“Từ Hồng Trân gật đầu, vậy tất nhiên là tốt nhất, có bộ ba mươi sáu món này thì của hồi môn của Lê Lê sẽ không quá khó coi, gả tới nhà họ Lâm cũng có thể đứng thẳng lưng.”
Khương Lê Lê vẫn chưa biết cha mẹ đang lo lắng vì của hồi môn của mình, cô cùng Lâm Tiểu Hàm ôn tập, nhưng rất nhiều kiến thức đã quên mất rồi, chỉ có thể tìm kiếm trong ký ức của nguyên thân, suy cho cùng cũng không phải thứ của mình, dùng tới thấy vô cùng trúc trắc.
“Khương Lê Lê, cậu tốt nghiệp cấp ba chưa đầy một năm, cho dù không đọc sách thì những đề bài cơ bản này cũng quên sạch rồi sao?"
Lâm Tiểu Hàm không dám tin hỏi.
Khương Lê Lê ánh mắt vô thần nằm bò trên bàn:
“Tớ vốn dĩ thành tích đã bình thường, huống hồ lâu thế rồi không động tới sách vở."
“Không sao, thực ra tớ cũng không nắm chắc phần thắng mấy, đúng rồi, hôn sự của chị cậu định rồi chứ?"
Lâm Tiểu Hàm tò mò hỏi.
Khương Lê Lê gật đầu:
TruyenLau.com
“Định rồi, rằm tháng năm, Lý Văn Tán làm việc thế nào?"
“Anh ấy nói sư phụ dẫn dắt rất tốt, nỗ lực làm việc thì chắc sẽ sớm được chuyển chính thức thôi."
Lâm Tiểu Hàm cười nói.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ là sau khi anh ấy đi làm, thời gian hai người bên nhau ít đi rất nhiều, tất nhiên tình cảm vẫn mặn nồng như trước.
TruyenLau
Nhìn Lâm Tiểu Hàm cười nói hớn hở, Khương Lê Lê đột nhiên không biết việc xúi giục Lý Văn Tán mua công việc là tốt hay xấu, không có mười năm mài giũa khi đi thanh niên xung phong, họ còn có thể sinh t.ử có nhau không?
Hay nói cách khác, sau này còn có thể lợi hại như trong nguyên tác không?
“Sao thế?"
Lâm Tiểu Hàm nghiêng đầu hỏi.
“Tiểu Hàm, tớ hỏi cậu một câu này, có hai lựa chọn, một cái thuận buồm xuôi gió nhưng cuộc sống bình lặng, thành tựu sau này có lẽ cũng không cao; cái thứ hai là phải chịu khổ mười năm trước, sau đó nỗ lực thoát khỏi nghịch cảnh, thành tựu sau này rất lớn, nếu là cậu, cậu chọn cái nào?"
Khương Lê Lê tò mò hỏi.
“Tất nhiên là chọn thuận buồm xuôi gió rồi, cuộc sống tuy bình lặng nhưng biết đủ thường vui mà, có thể không chịu khổ thì ai muốn chịu khổ chứ."
Lâm Tiểu Hàm khẳng định chắc nịch.
Khương Lê Lê gật đầu, đúng vậy, đi tới một vùng nông thôn xa lạ làm thanh niên xung phong, tất nhiên là ở lại thành phố tốt hơn, vả lại ở lại thành phố thành tựu sau này chưa chắc đã kém hơn lúc xuống nông thôn.
Hai người không nói chuyện nữa, tập trung đọc sách, tuy hy vọng mong manh nhưng cũng phải nỗ lực một phen, biết đâu lại thành công.
Buổi tối lúc đang ăn cơm, Lưu Khánh Phương bưng hai bát sủi cảo qua, một bát đưa sang nhà Lâm Tiểu Hàm, một bát tất nhiên là cho nhà họ Khương.
“Ôi dào, chị Khánh Phương, chị mang về mà ăn, đưa qua cho chúng tôi làm gì."
Từ Hồng Trân vội vàng từ chối.
“Hồng Trân muội t.ử khách sáo với chị làm gì, chúng ta sắp thành một nhà rồi còn gì, hôm nay con gái lớn và con rể chị về chơi, mang theo rõ nhiều thịt, nghĩ lâu rồi không gói sủi cảo nên chị gói một ít, nếm thử tay nghề của chị xem, Lê Lê, thích thì cứ nói với bác, bác lại gói cho mà ăn."
Lưu Khánh Phương nhìn Khương Lê Lê cười híp mắt nói.
Từ Hồng Trân từ chối không được, đành nhận lấy bát, cười nói:
“Được, vậy tôi mặt dày nhận vậy, bát cứ để đây, lát nữa tôi bảo Lê Lê mang sang trả chị."
Sở dĩ để bát lại là định lúc trả sẽ đựng thứ gì đó mang sang, chút tâm tư này của Từ Hồng Trân, Lưu Khánh Phương tất nhiên nhìn ra được.
“Thế thì không được, nhà chị hôm nay đông người, bát không đủ dùng, Lê Lê, mau đi lấy cái bát sạch ra đây."
Lưu Khánh Phương nhìn Khương Lê Lê.
Khương Lê Lê sợ nhất cái kiểu nhân tình qua lại này, lúng túng nhìn Từ Hồng Trân.
“Vậy con đi lấy cái bát không ra đây đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ Hồng Trân cười nói.
Đợi lát nữa trong nhà làm món gì thì trực tiếp mang sang cũng vậy thôi.
Phải công nhận tay nghề của Lưu Khánh Phương rất tốt, có lẽ vì bên trong nhiều thịt nên mọi người ăn thấy rất thơm.
“Từ lúc Lê Lê và Quân Trạch làm đối tượng, chúng ta cũng được hưởng lây, hôm qua quẩy xoắn, hôm nay lại được ăn sủi cảo, cứ như là Tết vậy."
Khương Thuận Bình cười hì hì nói.
Từ Hồng Trân lườm anh một cái:
“Ăn cũng không bịt nổi miệng con, ra ngoài không được cậy danh nghĩa của Quân Trạch mà làm chuyện bậy bạ đâu đấy, nếu để mẹ biết thì mẹ đ-ánh gãy chân con."
Khương Thuận Bình vô tội nhìn Từ Hồng Trân, kêu oan:
“Mẹ, mẹ không được thế chứ, con đi làm chăm chỉ, bao giờ làm chuyện bậy bạ đâu?"
“Con thì không, chỉ sợ người ta lôi kéo con làm bậy thôi, ra ngoài bớt mồm bớt miệng chuyện Quân Trạch là em rể mình đi, vạn nhất bị người ta biết, có người nhờ vả con giới thiệu, hoặc nhờ con xin Quân Trạch làm việc giúp thì con đều không được nhận lời, nghe rõ chưa?"
Từ Hồng Trân nghiêm mặt nói.
Khương Thuận Bình bĩu môi, anh có hơi vô tâm một chút nhưng cũng đâu có ngốc, sao có thể gây chuyện cho Lâm Quân Trạch được.
Lúc này, Vương Tuệ Bình lên tiếng giúp một câu:
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, Thuận Bình nhìn thì ngốc nhưng không có đần đâu ạ."
Khương Thuận Bình lập tức đắc ý:
“Đúng thế, con mà đần thật thì sao cưới được Tuệ Bình chứ."
Vương Tuệ Bình nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được lườm anh một cái, vừa khen anh không đần xong anh đã nói lời đại ngốc rồi.
“Lê Lê, mẹ đi tìm thầy xem ngày rồi, tháng năm sau ngày rằm thì không có ngày nào tốt nữa, phải đợi tới mùng tám tháng sáu, con hỏi Quân Trạch xem nhà họ có định xem ngày không, hay là cứ chọn mùng tám tháng sáu."
Từ Hồng Trân cười hỏi.
“Thế thì Quân Trạch chẳng phải phải đợi thêm hơn một tháng nữa sao, hay là tổ chức cùng Mỹ Mỹ luôn cho rồi, họ hàng bạn bè mời một lượt, vừa tiết kiệm vừa đỡ việc, ái chà, mẹ sao mẹ lại đ-ánh con?"
Khương Thuận Bình xoa đầu kêu oai oái.
“Đ-ánh cái đồ ngốc con đấy, đám cưới mà cũng tổ chức cùng nhau được sao?"
Từ Hồng Trân hoàn toàn quên mất lúc trước bà cũng từng có ý nghĩ này.
Rõ ràng là Khương Thuận Bình không biết, nên ngại ngùng nhìn Khương Lê Lê:
“Lê Lê, anh không có ý đó, chỉ là lỡ miệng thôi."
Vương Tuệ Bình véo Khương Thuận Bình một cái, cười nói với Khương Lê Lê:
“Lê Lê, em đừng để ý tới anh em, anh ấy nói năng chẳng bao giờ động não cả."
Khương Lê Lê mỉm cười, cô tất nhiên biết Khương Thuận Bình là người thế nào, đương nhiên sẽ không để bụng, nhưng hôn sự đúng là không thể tổ chức cùng nhau được.
“Cha, mẹ, chị cả là kết hôn, con là đính hôn, ý của Quân Trạch là chỉ mời người thân thiết của hai nhà ăn một bữa cơm thôi, đợi đến lúc kết hôn mới bày thêm mấy mâm."
Khương Lê Lê cười nói.
“Ừ, đính hôn thì người trong nhà ăn một bữa cơm là được rồi, không cần tổ chức lớn."
Khương Vũ Lai tán thành.
Ăn cơm xong, Khương Lê Lê ra cửa lớn đợi Lâm Quân Trạch, chừng nửa tiếng trôi qua mà mãi không thấy đâu, Khương Lê Lê đang định đi vào nhà thì thấy Lâm Quân Trạch xách cặp l.ồ.ng cơm từ tứ hợp viện bên cạnh đi ra.
“Lê Lê?"
Lâm Quân Trạch nhìn quanh một chút rồi đi tới hỏi:
“Đợi anh à?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
Sau Khi Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Thập Niên [Xuyên Sách]
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.