Sau Khi Trọng Sinh Ta Đã Hủy Hôn Ước Từ Nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Trọng Sinh Ta Đã Hủy Hôn Ước Từ Nhỏ

Chương 1: 1

Kiếp trước, ta gả cho Tống Thanh, hắn là thanh mai trúc mã của ta, là mối hôn sự mẫu thân ta đã định cho ta từ thưở bé.

Ta theo sát hắn từ nhỏ, tình cảm vô cùng sâu nặng.

Mẫu thân hắn là tri kỷ của mẫu thân ta.

Hai vị mẫu thân đều hết lòng tác hợp cho ta và Tống Thanh.

Mẫu thân ta bảo ta: 

"Gốc gác rõ ràng, nương tin Tống Thanh sẽ trọn đời đối đãi t.ử tế với con."

Mẫu thân hắn bảo ta: 

"Đứa trẻ ta nhìn lớn lên từ bé, cũng như con gái ta, nếu Tống Thanh dám phụ bạc con, ta là người đầu tiên sẽ không tha cho nó."

Lời thề của hai người họ, ta đều tin tưởng.

Sau khi kết tóc se duyên, Tống Thanh đối đãi với ta như bậc trượng phu danh giá đối với chính thê, trao ta quyền cai quản gia sự, cho ta thể diện và sự kính trọng của bậc chính thất, yêu thương đích t.ử do ta sinh ra, cùng gia tộc ta đồng lòng tiến thoái.

Không có một điểm nào đáng chê trách. TruyenLau.com

Mẫu thân ta và mẫu thân hắn đều vô cùng hài lòng.

Chỉ là, với riêng ta, cái cảm giác uất nghẹn và đè nén khó tả đó...
TruyenLau
Khiến ta không biết bao lần thầm hối hận, giá như lúc trước nghe theo lời phụ thân.

Kiếp trước, trước ngày thành thân, phụ thân ta vội vàng tìm ta.

Thấy vẻ hân hoan đầy mắt ta, người đành nén lời muốn nói xuống.

Ta nhận ra, kéo tay áo người mà nũng nịu: 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Phụ thân, người có gì cứ nói hết ra đi ạ."

Ta tưởng người sẽ dặn dò ta phải là một hiền thê.

Trước khi các tỷ tỷ xuất giá, phụ thân ta đều dặn dò như thế.

Nhưng người lại không nói.

Người c.ắ.n răng mà rằng: 

"Bán Hạ, đừng gả Tống Thanh, gả cho Bạch Phụ có được không?

"Hãy tin ta, Bạch Phụ tốt hơn Tống Thanh.

"Chỉ cần con gật đầu, ta sẽ lo liệu cho con."

Nụ cười đang nở trên môi ta lập tức tắt lịm.

Phụ thân ta hồ đồ rồi sao?

Ta sắp xuất giá rồi, người lại muốn đổi tân lang?

Còn nói gả cho Bạch Phụ gì chứ?

Bạch Phụ ngoài là đệ t.ử của phụ thân ta, chưa từng có dây dưa riêng nào với ta, cao nhất chỉ là chào hỏi nhau khi chạm mặt.

Người thật là làm loạn vô cớ!

"Phụ thân? Người đã uống rượu rồi sao?"

Nhưng trên người người không có một chút hơi men nào.

Thấy ta dùng ánh mắt nhìn kẻ điên mà nhìn người.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Người không nói thêm lời nào.

Thở dài một tiếng.

Rồi bỏ đi.

Ngày hôm sau, ta gả cho Tống Thanh.

 

Và giờ đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phụ thân ta cười hở cả hàm răng.

Người nói: "Thật không ngờ, Bán Hạ, con lại có con mắt tinh đời như vậy, ta đồng ý, đồng ý chuyện con và Bạch Phụ."

Bạch Phụ ở phía sau người cười ngây ngô với ta, chẳng còn vẻ lạnh nhạt thanh tao ngày thường nữa.

Sắc mặt mẫu thân ta không vui, bà nói: 

"Tống Thanh theo cha hắn ở phương xa, sắp trở về, hắn và Bán Hạ có ước hẹn hôn nhân, sao có thể tái gả Bán Hạ cho người khác."

Mẫu thân ta không phải là không thích Bạch Phụ.

Chỉ là, bà thiên vị Tống Thanh hơn.

Bạch Phụ nghe vậy liền lo lắng không yên.

Ta vội vàng trấn an: 

"Mẫu thân, chuyện con và Tống Thanh chỉ là lời nói bâng quơ giữa người và mẫu thân hắn, những năm qua, nếu họ có lòng, đã sớm gửi thư hôn ước, trao đổi bát tự, gửi tín vật cho chúng ta.

"Nhưng người xem, họ nào làm những điều ấy.

"Điều này chứng tỏ, mối hôn sự này chỉ có người coi là thật mà thôi."

"Không phải." Mẫu thân ta vội vàng thanh minh.

Bà nói: "Con và Tống Thanh thanh mai trúc mã, tình cảm thâm sâu, ta và mẫu thân hắn đều đinh ninh chuyện này đã định, Tống Thanh chắc chắn cũng nghĩ như vậy, nên mới không tốn nhiều tâm sức."

"Nhưng Mẫu thân, đại sự hôn nhân lại không đáng để tốn tâm sức sao?"

Mẫu thân ta nghẹn lời.

Nhất thời không biết phải đáp lời ra sao.

Phụ thân ta tiếp lời: "Đúng vậy, cha hắn ra ngoài làm quan ba năm, hắn đi theo, đường sá tuy xa thật, hắn không về thăm Bán Hạ của chúng ta, chúng ta có thể hiểu, nhưng chí ít cũng nên có một phong thư chứ."

Mẫu thân ta sững lại.

Phụ thân ta đã chạm đến nỗi niềm sâu kín của bà.

Bà cũng ý thức được điều đó.

Bất giác bà quay sang nhìn Bạch Phụ.

Bạch Phụ lập tức lấy hôn thư từ trong áo dâng lên.

Ai thật lòng thành ý, khắc họa tức thì.

Phụ thân ta vuốt râu cười mãn nguyện.

Mẫu thân ta chưng hửng, rồi cũng cười: 

"Nếu đã vậy, hôn sự của hai đứa hãy định ngay trong năm nay đi."

Ta, phụ thân ta, Bạch Phụ đều kinh ngạc khôn xiết.

Bạch Phụ xoa xoa tay: 

"Dạ, Mẫu thân, tháng sau thành hôn luôn được không ạ?"

Ta cuối tháng này cập kê.

Tháng sau hắn đã muốn rước ta về.

Mẫu thân ta mắt tròn xoe.

Bà cuối cùng cũng hiểu, nếu một nam t.ử thực lòng trân quý một nữ tử, sẽ nôn nóng đến nhường nào.

Lẽ nào có thể ba năm không một tin tức?

Mẫu thân ta biết Bạch Phụ chân thành, nhưng bà vẫn có chút không cam tâm.

Khó xử nhìn Bạch Phụ.

Phụ thân ta hiểu ý, đá Bạch Phụ một cái.

Hắn ôm mông, vui vẻ hớn hở chạy đi.

Cũng không quên quay đầu, cười mãi không thôi với ta.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu