Sau Khi Tức Chết, Vợ Cũ Trọng Sinh Quyết Tâm Vươn Lên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Tức Chết, Vợ Cũ Trọng Sinh Quyết Tâm Vươn Lên

Tác giả : Hồ Đồ

Chương 10

Thời gian làm việc ở nhà ăn khác với những vị trí khác trong xưởng. Buổi sáng, trưa, chiều là lúc bận rộn nhất, còn những khoảng thời gian còn lại khá tự do. Vì vậy, dù Tô Nam đến muộn vào buổi chiều, cô vẫn kịp phụ giúp bữa tối mà không ảnh hưởng nhiều.

Trần thẩm nhìn Tô Nam, cảm giác hôm nay cô có gì đó khác lạ, giống như dáng vẻ lúc mới vào làm.

Bà còn nhớ rõ, khi mới tới, Tô Nam rất vui vẻ, nói năng khéo léo, luôn nở nụ cười. Nhưng sau khi kết hôn, cô thay đổi hoàn toàn, trở nên u buồn, thiếu sức sống, chẳng còn chút sinh khí nào.

Cao thẩm, một người hơi đẫy đà, cất giọng:

“Nếu không khỏe thì nghỉ ngơi đi. Nhà cô có thiếu gì mà cần đến công việc này đâu.”

Lưu thẩm, nhân cơ hội tiếp lời:

“Đúng đó, chồng cô chẳng phải kỹ thuật viên cao cấp ở xưởng máy móc trong thành phố sao? Đãi ngộ tốt thế, không nuôi nổi cô chắc?”

Câu nói đầy ẩn ý khiến các nếp nhăn trên trán bà càng rõ hơn.

Những lời này bắt nguồn từ chính Tô Nam ngày trước. Khi mới từ nông thôn ra thành phố, cô luôn cảm thấy tự ti, sợ bị coi thường, nên thường nói quá lên về chồng mình – Chu Ngạn.

Giờ nghĩ lại, cô thấy bản thân ngày trước thật trẻ con và ngốc nghếch. Cô cười, đáp lời:

“Dù nhà có tốt đến đâu, tôi cũng không thể dựa dẫm mãi được. Lao động là vinh quang. Tôi không muốn trở thành người chỉ biết ăn bám. Thím xem, chẳng phải mọi người cũng nghĩ vậy sao? Phụ nữ chúng ta còn phải đỡ cả nửa bầu trời nữa mà.”

Những người khác vốn định châm chọc cô gái trẻ này một phen, nhưng khi thấy cô trả lời bình tĩnh, lại còn dám đáp trả, họ bỗng nhiên cảm thấy mất hứng.



Trần thẩm lên tiếng, giọng nghiêm nghị:

“Đến rồi thì mau làm việc đi, trời cũng chẳng còn sớm.”

Tô Nam vội vàng đi thay đồ làm việc.

Mọi thứ ở đây vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thời tiết mùa hè oi bức, trong bếp lại càng nóng hơn.

Dù trong lòng đã chuẩn bị chịu khổ, nhưng sau nhiều năm không làm việc nặng, Tô Nam vẫn thấy khó thích nghi. Mới chỉ vo gạo mà lưng áo cô đã ướt đẫm mồ hôi, cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Trong khi đó, các thím khác lại làm việc thoăn thoắt, chẳng hề có vẻ gì là mệt mỏi.

Cắn răng, Tô Nam tự nhủ mình không được thua kém, cũng không thể để mọi người coi thường. Dù mệt, cô vẫn cố gắng giữ thái độ nghiêm túc, chăm chỉ. Website TruyenLau.com

Cô làm chậm hơn mọi người, nhưng lại tranh thủ làm nhiều hơn. Khi các thím nghỉ ngơi, cô lẳng lặng đi rửa rau.

Trần thẩm nhìn cô, thắc mắc:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Các cô xem, Tiểu Tô hôm nay làm sao thế nhỉ? Nhìn khác hẳn mọi ngày.”

Lưu thẩm gật đầu:

“Đúng là trông cần mẫn thật.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu