Giữa yến tiệc trong đại sảnh cung điện, chúng quan viên cùng phủ phục quỳ xuống cùng hùng hồn đồng thanh:
- Tham kiến hoàng thượng, hoàng thái hậu,chúc hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, chúc thái hậu phật gia phúc như đông hải thọ bỉ nam sơn bất lão tùng, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế ~!
Hoàng đế cùng thái hậu mỉm cười hài lòng, bảo cung nhân ra hiệu mọi người miễn lễ đứng dậy.
Hoàng đế nhìn văn võ cả triều, long nhan vui mừng, cao hứng nói:
- Hôm nay là ngày lễ vạn thọ của hoàng thái hậu lão phật gia đại Nam triều trẫm, chúng ái khanh cùng sứ thần các nước cũng không cần phải giữ lễ tiết. Mau ngồi xuống, hôm nay chúng ta chỉ cần nâng ly nói chuyện vui vẻ, cùng chúc thái hậu vạn thọ vô cương, đều không bàn chính sự.
Lúc này văn võ bá quan cùng sứ thần các nước mới dám bắt đầu nhộn nhịp ngồi xuống, giữa điện lại vang lên hỉ khánh hoan khoái nhạc khúc, mọi người trong triều đều hỉ khí dào dạt vẻ mặt mang dáng tươi cười.
Cung nhân sôi nổi có thứ tự đích thực bận rộn, bọn họ vì từng người bày ra trên bàn tinh xảo ngự yến tửu thái.
Giang được an bày tọa vị bên cạnh tiểu vương gia Nam Cung Phi, lúc này nàng đem thái độ khác thường của Nam Cung Phi ném ra khỏi đầu óc, toàn tâm ứng đối lễ vạn thọ được bố trí công phu này.
Giang Ngọc kéo nhẹ sam y theo mọi người cùng ngồi xuống, vừa rồi ngẩng đần đánh giá cẩn thận từ chính điện ngồi ở trên cao chính là mấy vị nhân vật tôn quý nhất cả Nam triều.
Chỉ thấy đang ngồi trên kim loan bảo tọa là hai nhân vật có tuổi, thân mặc hoàng bào đích thực vương giả là đương kim thiên tử cùng hoàng thái hậu thân vận kim hoàng phượng bào, tóc đã bạc trắng, nhìn thấy hoàng thái hậu kia mặc dù đã qua bát tuần nhưng quắc thước hữu thần, sống lưng thẳng, thật tựa như tiên gia đạo pháp quả thực giống như Phật gia.
Trong lòng Giang Ngọc không khỏi âm thầm khen ngợi, lại thấy thái hậu lão phật gia ấy hạ thủ vừa ngồi ngay ngắn cạnh một thiếu nữ trẻ tuổi, thiếu nữ kia che đậy không được vẻ mặt hưng phấn như hài tử, vui vẻ nhìn tràng diện trước mặt náo nhiệt tưng bừng.
Giang Ngọc thực không ngờ lại thấy khuôn mặt nhìn như ngây thơ, nhưng lại là người điêu ngoa vô lễ, thiếu nữ kia chính là thiếu chút nữa lấy đi cái mạng nhỏ của Giang Ngọc nàng Vĩnh Ninh công chúa.
Ai! Giang Ngọc trong lòng thầm lắc đầu, công chúa này củng Giang Ngọc nghìn vạn lần cũng đừng có quan hệ gì, nàng không muốn tại đây chết trong tay của một con nhóc.
Giang Ngọc ánh mắt chậm rãi dời về phía mỹ nhân vừa ngồi ngay ngắn bên phía tay phải hoàng đế, đó là một vị nữ tử mặc kim sắc thải phượng đồ đằng ung dung lộng lẫy quý phái, không cần nhìn Giang Ngọc cũng có thể đoán được vị chính chủ này là ai~!
Không phải chính là phi tử được sủng ái nhất của đương kim thiên tử, lúc này, hôm nay là người nắm giữ hậu cung – là Vệ Tử Yên sao!
Vị quý phi này không chỉ có thân phận, địa vị ở đương triều không đơn giản, còn là một vị nữ tử cực thủ đoạn.
A~! Giang Ngọc cười khẽ, kỳ thực ở trong hoàng cung chỉ cần một nữ tử đứng đầu thì có thể tự hào, cũng tuyệt đối không thể khinh thường nữ nhân.
Vệ Tử Yên kia 14 tuổi vào cung, chỉ vừa một năm đã được đương kim thiên tử thăng cấp lên làm quý phi, gia thế của nàng hiển hách, là một nữ nhân luôn là người thu được vạn thiên sủng ái vu nhất thân ba năm trước hoàng hậu đương triều đột phát tâm bệnh quy thiên, khi đó nếu như không phải đương kim hoàng thái hậu cường lực ngăn cản hoàng đế, đoán rằng vị Đức quý phi Vệ Tử Yên này đã sớm trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.
Thực ra đương kim hoàng đế đến nay vẫn còn giữ nguyên chỗ trống của ngôi bảo tọa hoàng hậu, e rằng hẳn là đang chờ thời cơ muốn đem Đức phi hữu thực vô danh phù trợ lên chính vị ~!
TruyenLau.com
Giang Ngọc suy tư, đôi mắt đánh giá cẩn thận Đức phi nổi danh lâu nay.
Chỉ thấy Đức phi Vệ Tử Yên trang điễm đơn giãn, mày ngài sáng rõ, trong khoan thai hoa lệ, lại có phong tình vạn chủng, phối với sự nghiêm trang của kim sắc phượng bào thực có cảm giác uy nghiêm của người chấp chưởng hậu cung.
Bỗng nhiên trong não bộ Giang Ngọc phát ra âm thanh ù ù, trong lòng kinh hoàng, toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, ngọc bôi trong tay không cẩn thận rơi xuống trên mặt đất, vỡ ra từng mảnh.
Kia, kia bên cạnh hoàng đế đôi mị nhãn đang cười Đức phi Vệ Tử Yên sao lại quen thuộc như thế!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng, nàng đúng là vị nữ tử mấy ngày qua cùng mình làm bạn thân thiết tại thâm cung,hồng nhan tri kỹ vận thanh từ toái hoa quần lụa, người khiến Giang Ngọc mở lòng, yên tâm thổ lộ tâm sự, đồng mệnh tương lân chính là thê khổ mỹ nhân ~!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65: Ngẫu nhiên gặp gỡ Sơn Vân Đình
- Chương 66: Đổng Thúy Trúc
- Chương 67: Túy ngọa hồng trần
- Chương 68: Điệp luyến hoa
- Chương 69: Tỷ muội gắn bó
- Chương 70
- Chương 71: Tình Động (H)
- Chương 72: Biệt Ly
- Chương 73: Phiêu diêu
- Chương 74: Tái ngộ
- Chương 75: Dụ phò mã
- Chương 76: Phu Thê
- Chương 77: Phi thố
- Chương 78: Túng tình
- Chương 79: Tàn thiếu
- Chương 80: Cẩm Tú Thịnh Điển
- Chương 81: Loan phượng tình
- Chương 82: Tịch tình loạn
- Chương 83: Nhân duyên kiếp
- Chương 84: Thiêu đốt
- Chương 85: Tiếu hồng trần
- Chương 86: Vong hồn trên Vong Hồ Nhai
- Chương 87: Nghê hồng mê giới
- Chương 88: Mất Trí
- Chương 89: Nương tựa vào nhau
- Chương 90: Cười trên nỗi đau của người khác
- Chương 91: Ôn lưu
- Chương 92: Kim ốc tàng kiều
- Chương 93: Như buông như bỏ
- Chương 94: Tình không thể gánh vác
- Chương 95: Hiểu nhau tương hứa
- Chương 96: Trở về
- Chương 97: Nạp thiếp
- Chương 98: Tình sự
- Chương 99: Ớt ngâm dấm
- Chương 100: Đa tình tự cổ không dư hận
- Chương 101: Mộng đẹp rất dễ tỉnh
- Chương 102: Dây dưa
- Chương 103: Bỉnh Diệp dạo chơi
- Chương 104: Tam chưởng nhân duyên
- Chương 105: Vũ điệu tiêu dao
- Chương 106: Hàng phục
- Chương 107: Trong cuộc mê muội
- Chương 108: Tình thương
- Chương 109: Triều loạn
- Chương 110: Bạch hồ
- Chương 111: Thiên thời địa lợi
- Chương 112: Người ngoài dự đoán
- Chương 113: Loạn
- Chương 114: Ngự kiếm tiên tử
- Chương 115: Liễu Ngự Hàn
- Chương 116: Say rượu
- Chương 117: Một đêm loạn tình
- Chương 118: Nhập kinh
- Chương 119: Yêu phi
- Chương 120: Cung biến
- Chương 121: Vu oan giá họa
- Chương 122: Âm mưu thật giả
- Chương 123: Dong binh mượn lực
- Chương 124: Yên vũ mông lung
- Chương 125: Tằng kim thương hải nan vi thủy
- Chương 126: Vạch trần bí mật
- Chương 127: Thanh Sơn như trước
- Chương 128: Dấm ngập Vĩnh Ninh Điện
- Chương 129: Tâm kết
- Chương 130: Yêu đế
- Chương 131: Bắt gian
- Chương 132: Nạp phi
- Chương 133: Kháng hôn
- Chương 134: Liên nhân
- Chương 135: Muôn hồng nghìn tía
- Chương 136: Thu Đình tư hội
- Chương 137: Ngự muội
- Chương 138: Vịnh công chúa
- Chương 139: Tình này vẫn ở
- Chương 140: Triều khánh nạp phi
- Chương 141: Nến đỏ lay động
- Chương 142: Đêm tân hôn
- Chương 143: Tân hôn mất tích
- Chương 144: Mê tình chi nghị
- Chương 145: Vô Tướng đạo quan
- Chương 146: Tuyết trắng vô tình
- Chương 147: Cắt tóc, đoạn tình
- Chương 148: Diễm ngộ cứu mỹ nhân
- Chương 149: Lạc Ô Đề sương đầy trời
- Chương 150: Giang phong ngư hỏi đối sầu miên
- Chương 151: Ảo cảnh cùng nhau
- Chương 152: Âm soa dương thác*
- Chương 153: Khuất phục
- Chương 154: Yêu hồng lâu
- Chương 155: Mị hoặc chúng sinh
- Chương 156: Trung nghĩa binh
- Chương 157: Thu phục
- Chương 158: Xa hoa dâm dật
- Chương 159: Giải cứu
- Chương 160: Diễn Hoàn Hậu
- Chương 161: Diễm Tình
- Chương 162: Lĩnh Nam
- Chương 163: Lòng muông dạ thú
- Chương 164: Bắt cá trong chậu
- Chương 165: Công tâm
- Chương 166: Tam cung lục viện
- Chương 167: Người mang lục giáp
- Chương 168: Giả phượng hư hoàng
- Chương 169: Du long hí phượng
- Chương 170: Thanh Yêu
- Chương 171: Xích long
- Chương 172: Xa cầu
- Chương 173: Vệ Tử Yên
- Chương 174: Đường tình lâu dài
- Chương 175: Hoa kỳ
- Chương 176
- Chương 177: Nam vương
- Chương 178: Thương tâm
- Chương 179: Sinh khó
- Chương 180: Tiếp sinh
- Chương 181: Tiểu hoàng tử
- Chương 182: Sủng nịch
- Chương 183: Cổ hoặc
- Chương 184: Hư kinh
- Chương 185: Vô lại đế vương
- Chương 186: Thiên Ti Thai Châu
- Chương 187: Cung tâm kế
- Chương 188: Dụ đế
- Chương 189: Thực nhân hương yến
- Chương 190: Loan phượng trình tường
- Chương 191: Dục Hải Cuồng Hoa
- Chương 192: Tân hoan cựu ái
- Chương 193: Hồn xiêu phách lạc
- Chương 194: Vệ chiêu nghi
- Chương 195: Độc nhất phụ nhân tâm
- Chương 196: Trừ tịch nhận thân
- Chương 197: Hôn thư
- Chương 198: Đấu pháp
- Chương 199: Dự mưu
- Chương 200: Tà đế
- Chương 201: Hữu mỹ
- Chương 202: Bỏ mặc
- Chương 203: Tình trái liên miên
- Chương 204: Giúp người đạt thành tâm nguyện
- Chương 205: Chuyện xấu hổ
- Chương 206: Xuân cung
- Chương 207: Hoạt sắc sinh hương
- Chương 208: Âm mai
- Chương 209: Hạ cổ
- Chương 210: Bắt gian
- Chương 211: Mua dây buộc mình
- Chương 212: Tuyệt tình
- Chương 213: Báo phục
- Chương 214: Thiên biến
- Chương 215: Đêm thất tịch
- Chương 216: Kim cương phục ma kinh
- Chương 217: Quyết chiến
- Chương 218: Nguyên Thần Hợp Nhất
- Chương 219: Phù hoa túy mộng
- Chương 220: Sai loạn hồng trần (HOÀN)
Sai Loạn Hồng Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.