Quý Ương không cho Huỳnh Chi mang Tuyết Đoàn ra ngoài, bảo nàng đóng cửa sổ rồi lui xuống.
Quý Ương vẫn còn đỏ mắt, giả bộ giận dữ nói với Tuyết Đoàn: “Không được chạy loạn nữa, nghe rõ chưa.”
Thấy Tuyết Đoàn ngoan ngoãn nằm ở cuối giường, Quý Ương mới kéo chăn nằm xuống, vừa nằm trên gối không bao lâu, Quý Ương đã chìm vào giấc ngủ.
Nghe tiếng cửa bị đẩy ra, Tuyết Đoàn động đậy tai, hướng về phía người mới đến kêu hai tiếng.
Nhìn thấy đôi mắt mèo sáng rực trong bóng tối, Bùi Tri Diễn nhíu mày thật chặt, nhấc cổ Tuyết Đoàn ném nó xuống đất.
“Lên đây nữa thì ngươi đừng mong giữ lại móng vuốt.” Bùi Tri Diễn âm trầm nói.
Tuyết Đoàn nhìn hắn một lúc, đi đến bên cạnh sập nhảy lên đó.
Bùi Tri Diễn cởi ngoại bào nằm xuống bên cạnh Quý Ương, không làm gì cả, chỉ lặng lẽ ôm nàng vào giấc ngủ.
Đêm qua nghe nàng trong mơ gọi tên hắn, hắn suýt nữa không kiềm chế được, cuối cùng vẫn để lại dấu vết sau tai nàng.
Từ ban đầu chỉ dám ngồi nhìn nàng, đến ôm nàng ngủ. TruyenLau.com
Hắn mỗi ngày đều dựa vào khoảng thời gian ngắn ngủi này để làm dịu đi những tâm tư và suy nghĩ không nên có trong lòng.
Ánh nắng trải vào trong phòng, Quý Ương dụi mắt tỉnh dậy, cùng lúc các giác quan tỉnh lại, Quý Ương ngửi thấy mùi hương trầm của Bùi Tri Diễn trong không khí, nàng đột nhiên mở to mắt, chống người ngồi dậy.
Website TruyenLau.com
Nhìn quanh trong phòng, không có, không có gì cả.
Website TruyenLau.com
Nhưng rõ ràng có mùi của hắn, rất nhẹ, nhưng nàng có thể nhận ra!
Quý Ương lật chăn xuống giường, Tuyết Đoàn nhảy đến bên chân nàng nhưng nàng không để ý, đẩy cửa gọi Huỳnh Chi.
Huỳnh Chi bỏ công việc trong tay, chạy đến trước mặt: ‘‘Thế tử phi tỉnh rồi?”
Quý Ương nhìn chằm chằm nàng hỏi: “Đêm qua thế tử có đến đây không?”
Huỳnh Chi ngơ ngác, lắc đầu nói: “Không có mà.”
“Không thể nào!” Quý Ương rất chắc chắn, không thể sai được, nàng lại đi đến bên giường ngửi mùi hương nhạt kia.
Nhưng vừa rồi còn ngửi thấy rõ ràng mùi hương trầm, giờ lại gần như không còn nữa.
Huỳnh Chi nói: “Đại Hưng cách đây ít nhất cũng phải mất hai canh giờ đi lại, nô tỳ sáng sớm dậy không thấy có ai đến. Nô tỳ ngập ngừng một chút, cẩn thận nói: “... Người có phải là mơ không?”
Mơ sao? Là giả sao... hắn không đến, Quý Ương ngẩn ngơ ngồi phịch xuống ghế.
Gió thổi từ cửa vào... gió! Quý Ương quay đầu nhìn cửa sổ khép chặt của mình, trước đây nàng thường mở cửa sổ khi ngủ, vừa rồi cửa mở, mùi hương bay mất!
Trước đây đêm nào nàng cũng mở cửa sổ ngủ, nên có dấu vết gì sáng ra cũng bay hết.
Quý Ương thất thần đưa tay sờ lên tai mình, nóng hổi, bối rối đặt tay xuống, đặt trên đùi, nắm chặt, rồi lại run rẩy sờ lên, trước đây nàng không dám nghĩ đó là hắn.
Nàng mắt đỏ lên, cắn chặt môi dưới, rồi lại buông ra, nước mắt đong đầy như cười như khóc, nàng tưởng rằng hắn thật sự không gặp nàng nữa... may quá, may quá...
Triều Đại Hưng không có lệnh giới nghiêm, mấy con phố nhộn nhịp dù đến đêm khuya vẫn múa hát không ngừng, đèn đuốc sáng trưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Một nhóm quan viên từ Yến Hạc Lâu uống rượu đi ra, một người cười nói: “Trạng nguyên lang không bằng cũng đi giáo phường nghe nhạc chứ?”
Lương Ứng An cười lắc đầu: ‘‘Ở nhà còn có phu nhân đang đợi, các vị cứ đi, ta không đi đâu.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Vài người từ chối một lúc, Lương Ứng An rút lui, lên xe ngựa về phủ.
(Truyện được đăng duy nhất tại Monkeyd bởi Lộn Xộn page, những nơi khác chỉ là ăn cắp.)
Về đến viện, thấy trong phòng còn sáng đèn, gã liền thấy bực bội, đẩy cửa vào, quả nhiên Sở Cẩm Nghi vẫn chưa ngủ.
Chỉ là đợi gã tất nhiên không phải là một đêm xuân ấm áp, dịu dàng nhỏ nhẹ.
Sở Cẩm Nghi nhìn thấy mặt gã đỏ lên, rõ ràng là vừa uống rượu vui chơi về, liền xông đến chất vấn: “Ngươi đi đâu.”
Lương Ứng An ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình một chén trà giải rượu, nói năng vẫn dịu dàng: “Không phải đã sai người đến báo với nàng rồi sao, chỉ là đi tiếp đãi vài đồng liêu.”
“Chỉ là tiếp đãi?” Từ khi Lương Ứng An ngủ lại phòng Chu Uyển Nương một đêm, Sở Cẩm Nghi như biến thành người khác, nắm lấy chuyện nhỏ nhặt cũng không buông.
Lương Ứng An nói: “Phu nhân không tin thì tự mình đi hỏi.”
Sở Cẩm Nghi bước lên giật lấy chén trà trong tay gã: ‘‘Ngươi có ý gì? Ngươi đây là chán ta rồi phải không?”
Trước kia Sở Cẩm Nghi chỉ là kiêu căng tùy hứng một chút, bây giờ thì đúng là vô lý làm càn.
Lương Ứng An đứng dậy đi về phía phòng tắm: ‘‘Ngươi muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.”
Sở Cẩm Nghi trừng mắt nhìn gã, đôi mắt đỏ hoe: ‘‘Ngươi lúc cưới ta đã nói thế nào? Lúc ta cứu ngươi ngươi đã nói thế nào? Bây giờ ngươi đối xử với ta như thế này!”
Lương Ứng An quay đầu nhìn nàng, bất đắc dĩ nói: “Ta đối xử với ngươi thế nào?”
Sở Cẩm Nghi giơ tay chỉ thẳng ra ngoài cửa: ‘‘Ngươi đi ngủ với cái đứa thôn nữ kia! Cái đồ hạ tiện đó!”
Nói tới nói lui vẫn là chuyện này, Lương Ứng An lạnh giọng: ‘‘Ngươi nhìn xem bây giờ ngươi giống cái gì.”
Sở Cẩm Nghi nước mắt không ngừng rơi: ‘‘Ngươi bây giờ cảm thấy ta không tốt, cảm thấy nàng ta tốt hơn? Cảm thấy cái đồ tiện nhân kia tốt hơn, còn tốt hơn cả biểu muội của ngươi?”
Lương Ứng An ánh mắt trầm xuống: ‘‘Ngươi nghĩ kỹ xem ngươi đang nói gì.”
Sở Cẩm Nghi mím chặt miệng, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Lương Ứng An thật sự không thể chung sống với nàng ta thêm được nữa: ‘‘Ngươi tự ngủ đi.”
Sở Cẩm Nghi hoảng hốt nắm chặt lấy gã: ‘‘Ngươi đi đâu? Có phải lại đi tìm cái tiện nhân kia!”
Lương Ứng An lạnh lùng nói: “Vốn không phải, nhưng ngươi đã nói vậy, ta nhất định sẽ đi.”
Gã đẩy Sở Cẩm Nghi ra rồi bước ra ngoài, Sở Cẩm Nghi vớ lấy cái chén trên bàn ném về phía hắn, rơi xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh.
“Lương Ứng An ngươi là đồ khốn!” Sở Cẩm Nghi gục xuống bàn khóc nức nở.
Chu Uyển Nương thấy Lương Ứng An đến thì mừng rỡ, nàng đỡ gã ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Ngài nghỉ ngơi một lát, thiếp đi nấu canh giải rượu, rồi lấy nước để ngài tắm.”
Lương Ứng An nói: “Không cần phiền phức, ta ngồi một lúc rồi đi.”
Gã chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
Ràng Buộc Dịu Dàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.