - Chương 5: Âu Dương Huyền, tôi ghét huynh nhất trên đời!
- Quyển 4 - Chương 5: Trăng đêm ở kinh thành
- Quyển 1 - Chương 6: Thượng Quan nữ hiệp giết người rồi!
- Quyển 2 - Chương 6: Không chỉ là tuyển lựa phi tần nhé, tôi đã xuyên không thì còn sợ ai chứ!
- Quyển 3 - Chương 6: Nụ hôn của Mặc Nguyệt giống như ngọn lửa bùng cháy
- Quyển 4 - Chương 6: Hu hu, tôi không thích hành động cùng Mạch Thiếu Nam đâu
- Quyển 1 - Chương 7: Truy sát hả!
- Quyển 2 - Chương 7: Mỹ nam, cũng có khi chỉ là một tên đàn ông hèn hạ, bỉ ổi
- Quyển 3 - Chương 7: Ước định với Âu Dương Thiếu Nhân
- Quyển 4 - Chương 7: Giả trang con nhà khuê các, tôi sẽ bị cha mình đánh chết thôi
- Quyển 1 - Chương 8: Thượng Quan nữ hiệp sợ chạy đứt dép
- Quyển 2 - Chương 8: Ba ba ngàn năm, rùa già vạn năm
- Quyển 3 - Chương 8: Thành lập nhóm “Thiếu nữ Như Hoa phiên bản hai” thời tân cổ đại
- Quyển 4 - Chương 8: Thiện Thủy: Xin lỗi, ta không thể trao huynh ấy cho ngươi
- Quyển 1 - Chương 9: Các người đào hôn[1] cả rồi hả?
- Quyển 2 - Chương 9: Tạm biệt, vương tử sơn tặc của tôi
- Quyển 3 - Chương 9: Muốn thành công, trước tiên phải giả điên
- Quyển 4 - Chương 9: Đêm nay, sẽ để mọi thứ đều kết thúc
- Quyển 1 - Chương 10: Hành trình lạc đường
- Quyển 2 - Chương 10: Đại ca à, chiếc mặt nạ của huynh rất kỳ lạ đấy!
- Quyển 3 - Chương 10: Mặc Nguyệt biến thân thành chủ thành Lạc Dương, bất ngờ cầu hôn
- Quyển 4 - Chương 10: Huynh là Hoàng đế, tôi là nữ hiệp, sẽ chẳng còn có sau này nữa
- Quyển 1 - Chương 11: Tên hái hoa tặc tội nghiệp
- Quyển 2 - Chương 11: Làm ma quân, chẳng có thứ gì tốt đẹp hết!
- Quyển 3 - Chương 11: Cô gái mà ta yêu thương nhất muốn đi đến chân trời góc biển, nên ta cũng quyết đi cùng nàng
- Quyển 4 - Chương 11: Trở về hay ở lại, đã đến lúc phải lựa chọn
- Quyển 1 - Chương 12: Độc quân Mộ Dung Tuyết
- Quyển 2 - Chương 12: Vằn đen đầy đầu, ma quân đưa tôi đến thanh phong quán[1]
- Quyển 3 - Chương 12: Bạch mã nam tử Mạch Thiếu Nam, cùng đi chứ!
- Quyển 4 - Chương 12: Tạm biệt giang hồ, không ngày tái ngộ
- Quyển 1 - Chương 13: Thượng Quan nữ hiệp bị ép làm chủ mưu!
- Quyển 2 - Chương 13: Quý trọng sinh mệnh, trốn chạy ma quân
- Quyển 3 - Chương 13: Con đường vào hắc điếm của Thượng Quan nữ hiệp, trinh tiết gặp nguy hiểm
- Quyển 4 - Chương 13: Không thể phiêu bạt chân trời góc biển cùng tôi nữa, vậy hãy cùng tôi quên đi giấc mộng giang hồ
- Quyển 1 - Chương 14: Thượng Quan nữ hiệp phản kích
- Quyển 2 - Chương 14: Hỏi xem cô ngốc đến mức nào, nếu thích hợp chúng ta cùng đi lầu xanh
- Quyển 3 - Chương 14: Đêm khuya thanh vắng, ma tốt dọa người
- Quyển 4 - Chương 14: Cổ đại, tôi trở lại đây
- Quyển 1 - Chương 15: Âm mưu của Mộ Dung Tuyết
- Quyển 2 - Chương 15: Hic, ca hát hay bán thân thế này!
- Quyển 3 - Chương 15: Mạch đại bang chủ ngã xuống giếng cạn, đồ bỏ đi nhà huynh!
- Quyển 4 - Chương 15: Để vãn hồi lại thanh danh, tôi nhất định phải tái xuất giang hồ
- Quyển 1 - Chương 16: Tìm thấy rồi!
- Quyển 2 - Chương 16: Dùng một nụ hôn để trao đổi
- Quyển 3 - Chương 16: Tôi muốn cứu huynh ấy, ai ngờ kết cục lại bi thảm đến vậy!
- Quyển 4 - Chương 16: Bỗng như một đêm gió xuân về, mỹ nam đã đi nay trở lại
- Quyển 1 - Chương 17: Thoát khỏi số Trời rồi! Oh Yeah!
- Quyển 2 - Chương 17: Đêm nay, là đêm thủy quỷ hoành hành hả?
- Quyển 3 - Chương 17: Chương 17: Kẻ được gọi là cao thủ, nhất định có cái tên không “tầm thường”
- Quyển 4 - Chương 17: Không phải tôi đang yên đang lành lại muốn gây chuyện, toàn là chuyện phiền phức mò đến tìm tôi đấy chứ
- Quyển 1 - Chương 18: Lúc này mà không chạy, còn đợi đến lúc nào?
- Quyển 2 - Chương 18: Tiểu gia tôi là cây nấm hương duy nhất trong nồi
- Quyển 3 - Chương 18: Chớ có nhầm lẫn giữa vịt và thiên nga
- Quyển 4 - Chương 18: Nguy cơ rất lớn, đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hỏa
- Quyển 1 - Chương 19: Chốn xưa, gặp người cũ, đang kích động…
- Quyển 2 - Chương 19: Thượng Quan nữ hiệp chạy đến cái bang
- Quyển 3 - Chương 19: Là nàng thắng rồi, cho nên, đêm nay, ta là của nàng
- Quyển 4 - Chương 19: Cái gọi là nợ phong lưu cần phải quỷ phong lưu đến trả
- Quyển 1 - Chương 20: Phiền phức vương khắp người
- Quyển 2 - Chương 20: Lại gặp Mạch Thiếu Nam, chết tiệt, hắn là bang chủ cái bang hả?
- Quyển 3 - Chương 20: Chạy khỏi Phong Nguyệt các của đám gian thương
- Quyển 4 - Chương 20: Tôi không thích sư thái, càng không thích chính thái[1] mười sáu tuổi
- Quyển 1 - Chương 21: Tự mình đến sào huyệt của sơn tặc
- Quyển 2 - Chương 21: Tiểu gia tôi ghét nhất chuột cười nham hiểm, hu hu…
- Quyển 3 - Chương 21: Bí mật của yêu tinh, chỉ thuộc về riêng tôi mà thôi
- Quyển 4 - Chương 21: Đêm mưa, trạch viện quỷ dị giữa sơn lâm
- Quyển 1 - Chương 22: Sinh mệnh luôn tiếp diễn, tôi phải tiếp tục chạy, nhất quyết không thôi…
- Quyển 2 - Chương 22: Thượng Quan nữ hiệp bị giam lỏng
- Quyển 3 - Chương 22: Lưu Niên, Lưu Niên, tôi bị cái tên này mê hoặc mất rồi
- Quyển 4 - Chương 22: Hồ Tiên mê hoặc, Thượng Quan Tình, mày không thể sụt hố!
- Quyển 1 - Chương 23: Lại chạy trốn thất bại
- Quyển 2 - Chương 23: Bỏ chạy chẳng được, thôi đành ở lại thương lượng vậy…
- Quyển 3 - Chương 23: Chàng trai được gọi với cái tên Lưu Niên, rốt cuộc chàng là ai?
- Quyển 4 - Chương 23: Thượng Quan Tình, nàng sẽ trở thành tân nương của Quỷ môn
- Quyển 1 - Chương 24: Tháo chạy liên tiếp, thất bại không ngừng
- Quyển 2 - Chương 24: Loại nam nhân này, ở đâu mà chẳng có!
- Quyển 3 - Chương 24: Tôi thích tên hung thủ giết người này…
- Quyển 4 - Chương 24: Đêm đầu tiên
- Quyển 1 - Chương 25: Từng có một lần…
- Quyển 2 - Chương 25: Ba tên nam nhân – Một đám cẩu huyết[1]
- Quyển 3 - Chương 25: Thượng Quan Tình: Đúng vậy, ta là hung thủ giết người
- Quyển 4 - Chương 25: Ta không phải người con gái ngươi đã nhớ nhung ngàn năm
- Quyển 1 - Chương 26: Nhờ ba đậu[1] mà dịch tả bùng phát
- Quyển 2 - Chương 26: Nam nhân, phải chăng đều thích tụ tập?
- Quyển 3 - Chương 26: Tôi xin các huynh, hãy mau chạy đi!
- Quyển 4 - Chương 26: Giang hồ loạn lạc, tôi không muốn gặp một tên GAY!
- Quyển 1 - Chương 27: Hoàng tử sơn tặc
- Quyển 2 - Chương 27: Cuộc thi hoa khôi, bổn nấm hương đến đây!
- Quyển 3 - Chương 27: Hóa ra trên đời này, từ trước đến nay chưa từng tồn tại Lưu Niên
- Quyển 4 - Chương 27: Làm sao để bảo vệ các mỹ nam nhà mình đây?
- Quyển 1 - Chương 28: Hoàng tử sơn tặc mời đến hoàng cung
- Quyển 2 - Chương 28: Như Hoa phiên bản hai chính là tôi!
- Quyển 3 - Chương 28: Chàng trao xiềng xích, ép tôi mãi mãi chẳng thể quên
- Quyển 4 - Chương 28: Không thể hái trăng trên trời xuống cho huynh, vậy tôi sẽ đi giật cái mạng che mặt kia xuống
- Quyển 2 - Chương 29: Ma dọa ma, liệu có dọa chết được ma?
- Quyển 3 - Chương 29: Các huynh đều là anh hùng của lòng tôi, tôi phải bảo vệ anh hùng của mình
- Quyển 4 - Chương 29: Đêm xuân đương nhiên rất tuyệt, nhưng cảm giác bị người ta nhìn trộm thì thật kỳ quái
- Quyển 2 - Chương 30: Các người làm gì mà náo nhiệt thế hả?
- Quyển 3 - Chương 30: Tôi muốn phá tan tất cả, Mặc Nguyệt, huynh phải giúp tôi
- Quyển 4 - Chương 30: Cho nên mới nói, viết chữ đã phải khổ sở thế nào, không được ăn cơm lại càng khổ sở hơn
- Quyển 3 - Chương 31: Tôi muốn đi khắp giang hồ, đảm nhiệm trọng trách giết Thượng Quan Tình
- Quyển 4 - Chương 31: Trên sông Hoài, tri ngộ cùng Giang Hoài Liễu
- Quyển 3 - Chương 32: Tôi… lại yêu kẻ khô khan là huynh thế này sao?
- Quyển 4 - Chương 32: Bại lộ rồi, nhất định có phản đồ…
- Quyển 3 - Chương 33: Lê Sa và đám kỵ sĩ của nàng
- Quyển 4 - Chương 33: Mặt đối mặt với Giang Hoài Liễu
- Quyển 3 - Chương 34: Kỳ nữ đột nhiên xuất hiện trên giang hồ
- Quyển 4 - Chương 34: Cùng Giang Hoài Liễu chơi một canh bạc
- Quyển 3 - Chương 35: Trước lầu Phong Vân, bất ngờ giật thiệp anh hùng
- Quyển 4 - Chương 35: Ta biết ta đã hơi mạnh tay, nhưng ngươi cũng đừng khóc nữa
- Quyển 3 - Chương 36: Thiệp anh hùng, bổn cô nương nhất định lấy được!
- Quyển 4 - Chương 36: Truyền thuyết về cây đàn cầm cùng khúc nhạc thời thượng cổ
- Quyển 3 - Chương 37: Không lõi đời một chút, sao sống nổi đây
- Quyển 4 - Chương 37: Ghét nhất là đụng phải một kẻ cũng đào hang như mình
- Quyển 3 - Chương 38: Tiểu đệ đáng yêu, cùng thiếu nữ thuần khiết? Là giả đấy!
- Quyển 4 - Chương 38: Làm người trộm mộ thật chẳng dễ dàng gì, bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp ma
- Quyển 3 - Chương 39: Thiện Thủy, chúng ta hợp mưu đi, không từ thủ đoạn
- Quyển 4 - Chương 39: Ma nữ nổi điên, người sống xúi quẩy
- Quyển 3 - Chương 40: Nếu không thể ôm chặt tôi trong lòng, thì hãy luôn mở rộng vòng tay với tôi
- Quyển 4 - Chương 40: Chạy khỏi trạch viện nhà họ Giang, tôi yêu tự do
- Quyển 3 - Chương 41: Thân phận thực của ta chính là…
- Quyển 4 - Chương 41: Cuộc đời nhân quả tuần hoàn, món nợ xưa cũ nay phải trả
- Quyển 3 - Chương 42: Chuột gặp mèo
- Quyển 4 - Chương 42: Nhật Nguyệt giáo chủ biến thân, Mạch cái bang?!
- Quyển 3 - Chương 43: Đáng ra tôi nên làm nhà bảo tồn, nhưng lại cố đấm ăn xôi làm nhà thám hiểm
- Quyển 4 - Chương 43: Nữ hiệp tôi phải tuân theo gia pháp
- Quyển 3 - Chương 44: Một khi Thượng Quan Tình chưa chết, Triều Lưu vĩnh viễn không thể trở thành kẻ thắng cuộc
- Quyển 4 - Chương 44: Trở về Âu Dương sơn trang
- Quyển 3 - Chương 45: Vương tử núi băng của tôi, tôi không cách nào mở miệng nói với huynh được
- Quyển 3 - Chương 46: Ta đồng ý để ngươi đả ba chưởng, đều là vì huynh ấy
- Quyển 3 - Chương 47: Ta chẳng cách nào bay qua biển rộng, cho nên chỉ có thể hóa thân thành ngươi
- Quyển 3 - Chương 48: Có lẽ là yêu nàng ấy rồi, yêu cô gái chính tay ta đã làm tổn thương
- Quyển 3 - Chương 49: Những lúc ngươi ưu phiền, ta sẽ tươi cười rạng rỡ thay ngươi
- Quyển 3 - Chương 50: Là mộng cũng tốt, là thực cũng mặt, tất cả đều đã qua rồi
- Quyển 3 - Chương 51: Người chết trong đêm đầu tiên, là Ngũ Nguyệt
- Quyển 3 - Chương 52: Tôi muốn làm người tốt, nhưng lúc này tôi không phải người tốt
- Quyển 3 - Chương 53: Hoàng Phổ Hiểu Minh, đời này được làm bằng hữu với ngươi, cũng đáng lắm
- Quyển 3 - Chương 54: Vĩnh viễn chớ có phỏng đoán ai mới thực sự là kẻ địch
- Quyển 3 - Chương 55: Chỉ không biết, liệu có còn là người xưa ấy hay không
- Quyển 3 - Chương 56: Là Thượng Quan Tình phụ bạc Vương gia, Vương gia không cần niệm tình cũ nữa
- Quyển 3 - Chương 57: Kiếp này được tương ngộ cùng huynh, Thượng Quan Tình tôi không hề hối hận
- Quyển 3 - Chương 58: Hắn nói: Ta chỉ là kẻ qua đường…
- Quyển 3 - Chương 59: Vì, có lẽ ta yêu nàng mất rồi
- Quyển 3 - Chương 60: Ta yêu nàng, chỉ là không còn thời gian để tiếp tục yêu nàng nữa mà thôi
- Quyển 3 - Chương 61: Chuyện hoang đường sau khi chết
- Quyển 3 - Chương 62: Bất cứ chuyện bất đắc dĩ nào cũng đều có một lý do bất đắc dĩ
Phiêu Du Giang Hồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Phiêu Du Giang Hồ
Tác giả :
Hạ Tiểu Mạt