Nỗi bất an này, gần như xuất phát từ bản năng.
Khi đoàn người kia tiến lại gần, Hoa Thanh Nguyệt thấy không phải Lục Diễm, lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
“Ngài là Tiết nương tử? Đây là thư một vị công tử gửi cho ngài.”
Nàng đưa tay nhận lấy, mở ra, bên trên chỉ có mấy chữ to:
“Ngươi muốn gặp người, ta đã đưa hắn đến Chương phủ. Một lát nữa ra khỏi kinh thành là sẽ thấy. Sau khi rời khỏi, sẽ có người bảo vệ ngươi đến nơi cần đến. Chúc ngươi bình an.”
Hoa Thanh Nguyệt liền phân phó:
“Dừng lại một lát ở cửa thành, ta muốn chờ bọn Thanh Dương.”
Không cần nói cũng biết bức thư này là do ai đưa, nhắc đến người nàng lập tức nghĩ tới – Đào Hề.
“Giúp ta cảm ơn hắn.”
Xe ngựa càng lúc càng đi xa, lúc này thân ảnh vừa rồi mới hiện thân ở chỗ tối, nhìn theo bóng xe dần mờ khuất, mãi cho đến khi không còn thấy nữa, hắn mới quay người lại, phun ra một ngụm máu tươi.
Lục Diễm lau sạch vết máu nơi khóe miệng, tầm mắt vẫn dừng lại nơi khoảng không trước mặt, thật lâu vẫn không chịu rời đi.
Một lúc sau, Trịnh Miên từ xe ngựa bước xuống, đưa tay định gõ cửa thì bị người từ sau giữ lại.
“Ngươi không phải đang đi thành đông sao?”
Trịnh Miên vừa thấy người tới thì sợ đến biến sắc:
“Ngươi… chẳng phải đã—”
“Chỉ bằng các ngươi cũng muốn giết ta?”
“Trịnh Miên, ta hỏi ngươi lần cuối, nàng đâu rồi?” Lục Diễm toàn thân sát khí lạnh lẽo:
“Nói nhanh.”
“Chúng ta hẹn nhau sáng nay gặp, làm gì có chuyện cho nàng đi thành đông trước?”
Nói đến đây, sắc mặt nàng ta trắng bệch, như sực nhớ ra điều gì:
“Trúng kế rồi!”
Xe ngựa đi được một đoạn khá lâu, Hoa Thanh Nguyệt mới nghi hoặc hỏi:
“Không phải đi thành đông sao? Sao vẫn chưa tới?”
“Cô nương, trời còn chưa sáng hẳn. Tiểu nhân biết ngài muốn đón người, ngài yên tâm, chúng ta đón được Trịnh lang trung xong sẽ lập tức ra khỏi thành, tuyệt không chậm trễ ngài đoàn tụ cùng người thân.”
Hoa Thanh Nguyệt lúc này vẫn đang chìm đắm trong niềm vui được rời đi cùng Thanh Dương bọn họ, hoàn toàn không nhận ra trong lời nói của người kia có điều gì bất thường. Nàng vén rèm nhìn ra ngoài, trời quả thực vẫn còn tối, thời gian vẫn còn sớm, nghĩ thầm: đợi gặp được A Miên rồi cùng mọi người rời thành cũng chưa muộn.
Xe ngựa dừng lại tại một ngôi miếu hoang ở thành đông.
Hoa Thanh Nguyệt đưa đầu ra nhìn quanh — nơi này nàng nhận ra, đã bỏ hoang từ lâu, làm gì có ai ở?
Dù phản ứng có hơi chậm, nàng cũng bắt đầu cảm thấy bất thường.
“A Miên đâu?” nàng hỏi.
Gã phu xe lập tức đổi sắc mặt, lôi từ dưới xe ra một thanh đại đao sáng loáng:
“Câm miệng! Còn nói nữa, lão tử băm ngươi ra!”
Dứt lời, gã làm một động tác tay ra hiệu huýt sáo. Lập tức từ bốn phía cây cối hiện ra một nhóm hắc y nhân.
Hoa Thanh Nguyệt trong lòng trầm xuống, biết mình trúng bẫy, xoay người định nhảy khỏi xe chạy trốn. Nhưng chưa kịp bước mấy bước, sau gáy đã bị đánh mạnh một chưởng, mắt tối sầm rồi ngất lịm.
Lúc tỉnh lại, nàng bị tạt một bát nước lạnh.
Tay chân bị trói chặt, đau đến tê dại. Trước mặt là một người đàn ông mặc hoàng bào, đứng giữa đám hắc y nhân, tay cầm chủy thủ, dáng vẻ như đang xem một vở diễn thú vị.
“Chậc chậc,” hắn ta vung vẩy con dao trước mặt nàng, giọng khinh miệt:
“Không biết một lát nữa khi Điện Soái nhìn thấy nữ nhân mà hắn yêu nhất chết trước mắt, hắn sẽ phản ứng thế nào nhỉ?”
“Có lẽ sẽ quỳ xuống cầu ta tha mạng? Hay sẽ tự sát tại chỗ?”
Hoa Thanh Nguyệt nhận ra gương mặt hắn, chợt nghĩ đến lần Trịnh Miên cứu người, liền lên tiếng:
“Ta nhận ra ngươi! Trước kia muội muội Trịnh Miên của ta đã cứu ngươi, ngươi không thể lấy oán trả ơn…”
“Câm miệng.”
Lưỡi dao lạnh lẽo kề sát khiến nàng sợ đến nín bặt, hắn nói tiếp:
“Ta vốn định tha mạng ngươi vì nể mặt muội muội ta. Nhưng không ngờ Lục Diễm lại không chết! Bao nhiêu người như thế cũng không giết nổi hắn, thì giờ chỉ còn cách hy sinh ngươi. Hoặc là... ngoan ngoãn phối hợp đi.”
“Hắn chẳng phải từng bức bách ngươi? Chỉ cần phối hợp tốt, biết đâu ta vui lên, sẽ tha cho ngươi một mạng.”
Hoa Thanh Nguyệt nghe hai chữ “Bổn vương” thì giật mình, không thể tin được:
“Ngươi là… Quân Mộc?!”
“Hahahaha! Không ngờ lại có người còn nhớ đến tên ta. Cũng xem như ngươi thông minh.”
Trước đó trong ngục nàng từng nghe lén chuyện liên quan đến Lĩnh Nam, không ngờ người đứng sau thật sự là tên này.
Chính nàng, lại ngu ngốc rơi vào bẫy.
Nàng vội nói:
“Ta với Lục Diễm đã không còn gì liên quan từ lâu, ngươi cần gì phải—”
“Bốp!”
Lời chưa nói hết, một cái tát giáng thẳng lên mặt nàng, đau đến tê dại.
“Còn mẹ nó dám nói không liên quan? Hắn bỏ cả thân phận trưởng tử Lục gia để đi làm tiêu sư, dốc tiền mua trang sức cho ngươi, mà ngươi nói không liên quan?”
“Ở trước mặt ta thì thu hồi cái trò ‘ngụy thông minh’ lại! Không phải ai cũng như Lục Diễm bị sắc đẹp làm mờ mắt!”
Máu tràn nơi khóe môi, nàng dùng lưỡi chặn lại, gắng gượng lên tiếng:
“Ngươi bắt ta, đã nghĩ tới Trịnh Miên chưa?”
Không ngờ nam nhân kia lại cười to hơn nữa, giọng cười vang vọng khắp miếu hoang:
“Ngươi đoán xem, với nàng ta, tình chị em giữa các ngươi quan trọng hơn, hay là một người anh trai ruột?”
“Lục Diễm và ta thù không đội trời chung, còn ngươi là nữ nhân của hắn — thật sự nghĩ các ngươi có thể làm bạn thân mà không có gì giấu nhau sao?”
“Nói thật, bổn vương còn phải cảm ơn ngươi. Nếu không nhờ ngươi kinh doanh cửa hàng may thêu gom góp chút tiền, nuôi mấy chục đứa trẻ ở Thiện Cô Đường, thì ta lấy gì để lôi kéo nhân lực?”
“Giờ thì hay rồi, còn dẫn Lục Diễm đến tận vòng vây của ta!”
“Ngươi nói xem, lát nữa nhìn hắn bị chém đầu? Hay bị vạn tiễn xuyên tâm thì sảng khoái hơn?”
Nghe đến đây, cơ thể Hoa Thanh Nguyệt như bị rút hết sức lực, tay rũ xuống, ánh mắt trống rỗng.
Nếu nói không đau, thì là nói dối với lương tâm.
Sau một năm trời cùng nhau sát cánh, nàng cứ nghĩ hai người đã trở thành tri kỷ chẳng giấu nhau điều gì, cùng nhau cố gắng vì những đứa trẻ mồ côi, nào ngờ từ đầu đến cuối chỉ là một nước cờ bị người ta sắp đặt.
Trước kia bị Lục Diễm tính kế, sau đó tưởng mình tự do rồi, lại rơi vào một cái bẫy khác của “tri kỷ”.
Uổng công nàng tự xưng thông minh, rốt cuộc lại đúng như câu "bị bán còn vui vẻ đếm tiền giùm người ta."
Lục Diễm nói đúng, nàng thật sự ngu xuẩn đến đáng thương.
Chỉ hy vọng hắn thông minh, đừng tới.
Rất nhanh sau đó, bên ngoài có tiếng người bẩm báo:
“Tiểu vương gia, người đã tới.”
- Chương 1: Nhập Kinh
- Chương 2: An Ninh Hầu phủ
- Chương 3: Là Hắn
- Chương 4: Nàng nhận nhầm người?
- Chương 5: “Sao không gọi là đại ca ca?”
- Chương 6: Học quy củ
- Chương 7: Đêm đó, nam nhân kia thật sự không phải hắn
- Chương 8: Lê ca ca có lễ
- Chương 9: Mẫu thân ngươi sẽ không đáp ứng
- Chương 10: Lấy lòng Lục Diễm
- Chương 11: Lê ca ca thích ăn là được
- Chương 12: Cô nương xem trọng đại công tử
- Chương 13: Có thể giúp ta ra khỏi phủ tìm lang trung không?
- Chương 14: Gặp Lục Diễm giết người
- Chương 15: Không Muốn Ở Chung Một Chỗ Với Hắn
- Chương 16: Hôm nay sao không mang cây trâm cho ta?
- Chương 17: Các người đã báo cho Đại ca chưa?
- Chương 18: Tâm như bàn thạch, cuộc đời này không thay đổi
- Chương 19: Quăng tám sào cũng không tới, muội muội cái gì chứ?
- Chương 20: Tiệc rượu
- Chương 21: Chất vấn
- Chương 22: Cầu xin gia thương xót
- Chương 23: Cầu ta
- Chương 24: Làm bạn
- Chương 25: Lục Lê biết chuyện hôn sự
- Chương 26: Phong ba rơi xuống nước (1)
- Chương 27: Phong ba rơi xuống nước(2)
- Chương 28: Phong ba rơi xuống nước (3)
- Chương 29: Phong ba rơi xuống nước (4)
- Chương 30: Phong ba rơi xuống nước (5)
- Chương 31: Phong ba rơi xuống nước (6)
- Chương 32: Xử phạt (phần 1)
- Chương 33: Xử phạt (2)
- Chương 34: Xử phạt (3)
- Chương 35: Muốn cái gì, tự ta sẽ giành lấy
- Chương 36: Bình Chương quận chúa
- Chương 37: Đêm thăm
- Chương 38: Tạ lễ
- Chương 39: Hôn Ước
- Chương 40: “Ngươi chắc nàng muốn gả cho ngươi?”
- Chương 41: Dạo Phố
- Chương 42: Thân Mật
- Chương 43: Ngươi đây là muốn gả người nào?
- Chương 44: Đến thế này mà còn muốn gả người khác?
- Chương 45: Thì ra đêm ấy thật sự là ngươi
- Chương 46: Khí độ của chính thất
- Chương 47: Cầu xin người, hãy để con ở lại
- Chương 48: Hủy bỏ hôn ước
- Chương 49: Cùng nhau đuổi Lục tam công tử ra ngoài
- Chương 50: Được Tặng Hai Cửa Hàng Phấn Son
- Chương 51: Ta thấy lần trước ngươi cởi xiêm y ta rất thuần thục
- Chương 52: Tối qua, ngươi thấy sung sướng không?
- Chương 53
- Chương 54: Các ngươi, Hoàn lang quân đến rồi
- Chương 55: Tránh thai dược
- Chương 56: Ta cùng hắn ai đẹp hơn?
- Chương 57: Tính kế (1)
- Chương 58: Tính kế (2)
- Chương 59: Tính kế (3)
- Chương 60: Tính kế (4)
- Chương 61: Ngươi đây là báo ân hay báo thù?
- Chương 62: Kiềm chế lễ giáo, dường như chẳng phải nam nhân
- Chương 63: Là ai đánh nàng?
- Chương 64: Bản thân chẳng ra gì, còn liên lụy kẻ khác
- Chương 65: Đại ca ca, Thanh Nguyệt có phải đã gây hoạ cho huynh không?
- Chương 66: Vì sao lại đổ chén canh tranh thai đi?
- Chương 67: Sợ hãi đại ca ca sẽ ghét bỏ ta
- Chương 68: Phân Rõ Thị Phi
- Chương 69: Ngươi là không ưa Bình Chương, hay là không thích nữ nhân?
- Chương 70: Trước khi chết kéo được người chịu tội thay, cũng không tính là lỗ
- Chương 71: Trừng Phạt Lục Tri Ninh
- Chương 72: Thần tiên quyến lữ, chẳng phải là như thế hay sao
- Chương 73: Cởi xiêm y
- Chương 74: Hắn Càng Muốn Nàng Một Lời Đáp
- Chương 75: Đã trêu chọc ta, cũng đừng nghĩ đến việc trêu chọc kẻ khác
- Chương 76: Đêm Nay Đừng Về
- Chương 77: Cùng nằm một giường
- Chương 78: Ngoan ngoãn quỳ gối dưới tà váy thạch lựu của ngươi
- Chương 79: Ngươi đối với Hoa Thanh Nguyệt là thật tâm sao?
- Chương 80: Lục Diễm đã trở về
- Chương 81: Hay là chúng ta giúp y một tay
- Chương 82: Tạ Ơn
- Chương 83: Ngươi biết ta muốn loại nào, đúng không?
- Chương 84: Tứ hôn
- Chương 85: Đêm nay, trong mộng phải có ta
- Chương 86: Ngươi uống thuốc tránh thai sảng khoái như vậy, là không muốn có con sao?
- Chương 87: Hoa cô nương định cảm tạ ta thế nào?
- Chương 88: Nương tử của ngươi lớn lên thật tuấn tú
- Chương 89: Ngươi không đồng ý cưới Như Thư, là vì nữ tử kia sao?
- Chương 90: Ngươi là nữ nhân của Lục Diễm ta
- Chương 91: Từ nay về sau, nàng chính là thiếp thất của ta
- Chương 92: Đã có phu thê chi thực, nếu không cho nàng danh phận, khó mà ăn nói
- Chương 93: Cùng với gả đi ra ngoài, chẳng bằng theo ta
- Chương 94: Thì ra Thanh Nguyệt của ta muốn làm chính thê
- Chương 95: Nam nhân này chính là một kẻ điên
- Chương 96: Công Văn Nạp Thiếp
- Chương 97: Tối hôm qua ngươi có phải ngủ ở Cần Vụ Viện hay không?
- Chương 98: Ngươi muốn thứ gì, không có nghĩa người khác cũng khát cầu
- Chương 99: Trước tiên cứu vớt tên đầu gỗ không hiểu phong tình này
- Chương 100: Nếu có cơ hội rời đi, ngươi sẽ đi sao?
- Chương 101: Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không vứt bỏ ngươi
- Chương 102: Muốn cứu đệ đệ ngươi, vì sao không tới hỏi ta – bà lão này
- Chương 103: Chẳng lẽ ngay cả lão bà tử này hắn cũng muốn bắt về
- Chương 104: Phụ thân cho là nghịch tử, thì coi như là nghịch tử đi
- Chương 105: Ngươi hưng sư động chúng như thế, là nghĩ đến đoạt người không thành?
- Chương 106: Tôn nhi yêu thương nàng còn không kịp, sao có thể tổn thương nàng?
- Chương 107: Tiểu tử, ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?
- Chương 108: Kế Hoạch
- Chương 109: Cứ như vậy trở về hầu hạ ta?
- Chương 110: Dạy cưỡi ngựa
- Chương 111: Một kẻ điên không đáng sợ, đáng sợ chính là hai kẻ điên
- Chương 112: Sờ soạng cái gì?
- Chương 113: Đêm nay chớ quên chuyện đã hứa cùng ta
- Chương 114: Hoàn Khiêm Chu gửi thư
- Chương 115: Chỉ cần ngươi nghe lời, ta sẽ mãi mãi đối xử tốt với ngươi
- Chương 116: Lục Diễm sắp rời đi
- Chương 117: Thanh Nguyệt chỉ muốn rời đi
- Chương 118: Tham Dự Yến Hội
- Chương 119: Rời Đi
- Chương 120: Biến cố bất ngờ
- Chương 121: Hoa di nương đã chẳng biết đi đâu
- Chương 122: Tự trách không bảo vệ tốt nàng
- Chương 123: Ý thức được nàng đã chạy thoát
- Chương 124: Nóng Lên
- Chương 125: Đừng đi, cùng ta cùng chết
- Chương 126: Ta cùng hắn, sớm đã có phu thê chi thực
- Chương 127: Độc Phát
- Chương 128: Ngươi đây là lưu luyến ta, cho nên cùng nam nhân khác tới tìm ta?
- Chương 129: Cưới nàng, làm chính thê
- Chương 130: Giết hắn?
- Chương 131: Bởi vì nàng không muốn làm thiếp, mà ta lại không nỡ để nàng rời đi
- Chương 132: Hoa Thanh Nguyệt, về sau không được uống dược tránh thai
- Chương 133: Vậy ngươi thề, đời này tuyệt không còn ý niệm rời xa ta
- Chương 134: Chẳng lẽ muốn giam ta cả đời, không cho ta gặp ai?
- Chương 135: Vì cớ gì không chọn Hoàn Khiêm Chu, hãy nói rõ ràng…
- Chương 136: Thanh Nguyệt, nàng có từng nhớ ta chăng?
- Chương 137: Thích vật gì thì tự mình tranh thủ đi
- Chương 138: Chỗ dựa cho nàng
- Chương 139: Con ta có thể có mối hôn sự tốt đẹp đến thế, đủ thấy công lao của ngươi chẳng thể xem nhẹ
- Chương 140: Nhìn ánh mắt của ngươi, có giống kẻ si tình trong thoại bản không?
- Chương 141: Say Rượu
- Chương 142: Đông đảo nữ tử đều khuynh tâm với ta, duy chẳng có nàng, đúng không?
- Chương 143: Cứng quá, cộm đến hoảng
- Chương 144: Cũng không biết nàng tối hôm qua gấp cái gì, đến mức ngay cả dây lưng rắn chắc cũng bị nàng giật đứt
- Chương 145: Cho phép
- Chương 146: Ta tin nàng
- Chương 147: Tôn nhi cũng xin hướng tổ mẫu bảo đảm, nhất định khiến nàng cam tâm tình nguyện gả cho ta
- Chương 148: Mưu Tâm
- Chương 149: Ngươi đây là đang chơi trò gì? Lạt mềm buộc chặt
- Chương 150: Ngươi thử đoán xem, ngày mai nàng rời thành rồi còn có thể trở về chăng?
- Chương 151: Lại Lần Nữa Rời Đi
- Chương 152: Mũi Tên Tiếp Theo, Nên Nhắm Vào Đầu Ai?
- Chương 153: Cầm Tù
- Chương 154: Trừng Phạt
- Chương 155: Có Phải Hay Không Nếu Ta Sinh Một Hài Tử, Ngươi Sẽ Cho Ta Rời Đi?
- Chương 156: Có một ngày, hắn muốn đóa kiều hoa quật cường này hoàn toàn thuộc về chính mình
- Chương 157: Cùng ta làm giao dịch, ngươi cũng xứng?
- Chương 158: Ghê tởm đến thế, liền không muốn chạm vào ta?
- Chương 159: Có Phải Ta Đã Làm Sai, Cho Nên Trời Cao Mới Không Muốn Cho Ta Hài Tử
- Chương 160: Nguyệt sự không đến
- Chương 161: Nếu Quả Thật Có Hài Tử, Ngươi Có Thể Hay Không Thử Tiếp Nhận Ta?
- Chương 162: Có Thai?
- Chương 163: Trước Đem Ngươi Ôm Sang Phòng Bên, Sau Để Lang Trung Bắt Mạch
- Chương 164: Phu Nhân Còn Trẻ, Về Sau Cơ Hội Thụ Thai Còn Nhiều
- Chương 165: Ta tạm thời không đi
- Chương 166: Nữ nhân không kiêng nể gì, đơn giản chính là ỷ vào việc được nam nhân thích
- Chương 167: Trừ nàng ra, ta không có nữ nhân khác
- Chương 168: Chiến Trường Đao Kiếm Không Có Mắt, Nếu Là Ta Không Thể Trở Về…
- Chương 169: Thanh Nguyệt của ta thật đúng là thích rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt
- Chương 170: Lục Diễm Rời Đi
- Chương 171: Ý Nghĩ Của Ta Chẳng Lẽ Còn Không Đủ Quang Minh Chính Đại Sao? Tự Nhiên Là Muốn Làm Ngài Con Dâu
- Chương 172: Hoa Thanh Nguyệt, ngươi thật đúng là khiến ta phải tốn công tìm kiếm
- Chương 173: Có đi mà không có lại, thật là thất lễ. Ngươi đánh ta, ta hoàn lễ, có gì không thể?
- Chương 174: Tạo Phản (1)
- Chương 175: Tạo phản (2)
- Chương 176: Tạo phản (3)
- Chương 177: Tạo phản (4)
- Chương 178: Tạo phản (5)
- Chương 179: Tạo Phản (6)
- Chương 180: Lục Diễm, buông phụ thân ta ra. Nếu không, ta sẽ giết nữ nhân này.
- Chương 181: Uy hiếp
- Chương 182: Lục Diễm bị thương
- Chương 183: Nàng chẳng muốn ở bên hắn, hay là thật chẳng có cơ hội cùng hắn chung bước?
- Chương 184: Dạy ta phải yêu nàng như thế nào, được không?
- Chương 185: Nàng cự tuyệt
- Chương 186: Lần Trước Ta Cho Nàng Uống Dược, Đều Là Dùng Miệng……
- Chương 187: Nếu đêm nay ta đau quá, có thể gọi nàng không?
- Chương 188: Nếu không phải đau đến mức thật sự chịu không nổi, ta đã chẳng làm phiền nàng
- Chương 189: Ngươi vì sao không đợi đến trời tối mới trở về?
- Chương 190: Thanh Nguyệt, ta có thể gần gũi với nàng không?
- Chương 191: Dùng cả đời tới bồi thường
- Chương 192: Đừng cự tuyệt ta, được không?
- Chương 193: Như Thế Nào Đột Nhiên Đối Ta Tốt Như Vậy?
- Chương 194: Vội Vàng Rời Đi
- Chương 195: Lục Diễm Biết Được Nàng Rời Đi
- Chương 196: Ta Không Cho Ngươi Nguyền Rủa Nàng
- Chương 197: Sau Này Ngươi Có Tính Toán Gì Không?
- Chương 198: Hiến Mỹ Nhân
- Chương 199: Nàng Còn Sống, Chuyện Khác Liền Đều Không Quan Trọng
- Chương 200: Trên Thế Gian Này Không Có Gì Là Dùng Tiền Không Làm Được, Nếu Có Thì Nhất Định Là Do Tiền Không Đủ
- Chương 201: Thanh Nguyệt, Là Ngươi Sao?
- Chương 202: Thanh Nguyệt Không ở đây, Tiệc Cưới Cũng Cứ Theo Lẽ Thường Tiến Hành:
- Chương 203: Nam Nhân Của Nàng Đã Chết, Nàng Là Một Quả Phụ
- Chương 204: Thành Thân
- Chương 205: Hộc Máu
- Chương 206: Thì ra, trước giờ ngươi vẫn luôn sống những ngày như vậy
- Chương 207: Gặp Gỡ
- Chương 208: Đời Này Không Gả Chồng
- Chương 209: Ngươi Còn Vương Vấn Vị Trượng Phu Đã Khuất Kia Phải Chăng?
- Chương 210: Nếu Thật Không Yên Lòng, Vậy Thì Đi Tìm Nàng Đi
- Chương 211: Nữ nhân các nàng sao cứ phải mê mẩn cái bộ dáng kiểu này
- Chương 212: Lục Diễm Từ Quan
- Chương 213: Là Hắn, Lục Diễm
- Chương 214: Ta Nghe Lời Không Đi Tới Nửa Bước, Cho Nên Ngươi Không Tức Giận Đi?
- Chương 215: Liền Theo Bọn Họ Gọi Ta Là Dì Tiết
- Chương 216: Từ Trước Như Thế Nào Không Biết Hắn Như Vậy Sẽ Trả Đũa
- Chương 217: Lục Diễm so với dĩ vãng dễ nói chuyện hơn
- Chương 218: Không quen biết
- Chương 219: Vật này không rẻ, ngươi hẳn là sẽ thích
- Chương 220: Hắn là vì có thể sớm một chút hoàn thành sứ mệnh của mình, hảo hảo hướng ngươi chuộc tội
- Chương 221: Ly biệt trước phong ba
- Chương 222: Vì yêu mà dập đầu
- Chương 223: Lần này, ta đưa nàng đi
- Chương 224: Vết thương nhỏ, không chết được
- Chương 225: Đi Lâm huyện
- Chương 226: Đánh giá giữa hai người đàn ông
- Chương 227: Rất si tình
- Chương 228: Chỉ cần là nàng muốn làm, nàng biết ta không thể từ chối
- Chương 229: Tối hôm qua mơ thấy ta lại chọc ngươi nổi giận
- Chương 230: Nhà ta phu quân đã trở lại
- Chương 231: Vừa gặp đã thương, ngoài ngươi ra, ta không chúc phúc ai khác
- Chương 232: Đại hôn (Toàn văn hoàn)
Sau Khi Thanh Lãnh Quyền Thần Luân Hãm Truy Thê Thành Nghiện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau Khi Thanh Lãnh Quyền Thần Luân Hãm Truy Thê Thành Nghiện
Tác giả :
Đông Nam Nhiễu