Tề Dư nhìn ánh mắt tín nhiệm của Tề Ninh, thở dài: "Muội hỏi ta như vậy, ắt trong lòng đã có đáp án." "Muội mọi chuyện lớn nhỏ đều nghe theo tỷ tỷ, không có một chút thay đổi, duy nhất có chuyện hôn nhân đại sự, muội đã tự thân làm một vài chuyện, nhưng rơi vào tình cảnh bây giờ, muội thật sự rất sợ, không biết lúc này, muội mềm lòng, hắn còn làm ra sự tình như thế hay không, mà nếu hắn lại tái phạm, muội phải làm sao đây?" Tề Ninh đem tất cả nghi ngờ trong lòng đều nói ra. Tề Dư nhìn nàng, dừng một lát, nói: "Không có hắn, muội không thể sống sao?" Đối với vấn đề kỳ quái mà Tề Dư nói, Tề Ninh lại rất nghiêm túc suy nghĩ, sau mới trả lời: "Muội không sợ mất đi hắn, không có hắn, muội đương nhiên vẫn có thể sống tốt. Trên đời này nào có ai thiếu ai mà không sống nổi đâu." Tề Dư đối với Tề Ninh, uyên nhu cười: "Muội đã nói không có hắn, vẫn sống tốt được, vậy muội sợ cái gì? Muội hiện tại muốn tha thứ cho hắn, liền tha thứ cho hắn, nếu như lần sau hắn tái phạm, muội lại thế. Muội chính là không có hắn, không thể sống nổi." Tề Ninh đầu óc nhất thời không kịp phản ứng lại: "Tỷ tỷ ý muội là, muội tha thứ cho hắn. . . Cũng không được?" Tề Dư gật đầu: "Con người đều có thể phạm phải sai lầm, đều có cơ hội được tha thứ, nếu thành khẩn xin lỗi, tha thứ một lần cũng tốt, nhưng nếu lại tái phạm thì…" Không cần Tề Dư đem câu nói kế tiếp nói xong, Tề Ninh cũng hiểu rõ ý tứ. "Nếu như hắn lại tái phạm, muội sẽ đánh cho hắn một trận, tuyệt không nhẫn nhịn!" Tề Ninh cười gượng gạo, vỗ ngực cam đoan. Muội muội đã nói như vậy, Tề Dư này làm tỷ tỷ còn có thể thế nào. "Tìm đến ta có phải vì mỗi sự tình này? Không còn chuyện khác?" Tề Dư hỏi. "Chỉ chuyện này." Được Tề Ninh trả lời, Tề Dư quyết đoán đứng dậy, đem cừu áo mặc thêm, đứng cạnh cột thềm, nói: "Bên vương phủ còn có một chút danh mục quà tặng cần xem, ta không thể cùng muội tán gẫu lâu." Tề Dư nói. Tề Ninh đứng ở bên cạnh thay Tề Dư sửa sang lại vạt ống tay áo, nghe vậy hỏi: "Chúng ta năm nay vẫn là mồng một tháng giêng đến tướng quân phủ chúc tết sao?" Hai tỷ muội ra khỏi phòng, Tề Ninh đỡ Tề Dư, vừa đi vừa nói chuyện. "Không có gì thay đổi. Chắc vẫn thế!" Tề Dư nói. "Cữu cữu năm nay vẫn là không thể trở về, đến giờ đã hai ba năm, ngoại tổ mẫu cũng không thấy được nhi tử, ngay cả biểu ca nạp thiếp, sinh hài tử, cữu cữu cũng không về." Tề Ninh ôm lấy cánh tay Tề Dư oán giận. Tề Dư thấy tính nàng trẻ con, nói: "Tướng sĩ trấn thủ biên quan là bảo vệ quốc gia, giữ gìn quốc thái dân an, muội cho là cữu cữu không muốn trở về?" "Đạo lý này muội biết, cho nên cữu cữu mới không để biểu ca học võ, sớm đã để huynh ấy bái nho sư làm thầy, theo học văn thư, trong nhà có một nam nhân ngoài chiến trường là đủ rồi, muội chính là thấy thương cho ngoại tổ mẫu cùng cữu cữu mà thôi, vài năm cũng không gặp mặt nhau một lần." Tề Ninh nói. "Kia cũng là không còn cách nào khác." Tề Dư bất đắc dĩ lắc đầu. "Đúng rồi, Tiểu Sách thời điểm nào trở về? Hắn đã ra kinh du học hai năm thôi, muội thành thân hắn cũng chỉ gửi vài thứ về cho muội." Tề Ninh lại hỏi. "Cái miệng của muội thật muốn rước họa vào thân. Cái gì mà Tiểu Sách? Đã nói với muội bao nhiêu lần rồi, phải gọi hắn là Nho vương điện hạ, ngay cả khi hắn không thèm câu nệ tiểu tiết như thế, chúng ta cũng không thể làm loạn cấp bậc lễ nghĩa. Lại nói, muội so với hắn còn sau hai tháng, kêu Tiểu Sách, Tiểu Sách, cũng không kỳ quái đi." Tề Dư nhịn không được tính ngang ngược của muội. Tề Ninh lại lơ đễnh: "Cùng tuổi sinh thần mà, như vậy xưng hô có gì không được? Tiểu Sách chưa bao giờ nói rằng hắn để ý. Hắn tuy là điện hạ, có thể nói là lớn lên ở trong cung được vài năm trước khi tiên đế băng hà, sau liền không phải cùng chúng ta lớn lên ở phủ tướng quân." Tề Dư lười cùng bàn luận cái sự tình nhỏ này của muội muội, thuận miệng thay đổi đề tài: "Hai ngày nay, mẫu thân không ở trong phủ, phụ thân có nói cái gì không?" Tề Dư có cho người ở bên người An thị, biết nàng mấy ngày nay đều ở An quốc công phủ chơi, Tề Chấn Nam bên này không biết làm gì, Tề Dư như là có đôi chút bận tâm. Trải qua một chỗ rẽ, thân thể Tề Ninh liền đi tới ngăn cản một cành hoa rơi xuống chỗ tỷ tỷ, trả lời: "Tỷ tỷ sao biết nàng không ở trong phủ? Ước chừng là An quốc công phủ bên kia có việc, nàng cũng không trở về nói tỉ mỉ, phụ thân giống như cũng không có hỏi. Ai nha, dù sao cũng chính là hôn sự của Tề Yên cùng Tề Vận, tỷ tỷ biết không? Ngày ấy Tề Yên bị vả miệng, thành trò cười ở kinh thành, Tạ gia cùng Triệu gia tựa hồ đối hôn sự có chút nao núng, cũng không biết cuối cùng có thể thành hay không." "Nếu không thể thành, cũng thật đáng tiếc. Tạ gia cùng Triệu gia ngược lại đều là những môn gia tốt." Tề Ninh nói. Tề Dư bật cười: "Muội như thế là không được. Môn gia bọn họ đối xử với muội như thế, muội còn ở nơi này mà quan tâm hôn sự của các nàng. Phải biết rằng, năm đó, muội sở dĩ gả cho Tiết Ngọc Chương, mẫu thân cũng không phải là không biết, còn tính kế lên đầu muội, bất cứ thời điểm nào, cũng không thể quên." Nhắc tới Tiết Ngọc Chương, Tề Ninh lo lắng, không nói cái gì nữa. Đỡ phải để tỷ tỷ lại náo loạn gia môn đó, nhưng thật không khéo, Tiết Ngọc Chương vừa vặn theo trên lưng ngựa xuống dưới, sáu mắt nhìn nhau, khó tránh khỏi một trận xấu hổ. Vẫn là Tiết Ngọc Chương phản ứng lại đầu tiên, vội vàng trèo lên thềm đá đi đến bên cạnh hai tỷ muội, trước nhìn thoáng qua cố ý cúi đầu tránh đi ánh mắt Tề Ninh, sau đó mới hướng Tề Dư chắp tay vái chào: "Trưởng tỷ đây là phải đi về?" Tề Dư sửa sang lại hạ vạt áo, gật đầu nói: "Đúng vậy. Trong phủ bận rộn." Tiết Ngọc Chương muốn nói lại thôi, Sau một lát, thấy Tề Dư phải đi mới kêu lại: "Trưởng tỷ đợi chút." Tề Dư ở trước xe ngựa ngừng bước chân, Tiết Ngọc Chương đi đến phía trước, quỳ xuống vái chào, sau đứng dậy đối Tề Dư thành khẩn nói: "Ngọc Chương đa tạ trưởng tỷ ngày ấy đã chỉ điểm, thường ngày là ta vô liêm sỉ, không có đối xử tốt với Ninh nhi, khiến nàng phải chịu rất nhiều khổ cực, từ nay về sau, ta chắc chắn sẽ trân trọng nàng, yêu thương nàng, đau vì nàng, sẽ không để trưởng tỷ lo lắng." Tề Dư nhìn hắn, ôn nhu cười: "Người đời này có thể có được cơ hội cũng không nhiều, nếu như lại có lần nữa, ngươi nên biết sao đi?" Tiết Ngọc Chương bị nụ cười trên mặt Tề Dư làm cho sợ tới mức hồn bay tám phía, phảng phất chớp mắt, hắn nghĩ tới ngày ấy, toàn thân sợ hãi, sau lưng lạnh cả người, đem mồ hôi lạnh lau sạch, liên tục gật đầu: "Biết, biết." Tề Dư vừa lòng gật gật đầu, sau đó lên xe ngựa. Tiết Ngọc Chương đứng tại chỗ đợi một hồi lâu, Tề Ninh thấy hắn bất động, liền xuống đài bậc đi đến bên cạnh hắn, ho nhẹ một tiếng sau, hỏi: "Tỷ tỷ nói với ngươi cái gì?" Tiết Ngọc Chương phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía Tề Ninh sau mới phản ứng đi lại: "Nga, không, không có gì, tỷ tỷ nói ta sau này tốt đối với nàng." Tề Ninh cúi đầu quấy khăn, nhấp nhấp nhịn không được cong cong khóe miệng, nhỏ giọng nói một câu: "Ai cần chứ." Tiết Ngọc Chương thấy vẻ mặt này của nàng, liền biết chính mình trong khoảng thời gian này, nỗ lực cuối cùng cũng có hiệu quả, hướng ống tay áo Tề Ninh muốn cầm tay nàng, Tề Ninh trừng mắt nhìn hắn một cái, đem ống tay áo trong tay Tiết Ngọc Chương kéo ra, sau đó xoay người bước lên bậc thềm, Tiết Ngọc Chương thấy nàng như vậy, cho rằng nàng còn đang tức giận, liền không dám theo sau. Tề Ninh đi đến trước cửa quốc công phủ mới phát hiện người không theo kịp, quay đầu hô một tiếng: "Ngươi còn nhìn cái gì?" Tiết Ngọc Chương sửng sốt, giật mình nói: "Nga, đến đây." Nói xong, ba bước cũng thành một bước, nhanh chóng trèo lên thềm đá, đuổi theo nàng vào cửa. ********************** Dựa theo lệ thường, trong cung, ngày ba mươi đều sẽ làm một yến tiệc hồi cung, mời những hoàng thân quốc thích vào cung cùng đón giao thừa. Năm rồi Tề Dư đều là cáo ốm không đi, Sở Mộ cũng sẽ không hỏi nàng, nên chỉ có một người dự tiệc, trong cung cũng không hỏi hắn, năm nay Tề Dư tự nhiên cũng tính toán làm như vậy, sớm liền hướng trong cung đi gửi sổ bệnh, trong hậu cung, mỗi nữ nhân đều có một sổ bệnh, chỉ cần đi đến cung thượng lễ một chuyến là xong, bởi nếu như trong cung quý nhân có ý hỏi, thượng lễ sở mới đem sổ trình lên bàn giao. Buổi sáng ngày ba mươi, các viện, phòng áp đều phát tiền mừng tuổi, trong phủ, tôi tớ tiếp nhận xong, nhóm vú già ở ngoài viện, cúi đầu khấu tạ, rồi mới lui xuống. Tề Dư ngồi trên bàn, viết mấy cái thẻ may mắn, đây là việc hằng năm nàng vẫn tự mình làm, đó là cắt những tờ giấy đỏ nhỏ, trên giấy còn viết các chữ 'An, thuận, phúc, lộc, thọ, vui, ninh, khang', Minh Châu cùng Hổ Phách, mang hai vẻ mặt khác nhất thời im lặng, đem những thẻ chữ Tề Dư viết nhét vào hồng bao, đó dùng khi mồng một tháng giêng gặp người thả đèn, liền ban thưởng. Sở Mộ thân là Nhiếp chính vương, trước nền thềm năm mới, tự nhiên là vội đến lửa cháy đến nơi. Văn võ bá quan, các công vụ đều là hai mươi tháng chạp được nghỉ ngơi, sau đó là nội viện, quân xa, ngoại trừ Sở Mộ liên tục tất bật, bây giờ mới có thờ gian rảnh trở về. Hỏi trong phủ một vòng biết được Tề Dư ở noãn các, vội vàng chạy lại, vén lên tấm rèm thật dày, mang đến một cỗ gió lạnh mát. Sở Mộ nhìn Tề Dư một vòng, hỏi: "Nàng sao vẫn chưa trang điểm? Tô trang tốn rất nhiều thời gian, không nhanh chút muốn cũng không kịp." Tề Dư nhìn hắn một cái, động tác viết chữ trong tay chưa ngừng, nói: "Hôm kia thiếp đã cáo bệnh, vương gia tựa như mấy năm rồi đều có thể đi một mình." Sở Mộ sửng sốt: "Năm nay như thế nào lại giống mấy năm trước? Ta đã sớm muốn nói với nàng là cùng tham dự mà, bất quá gần đây nội các nhiều sự việc, quên trở về dặn dò." Tề Dư vẫn như trước, nhàn nhạt: "Vương gia nói muốn cùng tham dự, thần thiếp lúc đó cũng không đáp ứng đâu." Sở Mộ nhíu mày suy nghĩ, nếu như lúc đó, Tề Dư quả thật là không đáp ứng. "Nàng không cùng bổn vương đi, bổn vương một mình sao đi?" Sở Mộ bắt đầu áp dụng sách lược quanh co. "Vương gia mọi năm đều là một mình đi, sao năm nay lại nói không thể đi?" "Ách, nàng nói lời này…" Ánh mắt Sở Mộ dừng ở cái thẻ nàng viết, cầm lấy hai cái, để trong lòng bàn tay xem, lại nói: "Dù sao ta mặc kệ, năm rồi như thế nào cũng quên đi, năm nay nàng nhất định phải cùng bổn vương đi." Tề Dư hừ lạnh, quyết đoán từ chối: "Không đi." Sở Mộ nói một câu, nàng chặn một câu. Hắn liền cầm lấy một cây bút khác, thấm đẫm mực, học bộ dạng của Tề Dư viết xuống chữ chúc phúc trên giấy hồng. "Nàng nếu như không đi, kia bổn vương cũng không đi." Sở Mộ dỗi nói. "Tùy người." Tề Dư tầm thường đáp. Sở Mộ khó thở: "Bổn vương không đi, trong cung cũng không dám mở yến, nàng tin hay không? Nàng nhẫn tâm vì nguyên cớ một mình, khiến trong cung nhiều người như vậy, lòng nóng như lửa đốt, chờ đợi vô ích?" "Bọn họ chờ chính là người, cùng ta có quan hệ gì đâu?" Tề Dư nhìn thoáng qua chữ viết của Sở Mộ, không vừa lòng lắm đem chữ viết vừa để vào đống cái thẻ cho chọn ra, đưa tới một bên. Sở Mộ thấy thế, rõ ràng bỏ xuống bút: "Tề Dư, nàng làm như vậy, là muốn phản kháng ta. Bổn vương đã tự mình đến mời nàng, lại làm cho mặt mũi bổn vương như thế? Hổ Phách, đi, đem phẩm phục của vương phi ngươi mang tới, mà nói tới, bổn vương còn chưa được xem qua vương phi ngươi mặc phẩm phục nha." Hổ Phách nhìn thoáng qua Tề Dư, nào dám nghe lời nói của Sở Mộ, bàn tay trắng nõn để cạnh sườn, cúi đầu không nói. Sở Mộ thấy chính mình bị nha hoàn bên người Tề Dư bất động không trả lời, càng thêm bực mình, nếu như theo tính tình trước kia, hắn sẽ trực tiếp kéo Tề Dư đi, chết hay sống cũng phải làm bằng được, nhưng hôm nay, hắn nhìn đến một ngón tay nhỏ của Tề Dư cũng thấy luyến tiếc, nói gì là bức bách nàng. Thôi, nam nhân nên lòng dạ rộng lớn hơn chút, sơn không đến theo ta, ta liền đi theo sơn, dù sao bất quá là vì muốn ở chung với nàng. "Kia bổn vương cũng không đi. Phu thê chúng ta tóm lại là muốn cùng nhau đón giao thừa, không ở trong cung, mà ở trong phòng, ta cầu còn không được!"
- Chương 1: Khải hoàn
- Chương 2: Ghê tởm, buồn nôn
- Chương 3: Độc cổ tình
- Chương 4: Gặp cha vợ
- Chương 5: Vương gia đến
- Chương 6: Đón vợ trở về
- Chương 7: Ủy khuất
- Chương 8: Thân cận
- Chương 9: Tiết Ngọc Chương
- Chương 10: Bị nghi oan
- Chương 11: Tâm kế
- Chương 12: Sư muội
- Chương 13: Nữ nhân thật khó hiểu
- Chương 14: Bị đùa cợt
- Chương 15: Túi thơm
- Chương 16: Thỏa thuận
- Chương 17: Cãi nhau
- Chương 18: Tề gia
- Chương 19: Tiết gia
- Chương 20: Nữ nhân thật độc ác
- Chương 21: Hưu thư
- Chương 22: Tề Dư
- Chương 23: Nhiếp Chính Vương phủ
- Chương 24: Cô nương hát rong
- Chương 25: Thôi Nguyên
- Chương 26: Sự thật
- Chương 27: Đùa cợt
- Chương 28: Đỉa hút máu
- Chương 29: Thuốc giải độc cổ
- Chương 30: Tự nhốt bản thân
- Chương 31: Bộc lộ
- Chương 32: Vương gia nổi khùng
- Chương 33: An thị
- Chương 34: An quốc công phủ
- Chương 35: Vương gia xuất hiện
- Chương 36: Có chút thay đổi
- Chương 37: Bái kiến nhạc phụ đại nhân???
- Chương 38: Cùng bàn luận
- Chương 39: Đánh cược
- Chương 40: Tin đồn thất thiệt
- Chương 41: Giải pháp
- Chương 42: Vương gia không mặc y phục???
- Chương 43: Vương gia đòi ở lại qua đêm???
- Chương 44: Lan điệp hiên
- Chương 45: Vương gia muốn cùng đón giao thừa?
- Chương 46: Từ An đường
- Chương 47: Ăn thịt dê nướng ngon ngonnnnn
- Chương 48: Đốt pháo nổ lớn
- Chương 49: Theo đi chúc tết
- Chương 50: Sở Sách
- Chương 51: Ghen
- Chương 52: Say rượu
- Chương 53: Định làm càn
- Chương 54: Nho Vương điện hạ
- Chương 55: Nạp thiếp
- Chương 56: Vương gia cảm thấy ủy khuất
- Chương 57: Sở Mộ có ý với Kỷ Thư?
- Chương 58: Ngọc bội
- Chương 59: Sở Tiêu
- Chương 60: Ngô gia
- Chương 61: Ngô gia có bí mật?
- Chương 62: Giải quyết Ngô gia, cứu Tiểu Di
- Chương 63: Ngô gia tìm cách thoái thác tội
- Chương 64: Xuân Đào - Xuân Cúc
- Chương 65: Trả ơn bằng cái thơm
- Chương 66: Tình cảm phu thê
- Chương 67: Yến hội
- Chương 68: Gặp gỡ Sở Tiêu
- Chương 69: Chuyện ba người
- Chương 70: Lừa dối
- Chương 71: Tìm hiểu chuyện ngọc bội
- Chương 72: Tề Vận
- Chương 73: Tâm tình Sở Tiêu
- Chương 74: Cách giải độc
- Chương 75: Định tội An quốc công phủ
- Chương 76: Mối tình tay ba
- Chương 77: Bí mật của Sở Tiêu
- Chương 78: Tề Dư lật bài
- Chương 79: Lâm Khâm
- Chương 80: Đòi ly hôn
- Chương 81: Về Uyển Bình
- Chương 82: Hanh thị
- Chương 83: Viên Tử Hoài
- Chương 84: Âm thầm theo dõi
- Chương 85: Thổ lộ tấm lòng
- Chương 86: Từ chối
- Chương 87: Ngủ chung
- Chương 88: Bảo vệ thê tử
- Chương 89: Muốn có hài tử
- Chương 90: Hôn trộm
- Chương 91: Tìm hiểu chuyện Cơ thị
- Chương 92: Nạp phi cho Sở Sách
- Chương 93: Lý thị Tiểu Di
- Chương 94: Tề Dư đáp trả tình cảm
- Chương 95: Ngoại truyện 1
- Chương 96: Ngoại truyện 2
Sau khi Nhiếp Chính Vương trúng độc tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau khi Nhiếp Chính Vương trúng độc tình
Tác giả :
Hoa Nhật Phi