Tiêu Viễn Sơn gật đầu nheo mắt nói: “Không sai, Dật, mắt nhìn của con còn kém xa lắm...”
Tiêu Dật cúi đầu sâu với Tiêu Viễn Sơn, người anh ta khâm phục nhất chính là người ba gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng này của anh ta.
Thời gian ngắn ngủi mười mấy năm đã sáng lập được cơ nghiệp cực lớn ở thành phố Nam Giang, trở thành một cự đầu được công nhận ở thành phố Nam Giang! Mắt nhìn của Tiêu Viễn Sơn rất chuẩn.
Tiêu Viễn Sơn sâu sắc liếc nhìn Tiêu Dật, nói: “Dật, cái con thiếu bây giờ là mắt nhìn đối với chuyện lớn thế cục lớn, nếu hôm nay con đã nhắc tới Thẩm Nhược Tuyết này, vậy chúng ta lấy Thẩm Nhược Tuyết ra phân tích một chút.”
Tiêu Dật cung kính nói: “Nguyện nghe ba chỉ dạy!’
“Ừm...” Tiêu Viễn Sơn gật đầu, uống một ngụm trà: “Thẩm Nhược Tuyết là người phụ nữ như thế nào? Tuy dung mạo không tồi, cũng tính là mỹ nữ bậc cao, nhưng cô ta lại rất mưu mô, tuổi còn bé mà lòng dạ đã cực sâu.
Mà tổng giám đốc của tập đoàn Cửu Châu lại là nhân vật như nào chứ? Nắm quyền của cả tập đoàn lớn, sản nghiệp trải khắp toàn cầu, mỹ nữ thế nào mà chưa từng thấy? Người tài giỏi thủ đoạn như này, sao có thể thật sự nhìn trúng mặt hàng như Thẩm Nhược Tuyết? Cái ba nói không phải là tướng mạo của cô ta, mà là tâm tính của cô ta, bình thường ba sớm kêu con bớt xem mấy bộ phim não tàn đi, trong hiện thực, những người phụ nữ mưu mô cỡ đó, đều không đi tới vị trí cao đâu.
Ví dụ như vị trí tổng giám đốc phu nhân của tập đoàn Cửu Châu, con cảm thấy người phụ nữ như nào mới có thể giành được? Tuyết đối là người cực kỳ ưu tú trong các phương diện! Mặc kệ là dung mạo, vóc dáng, hay tâm tính, trí tuệ, không thể thiếu cái nào...”
Tiêu Viễn Sơn khựng một chút rồi nói tiếp: “Cho nên, Thẩm Nhược Tuyết mà con nói kia, ngay từ đầu cô ta đã thua rồi.
Bây giờ...!con...!hiểu rồi chứ?”
Lúc này Tiêu Dật chỉ cảm thấy đầu óc được khai sáng, phải anh ta hiểu rồi, Tiêu Viễn Sơn nói như vậy thì anh ta hiểu rồi.
TruyenLau.com
Đúng, loại nhân vật tuyệt thế như tổng giám đốc của tập đoàn Cửu Châu, sao có thể nhìn trúng loại phụ nữ tâm cơ như Thẩm Nhược Tuyết được chứ? Đây không phải là tìm sự phiền lòng tới cho sự nghiệp của anh hay sao? Thật ra anh ta trước đó đã hơi nghi ngờ.
Nhưng kiến thức của anh vẫn là quá ít rồi, lúc này nghe ba anh ta nói như vậy, bỗng chốc hiểu toàn bộ rồi..
- Chương 1: Ở RỂ NHỤC NHÃ VÔ TẬN.
- Chương 2: SỰ BI THƯƠNG VÔ TẬN.
- Chương 3: THÂN PHẬN THẬT SỰ CỦA LÂM CHI DIÊU.
- Chương 4: CÔNG TY THẨM MỘNG THẦN PHÁ SẢN.
- Chương 5: BAN ĐẦU RỐT CUỘC LÀ AI GIÚP CÔ.
- Chương 6: TÔI ĐỒNG Ý LÀM BẠN GÁI CỦA ANH
- Chương 7: LÝ CẢNH HUY BỊ DỌA NGỐC
- Chương 8: THẨM MỘNG THẦN HỐI HẬN RỒI
- Chương 9: NGƯỜI BAN ĐẦU GIÚP CÔ LÀ LÂM CHI DIÊU
- Chương 10: VƯƠNG THU CÚC BÀNG HOÀNG (THƯỢNG)
- Chương 11: VƯƠNG THU CÚC BÀNG HOÀNG (HẠ)
- Chương 12: BA TỶ SÁU
- Chương 13: LÂM CHI DIÊU KHÔNG NGHÈO
- Chương 14: ĐAU KHỔ VẠN PHẦN
- Chương 15: THẨM MỘNG THẦN XIN LỖI ANH
- Chương 16: MẤY NGƯỜI KHÔNG PHẢI MUỐN TIỀN HAY SAO?
- Chương 17: THA THỨ LẦN NỮA CÓ ĐƯỢC KHÔNG
- Chương 18: VƯƠNG VY VY KHIẾP SỢ.
- Chương 19: KỈ NIỆM TRÒN MỘT NĂM.
- Chương 20: HOA HỒNG KHẮP TRỜI
- Chương 21: TỚ ĐÃ ĐÁNH MẤT CHỒNG CỦA TỚ RỒI
- Chương 22: QUYẾT ĐỊNH CỦA THẨM MỘNG THẦN
- Chương 23: NỖI TUYỆT VỌNG CỦA THẨM MỘNG THẦN
- Chương 24: LÂM CHI DIÊU, EM NHỚ ANH LẮM
- Chương 25: VƯƠNG THU CÚC BỊ ĐÁNH VÃ MẶT
- Chương 26: VƯƠNG THU CÚC HỐI HẬN RỒI
- Chương 27: LÂM CHI DIÊU CỦA TẬP ĐOÀN THIÊN HẢI
- Chương 28: TRẦN VIÊN VIÊN
- Chương 29: NHỚ NHUNG THẨM MỘNG THẦN
- Chương 30: QUYẾT ĐỊNH CỦA VƯƠNG THU CÚC
- Chương 31: TRẦN VIÊN VIÊN NHÍ NHẢNH
- Chương 32: SINH NHẬT TRẦN VIÊN VIÊN
- Chương 33: BÁ ĐẠO
- Chương 34: MỘT LOẠI RƯỢU CÓ THỂ QUÊN ĐI QUÁ KHỨ
- Chương 35: VƯƠNG THU CÚC TÌM GIANG HẰNG
- Chương 36: VƯƠNG THU CÚC ĐẾN THIÊN HẢI
- Chương 37: CUỐI CÙNG THẨM MỘNG THẦN CŨNG GẶP LÂM CHI DIÊU
- Chương 38: THẨM MỘNG THẦN VÀ TRẦN VIÊN VIÊN
- Chương 39: XIN LỖI CHÚNG TA KHÔNG QUAY LẠI ĐƯỢC
- Chương 40: THẨM MỘNG THẦN KHÓC RỒI
- Chương 41: PHIỀN MUỘN CỦA LÂM CHI DIÊU
- Chương 42: BỌN HỌ ĐANG DÀY VÒ LẪN NHAU
- Chương 43: LÂM CHI DIÊU VÀ TRẦN VIÊN VIÊN
- Chương 44: MUỐN QUÊN THẨM MỘNG THẦN
- Chương 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÊN CẠNH THẨM MỘNG THẦN
- Chương 46: HAI NGƯỜI LẦN NỮA GẶP NHAU
- Chương 47: XIN LỖI
- Chương 48: ĐI TÌM THẨM MỘNG THẦN
- Chương 49: ANH KHÔNG QUAN TÂM
- Chương 50: CHỈ CẦN ANH XUẤT HIỆN TRƯỚC MẶT CÔ THÌ CÔ SẼ BỎ ĐI LỚP PHÒNG TUYẾN
- Chương 51: ÔM THẨM MỘNG THẦN
- Chương 52: NỖI ĐAU TRONG TIM THẨM MỘNG THẦN
- Chương 53: VỀ NAM GIANG
- Chương 54: LÂM KHUYNH THÀNH CỦA NHÀ HỌ LÂM
- Chương 55: RẮC RỐI CỦA VƯƠNG THU CÚC
- Chương 56: NGÀI LÂM
- Chương 57: KHÔNG CHO LÂM CHI DIÊU VÀO CỬA
- Chương 58: BÀ CỤ THẨM KIÊU CĂNG
- Chương 59: GIANG HẰNG CƯỜNG THẾ ĐÁNH VÀO MẶT
- Chương 60: LÀ ANH GỌI GIANG HẰNG TỚI
- Chương 61: BÀ CỤ THẨM HOANG MANG RỒI
- Chương 62: KHÓ KHĂN CỦA NHÀ HỌ THẨM
- Chương 63: THẨM NHƯỢC TUYẾT
- Chương 64: THẨM NHƯỢC TUYẾT SỬNG SỐT
- Chương 65: THẨM NHẤT BÂN TỨC GIẬN
- Chương 66: LÂM CHI DIÊU ĐẾN CÔNG TY CỦA THẨM MỘNG THẦN
- Chương 67: VƯƠNG THU CÚC ĐẮC Ý
- Chương 68: MỘNG THẦN ĐỂ TÔI THEO ĐUỔI EM LẦN NỮA
- Chương 69: TÂM CƠ CỦA THẨM NHƯỢC TUYẾT
- Chương 70: KHIẾN BỌN HỌ LY HÔN
- Chương 71: BÀ CỤ THẨM TỰ CHO LÀ ĐÚNG
- Chương 72: VẢ MẶT THẨM NHẤT BÂN
- Chương 73: BỨC BÁCH THẨM MỘNG THẦN
- Chương 74: LÂM CHI DIÊU NỔI GIẬN
- Chương 75: DẠ NHẤT
- Chương 76: SỰ LỰA CHỌN CỦA VƯƠNG THU CÚC.
- Chương 77: CHUYỆN NÀY LÀ KHÔNG THỂ.
- Chương 78: ANH SẼ LUÔN ĐỨNG SAU EM.
- Chương 79: LÂM CHI DIÊU, EM NHỚ ANH.
- Chương 80: THỜI GIAN YÊN TĨNH.
- Chương 81: LẦN ĐẦU TIÊN NẮM TAY
- Chương 82: LẦN ĐẦU TIÊN HÔN MÔI
- Chương 83: THẨM NHƯỢC TUYẾT HOẢNG SỢ RỒI
- Chương 84: LÀ TÔI LÀM ĐẤY
- Chương 85: TÁI HÔN
- Chương 86: SỰ THOẢ HIỆP CỦA THẨM VU ÂN
- Chương 87: MUA KHÔNG NỔI NHÀ Ở TRUNG TÂM THÀNH PHỐ
- Chương 88: BIỆT VIỆN TỬ TRÚC
- Chương 89: AI DÁM ĐỘNG ĐẾN NGÀI LÂM
- Chương 90: CHO THẨM MỘNG THẦN NIỀM VUI BẤT NGỜ
- Chương 91: DỌN NHÀ
- Chương 92: THẨM VŨ NẶC
- Chương 93: THẨM VŨ NẶC BỊ DỌA RỒI
- Chương 94: CỤC TRƯỞNG TÔN CHẤN ĐỘNG
- Chương 95: THẨM MỘNG THẦN BẤT NGỜ
- Chương 96: LẦN ĐẦU CỦA THẨM MỘNG THẦN
- Chương 97: HẠNH PHÚC NGỌT NGÀO
- Chương 98: NGƯỜI NHÀ HỌ THẨM VÔ LIÊM SỈ
- Chương 99: TUYỆT THẾ VÔ SONG (1)
- Chương 100: TUYỆT THẾ VÔ SONG (2)
- Chương 101: Cho cô một đời vinh quang
- Chương 102: Lâm thị ở yến kinh
- Chương 103: Người đằng sau là lâm chi diêu
- Chương 104: Công ty nhà họ thẩm bị niêm phong
- Chương 105: Bà cụ thẩm tức giận
- Chương 106: Lâm chi diêu rốt cuộc là ai?
- Chương 107: Thẩm vu ân hiểu ra
- Chương 108: Lâm chi diêu dự định ngã bài
- Chương 109: Không giả vờ nữa
- Chương 110: Thẩm nhược tuyết độc ác
- Chương 111: Sự oán độc của thẩm nhược tuyết
- Chương 112: Sự lựa chọn của thẩm mộng thần
- Chương 113: Thẩm mộng thần muốn tìm người giúp lâm chi diêu
- Chương 114: Cô cả nhà họ thẩm
- Chương 115: Thẩm ngọc diệp thích lâm chi diêu
- Chương 116: Thẩm vu ân sởn cả gai óc!
- Chương 117: Thẩm vu ân sợ đến khóc thét
- Chương 118: Chủ tịch mới của tập đoàn cửu châu là lâm chi diêu
- Chương 119: Thẩm ngọc diệp đi tìm thẩm mộng thần
- Chương 120: Hai cô gái nói chuyện tâm tình
- Chương 121: Tâm tư của thẩm ngọc diệp
- Chương 122: Tâm sự của hai cô gái
- Chương 123: Thẩm mộng thần cảm thấy lâm chi diêu rất nghèo
- Chương 124: Chuyện đã phức tạp hơn rồi
- Chương 125: Lâm chi diêu bị ám sát
- Chương 126: Ý định giết người trong đêm mưa
- Chương 127: Tình hình nhà họ lâm
- Chương 128: Lần này đổi lại là cô cứu anh ta
- Chương 129: Một mạng sống đổi ba phút
- Chương 130: Cơn giận ngập trời của lâm chi diêu
- Chương 131: Lâm chi diêu được cứu
- Chương 132: Sự hối hận của trần viên viên
- Chương 133: Lâm khuynh thành tuyệt vọng
- Chương 134: Trái tim của thẩm mộng thần
- Chương 135: Cố mịch thông minh
- Chương 136: Quyết định của lâm chi diêu
- Chương 137: Nam giang bắt đầu mưa gió
- Chương 138: Em trai của lâm chi diêu
- Chương 139: Anh dám giết tôi
- Chương 140: Chi thứ của lâm thị gặp nguy hiểm
- Chương 141: Quyết định của lâm chi diêu
- Chương 142: Chôn cất anh em
- Chương 143: Bà cụ thẩm phấn khởi
- Chương 144: Vương thu cúc bị xem thường
- Chương 145: Hàng xóm ngạo mạng trở nên cung kính
- Chương 146: Thẩm nhược tuyết gặp mặt chủ tịch mới
- Chương 147: Cho thẩm nhược tuyết làm hầu gái đi
- Chương 148: Lâm chi diêu không có hứng thú với cô ta
- Chương 149: Vợ lâm chi diêu là tiểu bạch thỏ ngốc nghếch
- Chương 150: Tâm tư của bà cụ thẩm
- Chương 151: Nhà họ thẩm ngại mình chết chưa đủ thảm
- Chương 152: Thẩm nhược tuyết tự luyến
- Chương 153: Chủ tịch tập đoàn cửu châu là người đã có vợ
- Chương 154: Người nhà họ vương vô liêm sỉ
- Chương 155: Người nhà họ vương vô cùng kinh ngạc
- Chương 156: Con rể tốt của vương thu cúc tôi là người các người có thể nói
- Chương 157: Nhà họ vương bị dọa cho ngốc rồi
- Chương 158: May mắn của ba con thẩm vu ân
- Chương 159: Thẩm chấn hoa lung lay rồi
- Chương 160: Cùng thẩm nhược tuyết chơi một trò chơi
- Chương 161: Sự Kích Động Của Thẩm Mộng Thần
- Chương 162: Lâm Khuynh Thành Tới Nam Giang
- Chương 163: Nút Chết Giữa Lâm Chi Diêu Và Lâm Diễn
- Chương 164: Thế Cục Của Thiên Hải
- Chương 165: Sính Lễ Giá Trên Trời Cho Cô Thẩm
- Chương 166: Sự Mất Mát Của Thẩm Mộng Thần
- Chương 167: Sự Ngưỡng Mộ Của Cố Mịch
- Chương 168: Thẩm Nhược Tuyết Cao Ngạo
- Chương 169: Người Phụ Nữ Như Nào Mới Xứng Với Lâm Chi Diêu
- Chương 170: Lại Đánh Thẩm Chấn Hoa
- Chương 171: Thẩm Mộng Thần Từ Chức
- Chương 172: Bữa Ăn Quỷ Dị
- Chương 173: Vương Thu Cúc Sợ Đến Phát Ngốc 1
- Chương 174: Vương Thu Cúc Sợ Đến Phát Ngốc 2
- Chương 175: Mẹ Ruột Của Thẩm Mộng Thần
- Chương 176: Nỗi Đau Cả Đời Của Lãnh Thu Nhã
- Chương 177: Lãnh Thu Nhã Chấn Động
- Chương 178: Quyết Định Của Thẩm Ngọc Diệp
- Chương 179: Sự Lạnh Lùng Của Lâm Diễn
- Chương 180: Sự Quyết Liệt Của Bà Nội Lâm Chi Diêu
Rể Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.