Quán Ăn Đệ Nhất Tam Giới

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quán Ăn Đệ Nhất Tam Giới

Tác giả : Sưu tầm

Chương 19

Không có phản hồi.

Mặt trời buổi sớm chiếu qua cửa sổ nhà bếp vào mặt tôi, ánh sáng có chút chói mắt như thể đang nhắc nhở tôi, đây mới là hiện thực.

Tôi ngơ ngác nhìn căn bếp do chính tay mình bài trí, như thể vừa tỉnh mộng, véo véo má mình. Không phải mơ.

"Phương thức hoàn thành nhiệm vụ không giới hạn. Gói quà tân thủ đã được phát. Chúc ký chủ may mắn."

Khoan đã... không phải chứ, hoàn thành nhiệm vụ là đá tôi về thẳng, đến một lời hỏi han cũng không có sao?

Tôi gào thét trong câm lặng, lồng n.g.ự.c nghẹn ứ lại chẳng thể thốt nên lời. Mãi đến khi quả trứng trong chảo có mùi khét, tôi mới luống cuống nhớ ra mình chưa tắt bếp.

Trứng chiên không ăn được nữa, tôi cũng không có khẩu vị ăn sáng vào một buổi sáng như vậy. Chỉ có thể thay quần áo, lơ đãng đến quán làm việc.

Trong thực tế, quán ăn nhỏ mà tôi mở cũng tên là "Át Liễu Mạ". Diện tích quán không lớn, nhưng số tiền kiếm được có thể giúp tôi thuê một cửa hàng nhỏ như vậy ở Ma Đô đắt đỏ, cũng đủ để chứng minh tay nghề nấu nướng của tôi cao siêu. Cho nên mỗi lần trước khi mở cửa, tôi đều sẽ kiêu hãnh chống nạnh tạo dáng một lúc ở cửa.

Hôm nay lại không có tâm trạng. Tôi im lặng kéo cửa cuốn lên, treo tấm biển gỗ "Hôm nay mở cửa", rồi đẩy cửa đi vào. Bên trong là bố cục phong cách cổ xưa mà tôi đã đặc biệt sắm sửa khi mê tiểu thuyết võ hiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Đang định bật đèn, lại thấy ở quầy của quán ăn, một thanh niên yêu dị quen thuộc đang nghịch máy tính, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thứ này thật kỳ quái."

Tôi sững sờ tại chỗ.

"Đã thanh toán thành công cho ngài. Dựa trên suy diễn của chủ hệ thống, đang phát thưởng cho ký chủ." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Một đứa trẻ mồ côi, mở một quán ăn ơ thành phố, đột nhiên lại có thêm 3 người giúp việc xuyên truyện vào

Tốt tốt tốt, hệ thống quen thuộc vẫn đang làm tên buôn người xuyên không gian quen thuộc.

Muốn chửi nó, lồng n.g.ự.c đột nhiên như chứa đầy kẹo vị chanh, vừa chua vừa ngọt lại có một chút đau nhói.
TruyenLau.com
Có lẽ nghe thấy tiếng mở cửa, người phía sau quầy ngẩng đầu lên theo tiếng động, hai người vốn đang tranh cãi trong bếp sau cũng đi ra quầy.

Cảnh đẹp ngày vui biết đến bao giờ

"Bà chủ, chào buổi sáng. Bây giờ bắt đầu kinh doanh chứ?"

(Hết)

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu