Nhìn thấy bóng người ấy, Hoàn Viễn hơi giật mình, nhưng trong lòng ấm áp.
Đứng chắn trước cửa là Sở Ngọc. Nàng từ bên cạnh hắn lao tới, ngăn cản trước mặt.
Sợ Hoàn Viễn có thể lách qua mà đi, Sở Ngọc dựa hẳn lưng, dùng cả cơ thể che kín phần tiếp giáp giữa hai cánh cửa.
Nhìn vẻ mặt nàng như đang lâm trận, Hoàn Viễn không khỏi buồn cười: “Nàng đứng chắn ở đó có ích gì? Đừng quên nhà này còn có cửa ngách, cửa sau!”
Sở Ngọc vừa nghe liền nghiến răng kêu lên: “Nếu ngươi dám đi, ta sẽ sai người phá hỏng mấy cái cửa đó!”
Hoàn Viễn cười thành tiếng: “Thôi đừng trẻ con như thế nữa! Nàng ngăn được ta lúc này, liệu có thể ngăn cả đời…” Lời còn chưa dứt, hắn nhìn vẻ mặt Sở Ngọc, tiếng nói bỗng thấp dần, ý cười cũng đọng lại.
Bởi vì vẻ mặt nàng lúc này là sắp khóc.
Hai tay chống trên cửa, Sở Ngọc biết rõ hành động của mình là phí công vô ích. Nàng không thể để Hoàn Viễn rời đi, một mình phiêu bạt, nhưng lại không biết nói gì để giữ hắn lại.
Sở Ngọc chực òa khóc. Lại một người nữa sắp rời đi. Lưu Tang đã bị Chung Niên Niên đưa đi, bây giờ Hoàn Viễn cũng muốn ra đi. Nàng còn có A Man, Lưu Tang có Chung Niên Niên, nhưng Hoàn Viễn thì có ai bên cạnh?
Hắn mang theo cảm giác gì khi rời đi?
Nghĩ đến tất cả những điều này, Sở Ngọc không tự chủ được. Tất cả những người bên cạnh đều là người nhà của nàng, làm bạn đồng hành từ Nam triều đến Bắc triều, nương tựa lẫn nhau. Nàng không thể dứt bỏ bất kỳ ai.
Lúc Lưu Tang đi, nàng tự an ủi là cậu bé có người thân bên cạnh chăm sóc. Nhưng còn Hoàn Viễn, hắn có cái gì? Hắn thầm lặng làm bạn bên nàng, cuối cùng lại quyết định thầm lặng ra đi. Hắn mất nhiều như vậy mà không có được bất cứ thứ gì, thậm chí một mái nhà yên ổn cũng không có.
Sở Ngọc cắn chặt môi, hốc mắt đỏ lên, nhưng lời nói nghẹn chặt trong cổ họng.
Đừng đi…
Đừng lưu lạc một mình như vậy…
Đừng rời xa nàng…
Bởi vì nàng đau đớn, cảm nhận được sự cô độc của hắn mà thấy đau đớn.
Trong lòng Hoàn Viễn là tình cảm hỗn loạn phức tạp. Ánh mắt luôn trầm tĩnh, ôn hòa, kiềm chế của hắn càng lúc càng dịu dàng ấm áp: “Công chúa, đừng như vậy! Tại hạ chẳng qua chỉ là một kẻ đơn côi hèn mọn, không đáng để người phải như thế!…”
Đừng khóc, nếu nàng khóc, hắn không thể nào rời đi được!
Nhưng dù không thể buông bỏ, cuối cùng vẫn phải đi thôi. Bữa tiệc nào chẳng đến lúc tàn!
***
Khoảng một phút sau, cuối cùng Hoàn Viễn cũng ra khỏi Sở viên. Nhìn cổng lớn phía sau khép lại, ánh mắt hắn lưu luyến rất lâu, nhưng bước chân vẫn trầm ổn vững vàng tiến về phía trước.
Đến trước nhà Quan Thương Hải, hắn gõ cửa, nhờ tôi tớ giao lại thư cho chủ nhân. Trong thư là lời thỉnh nhờ: sau khi hắn ra đi, hi vọng Quan Thương Hải có thể thay hắn chăm sóc Sở Ngọc.
Hoàn Viễn không biết lời từ giã nghe có lọt tai không, nhưng ít ra có Quan Thương Hải bảo đảm, Sở Ngọc sẽ an toàn hơn nhiều, và hắn cũng yên tâm hơn mà ra đi.
Gia nhân mở cửa nhận ra Hoàn Viễn, hỏi hắn có muốn gặp Quan Thương Hải không, Hoàn Viễn mỉm cười lắc đầu, rồi lễ phép cáo từ. Hắn không muốn gặp Quan Thương Hải một chút nào, bởi vì nhìn thấy Quan Thương Hải, hắn lại bất giác nghĩ đến một người khác, nhất là trong lúc này.
Chân hắn chậm rãi bước trên đất Lạc Dương, mỗi bước lại rời xa Sở Ngọc thêm một chút. Nhưng hắn không dừng lại, mà cứ tiếp tục đi.
Đã quyết định điều gì là nhất định sẽ làm, sự cố chấp của Hoàn Viễn không thua kém bất kỳ người nào.
Chầm chậm đi về hướng đông, nhưng mới đi dược khoảng một dặm đường, Hoàn Viễn bỗng thấy ở đầu một ngõ nhỏ vắng vẻ, có người đứng khoanh tay, quay lưng về phía hắn. Người đó mặc quần áo đen tuyền, bóng lưng đơn bạc gầy guộc, dáng vẻ mảnh mai nhưng không yếu ớt.
Sắc mặt Hoàn Viễn trầm xuống. Một lát sau, hắn thản nhiên cất tiếng: “Là ngươi, Mặc Hương!”
Tuy chỉ nhìn phía sau lưng, nhưng Hoàn Viễn nhận ra người này chỉ sau khoảng một, hai giây. Trước đây, kẻ kia đã từng là cộng sự của hắn.
Mặc Hương chậm rãi xoay người lại, nâng tay vái chào Hoàn Viễn rồi mỉm cười: “Hoàn công tử, đã lâu không gặp. Mặc Hương đứng ở đây chờ, có lẽ cũng không nằm ngoài dự liệu của công tử!” Phong thái động tác hắn đều học từ Dung Chỉ, tao nhã nhẹ nhàng nhưng không còn chút gì vẻ mềm mại đáng yêu ngụy trang trước kia.
Vết thương trên mặt hắn tuy vẫn còn dấu tích, nhưng đã đỡ hơn nhiều so với một năm trước.
Lúc này Hoàn Viễn không dám có nửa phần khinh thường Mặc Hương, Yên lặng quan sát một hồi, Hoàn Viễn lãnh đạm cất tiếng: “Tất nhiên là không ngoài dự liệu. Dung Chỉ ở Lạc Dương, một tay che trời. Đừng nói ngươi biết ta ra khỏi thành, mà lúc này nếu người đứng trước mặt ta là hắn, thì ta cũng sẽ không mảy may ngạc nhiên!”
Mặc Hương đã tới tìm hắn, tất là có mưu đồ. Chỉ cần bình tĩnh ứng đối, ngược lại có lẽ còn biết thêm được một vài tin tức.
Đối với sự lãnh đạm của Hoàn Viễn, Mặc Hương không chút phật lòng, chỉ cười một tiếng: “Hoàn công tử nghĩ chuyện nghiêm trọng quá rồi! Công tử nhà ta còn có việc khác quan trọng. Cản công tử lại, là ý của riêng ta. Vừa rồi Hoàn công tử đã từ chối ý chỉ của bệ hạ?”| Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoàn Viễn cười lạnh: “Đó là bệ hạ của ngươi, không phải bệ hạ của ta!” Dù hoàng đế Nam triều có suy bại đến thế nào, thì từ đầu chí cuối, hắn cũng quyết không phục tùng hoàng đế người Hồ – người Tiên Bi.
Nghe trong lời nói của Hoàn Viễn ẩn chứa sự phẫn nộ, ban đầu Mặc Hương hơi ngẩn ra. Ngẫm nghĩ một lát, hắn mỉm cười thoải mái: “Hoàn công tử khoan vội tức giận! Bệ hạ này của ai không quan trọng, chủ nhân thật sự của tại hạ chỉ có Dung công tử. Mặc Hương đứng ở đây cản đường, là có chuyện muốn nhờ. Mong công tử hãy kiềm chế cơn giận, nghe ta nói rõ ngọn ngành đã!”
Hoàn Viễn hơi nhíu mày: “Ngươi nói đi!”
Mặc Hương mỉm cười hài lòng, khom người vái chào rồi mới khéo léo mở lời.
Lúc trước những gì Hoàn Viễn suy đoán là đúng một nửa. Dung Chỉ quả thật đứng về phe Phùng thái hậu, nhưng không trực tiếp phò tá Phùng thái hậu, mà sai Mặc Hương lo liệu giúp đỡ, thỉnh thoảng mới gặp Mặc Hương để hỏi tình hình. Gần đây, Phùng thái hậu và Thác Bạt Hoằng đối đầu ra mặt, Phùng thái hậu với danh nghĩa phụ chính sắp giành được thắng lợi hoàn toàn, thì bên cạnh Thác Bạt Hoằng bỗng xuất hiện một người. Người đó giúp Thác Bạt Hoằng xoay chuyển tình thế, thậm chí bức Phùng thái hậu phải nhượng bộ vài phần.
Hoàn Viễn hơi hơi cười lạnh, đang định cất tiếng châm chọc: những chuyện đó đâu có quan hệ gì với hắn. Nhưng bỗng nhiên hắn nghĩ tới, nếu không liên quan đến mình, Mặc Hương đâu có rỗi hơi nói cho hắn biết làm gì, nên lại kiên nhẫn nghe tiếp. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Suốt thời gian nói chuyện, Mặc Hương vẫn quan sát thái độ của Hoàn Viễn. Phỏng đoán suy nghĩ của hắn, Mặc Hương cười cười: “Hoàn công tử không hổ danh là Hoàn công tử. Người đó, Hoàn công tử có quen biết. Là cố nhân từ Nam triều tới đó!” Nói đến hai chữ “cố nhân”, dường như Mặc Hương khẽ nghiến răng.
Thấy Hoàn Viễn vẫn bình thản, không hề mở miệng hỏi tên người kia, Mặc Hương không nhử mồi thêm nữa, thản nhiên tiếp lời: “Người đó là Thiên Như Kính!”
- Chương 1: Không giam được sắc xuân
- Chương 2: Tâm hồn bình yên (thượng)
- Chương 3: Tâm hồn bình yên (hạ)
- Chương 4: Chàng thiếu niên nhẹ nhàng
- Chương 5: Lai lịch bí mật
- Chương 6: Duy phụ xuân quang
- Chương 7: Hoạt sắc ám sinh hương (thượng)
- Chương 8: Hoạt sắc ám sinh hương (hạ)
- Chương 9: Sủng nhục không vi kinh
- Chương 10: Lục trúc bạn sơ đồng
- Chương 11: Bắt kẻ gian dâm muốn thành đôi
- Chương 12: Trò chơi
- Chương 13: Giang lang
- Chương 14: Một mũi tên trúng ba con chim
- Chương 15: Dương mưu
- Chương 16: Bẻ gẫy dễ dàng
- Chương 17: Phát hiện kẻ tiểu nhân
- Chương 18: Thế gian như lò lửa
- Chương 19: Chạy như điên ngoài đường
- Chương 20: Cầm thú a cầm thú
- Chương 21: Gặp chuyện thì ôm chân Phật
- Chương 22: Tam nhật khóa tâm đan
- Chương 23: Hoa mai rơi đầy giường
- Chương 24: Rượu mời và rượu phạt
- Chương 25: Ninja rùa
- Chương 26: Hội thơ
- Chương 27: Mỹ nam tập trung
- Chương 28: Vương Ý Chi
- Chương 29: Tâm tư lung linh
- Chương 30: Ỷ mã khả ngàn ngôn
- Chương 31: Khanh bản giai nhân
- Chương 32: Thiên kim công tử Tiêu
- Chương 33: Tính toán không bỏ sót
- Chương 34: Không được buông tay
- Chương 35: Tam ngàn phồn hoa kiếm
- Chương 36: Khóe mắt quyến rũ
- Chương 37: Lưỡng chu khả bạch hồng
- Chương 38: Tin tưởng hay không tin tưởng
- Chương 39: Nói nửa chừng
- Chương 40: Hỏi quân như có ý
- Chương 41: Vỗ tay thề nguyền
- Chương 42: Mỹ thiếu niên đậu phụ
- Chương 43: Hoa thương Hạc kêu
- Chương 44: Hữu tài khí tự hoa
- Chương 45: Họ hàng thân tình phát khiếp
- Chương 46: Hoa mai nhiễu loạn
- Chương 47: Không thấy người xưa cười
- Chương 48: Nhưng thấy người nay khóc
- Chương 49: Hướng chảy của con sông
- Chương 50: Ý chí của con sông
- Chương 51: Ta tặng người thạch tín
- Chương 52: Bán nghệ không bán thân
- Chương 53: Ngươi vốn đã chết rồi
- Chương 54: Thượng bất chính, hạ tắc loạn
- Chương 55: Trước mắt vô trần ai
- Chương 56: Thành Kiến Khang của sáu triều đại
- Chương 57: Dây đàn vì người tri âm mà đứt đoạn
- Chương 58: Cô là ai
- Chương 59: Bảo vật vô giá
- Chương 60: Không gặp kẻ hữu tình
- Chương 61: Chiến thần Thẩm Khánh Chi
- Chương 62: Ánh đèn mờ tỏ
- Chương 63: Đẫy giấc mới tỉnh ngủ
- Chương 64: Người khác mỏi đến rút gân tay
- Chương 65: Là hai việc khác nhau
- Chương 66: Vốn không phải người thông minh
- Chương 67: Nơi đây có chân ý
- Chương 68: Khép miệng không cần phân biệt
- Chương 69: Cây cỏ vốn vô tình
- Chương 70: Xe ngựa phi nhanh
- Chương 71: Số mệnh con người
- Chương 72: Hóa ra là như vậy
- Chương 73: Vĩnh viễn không nói dối
- Chương 74: Bịa chuyện ma quỷ
- Chương 75: Thuận theo thiên mệnh
- Chương 76: Thế giới quan bị phá vỡ
- Chương 77: Ngọt bùi cay đắng
- Chương 78: Mười bước gặp cỏ thơm
- Chương 79: Một chiếc lá rơi mà biết mùa thu
- Chương 80: Sáng nay có sắc hương
- Chương 81: Khen ngợi lẫn nhau
- Chương 82: Sổ chiết gió nhẹ tụ
- Chương 83: Tiêu Biệt gây khó dễ
- Chương 84: Cầm tâm ở đâu?
- Chương 85: Ngươi có thiên sư đạo
- Chương 86: Cô đã xem thiên thư rồi?
- Chương 87: Ẩn giấu Càn Khôn
- Chương 88: Màn ám sát nhàm chán
- Chương 89: Lớn tiếng cười nhạo
- Chương 90: Người phàm tục
- Chương 91: Cải trang đi vi hành
- Chương 92: Tiền duyên lầm lẫn
- Chương 93: Không rõ ràng
- Chương 94: Dạo phố cùng hoàng đế
- Chương 95: Hai Lưu Tử Nghiệp
- Chương 96: Giới hạn của từng người (thượng)
- Chương 97: Giới hạn của từng người (hạ)
- Chương 98: Một vụ mặc cả
- Chương 99: Nguyệt huyết sắc vô tình
- Chương 100: Bản tính nghiện mua sắm
- Chương 101: Khi quân thiện ý
- Chương 102: Thà rằng không thịt
- Chương 103: Có thể thanh tâm
- Chương 104: Trên đài một phút đồng hồ
- Chương 105: Ai là Chung Tử Kỳ
- Chương 106: Thời gian uống cạn chung trà
- Chương 107: Nô lệ da đen
- Chương 108: Nô lệ da đen nhà ai
- Chương 109: Đất Tương có thiên tử
- Chương 110: Ai là thiên tử thật
- Chương 111: Mỹ nhân tuyệt thế vô song
- Chương 112: Vô cùng quý giá
- Chương 113: Máy phá hoại hình người
- Chương 114: Dạy dỗ và học tập
- Chương 115: Gặp gỡ lúc đêm khuya
- Chương 116: Người cùng đi
- Chương 117: Muốn hưu phò mã
- Chương 118: Có muốn hay không
- Chương 119: Chỉ nói chuyện phong nguyệt
- Chương 120: Đều là người vô tình
- Chương 121: Đã chết
- Chương 122: Dư hương
- Chương 123: Gặp mặt bốn vương gia
- Chương 124: Tâm trí rối loạn
- Chương 125: Chưa thể bình ổn
- Chương 126: Đường hẹp tái tương phùng
- Chương 127: Đêm khuya mưa gió
- Chương 128: Trở lại Đông Sơn
- Chương 129: Sương đọng cánh hoa
- Chương 130: Vương tôn khó quay bước
- Chương 131: Tiến cung để tiến công (thượng)
- Chương 132: Tiến cung để tiến công (hạ)
- Chương 133: Niên niên có Niên Niên (*)
- Chương 134: Tam hảo sinh Niên Niên
- Chương 135: Thanh ti hồng nhan đao
- Chương 136: Cuộc hẹn lúc đêm khuya
- Chương 137: Nam phong tri ngã ý
- Chương 138: Thập bộ sát nhất nhân
- Chương 139: Bó tay trong thành trì
- Chương 140: Tình yêu nhuộm máu
- Chương 141: Vương gia bạc bẽo vô tình
- Chương 142: Không gặp được người
- Chương 143: Công chúa không phải công chúa
- Chương 144: Diệt cỏ tận gốc
- Chương 145: Âm thác dương sai (*)
- Chương 146: Ngươi đừng xằng bậy
- Chương 147: Lời nói dối dịu dàng
- Chương 148: Ráng chiều đẹp đẽ
- Chương 149: Một kiếm duy nhất
- Chương 150: Khống chế được bao nhiêu
- Chương 151: Sinh tử hoặc tôn nghiêm
- Chương 152: Nụ cười của Dung Chỉ
- Chương 153: Chuyến xe trở về
- Chương 154: Biến cố trên đường
- Chương 155: Thích nghi hoàn cảnh
- Chương 156: Động cơ và mục đích
- Chương 157: Ngày dài chậm rãi
- Chương 158: Không phụ sự trông đợi
- Chương 159: Chim chết vì tham ăn (*)
- Chương 160: Hai bên cùng giấu tâm tư
- Chương 161: Dây đàn đứt đoạn vì ai
- Chương 162: Hồn phách trở về
- Chương 163: Như thế là đủ
- Chương 164: Phấn đại ba ngàn người
- Chương 165: Từ nay đoạn tuyệt
- Chương 166: Bước ra từ hoang mang
- Chương 167: Một ngày hai đêm
- Chương 168: Bị khuất phục bởi chính mình
- Chương 169: Thành Giang Lăng
- Chương 170: Gió thu trên núi “Họa phiến”
- Chương 171: Thành công bất ngờ
- Chương 172: Thương Hải khách nhân
- Chương 173: Người câu cá nhàn nhã
- Chương 174: Ta là kẻ thù của hắn
- Chương 175: Cục diện thành Kiến Khang
- Chương 176: Trứng chọi đá
- Chương 177: Lòng người biến đổi
- Chương 178: Không thể hàn gắn
- Chương 179: Bốn bề là địch
- Chương 180: Tìm lối thoát
- Chương 181: Thiên mệnh
- Chương 182: Công dụng của chiếc vòng
- Chương 183: Mong ước xa vời
- Chương 184: Thùy đường thiên kim tử
- Chương 185: Thiên hạ chia đôi
- Chương 186: Dung Chỉ trở về
- Chương 187: Gió trên đồng hoang vu (1)
- Chương 188: Gió trên đồng hoang vu (2)
- Chương 189: Gió trên đồng hoang vu (3)
- Chương 190: Gió trên đồng hoang vu (4)
- Chương 191: Gió trên đồng hoang vu (5)
- Chương 192: Có thù tất báo
- Chương 193: Lo sợ biệt ly
- Chương 194: Sinh mệnh mong manh
- Chương 195: Ta sẽ không đồng ý
- Chương 196: Sẵn sàng tử vì đạo
- Chương 197: Người chơi cờ
- Chương 198: Lỏng như lửa đốt
- Chương 199: Núi có cỏ cây (thượng)
- Chương 200: Núi có cỏ cây (trung)
- Chương 201: Núi có cỏ cây (hạ)
- Chương 202: Chấn động
- Chương 203: Vận mệnh do ý trời
- Chương 204: "Thám tử" Dung Chỉ
- Chương 205: Nhiều điều chưa biết
- Chương 206: Con đường mờ mịt
- Chương 207: Trong rừng trúc
- Chương 208: Bắn quỷ ở trúc đường
- Chương 209: Công chúa và phò mã
- Chương 210: Cá lớn lọt lưới
- Chương 211: Tỉnh dậy sau giấc chiêm bao
- Chương 212: Hương trong tuyết
- Chương 213: Hương vẫn như xưa
- Chương 214: Kiếm chỗ nào nói chuyện
- Chương 215: Rồi sẽ có một ngày
- Chương 216: Nếu đã vô tình
- Chương 217: Thì ta từ bỏ
- Chương 218: Cùng chung đích đến
- Chương 219: Ván cờ
- Chương 220: Đông qua xuân tới
- Chương 221: Nơi bình an là nhà
- Chương 222: Có phải Tịch Nhiên không?
- Chương 223: Hiểu biết về chùa Bạch Mã
- Chương 224: Người trong xe bí ẩn
- Chương 225: Băng và lửa
- Chương 226: U nhân độc vãng lai
- Chương 227: Phong thủy luân phiên chuyển
- Chương 228: Chỗ không an toàn
- Chương 229
- Chương 230: Người trẻ tuổi bí ẩn
- Chương 231: Gió thoảng qua đầu núi
- Chương 232: Chuyện cũ năm xưa
- Chương 233: Tình cảm theo thời gian
- Chương 234: Vấn đề tuổi mới lớn
- Chương 235: Gió xuân biết ý ta
- Chương 236: Đối ảnh thành hai người
- Chương 237: Bình Thành dậy sóng
- Chương 238: Sáng nay thánh chỉ đến
- Chương 239: Một tay che Lạc Dương
- Chương 240: Cố nhân tới
- Chương 241: Không biết ở nơi đâu
- Chương 242: Xa cách đã lâu
- Chương 243: Gặp mặt
- Chương 244: Ai là ai
- Chương 245: Có rời đi không
- Chương 246: Quan Thương Hải thật giả
- Chương 247: Chén trà vỡ
- Chương 248: Sát ý trên sông
- Chương 249: Mới chỉ là bắt đầu
- Chương 250: Một đêm mưa xuân
- Chương 251: Cướp sắc không cướp tiền
- Chương 252: Tiện đường cướp sắc
- Chương 253: Tiếp tục cướp sắc
- Chương 254: Thức ăn để lâu
- Chương 255: Thiên tử hai miền
- Chương 256: Bao giờ lại tương phùng?
- Chương 257: Không liên quan gì nữa
- Chương 258: Cắn mỗi người một miếng
- Chương 259: Gần mặt mà cách lòng
- Chương 260: Ở trong tay ai
- Chương 261: Thác Bạt lớn, Thác Bạt nhỏ
- Chương 262: Kinh phong phiêu bạch nhật 79
- Chương 263: Giận xanh xám mặt mày
- Chương 264: Lòng dạ Tư Mã Chiêu
- Chương 265: Dứt tơ lòng
- Chương 266: Thư từ chậm trễ
- Chương 267: Thổi kèn hiệu lệnh
- Chương 268: huyết hồng ngoài ý muốn
- Chương 269: tấm khiên che chắn
- Chương 270: nàng bên vách núi
- Chương 271: làm sao ngăn cản
- Chương 272: tạm thời để ngươi lại
- Chương 273: hồng đậu sinh nam quốc
- Chương 274: xuân tới có nảy lộc đâm chồi
- Chương 275: thứ yêu quý nhất
- Chương 276: Phượng làm sao tù hoàng (thượng)
- Chương 277: Phượng làm sao tù hoàng (trung)
- Chương 278: Phượng làm sao tù hoàng (hạ)
- Chương 279: Huyết lệ khôi phục nghĩa tình
- Chương 280: Trời đất mênh mang
- Chương 281: Người trong mộng xuân khuê
- Chương 282: Biện pháp tốt nhất
- Chương 283: Giá như không gặp nàng
- Chương 284: Chi bằng ra đi
- Chương 285: Xuân đi xuân lại tới
- Chương 286: Lúc này khó xử
- Chương 287: Xúc động là ma quỷ (thượng)
- Chương 288: Xúc động là ma quỷ (hạ) (18+)
- Chương 289: Nắm tay người, kéo người đi
- Chương 290: Chiếc vòng
- Chương 291: Thiên như kính
- Chương 292: Vĩ thanh
- Chương 293: Một ngày sau hôn nhân
Phượng Tù Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.