Kiều Dụ giương mắt nhìn Quý Lăng:
“Cậu bây giờ mới nghe ra sao? Vết thương trên người tôi là Quý Nguyệt đánh, trên người cậu ta là Nhan Hạ đánh.”
Hắn bổ sung một câu:
“May mà cậu không ở đây, nếu không bây giờ trên người cậu cũng có thể có thêm mấy ấn ký Nhan Hạ lưu lại. Có phải cậu bây giờ cảm thấy rất đáng tiếc, cứ như vậy mà bỏ lỡ?”
Quý Lăng: "..." Cố Diệp Quân nói không sai, tên này càng ngày càng biến thái.
Anh ta nhíu mày hỏi: “Các cậu như thế nào chọc giận hai người họ?”
Chắc chắn Kiều Dụ và Cố Diệp Quân làm chuyện gì quá đáng mới bị đánh.
Cố Diệp Quân không nói nên lời: “Chúng tôi chỉ đang ngồi nói chuyện phiếm, hai người đó liền tới đây đánh chúng tôi một trận. Chẳng những đánh chúng tôi, còn tát tai Du Du và bạn gái Kiều Dụ.”
Kiều Dụ đen mặt:
“Cố Diệp Quân, nếu cậu không biết nói chuyện thì câm đi. Trầm Linh Xảo là thư ký của tôi, cậu đừng nói loạn quan hệ chúng tôi. Đáng đời cậu bị Nhan Hạ đá bay.”
Cố Diệp Quân cười lạnh:
“Lúc trước không biết là ai ngồi trong lòng cậu, bị Quý Nguyệt nhìn thấy, mới có chuyện như vậy. Nói như cậu không đáng bị Quý Nguyệt đánh vậy.” Website TruyenLau.com
Ánh mắt Quý Lăng không thiện cảm nhìn về phía Kiều Dụ:
“Cậu chơi đùa với tình cảm em gái tôi, chơi vui không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kiều Dụ vuốt khóe môi bầm tím:
“Tôi không chơi đùa với tình cảm của cô ấy.”
Giữa hắn ta và Trầm Linh Xảo cũng không phải như Quý Nguyệt cùng những người khác nhìn thấy và nghĩ như vậy. Nhưng hiện tại lại cũng không thể nói rõ và giải thích. Quý Lăng nhìn lướt qua bạch liên hoa ngồi bên cạnh Kiều Dụ, bộ dạng ủy khuất đáng thương. TruyenLau.com
Quý Lăng cười lạnh nói:
“Tôi còn chưa mù. Hôm nay em gái đã tôi đánh cậu, vậy thì chứng tỏ em ấy không còn hứng thú theo đuổi cậu nữa. Cậu cũng đừng đi tìm em ấy nữa.”
Kiều Dụ không thích nghe lời này:
“Bảo cậu từ bỏ Nhan Hạ, cậu có thể làm được không?”
Tên nhóc này chính là đứng nói chuyện không đau thắt lưng.
Quý Lăng nghẹn họng:
“Cậu quả nhiên đáng bị đánh.”
Kiều Dụ nhướng mày:
“Vừa rồi nếu cậu ở đây, tên cặn bã như cậu cũng chạy không thoát.”
Lời này khiến Quý Lăng một lần nữa nghẹn đến không lời nào phản bác. Nhan Hạ ngay cả anh ruột cũng ra tay được. Nếu anh ta ở đây, không chừng sẽ bị Cố Diệp Quân liên lụy, cùng nhau bị đánh. Tiếp theo anh ta đột nhiên nhớ tới một vấn đề.
Anh ta nhìn về phía Cố Diệp Quân:
“Cậu bảo tôi gọi người tới khôi phục video giám sát ban đầu, là muốn lấy cái này làm chứng cớ, đi kiện Nhan Hạ và Quý Nguyệt?”
Cố Diệp Quân tựa vào sô pha, thừa nhận:
“Đúng vậy.”
Quý Lăng không nhịn được, đ.ấ.m thẳng vào mặt Cố Diệp Quân:
“Cậu đáng chết, thật không ra gì. Nhan Hạ là em gái ruột của cậu, cậu lại muốn kiện cô ấy, cậu còn có nhân tính hay không.”
“Em gái tôi đánh Kiều Dụ, có quan hệ gì với cậu, cậu ngay cả em gái tôi cũng không buông tha.”
Trước kia anh ta chưa từng phát hiện Cố Diệp Quân tàn nhẫn như vậy. Càng hận mình trước kia vì ham muốn ích kỷ của bản thân mà liên thủ với Cố Diệp Quân làm tổn thương Nhan Hạ.
Cố Diệp Quân không phòng bị, cộng thêm n.g.ự.c đau bụng đau, cứ như vậy bị Quý Lăng đánh vào mặt mấy quyền.
Cố Diệp Du thấy vậy, lập tức nhào tới ôm lấy cánh tay Quý Lăng:
“Anh Lăng, anh đừng đánh nữa.”
“Lúc trước đều là Nhan Hạ và Quý Nguyệt, không hiểu sao lại đánh bọn họ. Còn còn tính toán kỹ lưỡng, xóa video theo dõi đi. Anh đừng hiểu lầm anh hai em.”
Quý Lăng bị cô ôm lấy cánh tay, dừng lại động tác đánh Cố Diệp Quân. Sau đó giống như bị nhiễm virus gì đó, lập tức hất tay Cố Diệp Du ra, lùi lại vài bước, cách xa cô.
Anh ta lạnh mặt:
“Đừng lại gần tôi”
Lại cảnh cáo:
“Còn nữa, đừng để tôi nghe thấy, cô nói xấu Nhan Hạ và Quý Nguyệt.”
Cố Diệp Du vẻ mặt tổn thương, không thể tin được mà nhìn anh ta:
“Anh Lăng, anh thế mà lại bắt nạt em.”
Kiều Dụ cười nhạo ra tiếng, nhìn Cố Diệp Du ngả ngớn nói:
“Tại sao cậu ta lại bắt nạt em thế?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tuy rằng hắn ta không thích Nhan Hạ làm hư Quý Nguyệt, nhưng hắn càng không quen nhìn một kẻ ngu xuấn như Cố Diệp Du. Bất quá chỉ là đồ chơi của mấy anh em nhà họ Cố mà thôi, cô ta thật sự trọng mình quá mức. Còn bôi xấu Nhan Hạ và Quý Nguyệt trước mặt bọn họ, bọn hắn ngu xuẩn như vậy sao?
Quý Lăng nghe nói như thế, mặt đen không chịu được, lạnh lùng nhìn Kiều Dụ:
“Cậu câm miệng.”
Nói như thể anh và Cố Diệp Du có quan hệ gì đó không thể cho ai biết.
Kiều Dụ nhún nhún vai:
“Không phải tôi nói tiếp dựa theo lời cô ấy nói sao.”
Hiện tại Cố Diệp Quân không chỉ đau trên người, mặt cũng đau dữ dội.
Hắn cười lạnh:
“Quý Lăng, cậu con mẹ nó hiện tại đến giả bộ thâm tình và người tốt, sao không làm thế sớm hơn? Cậu cho rằng như vậy, Nhan Hạ sẽ đáp lại cậu, quay lại với cậu? Cậu mơ thấy mộng đẹp gì chứ.”
“Con bé ngay cả anh ruột cũng có thể ra tay độc ác như vậy, một người bạn trai cũ như cậu tính là cái rắm.”
Tên khốn này lại có thể đánh hắn, cũng là một người bệnh không nhẹ.
Quý Lăng sắc mặt khó coi không chịu được:
“Cô ấy không thèm để ý tới tôi, liên quan gì đến cậu. Cậu quản tốt chính mình là được. Sau này đừng để cho tôi biết, cậu đụng vào Nhan Hạ cùng Quý Nguyệt, nếu không tôi sẽ không khách khí với cậu.”
Anh ta nói với Cố Diệp Quân xong, lại nhìn về phía Kiều Dụ:
“Cậu cũng vậy.”
Kiều Dụ cười ra tiếng:
“Lão Quý, cậu thật buồn cười.”
Quý Lăng cảm thấy mình thật sự không có cách nào nói chuyện với hai người này:
“Sau này nếu không có chuyện quan trọng, chúng ta đừng liên lạc nữa.”
Nói xong, hắn lạnh mặt rời đi. Trên mặt Kiều Dụ vẫn mang theo nụ cười, nhưng trong mắt lại không có bao nhiêu độ ấm.
Nhìn về phía Cố Diệp Quân nói:
“Lão Cố, tôi cũng có cùng suy nghĩ với lão Quý. Chuyện đầu tư, cũng nên quên đi.”
Nói xong hắn đứng lên, cũng trực tiếp rời đi. Trầm Linh Xảo thấy Kiều Dụ căn bản không quan tâm đến mình, lòng chua xót đồng thời còn có chút khó xử. Nhưng vẫn nhịn không được bước nhanh đuổi theo.
Cố Diệp Quân nhổ m.á.u trong miệng ra:
“Hai tên khốn kiếp, xuống địa ngục đi.”
Hắn thật sự cực kỳ đau, nói với một người đi theo hắn:
“Lái xe đưa tôi đến bệnh viện.”
Người nọ đỡ hắn dậy:
“OK anh!”
Người còn lại cũng đỡ lấy một bên khác của Cố Diệp Quân, đỡ hắn xuống lầu.
Những người khác ngơ ngác nhìn nhau. Hôm nay là như thế nào thế? Sao đi uống rượu rất vui vẻ, mà ba người bạn thân thiết này lại có thể cứ như vậy trở mặt.
Nhưng không thể không nói, vở kịch hôm nay, thật đúng là kích thích. Bọn họ cũng lần lượt rời đi, để lại Cố Diệp Du đang bối rối. Ả ta tức giận không chịu được, anh hai cứ như vậy không quan tâm đến ả mà bỏ đi. Cố Diệp Du cảm giác được trên mặt càng ngày càng đau rát, ả ta đành dậm chân đi theo. Cô ả cũng phải đi bệnh viện kiểm tra. Nếu không thể dùng camera và nhân chứng, vậy cô ta phải đi kiểm tra vết thương, thuận tiện kê chút thuốc.
Bên kia.
Nhan Hạ và Quý Nguyệt đang cùng nhau xem điện thoại di động, bên trong ghi lại chuyện vừa xảy ra ở tầng hai. Sau khi trở lại căn hộ, Nhan Hạ liền dùng điện thoại hack vào camera theo dõi. Chờ đoàn người rời đi, cô mới tắt video trên điện thoại di động.
Lại nhìn Quý Nguyệt hỏi:
“Xem ra, Kiều Dụ sau đó hẳn là sẽ tìm chị giải thích, hắn không đùa cợt tình cảm của chị, chị thấy thế nào?"
Kiều Dụ và bạch liên hoa kia hẳn không phải là loại quan hệ đó. Chẳng qua Quý Lăng và Cố Diệp Du cũng không phải loại quan hệ đó, nhưng cô cũng cảm thấy chán ghét, không thể tha thứ. Cho nên mặc kệ Kiều Dụ xuất phát từ nguyên nhân gì, cố ý đem bạch liên hoa kia đặt ở bên cạnh hắn, Quý Nguyệt đều là bị bực bội và tổn thương. Đổi lại là cô, bất kể là lý do gì, cũng sẽ không tha thứ và quay lại như lúc trước. Giống như hành động vừa rồi của Quý Lăng, cô cũng không cảm thấy cảm động, ngược lại rất đồng ý với lời nói của ông anh hai cặn bã kia.
Đừng nói, ba người này chó cắn chó, còn rất hăng hái.
Quý Nguyệt châm chọc khẽ cười nói:
“Chị cảm thấy anh ta quá nhàm chán. Mặc kệ là nguyên nhân gì, chị cũng sẽ không dây dưa với anh ta nữa.”
Nhan Hạ cười hỏi:
“Nếu anh ta quay lại đuổi theo chị thì sao? Em thấy rất có thể như vậy.”
Quý Nguyệt liếc mắt:
“Vậy lão nương gặp hắn một lần, đánh hắn một lần. Dù sao chính hắn cũng nói, thích bị đánh. Yêu cầu đê tiện như vậy, chị làm sao có thể không thỏa mãn?”
Dạo này cả team hơi bận, nên mình sẽ ra từ từ.
Nhan Hạ giơ ngón tay cái với cô:
“Tuyệt vời!”
(Tiểu Yến Mập Mạp)
- Chương 1: 1: Cô đã trở lại
- Chương 1-1: Cô đã trở lại
- Chương 1-2: Cô đã trở lại
- Chương 2: Cô đã trở lại
- Chương 2-1: Anh trai cẩu cặn bã như thế này, ai muốn thì cho người đó
- Chương 2-2: Anh trai cẩu cặn bã như thế này, ai muốn thì cho người đó
- Chương 3: Cô thật sự chịu đựng đủ rồi
- Chương 3: Anh trai cẩu cặn bã như thế này, ai muốn thì cho người đó
- Chương 4: Anh trai cẩu cặn bã như thế này, ai muốn thì cho người đó
- Chương 4-1: Thật là quá khiến tôi chán ghét
- Chương 4-2: Thật là quá khiến tôi chán ghét
- Chương 5: Cô thật sự chịu đựng đủ rồi
- Chương 5-1: Phát sóng chương trình tạp kỹ đầu tiên
- Chương 5-2: Phát sóng chương trình tạp kỹ đầu tiên
- Chương 6: Thật là quá khiến tôi chán ghét
- Chương 6-1: Khách mời thần bí thứ hai
- Chương 6-2: Khách mời thần bí thứ hai
- Chương 7: Quá lừa bịp rồi!
- Chương 7: Thật là quá khiến tôi chán ghét
- Chương 8: Phát sóng chương trình tạp kỹ đầu tiên
- Chương 8-1: Người bị hố chính là anh năm cẩu cặn bã
- Chương 8-2: Người bị hố chính là anh năm cẩu cặn bã
- Chương 9: Cô ấy không sợ bị mắng sao?
- Chương 9: Phát sóng chương trình tạp kỹ đầu tiên
- Chương 10: Khách mời thần bí thứ hai
- Chương 10-1: Cô làm ơn đừng đến ăn vạ nữa
- Chương 10-2: Cô làm ơn đừng đến ăn vạ nữa
- Chương 11: Rất khó chịu
- Chương 11: Khách mời thần bí thứ hai
- Chương 12: Quá lừa bịp rồi!
- Chương 12-1: Tất nhiên cô sẽ không buông tha
- Chương 12-2: Tất nhiên cô sẽ không buông tha
- Chương 13: Người bị hố chính là anh năm cẩu cặn bã
- Chương 13-1: Bị vả mặt cũng thật nhanh
- Chương 13-2: Bị vả mặt cũng thật nhanh
- Chương 14: Người bị hố chính là anh năm cẩu cặn bã
- Chương 14-1: Vả mặt tiểu tiên nữ
- Chương 14-2: Vả mặt tiểu tiên nữ
- Chương 15: Cô ấy không sợ bị mắng sao?
- Chương 15-1: Làm sao có thể như vậy được
- Chương 15-2: Làm sao có thể như vậy được
- Chương 16: Người nào khơi mào thì người đó sai
- Chương 16: Cô làm ơn đừng đến ăn vạ nữa
- Chương 17: Cô làm ơn đừng đến ăn vạ nữa
- Chương 17-1: Không phải sẽ thật sự đến chứ?
- Chương 17-2: Không phải sẽ thật sự đến chứ?
- Chương 18: Rất khó chịu
- Chương 18-1: Càng ngày càng biết cách làm người khác tức giận
- Chương 18-2: Càng ngày càng biết cách làm người khác tức giận
- Chương 19: Tất nhiên cô sẽ không buông tha
- Chương 19-1: Xin anh hãy làm con người đi!
- Chương 19-2: Xin anh hãy làm con người đi!
- Chương 20: Nhan Hạ đây là đến làm trò hề sao?
- Chương 20: Tất nhiên cô sẽ không buông tha
- Chương 21: Bị vả mặt cũng thật nhanh
- Chương 21-1: May mà vẫn cứu được
- Chương 21-2: May mà vẫn cứu được
- Chương 22: Bị vả mặt cũng thật nhanh
- Chương 22-1: Thấy hơi ghen tị
- Chương 22-2: Thấy hơi ghen tị
- Chương 23: Thật là quá khiến bọn họ bất ngờ
- Chương 23: Vả mặt tiểu tiên nữ
- Chương 24: Vả mặt tiểu tiên nữ
- Chương 24-1: Ghen tị chết đi được
- Chương 24-2: Ghen tị chết đi được
- Chương 25: Giác quan thứ sáu của Thời Hi Diễn
- Chương 25: Làm sao có thể như vậy được
- Chương 26: Làm sao có thể như vậy được
- Chương 26-1: Các người không phiền nhưng tôi phiền
- Chương 26-2: Các người không phiền nhưng tôi phiền
- Chương 27: Người nào khơi mào thì người đó sai
- Chương 27-1: Sự lựa chọn
- Chương 27-2: Sự lựa chọn
- Chương 28: Không phải sẽ thật sự đến chứ?
- Chương 28-1: Anh đừng có ý đồ xấu với Nhan Hạ
- Chương 28-2: Anh đừng có ý đồ xấu với Nhan Hạ
- Chương 29: Không phải sẽ thật sự đến chứ?
- Chương 29-1: Muốn đánh chết người này quá
- Chương 29-2: Muốn đánh chết người này quá
- Chương 30: Càng ngày càng biết cách làm người khác tức giận
- Chương 30-1: Có phải anh không thích tôi không
- Chương 30-2: Có phải anh không thích tôi không
- Chương 31: Càng ngày càng biết cách làm người khác tức giận
- Chương 31-1: Trái tim tôi chính là làm bằng đá
- Chương 31-2: Trái tim tôi chính là làm bằng đá
- Chương 32: Xin anh hãy làm con người đi!
- Chương 32-1: Hạnh phúc đều dựa vào so sánh mà có được
- Chương 32-2: Hạnh phúc đều dựa vào so sánh mà có được
- Chương 33: Xin anh hãy làm con người đi!
- Chương 33-1: Hai anh em này quá thân mật rồi
- Chương 33-2: Hai anh em này quá thân mật rồi
- Chương 34: Nhan Hạ thay đổi rồi
- Chương 34: Nhan Hạ đây là đến làm trò hề sao?
- Chương 35: May mà vẫn cứu được
- Chương 35-1: Đừng bám mãi không buông nữa
- Chương 35-2: Đừng bám mãi không buông nữa
- Chương 36: May mà vẫn cứu được
- Chương 36-1: Không nhịn được mà vô cùng hoài niệm
- Chương 36-2: Không nhịn được mà vô cùng hoài niệm
- Chương 37: Không so sánh thì không có đau thương
- Chương 37: Thấy hơi ghen tị
- Chương 38: Tài năng dần hé lộ
- Chương 38: Thấy hơi ghen tị
- Chương 39: Thật là quá khiến bọn họ bất ngờ
- Chương 39-1: Lại một tài năng mới được biết đến
- Chương 39-2: Lại một tài năng mới được biết đến
- Chương 40: Cố Diệp Du làm màu
- Chương 40: Ghen tị chết đi được
- Chương 41: Nỗi khỗ khó nói của Diệp siêu sao
- Chương 41: Ghen tị chết đi được
- Chương 42: Cái này mà Nhan Hạ cũng biết nữa sao?
- Chương 42: Giác quan thứ sáu của Thời Hi Diễn
- Chương 43: Các người không phiền nhưng tôi phiền
- Chương 43-1: Chính là tự tin như vậy
- Chương 43-2: Chính là tự tin như vậy
- Chương 44: Đúng là mất cả chì lẫn chài
- Chương 44: Các người không phiền nhưng tôi phiền
- Chương 45: Sự lựa chọn
- Chương 45-1: Anh "báo nhà" thật sự
- Chương 45-2: Anh "báo nhà" thật sự
- Chương 46: Sự lựa chọn
- Chương 46-1: Suýt nữa thì tức muốn xỉu
- Chương 46-2: Suýt nữa thì tức muốn xỉu
- Chương 47: Nhan Hạ gặp rắc rối sao
- Chương 47: Anh đừng có ý đồ xấu với Nhan Hạ
- Chương 48: Vả mặt antifan
- Chương 48: Anh đừng có ý đồ xấu với Nhan Hạ
- Chương 49: Anh thuộc một trong ba loại người tôi không xem được
- Chương 49: Muốn đánh chết người này quá
- Chương 50: Cô ta nhất định cố ý làm vậy
- Chương 50: Muốn đánh chết người này quá
- Chương 51: Có phải anh không thích tôi không
- Chương 51-1: Muốn tiếp tục bị vả mặt sao
- Chương 51-2: Muốn tiếp tục bị vả mặt sao
- Chương 52: Chuyện càng lớn càng thú vị
- Chương 52: Có phải anh không thích tôi không
- Chương 53: Lại có thêm nhiều fan ông bà
- Chương 53: Trái tim tôi chính là làm bằng đá
- Chương 54: Tranh cãi về thân phận trong Livestream
- Chương 54: Trái tim tôi chính là làm bằng đá
- Chương 55: Livestream đột xuất của chương trình
- Chương 55: Hạnh phúc đều dựa vào so sánh mà có được
- Chương 56: Điều này làm sao có thể chứ!
- Chương 56: Hạnh phúc đều dựa vào so sánh mà có được
- Chương 57: Âm mưu của Cố Diệp Quân
- Chương 57: Hai anh em này quá thân mật rồi
- Chương 58: Không thể đợi thêm được nữa
- Chương 58: Hai anh em này quá thân mật rồi
- Chương 59: Nhịn không nổi cơn tức này!!!
- Chương 59: Nhan Hạ thay đổi rồi
- Chương 60: Em sẽ khiến bọn họ phải ngạc nhiên!
- Chương 60: Đừng bám mãi không buông nữa
- Chương 61: Ai mà biết sẽ có kết quả như vậy chứ!
- Chương 61: Đừng bám mãi không buông nữa
- Chương 62: Lập tức sẽ tham gia phản hồi
- Chương 62: Không nhịn được mà vô cùng hoài niệm
- Chương 63: Đây mới là khởi đầu thôi
- Chương 63: Không nhịn được mà vô cùng hoài niệm
- Chương 64: Tôi cũng không ngờ Nhan Hạ lại tàn nhẫn như vậy!
- Chương 64: Không so sánh thì không có đau thương
- Chương 65: Cô ấy thật sự không còn lưu luyến anh ta sao
- Chương 65: Tài năng dần hé lộ
- Chương 66: Ai ngờ được hắn lại bị Nhan Hạ vả mặt
- Chương 66: Lại một tài năng mới được biết đến
- Chương 67: Tôi cũng muốn biết là tại sao?
- Chương 67: Lại một tài năng mới được biết đến
- Chương 68: Cố Diệp Du làm màu
- Chương 68-1: Anh xứng đáng với Nhan Hạ sao
- Chương 68-2: Anh xứng đáng với Nhan Hạ sao
- Chương 69: Có phải coi hắn ta là đồ ngốc không
- Chương 69: Nỗi khỗ khó nói của Diệp siêu sao
- Chương 70: Đừng nghĩ đến cái này nữa, không thể đâu
- Chương 70: Cái này mà Nhan Hạ cũng biết nữa sao?
- Chương 71: Nhan Hạ cố ý làm vậy để gài anh ta
- Chương 71: Chính là tự tin như vậy
- Chương 72: Thật không hổ là con ruột của bà ta!
- Chương 72: Chính là tự tin như vậy
- Chương 73: Em giỏi lắm!
- Chương 73: Đúng là mất cả chì lẫn chài
- Chương 74: Chỉ có thể như vậy
- Chương 74: Anh "báo nhà" thật sự
- Chương 75: Đúng là đáng bị ném vào thùng rác cùng nhau!!
- Chương 75: Anh "báo nhà" thật sự
- Chương 76: Món nợ này, cô nhất định phải đòi lại
- Chương 76: Suýt nữa thì tức muốn xỉu
- Chương 77: Không thể để người khác bắt nạt
- Chương 77: Suýt nữa thì tức muốn xỉu
- Chương 78: Thật khiến người khác tức chết!
- Chương 78: Nhan Hạ gặp rắc rối sao
- Chương 79: Em còn muốn đi đào góc tường nhà bọn họ!
- Chương 79: Vả mặt antifan
- Chương 80: Cô liền biết chuyện này không hề đơn giản như vậy
- Chương 80: Anh thuộc một trong ba loại người tôi không xem được
- Chương 81: Có thành công không
- Chương 81: Cô ta nhất định cố ý làm vậy
- Chương 82: Cảm giác này thật không thể chịu đựng được
- Chương 82: Muốn tiếp tục bị vả mặt sao
- Chương 83: Tất cả đều nằm trong dự đoán của cô ấy, thật là lợi hại
- Chương 83: Muốn tiếp tục bị vả mặt sao
- Chương 84: Bọn họ lại bị cô em gái ruột hố
- Chương 84: Chuyện càng lớn càng thú vị
- Chương 85: Anh ta không cho rằng nhan hạ có thể từ chối được mê hoặc như thế này
- Chương 85: Lại có thêm nhiều fan ông bà
- Chương 86: Dằn mặt anh ta
- Chương 86: Tranh cãi về thân phận trong Livestream
- Chương 87: Cô ta dám, cô ta thật sự
- Chương 87: Livestream đột xuất của chương trình
- Chương 88: Trước đây bọn họ đều đã đánh giá thấp cô
- Chương 88: Điều này làm sao có thể chứ!
- Chương 89: Bọn họ sẽ tự mình tạo ra cơ hội
- Chương 89: Âm mưu của Cố Diệp Quân
- Chương 90: Không phải khó khăn bình thường
- Chương 90: Không thể đợi thêm được nữa
- Chương 91: Không ngờ Nhan Hạ lại có kỹ thuật như vậy
- Chương 91: Nhịn không nổi cơn tức này!!!
- Chương 92: Điều đó hoàn toàn không thể xảy ra
- Chương 92: Em sẽ khiến bọn họ phải ngạc nhiên!
- Chương 93: Điều này không phải ai cũng có thể làm được
- Chương 93: Ai mà biết sẽ có kết quả như vậy chứ!
- Chương 94: Không ngờ cô lại chơi lớn đến vậy
- Chương 94: Lập tức sẽ tham gia phản hồi
- Chương 95: Cô ấy sao có thể cao ngạo như vậy?
- Chương 95: Đây mới là khởi đầu thôi
- Chương 96: Như thế nào gọi là đồng đội ngu, chính là đây...
- Chương 96: Tôi cũng không ngờ Nhan Hạ lại tàn nhẫn như vậy!
- Chương 97: Con như vậy thật quá hèn hạ a!
- Chương 97: Cô ấy thật sự không còn lưu luyến anh ta sao
- Chương 98: Thâm tình đến muộn còn không bằng cỏ rác
- Chương 98: Ai ngờ được hắn lại bị Nhan Hạ vả mặt
- Chương 99: Cô sẽ đi trước kế hoạch của hắn, khiến hắn không kịp trở tay
- Chương 99: Tôi cũng muốn biết là tại sao?
- Chương 100: Em gái ruột của họ thực sự quá đáng giận
- Chương 100: Anh xứng đáng với Nhan Hạ sao
- Chương 101: Trận chiến thực sự đã bắt đầu
- Chương 101: Anh xứng đáng với Nhan Hạ sao
- Chương 102: Mày có bị điên không?
- Chương 102: Có phải coi hắn ta là đồ ngốc không
- Chương 103: Nhan Hạ rất có sức hút
- Chương 103: Đừng nghĩ đến cái này nữa, không thể đâu
- Chương 104: Có thê bắt đầu rồi
- Chương 104: Nhan Hạ cố ý làm vậy để gài anh ta
- Chương 105: Đây chính là tự đào hố chôn mình...
- Chương 105: Thật không hổ là con ruột của bà ta!
- Chương 106: Đúng là “em gái ngoan” của hắn!
- Chương 106: Em giỏi lắm!
- Chương 107: Càng kịch tính hơn
- Chương 107: Chỉ có thể như vậy
- Chương 108: Muộn rồi
- Chương 108: Đúng là đáng bị ném vào thùng rác cùng nhau!!
- Chương 109: Thế chẳng phải càng có trò hay để xem à
- Chương 109: Món nợ này, cô nhất định phải đòi lại
- Chương 110: Kinh ngạc
- Chương 110: Không thể để người khác bắt nạt
- Chương 111: Thật sự trùng hợp như thế ư?
- Chương 111: Thật khiến người khác tức chết!
- Chương 112: Bà đây thoả mãn hắn ngay và luôn
- Chương 112: Em còn muốn đi đào góc tường nhà bọn họ!
- Chương 113: Hôm nay bắt nạt cô thật nè
- Chương 113: Cô liền biết chuyện này không hề đơn giản như vậy
- Chương 114: Không hổ là em
- Chương 114: Có thành công không
- Chương 115: Rõ ràng không phải như vậy
- Chương 115: Cảm giác này thật không thể chịu đựng được
- Chương 116: Cuối cùng thằng hề còn không phải là cậu!!!
- Chương 116: Tất cả đều nằm trong dự đoán của cô ấy, thật là lợi hại
- Chương 117: Vở kịch này, thật đúng là quá kích thích
- Chương 117: Bọn họ lại bị cô em gái ruột hố
- Chương 118: Hiện tại lại cảm thấy là một loại thảm họa
- Chương 118: Anh ta không cho rằng nhan hạ có thể từ chối được mê hoặc như thế này
- Chương 119: Lần này liền đến lượt Cố Diệp Du tới nhặt những thứ cô không cần
- Chương 119: Dằn mặt anh ta
- Chương 120: Thật biết chơi
- Chương 120: Cô ta dám, cô ta thật sự
- Chương 121: Đây là muốn xem hắn thành cái gì?
- Chương 121: Trước đây bọn họ đều đã đánh giá thấp cô
- Chương 122: Đừng tìm đến tôi gây rắc rối
- Chương 122: Bọn họ sẽ tự mình tạo ra cơ hội
- Chương 123: Ông ta có thể nói, ông ta không biết sao?
- Chương 123: Không phải khó khăn bình thường
- Chương 124: Thật sự là cho chó ăn
- Chương 124: Không ngờ Nhan Hạ lại có kỹ thuật như vậy
- Chương 125: Sau này nếu hắn còn giúp đỡ Cố Diệp Du, thì hắn chính là chó
- Chương 125: Điều đó hoàn toàn không thể xảy ra
- Chương 126: Muốn đâm dao, vậy cùng đâm a!
- Chương 126: Điều này không phải ai cũng có thể làm được
- Chương 127: Có lẽ em đã cản trở chuyện gì đó của bọn họ
- Chương 127: Không ngờ cô lại chơi lớn đến vậy
- Chương 128: Trước đây, ông thật sự đã nhìn lầm rồi
- Chương 128: Cô ấy sao có thể cao ngạo như vậy?
- Chương 129: Đáng lẽ không phải vậy
- Chương 129: Như thế nào gọi là đồng đội ngu, chính là đây...
- Chương 130: Nhất định là Nhan Hạ cố ý
- Chương 130: Con như vậy thật quá hèn hạ a!
- Chương 131: Thật là như vậy sao
- Chương 131: Thâm tình đến muộn còn không bằng cỏ rác
- Chương 132: Cô sẽ đi trước kế hoạch của hắn, khiến hắn không kịp trở tay
- Chương 133: Em gái ruột của họ thực sự quá đáng giận
- Chương 134: Trận chiến thực sự đã bắt đầu
- Chương 135: Mày có bị điên không?
- Chương 136: Nhan Hạ rất có sức hút
- Chương 137: Có thê bắt đầu rồi
- Chương 138: Đây chính là tự đào hố chôn mình...
- Chương 139: Đúng là “em gái ngoan” của hắn!
- Chương 140: Càng kịch tính hơn
- Chương 141: Muộn rồi
- Chương 142: Thế chẳng phải càng có trò hay để xem à
- Chương 143: Kinh ngạc
- Chương 144: Thật sự trùng hợp như thế ư?
- Chương 145: Bà đây thoả mãn hắn ngay và luôn
- Chương 146: Hôm nay bắt nạt cô thật nè
- Chương 147: Không hổ là em
- Chương 148: Rõ ràng không phải như vậy
- Chương 149: Cuối cùng thằng hề còn không phải là cậu!!!
- Chương 150: Vở kịch này, thật đúng là quá kích thích
- Chương 151: Hiện tại lại cảm thấy là một loại thảm họa
- Chương 152: Lần này liền đến lượt Cố Diệp Du tới nhặt những thứ cô không cần
- Chương 153: Thật biết chơi
- Chương 154: Đây là muốn xem hắn thành cái gì?
- Chương 155: Đừng tìm đến tôi gây rắc rối
- Chương 156: Ông ta có thể nói, ông ta không biết sao?
- Chương 157: Thật sự là cho chó ăn
- Chương 158: Sau này nếu hắn còn giúp đỡ Cố Diệp Du, thì hắn chính là chó
- Chương 159: Muốn đâm dao, vậy cùng đâm a!
- Chương 160: Có lẽ em đã cản trở chuyện gì đó của bọn họ
- Chương 161: Trước đây, ông thật sự đã nhìn lầm rồi
- Chương 162: Đáng lẽ không phải vậy
- Chương 163: Nhất định là Nhan Hạ cố ý
- Chương 164: Thật là như vậy sao
Sau Khi Sống Lại, Tôi Khiến Năm Anh Trai Hối Hận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau Khi Sống Lại, Tôi Khiến Năm Anh Trai Hối Hận
Tác giả :
Thiển Thiển Đạm Đạm