Mẫu thân và tỷ tỷ của Tô Nhuận đều là những người phụ nữ dịu dàng, đến mức khi Quần Thanh nghiêm khắc quở trách, hắn ngoài việc gật đầu đồng ý thì không nói thêm được lời nào.
“Huynh chẳng lẽ không biết, vì sao công chúa đặc cách cho huynh không phải trang điểm?” Quần Thanh nói: “Vừa nãy huynh chưa vào điện, Mạnh Quan Lâu đã ở trong đó uống rượu.”
Tô Nhuận vừa nghe ba chữ “Mạnh Quan Lâu”, lập tức tỉnh ngộ, sắc mặt tái nhợt: “Cố ý đưa ta đến trước mặt Mạnh Quan Lâu... Chẳng lẽ Lục trường sử muốn làm gì? Hắn định nhân buổi yến tiệc này để tố cáo Mạnh Quan Lâu? Vậy thì ta không thể không làm theo rồi.”
“Hắn có nói trước với huynh điều gì không?” Quần Thanh hỏi.
Tô Nhuận lắc đầu.
Quần Thanh nói: “Nếu hắn thực sự muốn huynh vạch tội Mạnh Quan Lâu, lẽ ra phải dặn dò trước, để huynh viết cung trạng, rồi đi theo trình tự của Tam Ty. Một bữa tiệc như vậy đâu phải lúc tố cáo, dù huynh nói ra sự thật thì cũng chỉ là một nước cờ hỗn loạn thôi!”
“Ta nhất thời chưa đoán được hắn muốn gì.” Quần Thanh trầm ngâm: “Có lẽ là vì công chúa Đan Dương.”
Tô Nhuận không hiểu.
“Công chúa Đan Dương có quân trú đóng ở Thái Nguyên,” Quần Thanh giải thích ngắn gọn: “Nếu nàng ta tham gia tranh đoạt ngôi vị, sẽ là nhân vật mấu chốt. Nhưng công chúa xưa nay không tham dự chuyện triều đình. Nàng ta từng có tình cảm với Mạnh Quan Lâu, gần đây đột nhiên giải trừ hôn ước, khiến cả kinh thành xôn xao. Huynh đoán xem, Mạnh Quan Lâu thấy huynh xuất hiện bên cạnh công chúa Đan Dương, sẽ nghĩ thế nào?”
Tô Nhuận nói: “Hắn sẽ hoảng sợ, tưởng rằng điện hạ Đan Dương đang thu thập chứng cứ, quyết tâm đối đầu với hắn, tất nhiên sẽ trở mặt không nể tình. Như vậy sẽ nhờ vào ta mà kéo công chúa Đan Dương về phe Yến Vương!”
TruyenLau.com
Hắn chưa từng biết bản thân trong tay Lục Hoa Đình lại có nhiều giá trị đến thế, mồ hôi lạnh túa ra, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ, cảm thấy tủi nhục.
“Sao vậy? Ta còn chưa hỏi, huynh ở bên công chúa Đan Dương thế nào rồi?” Quần Thanh sợ nhất là thấy người khác khóc, nhất thời luống cuống, nhỏ giọng hỏi: “Chẳng lẽ huynh... đã thất thân rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Thanh cô nương!” Tô Nhuận đỏ bừng mặt phản bác: “Công chúa Đan Dương cũng không đến mức hoang đường như vậy. Ta chỉ là hối hận, hôm ấy mang lễ vật đến tìm Lục trường sử, hắn nói sẽ tìm cho ta một nơi tốt.”
Nhắc đến chuyện này, Quần Thanh cảm thấy vô cùng áy náy, dù sao cũng là do nàng chỉ điểm, đành phải an ủi Tô Nhuận: “Người đó chính là như vậy, tính khí khó lường...” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rất kỳ lạ, Quần Thanh cũng không hiểu vì sao Lục Hoa Đình lại cứ muốn làm khó Tô Nhuận như thế.
Team Hạt Tiêu
“Chính xác thì Chầu Tử là ai?” Nàng hỏi.
Tô Nhuận cuối cùng cũng nhớ ra chuyện quan trọng ấy: “Cô nương, cô phải cẩn thận, Lục trường sử không chỉ đang tìm cô, mà còn muốn g.i.ế.c cô!”
Lông mi Quần Thanh khẽ run, nhất thời không phản ứng kịp.
Dưới ánh sáng lập lòe của hàng loạt ngọn nến, màn trướng bốn phía bị kiếm mềm xé toạc, tan tác thảm thương. Tượng Quan Âm bằng bạch ngọc trên đầu cúi mắt, lặng lẽ nhìn xuống nhân gian trong làn khói mờ ảo.
“Lục trường sử kể cho thuộc hạ nghe một câu chuyện, Chầu Tử là người trong câu chuyện đó. Một ngày nọ, Chầu Tử nằm mơ, mơ thấy người sẽ g.i.ế.c mình nhiều năm sau.” Tô Nhuận nói: “Nếu ta đoán không sai, ý của hắn là, trong giấc mơ, cô chính là người sẽ g.i.ế.c hắn trong tương lai, nên hắn mới ra lệnh cho thuộc hạ tìm và g.i.ế.c cô trước!”
Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng dế kêu ngoài điện.
Sét đánh ngang tai.
Đó là cảm giác duy nhất của Quần Thanh lúc này.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.