(Tên chương quá dài wattpad không cho phép)
"Cậu tốt nhất nhanh lên, Lâm Lộc.
Tôi không có kiên nhẫn.
Lại kéo dài nữa, tên học sinh kia của cậu sẽ có kết cục gì, cậu nên rất rõ ràng."
Lâm Lộc chưa bao giờ là giỏi nói đối với người khác.
Huống chi bị bức bách dưới Ninh Trí Viễn, đầu óc cậu sớm đã một đờ đẫn.
Bản năng buột miệng thốt ra.
"Bởi vì hắn đã cách ước mơ rất xa......!Đó là Thánh Y T......!Vũ giả nằm mơ cũng muốn đến nơi này......"
Một tiếng cười khinh miệt từ bên tai truyền đến.
Lâm Lộc lại bất giác không hiểu.
Trước mắt cậu đột nhiên xuất hiện một hình ảnh.
Đó là năm năm trước, chính thời điểm cậu lấy được tấm vé tham dự cuộc thi Thánh Y Ti.
Thầy của cậu Tiêu Doanh dùng sức ôm lấy cậu, kích động bộc lộ ra ngoài.
"Tiểu Lộc, con thậy sự muốn đến Thánh Y Ti sao? Thật tốt quá, thật tốt quá! Từ khi con còn nhỏ, ta nhìn con đi từng bước đến ngày hôm nay, ta đã sớm biết con có thể làm được! Nhưng, nhưng ta không nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, mới năm ba là có thể......!Tiểu Lộc, con ngàn vạn không thể cô phụ tài hoa của con, con nhất định phải chuẩn bị cho tốt, vẫn luôn muốn nhảy đi!"
Một năm kia Lâm Lộc mới không đến hai mươi tuổi.
Cậu cùng Lệ Hàng hiện tại giống nhau khí phách hăng hái.
Cậu cho rằng, cậu sẽ đến Thánh Y Ti, đến khắp nơi, hướng tới toàn bộ thế giới biểu diễn tài hoa của mình
Cậu nói với thầy.
"Thầy, thầy yên tâm đi.
Thánh Y Ti chỉ là khởi điểm, em sẽ vĩnh viễn múa, cả đời đều sẽ múa! Em sẽ không làm thầy thất vọng!" TruyenLau.com
Mùa hè năm đó, tương lai cậu tràn ngập hy vọng.
Nhưng những hi vọng nãy cũng như giấc mộng, cũng dễ dàng vỡ nát.
Lâm Lộc ngậm nước mắt ngẩng đầu lên, cùng Ninh Trí Viễn bốn mắt tương tiếp.
TruyenLau.com
hơi Hơi thở cậu phì phò, phảng phất về tới năm đó.
Cậu đứng ở đài lãnh thưởng được tuyển chọn, từ trong tay trọng tài tiếp nhận thư mời tư cách tham gia! Chỉ cách mộng tưởng một bước nữa thôi......!
Là người cậu yêu thương, tự tay đóng cánh cửa kia lại.
TruyenLau.com
Ninh Trí Viễn nhất định phải khiến Lâm Lộc lựa chọn ở mượn một tỷ hoặc là đến Thánh Y Ti.
Nếu cậu không mượn tiền, Lâm thị liền sẽ phá sản, mẹ cậu sẽ rơi vào nghèo khổ lần nữa......!Cuối cùng, cậu lui lại, thôi học, dùng sự trầm mặc đáp lại những chất vấn kinh ngạc của mọi người, không một tiếng động mà biến mất trên sân khấu.
Cậu chọn một tỷ, chọn trở thành một đồ vật không thể thấy ánh sáng bên cạnh Ninh Trí Viễn.
Nhưng cậu không hận Ninh Trí Viễn, rốt cuộc con đường này là chính cậu chọn.
Nhưng cậu không đành lòng nhìn một đứa trẻ khác, trải qua những thất vọng bất lực giống như mình.
Lại nhớ đến năm đó, giọng nói Lâm Lộc có chút nghẹn ngào.
Cậu đè nén xuống khổ sở trong lòng, tiếp tục nói tiếp.
"Thánh Y Ti......!Đó là mộng tưởng của vũ giả......!Một đường đi tới, thật không dễ dàng! Trí Viễn ca, anh không biết đứa nhỏ như Lệ Hàng, vì vũ đạo, đều phải trả giá cái gì......!Hắn đã đứng ở trước cửa, vì cái gì nhất định phải ở trước mắt hắn, đóng thật mạnh cánh cửa này lại?"
".....Thế thì sao?"
"Điều nayd còn chưa đủ sao......!Trí Viễn ca, đó là Thánh Y Ti!"
Ninh Trí Viễn cười một tiếng,
"Cái này Thánh Y Ti cái gì, đối với vũ giả các cậu rất quan trọng đi.
Năm đó thời điểm tôi kêu cậu từ bỏ, cậu cũng là một biểu tình hận không thể đi tìm chết."
"......"
"Nhưng như vậy thì sao? Cuối cùng, cậu không phải là vì tiền, tự nguyện từ bỏ cái Thánh Y Ti thần thánh này sao? Thoạt nhìn, ước mơ của cậu, cũng không đáng giá bao nhiêu tiền.
Đi không được Thánh Y Ti, cậu cũng không có thật sự đi tìm chết."
Hắn cúi thân mình xuống, chóp mũi cơ hồ đụng phải giữa mày Lâm Lộc.
Hắn gằn từng chữ một.
"Cho nên, tôi vì sao bởi vì cái này, phải buông tha cho hắn?"
Trong phòng một mảnh yên tĩnh.
Tay chân Lâm Lộc lạnh lẽo, giọng nói lại như bị lửa thiêu đốt đau đớn.
Cậu nghẹn ngào yết hầu.
"Như vậy, anh muốn như thế nào mới bằng lòng buông tha cho hắn?"
Đúng lúc này, một trận vù vù vang lên.
Âm thanh là từ di động Lâm Lộc truyền tới.
Âm thanh chấn động không lớn, nhưng trong phòng im lặng như vậy, tiếng đokngj như vậy cũng có thể nghe đến ồn ào.
Ninh Trí Viễn từ trên cao nhìn xuống, bình tĩnh nhìn về phía Lâm Lộc.
Bên miệng hiện lên một tia cười lạnh, nâng lên cằm nhếch nhếch về phía điện thoại cậu.
"Điện thoại cậu."
Lâm Lộc sửng sốt chớp mắt một cái, mới trì độn mà vươn tay ra.
Cậu run rẩy njatwj điện thoại của mình bên cạnh giày Ninh Trí Viễn.
Đúng thời khắc này, âm thanh vù gù cũng ngừng lại.
"Gọi nhỡ: Lệ Hàng"
Mấy chữ ở trên màn hình lập loè.
Một hồi lâu, màn hình lại lần nữa tối sầm xuống.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh.
Một lát, giọng Ninh Trí Viễn vang lên.
"Thật đúng là âm hồn không tan, đuổi đến nhanh như vậy."
"Em....."
"Tôi nghĩ nên thế nào mới bằng lòng buông tha hắn.
Không bằng, cậu gọi lại điện thoại cho hắn, để tôi nghe một chút các cậu thảo luận về Thánh Y Ti thần thánh đó như thế nào."
Ninh Trí Viễn kéo Lâm Lộc từ trên thảm lên, ấn ở trên đùi mùi, bàn tay hắn tiến vào áo Lâm Lộc, răng hung hăn cắn xuốnh ở bên vành tai cậu.
"Cậu nếu là có thể kiên trì đến lúc điện thoại kết thúc.
Lâm Lộc, tôi liền buông tha hắn."
Một đôi tay với tới Lâm Lộc săn sóc, dùng sức xoa bóp eo cậu, sau đó nắm lấy thịt mông non mềm của Lâm Lộc, hung hăng bóp lấy.
"Cậu cảm thấy như thế nào?"
Ý tứ của Ninh Trí Viễn quá rõ ràng, làm cả khuôn mặt Lâm Lộc đều mất đi huyết sắc.
"Không cần! "
Cậu liều mạng lắc đầu.
"Trí Viễn ca, không cần......!Đó là đệ tử của em! Em làm sao có thể ở trước mặt hắn......!Trí Viễn ca, cầu xin anh, buông tha em đi!"
Lời Lâm Lộc còn chưa dứt, Ninh Trí Viễn một phen đè lại sau eo cậu, đem cậu bỗng nhiên đẩy hướng về mình.
Bụng Lâm Lộc đạp thật mạnh vào người Ninh Trí Viễn, hai chân bị bẻ ra, dầu gối xoa ở cơ bụng rắn chắc của Ninh Trí Viễn.
Động tác kia quá mức thô bạo, thế nhưng Lâm Lộc trong lòng ngực hắn không phải là một con người, mà là một đồ vật tùy ý vùi dập đè nén.
Cho dù là đồ vật, nếu là chủ nhân hơi yêu quý một chút, sợ cũng sẽ bị lăn lộn thô bạo như vậy.
Nếu không phải Lâm Lộc có nhiều năm bản lĩnh vũ đạo trong người, mới vừa rồi Ninh Trí Viễn thô bạo như vậy, chỉ sợ cũng sẽ làm cậu vặn thương dây chằng, mười ngày nửa tháng không có cách nào đi đứng bình thường.
Cánh tay Ninh Trí Viễn ôm lấy eo Lâm Lộc, hai người ngực đối với ngực, bụng chống bụng.
Tuy rằng nhiều năm tập múa, làm Lâm Lộc bị như vậy bẻ căng ra như vậy.
Nhưng chung quy vẫn sẽ đau.
Lâm Lộc cắn răng, cả người đều ở run lên.
Huống chi hiện tại Ninh Trí Viễn, biểu tình lạnh băng.
Thân hình cao lớn của hắn ấn trên lưng ghế.
Ngược sáng, bóng đỉnh đầu bao phủ mà xuống, muốn đem toàn bộ Lâm Lộc cắn nuốt.
Lâm Lộc toàn thân đều phát run, môi mất đi huyết sắc.
Vành mắt cậu đột ngột đỏ lên.
"Sợ sao?"
Ninh Trí Viễn chăm chú nhìn Lâm Lộc, đột nhiên đặt câu hỏi.
Lâm Lộc dùng sức lắc đầu, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.
"Không sợ? Vậy cậu khóc cái gì?"
"Không......!Không có khóc......!Trí Viễn ca, buông tha em được chưa......!Em không muốn ở trước mặt hắn......!Trí Viễn ca......!Cầu anh buông tha cho em, từ nay về sau em đều nghe lời, đều nghe anh......"
Không biết có phải Lâm Lộc ảo giác hay không, hàn hàn băng trên mặt Ninh Trí Viễn giống như dịu đi ba phần.
Hắn cười cười, âm thanh trầm thấp.
"Nói như vậy, vẫn là sợ.
Nếu biết sợ, hà tất nhất định phải chọc giận too? Lâm Lộc, nếu cậu chịu ngoan ngoãn sửa lại, tôi cũng không phải cứ một hai phải thu thập cậu."
Một bên nói, Ninh Trí Viễn một bên hướng cúi xuống thân Lâm Lộc.
Lâm Lộc thân mình run lên, sợ tới mức nhắm chặt hai mắt, cả người đều căng thẳng.
Nhưng cậu không nghĩ tới, Ninh Trí Viễn lại ngoài dự đoán mà hôn một chiếc hôn mềm nhẹ.
Môi dọc theo đường cong hàm dưới của Lâm Lộc, nhỏ vụn chảy xuống, ở chiếc cổ thiên nga nhấm nháp.
Ninh Trí Viễn âm sắc trầm thấp, ở bên yết hầu Lâm Lộc biên chấn động.
"Buông tha cậu có thì thể."
"Trí Viễn ca......"
"Nhưng buông tha cho cậu, không có nghĩa tôi có thể buông tha cho hắn.
Lâm Lộc, tôi có thể tha thứ cho cậu một lần, nhưng nếu hắn dám hướng tới cậu duỗi tay, nhất định phải trả giá đặt."
Lâm Lộc thân thể đột nhiên c**ng c*ng.
Ninh Trí Viễn một tay nắm lấy eo cậu, một tay kia nâng cằm lên, đem miệng mình dán qua.
"Lâm Lộc, thả lỏng."
"Không......"
"Không?"
Ninh Trí Viễn cười nhẹ một tiếng.
"Không cần tự mình chuốc lấy cực khổ.
Cậu khẩn trương như vậy, sẽ đau."
"Không cần......Em, em đáp ứng anh......"
"Hửm?"
"Em đáp ứng anh......Em gọi điện thoại cho hắn! Ta gọi là được....Em nghe anh......!Trí Viễn ca, em gọi! Anh cũng buông tha hắn đi!"
Ninh Trí Viễn ngừng lại động tác.
Đôi môi mới nhẹ nhàng hôn m*t Lâm Lộc chợt lạnh xuống.
Hắn đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Lâm Lộc chằm chằm, trên mặt một chút biểu tình cũng không có..
- Chương 1: Ai Cho Cậu Không Trả Lời Điện Thoại Của Tôi
- Chương 2: Rượu Mời Không Uống Lại Muốn Uống Rượu Phạt
- Chương 3: Cứ Như Vậy Để Cậu Hôn Mê Ở Phòng Khách Mặc Cậu Tự Sinh Tự Diệt
- Chương 4: Cậu Chẳng Qua Chỉ Là Một Phế Vật
- Chương 5: Thật Sự Đều Là Em Sai Sao
- Chương 6: Anh Trong Lòng Tôi Thật Sự Không Giống Nhau
- Chương 7: Chỉ Có Thầy Và Em Lâm Lộc
- Chương 8: Học Sinh Đánh Lén
- Chương 9: Anh Ấy Tới Rồi
- Chương 10: Quỳ Xuống Cầu Tôi Tha Thứ Cho Cậu
- Chương 11: Không Nghe Lời Liền Cút Cho Tôi!
- Chương 12: Cậu Chính Là Phế Vật
- Chương 13: Thay Tôi Quan Sát Cậu Ta
- Chương 14: Trong Lòng Hắn Có Quỷ Thai
- Chương 15: Cậu Giữa Bóng Đêm
- Chương 16: Nghiêm Túc Thực Hiện Âm Mưu
- Chương 17: Khóc Cái Gì
- Chương 18: Ở Trong Lòng Ngực Anh Trộm Lấy Một Cái Ôm
- Chương 19: Bảo Bối Em Đây Là Tìm Chết
- Chương 20: Mặc Quần Áo Vào! Đừng Khiến Tôi Mất Mặt!
- Chương 21: Tôi Tới Để Thay Ninh Tổng Dạy Dỗ Vật Nhỏ Này
- Chương 22: Ngươi Nếu Thích Đem Cậu Ta Tặng Cho Ngươi
- Chương 23: Ninh Tổng Thân Thể Quan Trọng Ngươi Đến Thay Hắn Chắn Rượu
- Chương 24: Ninh Trí Viễn Đem Ngươi Tặng Cho Ta! Ngươi Không Nghe Được Sao
- Chương 25: Ngươi Chạy Sao
- Chương 26: Được Rồi Không Có Việc Gì
- Chương 27: Chẳng Qua Chỉ Là Đồ Vật Dưỡng Để Giải Buồn
- Chương 28: Hồi Ức Đẹp Lại Dễ Vỡ
- Chương 29: Anh Tối Qua Là Cùng Hắn Ở Bên Nhau Sao
- Chương 30: Vô Cùng Đau Đớn
- Chương 31: Vốn Dĩ Cậu Chính Là Thơm Lây Còn Muốn Tiến Thêm Một Thước
- Chương 32: Bệnh Thoái Hóa Xương Khớp
- Chương 33: Lại Đây Tôi Có Lời Hỏi Cậu
- Chương 34: Hắn Gọi Cho Cậu 13 Cuộc Điện Thoại Cậu Biết Không
- Chương 35: Buông Tha Cậu
- Chương 36: Nói Cho Hắn Nghe Một Chút Tôi Với Cậu Đang Làm Cái Gì
- Chương 37: Bên Bạch Vụ Mới Là Chuyện Chính Lâm Lộc Là Cái Gì
- Chương 38: Bạch Vụ Khi Dễ Lâm Lộc Tôi Nghe Thấy Nhưng Thế Thì Sao
- Chương 39: Nam Hai Lên Sân Khấu
- Chương 40: Phong Ba Lại Tới
- Chương 41: Còn Bao Lâu Nữa Có Thể Nhìn Thấy Cậu Ta
- Chương 42: Lâm Lộc! Trả Lời Tôi Nói Chuyện!
- Chương 43: Cái Gì Ninh Tổng Muốn Đích Thân Đến Đây Đón Lâm Lộc Trở Về
- Chương 44: Lâm Lộc Tôi Cho Cậu Lựa Chọn Một Lần Cuối Cùng
- Chương 45: Ninh Tổng Ngài Không Cần Làm Bộ Dáng Như Rất Quan Tâm Đến Lâm Lộc!
- Chương 46: Lâm Lộc Ôm Chặt Tôi
- Chương 47: Không Phải Nói Lâm Lộc Thất Sủng Sao
- Chương 48: Cơm Trưa Cuối Cùng
- Chương 49: Từ Biệt Nhiều Năm Em Thật Sự Không Nghĩ Đến Anh Chút Nào Sao
- Chương 50: Cái Loại Cảm Giác Nhà Này Lại Về Rồi
- Chương 51: Còn Dám Đi Gặp Hắn Lá Gan Cậu Không Nhỏ!
- Chương 52: Không Ai Dám Đối Nghịch Với Tôi!
- Chương 53: Chính Cậu Ta Quỳ Gối Dưới Lòng Bàn Chân Tôi
- Chương 54: Lâm Lộc Sẽ Chết Ở Trong Tay Tôi
- Chương 55: Em Sẽ Làm Thầy Rất Vui Sướng Thầy Tiểu Lộc
- Chương 56: Quản Cậu Cho Tốt Chuyện Của Tôi Không Liên Quan Đến Cậu
- Chương 57: Tiểu Lộc Đáng Thương
- Chương 58: Lệ Hàng Là Tên Đại Biến Thái!!!!!!
- Chương 59: Không Cần Uổng Phí Sức Lực Thầy Nhất Định Là Con Mồi Của Em!
- Chương 60: Chuyển Biến
- Chương 61: Cậu Ta Vô Dụng Như Vậy Rời Khỏi Tôi Sao Được
- Chương 62: Không Cần Quản Cậu Ta Sống Chết
- Chương 63: Lâm Lộc Cậu Dám Gạt Tôi
- Chương 64: Đuổi Ra Khỏi Nhà
- Chương 66: Cậu Nói Cái Gì Trí Viễn Ca Đuổi Tôi Ra Ngoài!
- Chương 67: Vứt Bỏ Cậu Tựa Như Dễ Dàng Vứt Bỏ Một Túi Rác
- Chương 68: Tôi Đột Nhiên Phát Hiện
- Chương 69: Trước Nay Đồ Tốt Không Bền
- Chương 70: Khó Có Được Cơ Hội
- Chương 71: Nhất Biệt Lưỡng Khoang Các Tự An Hảo
- Chương 72: Không Phải Oan Gia Gặp Nhau
- Chương 73: Ngươi Không Xứng
- Chương 74: Còn Không Đứng Lên Đuổi Kịp Tôi
- Chương 75: Chống Đỡ Ngoài Cửa
- Chương 76: Loại Người Như Lâm Lộc Nhân Phẩm Không Được
- Chương 77: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 78: Nếu Là Anh Ấy Yêu Tôi Tại Sao Có Thể Để Mặc Tôi Khổi Sở
- Chương 79: Tôi Đối Với Lâm Lộc Người Này Có Chút Hứng Thú
- Chương 80: Một Bữa Cơm Mà Thôi
- Chương 81: Thời Điểm Ra Đi Cũng Không Có Một Tiếng Tạm Biệt
- Chương 82: Chân Và Mạng Cậu Tự Mình Chọn Đi
- Chương 83: Khốn Cảnh
- Chương 84: Có Bệnh Thì Chữa Nói Mấy Lời Vô Nghĩa Với Tôi Làm Gì
- Chương 85: Lâu Như Vậy Thế Nhưng Cậu Ta Khôn Gọi Điện Đến Tìm Tôi!
- Chương 86: Đào Ba Thước Đất Cũng Phải Tìm Cậu Ta Cho Tôi
- Chương 87: Cậu Lạc Bộ Múa Thoát Y
- Chương 88: Ninh Trí Viễn
- Chương 89: Tôi Muốn Đập Tan Câu Lạc Bộ
- Chương 90: Lâm Lộc Kia Chính Là Sẽ Không Tìm Khách Phế Vật A
- Chương 91: Đã Để Hắn Đưa Đương Nhiên Muốn Đưa Thứ Tốt Nhất
- Chương 92: Tôi Không Quen Biết Ông Chủ Nào Hết
- Chương 93: Chơi Tôi Có Vui Không
- Chương 94: Video Bại Lộ
- Chương 95: Treo Đầu Dê Bán Thịt Chó
- Chương 96: Tới Cũng Đừng Muốn Chạy
- Chương 97: Trả Lời Lại Một Cách Mỉa Mai
- Chương 98: Cho Hắn Một Chút Giáo Huấn
- Chương 99: Ninh Tiên Sinh! Tôi Cũng Là Con Người
- Chương 100: Đông Lạnh Đến Sốt Cao
- Chương 101: Tự Mình Hắt Nước Liếm Từng Giọt Từng Giọt Sạch Sẽ Cho Tôi
- Chương 102: Rốt Cuộc Cậu Hôn Mê Bao Lâu Mới Bằng Lòng Tỉnh
- Chương 103: Chân Tướng Là Cái Gì Quan Trọng Sao
- Chương 104: Tôi Cảm Thấy Cậu Ta Không Cần Thiết Phải Hồi Phục Lại
- Chương 105: Cái Này Không Có Gì Lấy Độc Trị Độc Mà Thôi
- Chương 106: Ninh Tổng Rốt Cuộc Ngài Muốn Làm Tới Mức Nào Mới Bằng Lòng Bỏ Qua
- Chương 107: Anh Thật Sự Sẽ Đến Cứu Em Sao
- Chương 108: Người Đàn Ông Đeo Mặt Nạ Kia
- Chương 109: Cậu Phải Cẩn Thận Ninh Trí Viễn!
- Chương 110: Một Ngày Tù
- Chương 111: Ninh Tổng Không Xứng Với Anh Không Thì Anh Bỏ Trốn Với Tôi Đi
- Chương 112: Nói Đi Là Đi Ai Dám Không Phục
- Chương 113: Tôi Có Một Tòa Nhà
- Chương 114: Con Gấu Bông Kia Làm Em Nhớ Tới Anh
- Chương 115: Thỉnh Thoảng Anh Cũng Nên Ủng Hộ Vợ Một Chút
- Chương 116: Trang Đại Thiếu Coi Trọng Cậu
- Chương 117: Giống Như Chân Trời Lưu Lạc Người
- Chương 118: Âm Mưu
- Chương 119: Âm Mưu Bại Lộ
- Chương 120: Chua Xót Hỗn Độn
- Chương 121: Tại Sao Lại Dính Vào Loại Chuyện Này
- Chương 122: Ngài Tính Xử Lý Lâm Lộc Thế Nào
- Chương 123: Ninh Trí Viễn Tôi Không Muốn Đi Cùng Anh
- Chương 124: Quyết Liệt
- Chương 125: Chúng Sinh Toàn Khổ
- Chương 126: Quay Đầu Lại Gặp Hắn
- Chương 127: Cậu Căn Bản Không Phải Con Người
- Chương 128: Người Giống Như Tôi Sao Sẽ Có Người Đau Lòng
- Chương 129: Ninh Tổng Ngài Không Thể Đối Với Lâm Ca Tốt Một Chút Sao
- Chương 130: Bánh Kem Hắn Đưa Tôi Không Muốn Post Full Ở Drive
- Chương 131: Dùng Mạng Của Cậu Đổi Mạng Của Cô Bé Post Full Ở Drive
- Chương 132: Ai Có Thể Cứu Mạng Tiểu Mỹ
- Chương 133: Trở Về Dạ Mị
- Chương 134: Lâm Lộc Cậu Đi Theo Trang Đại Thiếu Thôi
- Chương 135: Trang Đại Thiếu Mẹ Nó Là Tên Biến Thái
- Chương 136: Xé Rách Ngụy Trang
- Chương 137: Cứu Mạng!
- Chương 138: Phá Tan
- Chương 139: Vận Mệnh Đan Chéo Đường Mòn
- Chương 140: Yên Tâm Ta Sẽ Tìm Được Hắn
- Chương 141: Chương 142
- Chương 142: Rời Khỏi Tay Tôi Cậu Cũng Đừng Nghĩ Lại Đi Nữa!
- Chương 143: Lạt Mềm Buộc Chặt
- Chương 144: Đừng Tra Tấn Tôi Nữa Lâm Lộc
- Chương 145: Cùng Lắm Là Gặp Dịp Thì Chơi Ai Lại Thật Tình Hơn So Với Ai
- Chương 146: Thì Ra Anh Thật Sự Không Để Ý Đến Sự Sống Chết Của Tôi
- Chương 147: Mẹ Ruột Không Bằng Chó
- Chương 148: Lại Đẩy Cậu Một Phen
- Chương 149: Lại Từ Bỏ Cậu Một Phen
- Chương 150: Chương 151
- Chương 151: Tôi Biết Anh Chỉ Là Rắc Rối
- Chương 152: Rơi Vào Vực Sâu
- Chương 153: Chương 155
- Chương 154: Chương 156
- Chương 155: Chương 157
- Chương 156: Chương 158
- Chương 157: Lâm Lộc Cậu Tìm Chếtcũng Đừng Trách Tôi!
- Chương 158: Tình Yêu Của Cậu Chết Không Có Chỗ Chôn
- Chương 159: Tôi Muốn Con Dao Kia Có Thể Đưa Nó Cho Tôi Không
- Chương 160: Cáo Biệt Tất Cả Những Thứ Quý Trọng Với Anh
- Chương 161: Lâm Lộc Muốn Ăn Bún Bò
- Chương 162: Rượu Mời Không Uống Lại Uống Rượu Phạt
- Chương 163: Bảo Vệ Bản Thân
- Chương 164: Táng Hoa Từ
- Chương 165: Ai Cho Cậu Đọc Truyện Ở Đây
- Chương 166: Cậu Chỉ Là Một Tên Phế Vật
- Chương 167: Cái Gì Ninh Tổng Muốn Đích Thân Đến Đây Đón Lâm Lộc Trở Về
- Chương 168: Ở Trong Lòng Ngực Anh Trộm Lấy Một Cái Ôm
- Chương 169: Chương 171
- Chương 170: Ca Anh Không Được Đi
- Chương 171: Vô Tình Tìm Được
- Chương 172: Em Thật Sự Sai Rồi
- Chương 173: Cậu Chỉ Là Một Phế Vật
- Chương 174: Anh Trong Lòng Tôi Thật Sự Không Giống Nhau
- Chương 175: Chỉ Có Thầy Và Em Lâm Lộc
- Chương 176: Tiểu Lộc Đáng Thương
- Chương 177: Thay Tôi Quan Sát Cậu Ta
- Chương 178: Trong Lòng Hắn Có Quỷ Thai
- Chương 179: Cậu Giữa Bóng Đêm
- Chương 180: Hồ Khô Hiện Bùn Tra Ra Manh Mối
- Chương 181: Cậu Ấy Không Chết
- Chương 182: Hối Hận
- Chương 183: Đảo Nhiệt Đới
- Chương 184: Khách Không Mời Mà Đến
- Chương 185: Người Nào Ngươi Muốn Làm Gì!
- Chương 186: Nhảy Xuống Trực Thăng
- Chương 187: Đừng Tới Đâynếu Không Tôi Sẽ Nổ Súng!
- Chương 188: Bản Thân Ninh Tổng Anh
- Chương 189: Ninh Tổng Ngài Muốn Theo Vợ
- Chương 190: Thứ Này Thấy Máu Ở Họng Tin Tưởng Tôi Cậu Cần Nó
- Chương 191: Tiểu Lộc Kỳ Thật Em Không Quên Tôi
- Chương 192: Dùng Thủ Đoạn Cực Đoan Đưa Cậu Đi
- Chương 193: Làm Trầm Trọng Thêm Bức Bách
- Chương 194: Ninh Trí Viễn Anh Làm Tôi Cảm Thấy Ghê Tởm
- Chương 195: Lâm Lộc Cậu Ấy Lại Hận Tôi Như Vậy
- Chương 196: Chính Là Chơi Anh Thì Thế Nào
- Chương 197: Lâm Lộc Vẫn Luôn Là Thói Quen Của Ngài
- Chương 198: Trước Đây Cậu Ấy Sống Vì Ngài Vậy Về Sau Thì Sao
- Chương 199: Hắn Là Một Tên Bị Bệnh Thần Kinh
- Chương 200: Trên Con Đường Truy Thê Ninh Tổng Có Thể Rất Ngu
- Chương 201: Ninh Tổng Đau Lòng Sao
- Chương 202: Cùng Lắm Là Anh Ỷ Lại Vào Tôi Thích Anh
- Chương 203: Thổ Lộ Tiếng Lòng
- Chương 204: Đứa Trẻ Không Được Mong Chờ
- Chương 205: Âm Mưu Hiện Lên
- Chương 206: Em Nhìn Thấy Ngọn Hải Đăng Kia Sao
- Chương 207: Cháy Nhà Ra Mặt Chuột
- Chương 208: Xin Lỗi Tôi Không Tin Anh Nói Một Chữ Nào
- Chương 209: Bỏ Lại Hắn
- Chương 210: Vì Sao Em Lại Quay Về
- Chương 211: Đường Mòn Vận Mệnh Giao Nhau
- Chương 212: Ninh Tiên Sinh Giữa Chúng Tathôi Bỏ Đi
- Chương 213: Vì Sao Để Tôi Gặp Được Em
- Chương 214: Dưỡng Con Sâu Độc
- Chương 215: Tôi Sẽ Đưa Em Trở Lại An Toàn Tôi Đảm Bảo
- Chương 216: Đi Mà Quay Lại
- Chương 217: Ninh Trí Viễn Là Tên Khốn Nạn!
- Chương 218: Ngày Mai Băm Hắn Quăng Ra Cho Chó Ăn!
- Chương 219: Kiếp Sau Em Không Cần Gặp Lại Tôi
- Chương 220: Anh Kêu Tôi Ở Lại Chính Anh Chờ Chết Sao
- Chương 221: Ừm
- Chương 222: Tiểu Lộc Không Phát Uy Với Anh
- Chương 223: Tên Này Điên Rồi! Vợ Ơi Cứu Anh!
- Chương 224: Đm! Vợ Nổ Súng! Đm! Thiếu Chút Nữa Vợ Bắn Chết Tôi!
- Chương 225: Khúc Nhân Trung Tan Trời Cao Biển Rộng
- Chương 226: Giáng Sinh Vui Vẻ Chia Tay Vui Vẻ
- Chương 227: Có Lẽ Là Ngày Mai Có Lẽ Là Vĩnh Viễn
- Chương 228: Lại Ảo Giác Thấy Cậu
- Chương 229: Cái Gọi Là Bỏ Lỡ
- Chương 230: Cút Ra Ngoài Cho Ta
- Chương 231: Cậu Đã Trở Lại!
- Chương 232: Núi Sông Lại Tương Phùng
- Chương 233: Sửa Chữa Đánh Cược!
- Chương 234: Ninh Cặn Bã Bùng Nổ Hoảng Loạn
- Chương 235: Ninh Tổng Phá Vỡ
- Chương 236: Quyết Định Của Lâm Lộc
- Chương 237: Hắn Nghe Được Cái Gì
- Chương 238: Từng Bước Sai
- Chương 239: Không Yêu Tôi Em Lừa Ai Chứ
- Chương 240: Ngược Công Chúng Tôi Nghiêm Túc
- Chương 241: Chuyện Cũ Như Gió Kiến Huyết Phong Hầu
- Chương 242: Bức Đến Đường Chết
- Chương 243: Nếu Có Thể Nặng Tới Mức
- Chương 244: Con Mẹ Nó Thật Xui Xẻo
- Chương 245: Vẻ Mặt Ninh Tổng Sững Sờ
- Chương 246: Là Ninh Trí Viễn Hắn Không Xứng Với Lâm Lộc Tôi
- Chương 247: Ninh Tổng Ngài Tìm Người Khác Phục Vụ Ngài Chơi Đi
- Chương 248: Ninh Tổng Tôi Muốn Hẹn Hò Cùng Người Khác
- Chương 249: Chỉ Cần Em Còn Cần Tôi Em Muốn Làm Gì Cũng Có Thể
- Chương 250: Điên Đảo Thế Giới
- Chương 251: Sơn Vũ Dục Lai Phong Mãn Lâu
- Chương 252: Xốc Lên Một Góc Chân Tướngsao
- Chương 253: Không Ra Bài Như Lẽ Thường
- Chương 254: Thời Buổi Này Làm Chó Còn Phải Tự Buộc Xích Chó Cho Mình
- Chương 255: Bởi Vì Hắn Không Đáng
- Chương 256: Anh Là Một Tên Bạn Trai Cũ
- Chương 257: Ngoài Mạnh Trong Yếu Thôi
- Chương 258: Một Người Bạn Của Tôi
- Chương 259: Rốt Cuộc Khi Nào Cậu Mới Nói Ra Chân Tướng
- Chương 260: Mặt Ab Của Hắn
- Chương 261: Kính Tử Thần Và Tình Yêu
- Chương 262: Giấc Mộng Tan Vỡ
- Chương 263: Giữa Mơ Và Say
- Chương 264: Giữa Mơ Và Say
- Chương 265: Thời Gian Như Con Nước Trôi
- Chương 266: Trước Nay Gương Vỡ Khó Lành
- Chương 267: Em Nhặt Tôi Về Đi Thôi
- Chương 268: Lần Này Để Tôi Chết Theo Em
- Chương 269: Ưm Ngọt
- Chương 270: Ưm Vẫn Là Ngọt
- Chương 271: Một Câu Chuyện Tình Yêu Vui Vẻ Lại Có Hơi Chua Như Cát
- Chương 272: Giờ Khắc Này Em Vẫn Là Tôi
- Chương 273: Công Viên Trò Chơi Cuối Cùng
- Chương 274: Còn Chưa Kết Thúc!
- Chương 275: Lại Ôm Một Chút Đi
- Chương 276: Trí Viễn Ca Em Đau Đến Không Chịu Nổi
- Chương 277: Ninh Tổng Tạo Nghiệp Luôn Phải Trả Lại
- Chương 278: Lâm Lộc Cậu Ấy Vẫn Chưa Tỉnh Lại
- Chương 279: Tử Cục Của Ninh Trí Viễn
- Chương 280: Đồng Minh
- Chương 281: Con Người Có Thể Chết Vì Tan Nát Cõi Lòng Sao
- Chương 282: Anh Có Biết Không
- Chương 283: Tôi Chưa Bao Giờ Gặp Người Mặt Dày Vô Sỉ Như Thế!
- Chương 284: Dân Cư Mất Tích Đột Nhiên Xuất Hiện
- Chương 285: Vấn Đề Trí Mạng
- Chương 286: Quyết Định Của Lâm Lộc
- Chương 287: Em Cũng Biết Anh Sẽ Đau Lòng Nhưng Đây Là Lựa Chọn Tốt Nhất
- Chương 288: Ninh Tổng Biến Thân Thành Bình Giấm Lớn
- Chương 289: Tiểu Tình Ca Chán Ngấy
- Chương 290: Ninh Tổng Cảm Thấy Mình Tồn Tại Lại Có Hi Vọng
- Chương 291: Trái Tim Yêu Đương Hồng Phấn Của Ninh Tổng Bùm Bùm Nát Đầy Đất
- Chương 292: Tất Cả Đều Không Thể Vãn Hồi Mà Đi Đến Cuối Cùng
- Chương 293: Trí Viễn Ca Anh Nhìn Xem Chân Của Em
- Chương 294: Thiếu Nợ Một Ngày Nào Đó Phải Trả
- Chương 295: Ninh Tổng Thật Sự Sững Sờ
- Chương 296: Ninh Tổng Muốn Phiền Toái Chính Mình Còn Không Biết
- Chương 297: Anh Có Bản Lĩnh Chơi Mất Tích
- Chương 298: Chỉ Là Tôi Muốn Để Em Vui Vẻ
- Chương 299: Không Nhanh Chóng Tiến Vào Liền Không Có Cơ Hội
- Chương 300: Cuối Cùng Cũng Là Sân Khấu Lúc Ban Đầu
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại
Tác giả :
Đào Từ Bằng Khắc Thiếu Niên