Buổi tối, ba Phan và mẹ Phan cũng đến thăm ông bà ngoại. Họ đến quá muộn, đồ ăn đã được chuẩn bị xong, cả nhà ba người cùng ngồi trước bàn ăn, chậm rãi cầm đũa lên.
Ông bà ngoại cùng nhau vào bếp, món ăn trên bàn đúng là một trời một vực.
Vì vẫn còn ấn tượng tốt với món cà chua hồi trưa, Phan Duyệt Nghi gắp trước một đũa trứng xào cà chua. Vừa cho vào miệng đã ngẩn người.
Món ăn này hoàn toàn giữ lại vị nguyên bản của nguyên liệu. Cà chua chẳng có mấy vị cà chua, miếng dày cộp, ít nước, lại còn mềm nhũn. Trứng thì mang theo một mùi tanh nhè nhẹ của trứng, tuy không quá rõ ràng, vẫn trong mức có thể chấp nhận được, nhưng vì mọi thứ đều quá nhạt, thế nên mùi tanh lại trở thành hương vị nổi bật nhất của món ăn.
Phan Duyệt Nghi khựng lại khiến bà ngoại chú ý, bà quan tâm hỏi: "Không hợp khẩu vị à? Người trẻ bây giờ thích ăn đậm đà mà, con giống hệt ông ngoại con. Lần sau bà cho thêm ít nước tương là được rồi."
Phan Duyệt Nghi gượng cười đáp: "Không phải, con chỉ thấy cà chua bây giờ không còn ngon như trước nữa."
Câu nói này lập tức khiến mọi người rôm rả hẳn lên.
Ông ngoại cũng đồng tình, hừ mạnh một tiếng: "Cà chua trước đây ngon biết bao! Từ khi loại cà chua dày như quả bóng, rơi xuống đất còn chẳng bể xuất hiện, thị trường toàn bán loại đó, chẳng còn tìm được giống nào có vị ngon như trước nữa. Ai mà thích ăn loại cà chua nhạt toẹt thế này, cắt ra cũng chẳng có bao nhiêu nước. Người thì càng ngày càng giàu, đồ ăn lại càng ngày càng tệ, thế thì có hợp lý không?"
Mẹ Phan cũng hưởng ứng: "Hồi nhỏ mẹ thường mua một bao to cà chua từ dưới quê, chua chua ngọt ngọt, c.ắ.n một miếng nước b.ắ.n cả mặt, còn chưa kịp nấu thành món thì đã bị mẹ ăn như trái cây mất rồi, một ngày ăn được ba bốn quả!"
Phan Duyệt Nghi vui vẻ nói: "Con hôm nay... hôm nay ăn được cà chua ngon ở căng tin trường, ngon cực kỳ, con ăn hết gần hai bát cơm."
Mẹ Phan ngạc nhiên nhìn cô, tay vẫn không dừng lại, nhân lúc ông bà đang trách móc cà chua ngoài chợ hiện nay, thì trộn hai món ăn mặn nhạt trên bàn lại với nhau, ra hiệu cho chồng và con gái mau chóng ăn.
"Hai cái đĩa này lúc nãy đựng món gì ấy nhỉ?" Bà ngoại lúc này mới hoàn hồn, nhìn hai chiếc đĩa trống trơn xuất hiện nhanh chóng mà nghi ngờ: "Ăn sạch thế này, để bà đi lấy thêm."
"Không cần đâu không cần đâu." Ba người vội vàng ngăn lại: "Trưa nay cháu ăn no quá, bây giờ vẫn còn no."
TBC Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Con hẹn bạn chơi cầu lông, ăn nhiều không tiện vận động."
"Con cũng ăn đủ rồi."
Mỗi người một lý do chính đáng, không hẹn mà cùng đặt bát đũa xuống.
Rời khỏi nhà ông bà, mẹ Phan xoa bụng trong trạng thái nửa no nửa đói, dùng cùi chỏ huých nhẹ cô con gái bên cạnh.
"Duyệt Duyệt, con ăn no chưa? Quán cơm trưa con ăn nằm gần đây à?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
Quán Cơm Liên Giới - Tinh Ảnh Sương Trì
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.