Tôn Bách Thần tiến lại giường Mạn Nghiên, cố kéo chăn trên người cô xuống.
Cô oằn mình chống trả, sống chết cũng không chịu chui đầu ra khỏi chăn.
“Chúng ta nói chuyện một chút thôi, em đừng giận dỗi được không?” Hắn kiên trì nài nỉ.
Rõ ràng tên này làm Mạn Nghiên tổn thương, bây giờ lại nói cô giận rỗi.
Buồn cười!
Có cắn chặt răng, nằm im không động đậy, quyết không nói lấy nữa lời.
“Bách Thần, để em ấy ngủ đi.
Có chuyện gì ngày mai bình tĩnh lại hẵng nói.”
“Mau về phòng thôi, cậu cứ như vậy, càng làm Mạn Nghiện thêm khó chịu.” Anh đẩy vai hắn.
Tôn Bách Thần thở dài, sau cùng cũng chịu nghe theo lời của Vương Phong.
Một đêm dài đằng đẵng trôi qua, cả ba người không ai ngủ ngon giấc.
Sáng hôm sau, Mạn Nghiên quyết định nghỉ một buổi học.
Cô dậy từ sớm, thu dọn hết quần áo của mình, nhét vào trong vali.
Thẻ ngân hàng, vòng tay và cả mấy món đồ linh tinh mà Tôn Bách Thần mua cho Mạn Nghiên, cô để gọn gàng lên trên bàn trang điểm. TruyenLau
“Trả hết cho anh đó.
Đồ tra nam!” Cô mắng ra thành tiếng.
Đợi Tôn Bách Thần và Vương Phong đi dạy, Mạn Nghiên mới len lén rời khỏi phòng, chui sang phòng ngủ của hắn.
Cô lục lọi từng ngăn tủ trong phòng ngủ, ráo riết tìm kiếm bản giao kèo giữa hai người. TruyenLau.com
Nhưng hì hục tìm gần nửa tiếng đồng hồ, Mạn Nghiên vẫn không thấy bóng dáng nó đầu.
“Mạn Nghiên, em làm gì thế?”
Mạn Nghiên giật bắn mình, còn tưởng Tôn Bách Thần quay về. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mãi đến lúc quay lại nhìn thấy Vương Phong, cô mới thở phào một hơi.
“Vương Phong...!em tưởng anh lên trường rồi.”
Anh lắc đầu: “Sáng nay anh không có đứng lớp, vừa nãy chỉ là ra siêu thị mua chút đồ thôi.”
Mạn Nghiên gật gật, mặc kệ Vương Phong, tiếp tục tìm kiếm trong mấy cái ngăn kéo nhỏ dưới tủ quần áo.
Anh thấy lạ nên hỏi, Mạn Nghiên cũng không ngại nói thật cho Vương Phong biết giữa cô và Tôn Bách Thần có một bản giao kèo làm người yêu trong vòng ba tháng.
Hiện tại cô đang muốn tìm lại nó để xé đi, chấm dứt mối quan hệ với tên ác ma này.
“Mau giúp em tìm đi, nhanh lên!”
“Hả? Anh cũng phải tìm sao?” Vương Phong lưỡng lự.
Mạn Nghiên liếc xéo anh một cái, cũng không biết anh theo phe ai đây? Bởi vì Vương Phong quá tốt, suýt chút nữa thì cô quên mất anh là bạn thân của Tôn Bách Thần.
"Anh không giúp thì thôi, nhưng đừng nói gì với hắn là được.”
Mạn Nghiên lại cặm cụi vào tìm kiếm.
Vương Phong cười trừ, anh nhìn đồ đạc trong căn phòng đã bị cô bới tung lên, nói:
“Anh nghĩ Tôn Bách Thần không để trong phòng ngủ đâu, chúng ta xuống phòng đọc sách tìm đi!”
Mạn Nghiên thấy Vương Phong nói có lý, bèn theo anh xuống dưới lầu tìm.
Hai người chia nhau tìm trong từng ngóc ngách, đến một trang sách cũng không bỏ sót, mà vẫn không thu được kết quả gì.
“Rốt cuộc là giấu ở đâu chứ?” Mạn Nghiên rầu rĩ.
Ngó thấy đồng hồ đã hơn mười giờ sáng, cô quyết định không tìm nữa.
Mạn Nghiên muốn rời khỏi đây trước khi Tôn Bách Thần trở về, còn những chuyện khác tính sau!
Cô kéo vali xuống phòng khách, liền bị Vương Phong giữ lại.
Tuy rằng anh biết cô chịu đả kích mạnh, nhưng cô muốn rời khỏi đây, anh không thể dưỡng mắt nhìn.
“Hôm qua Bách Thần tức giận quá nên mới vậy thôi.
Em đợi cậu ấy về, nói chuyện rõ ràng Với nhau được không?”
Cuối cùng Vương phong vẫn chọn nói đỡ cho thằng bạn thân mình!
“Nói gì nữa chứ? Hôm qua anh không thấy rõ sao? Nếu không phải anh ngăn hắn lại, xem chừng Tồn Bách Thần đã giáng một cái tát vào mặt em rồi.” Cô cười mỉa.
Mạn Nghiên không muốn đổi co với Vương Phong, nhanh chân kéo vali rời đi.
Anh đi theo cô ra đường lớn, đến khi cô ngồi lên taxi mới bất lực trở về biệt thự.
Quyết định của cô, anh nên tôn trọng!
Mạn Nghiện buồn bực chẳng biết đi đâu, ký túc xá thì không thể về, mà thuê khách sạn cũng không ổn lắm.
Bụng cô sôi lên, có lẽ vì sáng nay chưa ăn gì.
“Phải kiếm cái gì ăn đã!”
Mạn Nghiên đến một quán ăn bên đường, đánh chén một tổ cháo gà nóng hổi.
Cái bụng của cô no hơn một chút, xem như cũng được an ủi phần nào.
Cô thanh toán tiền, rồi kéo vali đi lang thang trên đường.
Đang phân vân tìm một chỗ nghỉ chân, Mạn Nghiên nhận được một cuộc điện thoại từ Lưu
Linh Châu.
Cô hơi nhíu mày, có nên nghe hay không đây?
Quyết định cuối cùng vẫn là nghe máy!
“Mạn Nghiên, con đang ở trường hả? Tạn học Tôn Bách Thần có lái xe đưa con về không? Hay mẹ đến đó đón con nhé.”
“A, hôm nay con không lên lớp.” Mạn Nghiên hơi ngạc nhiên.
Bà ấy nói sẽ đến đón cô, tức là đang ở gần đây sao?
Phía đầu dây bên kia, bà Tôn dừng lại một lúc, rồi nói:
“À, mẹ đang trên đường đến biệt thự.
Con có muốn ăn gì không? Ta sẽ mua cho con.” Giọng bà ân cần.
“Không ạ! Con cũng không ở biệt thự.” Giọng cô hơi trùng xuống.
Lưu Linh Châu bỗng dưng im bặt, thay vào đó, Mạn Nghiên nghe được tiếng “két” của thắng xe ô tô.
Cô mở to mắt, nhìn bà Tốn bước ra từ trong chiếc xe đậu bên lề.
“Bác gái...”
“Bác cái gì chứ? Phải gọi bằng mẹ!”
Lưu Linh Châu tình cờ lái xe đi ngang qua đây, vô tình liếc mắt thấy bóng dáng nhỏ nhắn
đứng trên vỉa hè, bà đã nhận ra đó là Mạn Nghiên, liền lập tức dừng xe lại.
Cô kéo theo một chiếc vali lớn, làm bà Tôn hốt hoảng vô cùng.
Nhìn thêm một chút, thấy bọng mắt của Mạn Nghiên sưng húp lên, thần thái vô hồn, bà biết chắc giữa cô và Tôn Bách Thần đã xảy ra chuyện.
Ban đầu hỏi, Mạn Nghiên im lặng không nói gì.
Ép mãi, cô mới uất ức kể hết chuyện tối qua cho Linh Châu được biết.
Bà nghe xong tức đến nổ đom đóm mắt, chỉ hận thằng con trai của mình không có ở ngay đây, để thẳng tay cho hắn mấy cái bạt tai.
“Cái thằng đó nó điên rồi, chuyện như thế mà cũng làm ra được.
Trời ơi, muốn chọc ta tức chết đây mà!” Bà thở hồng hộc từng hơi, liên tục vuốt ngực.
Linh Châu muốn đưa Mạn Nghiên quay trở lại biệt thự, nhưng cô nhất quyết không chịu.
Bà đành lựa lời, dỗ ngọt cô về Tôn gia một chuyến.
Về đến Tôn gia, điều đầu tiên Linh Châu làm là gọi ngay cho Tôn Bách Thần.
Bà nói với hắn nếu không lập tức quay về, thì từ nay về sau đừng nhận mẹ con nữa.
Hắn không hiểu kiểu gì, vừa dạy xong đã phải phóng xe như điên, quay trở về nhà.
Đến khi vào trong phòng khách, nhìn thấy cô gái nhỏ ngồi cạnh mẹ của mình, Tôn Bách
Thần đã lờ mờ hiểu ra vấn đề.
Hắn liếc nhìn Mạn Nghiên một cái, nhưng cô lại không quan tâm.
Tầm mắt cúi xuống nhìn mấy đầu ngón tay đang vận về vào nhau.
“Mẹ, có chuyện gì thế?”
“Tôn Bách Thần, mau quỳ xuống cho mẹ”
Hắn chau mày, nhìn bà đầy khó hiểu.
Lưu Linh Châu tức giận cầm chiếc roi mây, từng bước nghênh ngang đi về phía hắn.
Roi trong tay bà vung lên cao, quất mạnh vào bắp đùi Tôn Bách Thần.
Vụt-ttt!
“Tôi bảo anh quỳ xuống, có nghe thấy không hả?”.
- Chương 1: Lăn Lộn Trên Giường Một Đêm Tôi Sẽ Cân Nhắc
- Chương 2: Nếu Em Dám Không Ăn Tôi Sẽ Ăn Em
- Chương 3: Rơi Vào Hang Cọp
- Chương 4: Có Tin Tôi Cho Em Thức Nguyên Đêm Không
- Chương 5: Còn Có Lần Sau Tôi Sẽ Quăng Em Xuống Biển Cho Cá Mập
- Chương 6: Nếu Tôi Không Bám Theo Em Có Chắc Mình Bình An Đến Trường
- Chương 7: Phạt Đứng Ngoài Cửa Lớp
- Chương 8: Tại Sao Phải Mặc Cho Vướng Víu
- Chương 9: Đồ Của Người Khác Em Ăn Đồ Tôi Đút Tận Miệng Em Chê
- Chương 10: Đừng Nghĩ Đến Tình Yêu Của Tôi
- Chương 11: Ngàn Vạn Lần Đừng Để Hắn Nhớ Tên
- Chương 12: Clip Nhạy Cảm Trên Diễn Đàn Học Sinh
- Chương 13: Đồng Mạn Nghiên Em Giỏi Lắm
- Chương 14: Thử Vận May
- Chương 15: Cầu Cứu Tôn Bách Thần
- Chương 16: Lời Lúc Nóng Giận Là Lời Thật Lòng
- Chương 17: Người Phụ Nữ Ở Trên Giường Tôi Phải Sạch Sẽ Một Chút
- Chương 18: Quá Hời Cho Em Rồi
- Chương 19: Tôi Đưa Em Đi Mua Đồ Tắm
- Chương 20: Em Thích Bộ Nào Tôi Đều Mua Cho Em
- Chương 21: Cái Đóanh Không Cần Biết
- Chương 22: Cậu Xem Tại Sao Chúng Ta Lại Xui Xẻo Thế Chứ
- Chương 23: Em Không Dùng Vậy Cho Tôi Mượn Tạm Nhé
- Chương 24: “dễ Chịu Thật”
- Chương 25: Cậu Để Ý Đến Anh Nào Rồi Phải Không
- Chương 26: Cô Ấy Không Có Phản Ứng Gì
- Chương 27: “tôi Đã Cho Em Đi Chưa”
- Chương 28: “không Cần Phiền Thầy Đâu Ạ”
- Chương 29: “cược Cái Gì”
- Chương 30: “muốn Chết À”
- Chương 31: Có Người Đuối Nước
- Chương 32: Tôi Biết Quái Gì Đâu Mà Phát Biểu
- Chương 33: “anh Ăn Không Ngon Sao”
- Chương 34: Lãng Phí!
- Chương 35: “hóng Gió”
- Chương 36: “để Tôi Xách”
- Chương 37: Hai Đứa Nhìn Đẹp Đôi Quá
- Chương 38: “cậu Này Là Ai Thế”
- Chương 39: “thôi Để Em Chở Anh Vậy”
- Chương 40: “thằng Bé Này Là Ai Thế”
- Chương 41: “tôi Đâu Có Than Phiền”
- Chương 42: “thì Cũng Đẹp”
- Chương 43: “người Này Là Ai Vậy”
- Chương 44: “tôi Chưa Buồn Ngủ”
- Chương 45: Bác Sĩ Nhầm Lẫn Đúng Là Chuyện Nực Cười!
- Chương 46: “dì Cứ Cầm Đi”
- Chương 47: “không Cần Đâu Tớ Tin Cậu”
- Chương 48: “xía Đồ Cao Ngạo”
- Chương 49: Cô Ấy Chắc Chắn Không Có Ý Kiến
- Chương 50: “ai Bảo Anh Bắt Nạt Em”
- Chương 51: “không Phiền Đâu”
- Chương 52: “dĩ Nhiên Là Thầy Vương Rồi”
- Chương 53: “chiều Nay Không Phải Học Hửm”
- Chương 54: “tại Sao Lại Ăn Bánh Này”
- Chương 55: “hỏi Thừa”
- Chương 56: “để Em Nuôi Nó”
- Chương 57: Cô Gái Tên Mộc Trà Quan Trọng Với Họ Vậy Sao
- Chương 58: Lẩu Cay Thật Đấy!
- Chương 59: “tôn Bách Thần”
- Chương 60: Em Bị Điếc Sao
- Chương 61: “em Đi Đây Tạm Biệt”
- Chương 62: “mạn Nghiên Cẩn Thận!”
- Chương 63: “thầy Tôn Chiến Thắng!”
- Chương 64: “anh Gọi Em Ra Đây Làm Gì Thế”
- Chương 65: “được Em Biết Rồi”
- Chương 66: Cái Tình Cảnh Chết Tiệt Gì Thế Này!
- Chương 67: Cho Em Một Phút Suy Nghĩ!
- Chương 68: “học Ở Đâu Cái Thói Lì Lợm Vậy Hả”
- Chương 69: “tưởng Tôi Không Dám Chắc”
- Chương 70: “đồ Tồi Tệ!”
- Chương 71: Xem Như Cũng Có Thứ Lót Dạ!
- Chương 72: “đồ Thần Kinh!”
- Chương 73: Định Đền Đáp Thế Nào Đây
- Chương 74: “bé Con Xinh Xắn Này Là Ai Thế”
- Chương 75: Thứ Này Thật Sự Quá Quý Giá
- Chương 76: “đồ Tồi Tệ!”
- Chương 77: “tiện Cái Con Khỉ Nhà Anh!”
- Chương 78: Có Lẽ Là Duyên Trời Định!
- Chương 79: “muốn Biết Người Ta Sẽ Tìm Cách!”
- Chương 80: Đã Già Thì Bớt Xấu Tính Đi
- Chương 81: “anh Có Uống Không”
- Chương 82: “mềm Quá Đi!”
- Chương 83: Chúng Ta Hết Nợ Nhé!
- Chương 84: Cho Anh Biết Thế Nào Là Đau Đớn!
- Chương 85: Em Muốn Nghiền Nát Tôi Sao
- Chương 86: Hôm Qua Đọc Còn Chưa Kỹ Sao
- Chương 87: “tôn Bách Thần Anh Định Giở Trò Gì Đây”
- Chương 88: “mọi Người Chưa Ăn Cơm Sao”
- Chương 89: Toàn Là Lời Bịa Đặt Thôi
- Chương 90: “giận Hửm”
- Chương 91: Anh Định Làm Gì Thế”
- Chương 92: Để Kẻ Đứng Sau Giật Dây Phải Lộ Diện
- Chương 93: “hai Người Đang Làm Gì Thế”
- Chương 94: Đồ Đầu Đất!
- Chương 95: Quả Nhiên Có Thể Mở!
- Chương 96: Ghen Tị Đến Đáng Thương!
- Chương 97: Bao Nhiêu Đây Là Đủ Lắm Rồi
- Chương 98: “không Phải Đâu Ạ Thức Ăn Rất Ngon!”
- Chương 99: Hay Để Ta Sai Người Dọn Bữa Tối Cho Con Nhé!
- Chương 100: Có Biết Căn Phòng Này Dùng Để Làm Gì Không”
- Chương 101: Là Một Căn Phòng Dùng Để Thờ Cúng!
- Chương 102: Cô Sao Dám Nằm Lên Chứ!
- Chương 103: Anh Sợ Mẹ Mình Sẽ Không Thể Chấp Nhận Được
- Chương 104: Nhưng Để Làm Gì Chứ”
- Chương 105: Xin Lỗi Cậu Rất Nhiều!”
- Chương 106: Chúng Ta Sắp Trễ Rồi!
- Chương 107: Vậy Mà Vui!
- Chương 108: “em Sợ Để Lại Mùi”
- Chương 109: “thơm Một Cái Mới Cho Đi”
- Chương 110: Không Phải Có Chuyện Gì Rồi Chứ
- Chương 111: “mạn Nghiên Em Có Sao Không”
- Chương 112: “để Tôi Xem Cho”
- Chương 113: “anh Không Hiểu Đâu”
- Chương 114: Có Lẽ Là Kỳ Tích Mà Cô Gái Nhỏ Kia Mang Lại!
- Chương 115: Sáng Nay Em Không Phải Lên Trường Sao
- Chương 116: “không Phải Đã Xảy Ra Chuyện Gì Rồi Chứ”
- Chương 117: Bà Có Đau Lắm Không
- Chương 118: “em Cũng Nhờ Chị Nữa”
- Chương 119: Hóa Ra Là Như Vậy!
- Chương 120: Như Thế Sao Được Chứ
- Chương 121: “này Thanh Toán Hộ Tôi Chai Nước!”
- Chương 122: Không Hốt!
- Chương 123: “thế Thì Đã Sao Đồng Ý Nhé”
- Chương 124: Không Phải Đang Chẻ Củi Sao
- Chương 125: “anh Mua Thứ Này Lúc Nào Thế”
- Chương 126: Sao Lại Muốn Đuổi Con Ra Khỏi Nhà
- Chương 127: Tất Cả Là Tại Cậu Đấy
- Chương 128: “cũng Được Năm Phút Rồi”
- Chương 129: “đồ Thần Kinh!”
- Chương 130: “không Thấy Tôi Còn Đang Xem À”
- Chương 131: “được Em Đi Cùng Anh”
- Chương 132: Bạn Gái Sao Không Thể Nào!
- Chương 133: “phải Là Bạn Gái!”
- Chương 134: Tóm Lại Là Đã Xảy Ra Chuyện Gì
- Chương 135: Cô Thật Muốn Chửi Thề Vài Câu Cho Hả Dạ!
- Chương 136: Cậu Có Biết Nguyên Nhân Không”
- Chương 137: Bị Động Thai Sao
- Chương 138: Tất Cả Cũng Chỉ Vì Tiền!
- Chương 139: Cấu Hình Như Không Hề Động Đũa!
- Chương 140: Tớ Thật Sự Đặt Tình Cảm Sai Chỗ Rồi
- Chương 141: “tôi Thật Ngu Ngốc Mới Tin Tưởng Cô”
- Chương 142: Cảm Giác Chua Xót Vô Cùng
- Chương 143: “được Như Thế Thì Quá Tốt”
- Chương 144: Em Ấy Nhìn Sao Tiều Tụy Quá Vậy
- Chương 145: “anh Tìm Được Ở Đâu Thế”
- Chương 146: “mau Kể Hết Đi”
- Chương 147: “trời Ơi Xem Đi Không Thể Tin Được”
- Chương 148: “trời Ơi Nhìn Xinh Đẹp Vậy Mà Ác Quá”
- Chương 149: “nghe Thấy Hết Rồi Sao”
- Chương 150: Người Ta Nhớ Anh Lắm Đó
- Chương 151: Làm Sao Cứu Vãn Được
- Chương 152: Phải Gọi Bằng Mẹ!
- Chương 153: Cô Đánh Thật Sao
- Chương 154: Quá Đáng Như Thế Mạn Nghiên Sao Chịu Nổi
- Chương 155: Anh Muốn Ngủ Ở Đây Chứ Gì
- Chương 156: “em Mua Chuộc Tôi Đi”
- Chương 157: Bà Giữ Thái Độ Cứng Rắn
- Chương 158: Cháu Hiểu Được Sao
- Chương 159: Được Ăn Cả Ngã Về Không!
- Chương 160: Bác Tới Cứu Cháu Sao
- Chương 161: Ta Giúp Cháu Trốn Khỏi Đây
- Chương 162: Mẹ Kiếp! Một Lũ Vô Dụng!
- Chương 163: Dĩ Nhiên Là Hắn Không Biết Điều Đó!
- Chương 164: “đàn Ông Không Nói Hai Lời!”
- Chương 165: Cậu Có Thì Liệu Mà Giữ Lấy!
- Chương 166: “tạm Biệt Bé Con!”
- Chương 167: “bé Con Không Nhớ Anh Sao”
- Chương 168: “bé Con Em Không Thương Anh Sao
- Chương 169: “ngoan Anh Yêu Em”
- Chương 170: “có Ngon Không”
- Chương 171: Có Kẻ Còn Thèm Thuồng Ra Mặt!
- Chương 172: “cô Ấy Thế Nào Có Xinh Hơn Em Không”
- Chương 173: Em Cứ Ở Đó Như Mọi Năm Là Được
- Chương 174: Càng Hôn Nhiều Anh Càng Thích
- Chương 175: Anh Còn Đánh Nữa Em Giận Thật Đó”
- Chương 176: Mấy Câu Trơ Trẽn Thế Cũng Nói Được!
- Chương 177: Tôi Sẽ Không Để Chuyện Đó Xảy Ra Đâu
- Chương 178: “dọn Đồ Cút Khỏi Tôn Gia Đi!”
- Chương 179: Đúng Là Một Lũ Khốn Kiếp
- Chương 180: “để Em Tự Cởi”
- Chương 181: Trong Lòng Hắn Đã Có Quyết Định Rồi!
- Chương 182: Đoán Chừng Là Giận Hắn Rồi!
- Chương 183: Em Khó Chịu Ở Đâu Hả
- Chương 184: “vào Đó Mua Cái Gì Không Biết”
- Chương 185: Đó Là Lời Cảnh Cáo Chắc Nịch Từ Hắn!
- Chương 186: Đúng Là Nghiệt Duyên Mà!
- Chương 187: Đừng Để Tôi Phải Cầm Dao Lên Chém Các Người
- Chương 188: Tôi Hứa Đó!
- Chương 189: Cháu Của Bà Nó Có Quyền Được Sống!
- Chương 190: Làm Sao Thì Mày Mới Tha Cho Bọn Họ
- Chương 191: Vậy Cứ Để Cho Ông Ta Toại Nguyện
- Chương 192: “sắp Xong Rồi”
- Chương 193: Con Tin Anh Ấy!
- Chương 194: Chẳng Lẽ Là Người Ấy
- Chương 195: Tìm Hiểu Được Thông Tin Vô Cùng Quan Trọng
- Chương 196: Cảm Ơn Cậu Trong Suốt Thời Gian Qua Nhé!”
- Chương 197: Sao Vương Phong Dám Nuốt Lời Chứ!
- Chương 198: Biết Ngay Mà! Dối Trá
- Chương 199: “đừng Nói Anh Hối Hận Rồi Đấy Nhé”
- Chương 200: Tụi Mày Là Ai Mà Trông Lạ Vậy
- Chương 201: Đụng Phải Người Khác Còn Không Biết Xin Lỗi
- Chương 202: “vào Bên Trong Soát Kỹ Cho Tao”
- Chương 203: “đại Ca Tôi Bắn Thằng Kia Nhé”
- Chương 204: “bởi Vì Chị Rất Yêu Tôi Đúng Chứ”
- Chương 205: “không Thể Nào!”
- Chương 206: Mà Hình Như Kẻ Đó Cũng Đang Ở Đây!
- Chương 207: Con Đàn Bà Điên Này
- Chương 208: Có Phải Rất Kỳ Lạ Không
- Chương 209: “ừ Tôi Đã Có Quyết Định Của Mình Rồi!”
- Chương 210: Thậm Chí Là Đang Mong Chờ
- Chương 211: Lấy Đại Một Lý Do Muốn Cô Sống Tốt
- Chương 212: Tôi Đã Mất Cô Ấy Từ Mười Năm Trước Rồi!
- Chương 213: “em Vẫn Đang Đọc Mà”
- Chương 214: “để Anh Nấu Món Khác Cho Em Nhé!”
- Chương 215: “để Anh Đeo Cho Em”
- Chương 216: Than Khóc Cái Gì Hả
- Chương 217: Hồi Quang Phản Chiếu!
- Chương 218: “vâng Cháu Hứa Với Bà”
- Chương 219: Ngàn Vạn Lần Cũng Không Thể
- Chương 220: Buổi Chiều Không Phải Đã Về Rồi Sao”
- Chương 221: Một Chút Cũng Không Biết
- Chương 222: “để Con Vào Thăm Con Bé!”
- Chương 223: Yêu Thương Chăm Sóc Cả Đời Sao
- Chương 224: “không Được”
- Chương 225: “papa Thần Đến Rồi!”
- Chương 226: Em Có Nhớ Gia Đình Không
- Chương 227: “bé Cưng Dạo Này Con Lớn Quá!”
- Chương 228: “tiểu Nhiên Có Thích Không”
- Chương 229: Mưa Dầm Thấm Lâu
- Chương 230: “thật Ngại Quá Cảm Ơn Cô Nhiều”
- Chương 231: “cảm Ơn Bé Con Nhé”
- Chương 232: Anh Phiền Quá!
- Chương 233: “tiểu Nhiên Có Nhớ Papa Không”
- Chương 234: Con Có Chuyện Gì Định Giấu Cả Mẹ Sao
- Chương 235: Chúng Con Đang Bàn Đến Chuyện Kết Hôn!
- Chương 236: Lòng Người Hóa Đá Trái Tim Vô Tình
- Chương 237: Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Nhìn Thấy Chị Mình Khóc
- Chương 238: Anh Đủ Vị Tha Rồi Nên Một Lần Để Bản Thân Mình Ích Kỷ Vậy!
- Chương 239: Đôi Khi Buông Bỏ Cũng Là Cách Để Hạnh Phúc!
- Chương 240: “đẹp Rất Đẹp!”
- Chương 241: Tại Sao Ai Cũng Muốn Vứt Bỏ Cô Vậy
- Chương 242: Là Một Cuốn Sổ Màu Đỏ Khá Dày!
- Chương 243: “tìm Cháu Dâu Cho Bác!”
- Chương 244: Thử Hỏi Xem Có Làm Bà Tức Chết Không
- Chương 245: Tôi Chuẩn Bị Thức Ăn Ở Nhà Rồi
- Chương 246: “bây Giờ Anh Bắt Đầu Ăn Đây”
- Chương 247: “biến Nhanh Cho Đẹp Trời”
- Chương 248: Còn Tặng Thêm Vài Cước Đau Điếng!
- Chương 249: Con Yêu Mẹ Nhất!
- Chương 250: “con Ngủ Một Mình Có Ổn Không”
- Chương 251: “bỏ Cái Tay Thối Của Anh Ra Đồ Dê Xồm!”
- Chương 252: Người Cáu Giận Không Phải Nên Là Hắn Sao
- Chương 253: Về Đây Sống Có Phải Tốt Không
- Chương 254: Đại Cáo Thành Công!
- Chương 255: “có Biết Cũng Không Làm Cho Anh Ăn!”
- Chương 256: “sao Tôi Phải Nói Cho Anh Biết”
- Chương 257: Cậu Đừng Chọc Tớ Nữa Mà
- Chương 258: “đừng Có Nằm Mơ”
- Chương 259: Đồ Biến Thái! Đồ Lưu Manh Thôi!
- Chương 260: Chỉ Cần Có Biết Hắn Yêu Mình Sâu Đậm Là Đủ!
- Chương 261: Nghiên Mặc Cái Gì Cũng Xinh
- Chương 262: “ngoan Như Vậy Mới Kích Thích”
- Chương 263: Em Đã Mệt Lắm Rồi
- Chương 264: “sẽ Không Bao Giờ Xa Nhau Nữa
- Chương 265: Tớ Tin Cậu Làm Được Mà
- Chương 266: “ừ Anh Cho Phép!”
- Chương 267: “yến Kỳ Cậu Có Chuyện Gấp Gì Sao”
- Chương 268: Tiểu Nhiên Không Bị Làm Sao Cả!
- Chương 269: Em Đánh Chết Anh!
- Chương 270: Chẳng Lẽ Tay Cô To Ra Sao
- Chương 271: Tốn Kém Nữa!
- Chương 272: Ba Con Người Này Lại Thông Đồng Giấu Cô Ư
- Chương 273: “xinh Quá Đi Mất!”
- Chương 274: Đành Năn Nỉ Thôi Chứ Biết Sao Bây Giờ!
- Chương 275: Ngoại Truyện 1
- Chương 276: Ngoại Truyện 2
- Chương 277: Ngoại Truyện 3
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.