Lần cuối cùng
Triệu Nguyên Dung trước khi rời Kinh, đi gặp phế Thái tử Triệu Huyền Dực đang bị giam lỏng tại nội giám.
Nội giám quanh năm không thấy ánh mặt trời, âm u ẩm ướt.
Triệu Huyền Dực tuy bị giam lỏng, nhưng ăn mặc không lo, chỉ là mất đi tự do.
Người canh gác biết y và Thái tử hiện tại có tình cảm thanh mai trúc mã, cũng không làm khó y.
“Ta phải đi rồi.”
Giọng Triệu Nguyên Dung làm Triệu Huyền Dực giật mình.
Y đứng dậy, quay người lại.
Bị giam cầm lâu đến vậy, y gầy trơ xương, duy chỉ đôi mắt kia, vẫn còn sáng rõ.
Triệu Nguyên Dung mở thực hạp, tự tay bưng đĩa ra, “Toàn là món ngươi yêu thích.”
“Bữa tiệc đoạn đầu sao?” Triệu Huyền Dực chẳng hề e sợ, ngữ khí bình thường.
“Ta đã nói, ta sẽ không g.i.ế.c ngươi.”
Hai người ngồi đối diện nhau trước chiếc bàn đơn sơ.
Triệu Huyền Dực không hề hứng thú với rượu và thức ăn, chỉ nhìn người trước mắt, “Ngươi đã mười ba ngày không đến thăm ta rồi.”
“Thế ư?” Triệu Nguyên Dung rót rượu, cười khẽ, “Chính sự triều đình nhiều, quả thực không thể rời thân được.”
Lại là một sự tĩnh lặng dài đằng đẵng.
Thuở trước, giữa họ hoặc là tranh cãi, hoặc là hư tình giả ý, rất hiếm khi đối mặt vô ngôn như vậy.
Vẫn là Triệu Nguyên Dung phá vỡ sự trầm mặc trước. TruyenLau
Nàng lại rút ra mấy quyển sách, “Sách lần trước gửi cho ngươi, đã xem xong rồi chứ? Ta đổi cho ngươi mấy quyển khác.”
Ánh mắt Triệu Huyền Dực rơi vào mấy quyển sách đó, không đưa tay ra lật xem, “Những cuốn sách này, đều là ta đã từng đọc qua.”
“Tâm cảnh khác biệt,” Triệu Nguyên Dung đẩy sách cho y, “Ngươi đọc lại, cảm nhận cũng sẽ khác.”
Khuôn mặt trắng bệch của Triệu Huyền Dực hiện lên nụ cười, “Những cuốn sách này ta cất giấu rất kỹ, xem ra, Đông cung ngươi ở rất thoải mái.” TruyenLau.com
“Từ nhỏ đã ở Đông cung không ít thời gian, tự nhiên không có cảm giác xa lạ.”
Triệu Nguyên Dung một hơi uống cạn chén rượu.
Rượu là lê hoa bạch thượng hạng, hương thơm tràn ngập trong gian phòng ẩm ướt lạnh lẽo.
Triệu Huyền Dực không hề động đậy, chỉ hỏi, “Ngươi muốn đi đâu?” TruyenLau.com
“Vân Nam.”
“Đến Vân Nam làm gì?”
“Gặp phụ thân ta.”
Triệu Huyền Dực thất thần.
Lâu sau mới cười khổ, “Cô mẫu thật cao tay.”
Tống Thái hậu đoán cả đời, tra cả đời, nghi ngờ cả đời, nhưng lại là Vân Nam Vương không hề liên quan.
Thật châm biếm.
Năm đó Vân Nam Vương đến cầu hôn, Tống Thái hậu tráo đổi, nhưng nữ nhi lại chạy đi sinh con với người ta.
Triệu Nguyên Dung không rõ mẫu thân nàng đã làm cách nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là, lựa chọn vị phụ thân này, thật sự rất đúng.
“Sau khi A Lăng từ Giang Châu trở về, ta đã có một giấc mộng rất dài.” Triệu Nguyên Dung nói.
Là lần đó, Khúc Lăng nói, tỷ tỷ, ta mơ thấy tỷ có hài tử của Thái tử.
“Ta mơ thấy, mẫu thân thua ngươi, Tống gia vẫn quyền thế ngập trời, ngươi vẫn là Thái tử.”
Yết hầu Triệu Huyền Dực khẽ động, “Vậy ta đã sát hại ngươi sao?”
“Không có.”
“Ta không nỡ g.i.ế.c ngươi.”
“Ta biết.”
Triệu Nguyên Dung ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt phức tạp, “Bởi vậy hiện tại, ngươi vẫn còn sống.”
Triệu Huyền Dực đột nhiên đưa tay nắm lấy chén rượu vẫn chưa động đến, một hơi uống cạn.
Trên khuôn mặt tái nhợt của y hiện lên một tia huyết sắc, “Ngươi còn mơ thấy gì nữa?”
Y rất muốn biết, trong giấc mộng kia, Nguyên Dung có nhu hòa hơn một chút không, có nhượng bộ vài bước không.
Có cần sự che chở của y không.
Triệu Nguyên Dung trầm mặc một thoáng.
Không nói cho Triệu Huyền Dực nàng từng mơ thấy mình m.a.n.g t.h.a.i hài tử của y.
Bởi vì đứa trẻ đó, vốn dĩ là lừa dối.
“Cuối cùng, phụ thân ta giúp ta đoạt lại giang sơn thuộc về mẫu thân ta.”
Nàng nói, “Triệu Huyền Dực, ngươi vẫn thua rồi.”
Triệu Huyền Dực đột nhiên cười phá lên, “Đúng là mệnh trời đã định.”
Nếu sớm biết kết cục như thế này, ngay từ đầu y đã lùi bước, tốt biết bao.
Càng cười càng khóc, khóe mắt y, có lệ tuôn trào.
Triệu Nguyên Dung bình tĩnh nhìn y, từ trong tay áo lấy ra một phương khăn.
“Sau khi ta đi, sẽ không còn ai đến nữa.”
Nàng đứng dậy, song sau khi bước đi vài bước, lại dừng lại, quay đầu nhìn.
“Triệu Huyền Dực, ngươi...... bảo trọng, tái kiến.”
Lần này, nàng không còn lưu lại nữa.
“Nguyên Dung!”
Triệu Huyền Dực điên cuồng lao tới, nhưng cửa nội giám đã đóng lại.
Tâm y đã lạnh lẽo, gào thét, “Nếu như thuở đó......”
Triệu Nguyên Dung không nghe thấy lời y nói.
Cũng chẳng cần nghe.
Bước ra khỏi nội giám, Triệu Nguyên Dung đứng dưới ánh mặt trời rất lâu mới cảm thấy toàn thân lạnh lẽo bị xua tan.
Đây là lần cuối nàng gặp Triệu Huyền Dực.
“Kẻ đã đưa ngươi vào chỗ tử vong, rất nhanh sẽ được tìm thấy.”
- Chương 1: Lấy Mạng Đổi Mạng ---
- Chương 2: Ta Ngươi Có Duyên ---
- Chương 3: Khởi Hành Về Kinh ---
- Chương 4: Đứt Một Cánh Tay ---
- Chương 5: Lại Giết Một Kẻ Nữa ---
- Chương 6: Liên thủ cùng Lão Phu Nhân
- Chương 7: Đàm phán điều kiện
- Chương 8: Khúc Liên Tuyết ---
- Chương 9: Dì ghẻ mới vào phủ ---
- Chương 10: Phá nát yến tiệc ---
- Chương 11: Chen Lấn Tư Lợi ---
- Chương 12: Gây Sóng Gió ---
- Chương 13: Được phong tước vị huyện chủ ---.
- Chương 14: Mất cả chì lẫn chài ---
- Chương 15: Cầm thú đội lốt người ---
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18: Chuyện Cũ Năm Xưa ---
- Chương 19: Hồi Môn Bị Cầm Cố
- Chương 20: Sinh Thần Yến
- Chương 21: Không cho điều tra của hồi môn
- Chương 22: Giả Vờ Bất Tỉnh
- Chương 23: Định Thân
- Chương 24: Người Trong Lòng
- Chương 25:
- Chương 26: Ngã thảm
- Chương 27: Bị lừa rồi
- Chương 28: Rơi lầu mà chết
- Chương 29: Con trai ta thích ngươi nhất
- Chương 30: Là Khúc Liên Chi hại chết
- Chương 31: Khiêu bát ly gián
- Chương 32: Trói người lại
- Chương 33: Ta đều hiểu rõ
- Chương 34: Tâm hữu linh tê
- Chương 35: Bị ngựa giẫm gãy chân
- Chương 36: Từng chút một trả lại
- Chương 37: Mã xa bị động tay động chân
- Chương 38:
- Chương 39: Giết người rồi
- Chương 40: Đây có đúng không?
- Chương 41: Ta chỉ cần nàng ta chết
- Chương 42: Bắt Người Trong Đêm
- Chương 43: Có Chuyện Vui Để Xem
- Chương 44: Quá Khổ Cực Rồi
- Chương 45: Được hưởng lợi
- Chương 46: Bây giờ khóc quá sớm rồi
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49: Đuổi khỏi cung
- Chương 50: Gặp lại Tống Thị
- Chương 51: Biết được điều gì
- Chương 52: Không sống quá đêm nay
- Chương 53: Tống Thị đã chết
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57: Mưu cầu tiền đồ
- Chương 58: Tỷ muội ruột thịt
- Chương 59: Đứt Tay Đứt Chân
- Chương 60:
- Chương 61: Phải Chết
- Chương 62: Một cước đạp mất hài tử
- Chương 63: Thiêu rụi Từ đường
- Chương 64: Đánh chết ngay trước mặt
- Chương 65: Kỳ hạn chết đã đến
- Chương 66: Khống chế Hầu phủ
- Chương 67: Điên rồi
- Chương 68: Xé toạc mặt
- Chương 69:
- Chương 70: Ám sát ở Am đường
- Chương 71: Đông Cung
- Chương 72: Sẽ Không Cưới
- Chương 73: Giết Nàng Ta
- Chương 74: Lời chưa dứt
- Chương 75: Ngươi sao không chết
- Chương 76:
- Chương 77:
- Chương 78: Đoạn Ngón Tay
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188: SẮC LẬP THÁI TỬ
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.