Editor: Shmily
--------------------
Bị nhốt dưới tầng hầm đã gần ba tiếng đồng hồ, Hạ Thập Thất cũng không có cảm giác gì ngoài việc càng ngày càng thấy nóng.
Tầng hầm không có cửa sổ, một chút gió cũng không thổi vào được, không khí bên trong càng ngày càng loãng, nhiệt độ cũng bắt đầu tăng lên.
Hạ Thập Thất mềm cả người, giọng nói khàn cả đi, khó chịu tới cực điểm.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài rốt cuộc cũng có động tĩnh, một loạt tiếng bước chân dồn dập truyền tới.
Cửa bị người bên ngoài dùng sức đẩy mạnh một cái, phát ra một tiếng loảng xoảng.
Hạ Thập Thất nghe thấy tiếng liền cố gắng chống người xê dịch đi vài bước.
Ngoài cửa, Giang Hạo nhìn cánh cửa trước mặt đang bị khóa trái, hắn cau mày.
Cái tầng hầm này đều là dùng để chứa những thứ đồ linh tinh không quan trọng cho nên nó chưa từng bị khóa lại bao giờ, sao tự dưng đang êm đang đẹp lại bị khóa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hơn nữa, tầng hầm của Đế Tước cũng không phải là nơi có người thường xuyên lui tới.
Chẳng lẽ, Hạ Thập Thất thật sự bị nhốt ở bên trong?
Giang Hạo quan sát bốn phía một chút, để ý tới trong góc hỗn độn bên kia có một số công cụ nhỏ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không kịp nghĩ nhiều, hắn nhanh chân đi qua cầm một cái lên, tính dùng nó để cạy cửa.
Thời điểm hắn tới gần cửa phòng còn mơ hồ nghe được tiếng ho khan rất nhỏ truyền ra từ bên trong.
Giang Hạo nghe thấy tiếng, mày nhíu lại càng chặt.
Tuy rằng cha nuôi không nói, thế nhưng hắn cũng đoán được tám phần, nhất định là Trịnh Vũ trả thù, đem người khóa ở chỗ này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lá gan của con ả này cũng thật lớn! Lần trước bị giáo huấn một lần còn chưa biết sợ sao? Lần này lại có thể làm chuyện nghiêm trọng hơn trước nữa, dám đem người nhốt ở trong địa bàn của chính mình?
Cạy nửa ngày cũng không cạy được ra, Giang Hạo dứt khoát lui về phía sau một bước, nhấc chân đạp mạnh lên cánh cửa.
Rầm! Một tiếng vang lớn, ổ khóa đã rỉ sắt lắc lư vài cái, ngay sau đó liền rơi trên mặt đất.
Bên trong, Hạ Thập Thất híp mắt nhìn về hướng cửa phòng, cả người hoàn toàn rơi vào trong trạng thái đề phòng.
Kẽo kẹt một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, ánh sáng xuyên thấu qua cánh cửa, truyền vào trong căn phòng tối tăm.
Thấy rõ bộ dáng của người kia xong, Hạ Thập Thất không nhịn được nhướng mày, "Sao lại là anh?"
Giang Hạo là phá cửa để vào, điều đó có nghĩa là Trịnh Vũ không biết hắn sẽ tới đây, mà hắn cũng không có ý định để Trịnh Vũ biết.
Hơn nữa nếu Giang Hạo đã tới đây thì hẳn chỉ có hai mục đích, một là trả thù cô, hai là thả cô đi.
Với ân oán lần trước của cô với hắn, hẳn là hắn sẽ không tốt tới mức thả cô đi, cho nên khả năng hắn tới trả thù cô vẫn cao hơn một chút.
Thời điểm nhìn thấy Hạ Thập Thất, tâm tình của Giang Hạo phức tạp thật sự, đồng thời lại âm thầm có chút lo lắng.
Nếu như Tịch Đình Ngự biết, vậy thì không chỉ Trịnh Vũ xong đời mà phỏng chừng là toàn bộ Đế Tước sẽ xui xẻo theo.
Nữ nhân thật đúng là một cái họa thủy*!
*Lấy trong câu "Hồng nhan họa thủy": Ý chỉ sắc đẹp của người con gái tỉ lệ thuận với tai họa, càng đẹp thì họa càng lớn. "Họa" là tai họa, "thủy" là nước, nước thường mang tới tai họa cho con người, thế nên mới được gọi là "họa thủy"
Hắn nhanh chóng bước tới, cởi trói cho Hạ Thập Thất, lập tức thể hiện lập trường của mình: "Tôi tới không phải để gây phiền phức với cô, đi thôi, tôi đưa cô về."
Thời điểm dây thừng trên người mình được cởi bỏ, Hạ Thập Thất hơi lảo đảo một chút, Giang Hạo thấy thế liền vội vàng vươn tay muốn đỡ lấy cô.
Hạ Thập Thất lui về phía sau một bước, lúc trước ngồi lâu khiến hai chân bị tê, hiện tại càng nghiêm trọng hơn, vừa động một cái liền mất đi trọng tâm, thân thể lay động vài cái mới miễn cưỡng giữ thăng bằng được.
Một tay chống vách tường, Hạ Thập Thất ngẩng đầu nhìn hai tay đang giơ ra giữa không trung của Giang Hạo, "Tôi tự đi được."
Ra khỏi tầng hầm, Hạ Thập Thất liếc mắt nhìn Giang Hạo đang theo sát bên người mình, chậm rãi mở miệng: "Dựa theo tác phong của anh, không phải là nên đi tìm một chỗ không người giải quyết tôi sao?"
- Chương 1: Phương thức đơn giản nhất để hiểu đàn ông là ngủ với hắn
- Chương 2: Nhìn giống A hơn
- Chương 3: Đại thúc, bổn cô nương đã 18 rồi
- Chương 4: Đóng cửa, thả chó
- Chương 5: Ánh mắt không tệ
- Chương 6: Đừng nói, hôn chị đi
- Chương 7: Hôm nay không thích hợp thấy máu
- Chương 8: Không dạo đầu
- Chương 9: Đóng cửa vào, nữ lưu manh!
- Chương 10: Món bảo bối đầu tiên
- Chương 11: Tiên sinh, đây là WC nữ
- Chương 12: Thập Thất kêu giá 200 vạn
- Chương 13: Trịnh Vũ tính sai rồi
- Chương 14: Gạt tàn bằng thịt người
- Chương 15: Bọn họ có trích phần trăm
- Chương 16: Người đứng xem cao quý
- Chương 17: Yo ~ đại thúc
- Chương 18: So với anh thì nữ hơn
- Chương 19: Đại thúc, anh vừa nhéo tôi?
- Chương 20: Chiếm địa bàn
- Chương 21: Đánh lộn thật kíƈɦ ŧɦíƈɦ!
- Chương 22: Chú ý đừng ngộ thương người nhà
- Chương 23: Bị thương
- Chương 24: Tịch tiên sinh nói tìm cô để trả
- Chương 25: Tính, nhất định phải tính
- Chương 26: Chúng ta tới bắt người
- Chương 27: Con sói già háo sắc
- Chương 28: Đại thúc... sao anh lại ở đây?
- Chương 29: Sao trên người vẫn còn quần áo thế?
- Chương 30: Nhắc tới tiền là sẽ tổn thương tới cảm tình
- Chương 31: Mắng nữa đi, nhân lúc còn cơ hội
- Chương 32: Cho cô mười phút
- Chương 33: Tôi muốn nói chuyện với anh
- Chương 34: Hạ Thập Thất là nữ nhân của tôi
- Chương 35: Lấy thân trả nợ thì sao?
- Chương 36: Đại thúc, tới lượt anh đó
- Chương 37: Đi thôi, tiểu mỹ nhân
- Chương 38: Gặp qua vài lần, không quen lắm
- Chương 39: Lưu manh mà không yêu sớm thì còn ai yêu sớm nữa chứ?
- Chương 40: Hạ Thập Thất tao là cái loại lâm trận liền bỏ chạy à?
- Chương 41: Đánh chết cô ta!
- Chương 42: Em mới 17 tuổi, em vốn dĩ vẫn còn là trẻ con
- Chương 43: Có giường không?
- Chương 44: Tôi hỏi lại lần nữa, Hạ Thập Thất đang ở đâu?
- Chương 45: Món nợ này, tôi sẽ tính ở trên đầu của ông
- Chương 46: Nữ nhân thật đúng là một cái họa thủy!
- Chương 47: Cô thật có nhã hứng
- Chương 48: Không thể chịu một điểm thương tổn
- Chương 49: Đau!
- Chương 50: Tôi tìm Tịch Đình Ngự
- Chương 51: Bản chất lưu manh
- Chương 52: Làm nữ nhân của tôi một tháng
- Chương 53: Mau ngăn hắn lại!
- Chương 54: Đại thúc, nữ nhân của anh gϊếŧ người
- Chương 55: Tới nhà tôi
- Chương 56: Ở tới khi điều tra rõ ràng thì về
- Chương 57: Mặc cái váy dài chữ V này đi đánh nhau?
- Chương 58: Tịch Đình Ngự có vợ rồi?
- Chương 59: Không thể ngủ hắn
- Chương 60: Đừng quên, cô đã đáp ứng làm nữ nhân của tôi
- Chương 61: Anh chỉ lo cho em
- Chương 62: Cái này gọi là xong việc rồi đó
- Chương 63: Đại thúc, anh có vợ rồi đúng không?
- Chương 64: Để mẹ ôm cái nào
- Chương 65: Tôi là mẹ của Hạ Thập Thất!
- Chương 66: Tôi ở bên trong chờ hắn tới
- Chương 67: Nhốt cô ấy vào đó, cậu không đau lòng?
- Chương 68: Vào đó rồi thì ngoan một chút
- Chương 69: Sắp gϊếŧ người rồi!
- Chương 70: Mục đích của chúng ta là cứu Thập Thất
- Chương 71: Nói chuyện
- Chương 72: Đại thúc, anh thật có nhã hứng
- Chương 73: Bởi vì tôi xinh đẹp nha!
- Chương 74: Mau đưa tới bệnh viện!
- Chương 75: Em không muốn sống nữa đúng không?
- Chương 76: Quá gian trá
- Chương 77: Tiệc cảm ơn
- Chương 78: Em có người mình thích?
- Chương 79: Chơi với lửa
- Chương 80: Có xinh không, đại thúc?
- Chương 81: Quần áo không tệ
- Chương 82: Em cũng muốn có người yêu!
- Chương 83: Nhất định sẽ dùng mọi biện pháp để ở bên người đó
- Chương 84: Gia yến
- Chương 85: Còn không gọi chú hai?
- Chương 86: Thế mà lại yêu đương với trẻ vị thành niên!
- Chương 87: Tự mình nghĩ cách
- Chương 88: Lần đầu tiên cháu tới lại ở lại
- Chương 89: Tôi nên bồi nữ nhân mới hợp tâm ý của bọn họ
- Chương 90: Tối hôm qua nghỉ ngơi thế nào?
- Chương 91: Đi điều tra rõ bối cảnh của Hạ Thập Thất
- Chương 92: Không phải người cùng một thế giới
- Chương 93: Bị tạt cho một gáo axit
- Chương 94: Con bé vẫn còn đang trong thời kì phát dục
- Chương 95: Nữ nhân của cậu muốn bỏ chạy
- Chương 96: Thầy giáo thực tập?
- Chương 97: Để cha mẹ bọn chúng tới bảo lãnh về!
- Chương 98: Giúp trong nhà làm chút mua bán nhỏ
- Chương 99: Sinh cho Đình Ngự một đứa con trai
- Chương 100: Hạ Thập Thất, còn rất hung
- Chương 101: A, sinh một đứa con trai sao?
- Chương 102: Anh đây là đang dụ dỗ thiếu nữ!
- Chương 103: Bị chồng của mẹ bán rồi
- Chương 104: Mày rên cái gì?
- Chương 105: Có phải cô rất ghét tôi hay không?
- Chương 106: Tôi thích khỏa thân ngủ
- Chương 107: Anh đang uy hiếp em
- Chương 108: Ngu ngốc
- Chương 109: Đại thúc, về sau anh chính là người đàn ông của Hạ Thập Thất này!
- Chương 110: Anh nhẹ chút
- Chương 111: Muốn thử lại lần nữa sao?
- Chương 112: Biết ngay là nha đầu này có tư tưởng không đơn thuần mà
- Chương 113: Chị thật xấu!
- Chương 114: Em là đồ vật của tôi
- Chương 115: Đối phó với một lưu manh như em
- Chương 116: Anh cũng không phát tiền lương cho tôi
- Chương 117: Nói chuyện!
- Chương 118: Một vưu vật* như vậy mà cũng không thấy đẹp
- Chương 119: Tình chàng ý thiếp ôm ấp nhau đánh bida
- Chương 120: Nơi này không chào đón nữ nhân không có quan hệ với con
- Chương 121: Ngự, anh tới rồi
- Chương 122: Gọi một lần nữa
- Chương 123: Không phải đối thủ của nữ lưu manh
- Chương 124: Cha cô thật sự coi cô là chân ái
- Chương 125: Một chút tự chủ cũng không có
- Chương 126: Cào đúng chỗ ngứa trong tim
- Chương 127: Vô kế khả thi
- Chương 128: Đối phó với cô ta, dư sức
- Chương 129: Bán đi sắc đẹp người đàn ông của mình
- Chương 130: Quà gặp mặt
- Chương 131: Hắn rất muốn sủng hư nữ nhân này
- Chương 132: Đại thúc, miệng anh thật ngọt!
- Chương 133: Tịch Đình Ngự chơi chán cô ta rồi sẽ tự động đá đi thôi
- Chương 134: Cô đương nhiên biết là hắn!
- Chương 135: Cho nên, cháu cũng không phải người khác nha
- Chương 136: Đại thúc, tôi tin anh
- Chương 137: Nữ thần... kinh... kỳ
- Chương 138: Bây giờ tôi mới 18 tuổi, đi học luật vẫn còn kịp
- Chương 139: Không tồi, có chí khí
- Chương 140: Tôi không có bạn gái cũ
- Chương 141: Mỗi ngày ngủ chị ấy trên một cái giường khác nhau!
- Chương 142: Còn thiếu mày chút tiền trinh này sao?
- Chương 143: Bắt đầu!
- Chương 144: Tôi sợ cậu không có cái vận khí này
- Chương 145: Hẳn là đã gặp qua người này
- Chương 146: Có tôi ở đây, không cần sợ
- Chương 147: Âm thầm trù tính
- Chương 148: Tìm nam nhân để bồi dưỡng tình cảm
- Chương 149: Đại thúc, anh có muốn thu lưu tôi không?
- Chương 150: Nuôi một mình em vẫn còn dư dả
- Chương 151: Học hành cho giỏi đi, bớt nghĩ bậy bạ lại
- Chương 152: Xin lỗi, sau đó cút ra khỏi tầm mắt của tôi
- Chương 153: Tiền bịt miệng
- Chương 154: Hai vị khách có chứng vọng tưởng
- Chương 155: Lưu manh đấu với lưu manh
- Chương 156: Bằng không, các người sẽ tìm người tới gϊếŧ bọn tôi?
- Chương 157: Cứ cười đi, vận may sẽ tới thôi
- Chương 158: Lấy tiền tới chuộc người
- Chương 159: Thiếu cái gì chứ tiền nhất định là không thiếu
- Chương 160: Đánh không lại thì tới lấy lòng tôi
- Chương 161: Em cũng sẽ không làm bài!
- Chương 162: Nói đạo lý chút đi
- Chương 163: Nói như kiểu là tôi không trả nổi tiền ấy nhỉ?
- Chương 164: Mang em ra ngoài gặp người như thế nào
- Chương 165: Xúc cảm có tốt không?
- Chương 166: Anh là người đàn ông của tôi, ăn anh thì có gì là không đúng
- Chương 167: Ngày đầu tiên sống chung
- Chương 168: Rất gợi cảm! Rất mê người!
- Chương 169: Em muốn làm cái gì?
- Chương 170: Hôn môi
- Chương 171: Chị sẽ rong huyết!
- Chương 172: Ánh mắt anh giống như đói khát quá
- Chương 173: Đại thúc, thức khuya sẽ không tốt đâu
- Chương 174: Đi ra ngoài một lần nữa làm người
- Chương 175: Sống chung với cô bạn gái nhỏ
- Chương 176: Sữa bò là thiếu gia dặn chuẩn bị
- Chương 177: Không biết sẽ còn chiêu gì đang đợi cô đâu!
- Chương 178: Cháu với đại thúc đang trong thời kì yêu đương cuồng nhiệt
- Chương 179: Phóng viên muốn đào càng nhiều thì sẽ càng mãnh liệt
- Chương 180: Soái ca trước cổng trường
- Chương 181: Em cho rằng anh sẽ ăn thứ đồ này?
- Chương 182: Lần thi này, em được 0 điểm?
- Chương 183: Ảnh chụp
- Chương 184: Về sau, đây chính là chứng cứ
- Chương 185: Đừng động tay động chân
- Chương 186: Hắn đang câu dẫn cô!
- Chương 187: Cháu đói...
- Chương 188: Tôi còn là nữ nhân của anh đấy nhé
- Chương 189: Tối hôm qua không ngủ được?
- Chương 190: Không xấu hổ, vậy sao mặt lại đỏ thành như vậy?
- Chương 191: Câu dẫn người xong liền muốn chạy?
- Chương 192: Phát dục không thành công
- Chương 193: Sợ?
- Chương 194: Đằng sau có cái gì hấp dẫn?
- Chương 195: Chơi vui không?
- Chương 196: Trước khi làm hút một điếu
- Chương 197: Con đừng chỉ nói mồm, phải hành động
- Chương 198: Như thế nào? Còn muốn gọi viện binh à?
- Chương 199: Thu dọn một chút, ngày mai còn phải buôn bán
- Chương 200: Ở trong lòng anh nha!
(Quyển 1) Bảo Bối Mê Người: Đại Thúc Nhẹ Nhàng Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
(Quyển 1) Bảo Bối Mê Người: Đại Thúc Nhẹ Nhàng Sủng
Tác giả :
Hề Yên