Thịnh Đằng Vi chìm vào giấc ngủ vào khoảng 6 giờ sáng, sau khi uống hết nửa chai Yamazaki 18. Hương vị chua ngọt của rượu vẫn còn đọng lại khi cô thiếp đi trong cơn mơ màng. Ban đầu cô nghĩ sẽ ngủ đến 2-3 giờ chiều, nhưng mới gần trưa đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Mắt còn nhập nhèm, Thịnh Đằng Vi với tay về phía tủ đầu giường. Trong lúc mò mẫm, cô vô ý làm đổ cốc nước, nước bắn lên tay khiến cảm giác lạnh buốt xua tan phần nào cơn buồn ngủ. Tuy vậy, cô vẫn không vội dậy lau dọn. Thịnh Đằng Vi chỉ với lấy điện thoại, hé mắt nhìn màn hình. Là Lê Sanh. “A lô?” – Giọng Thịnh Đằng Vi khàn đặc, còn ngái ngủ. Ngay lập tức, giọng Lê Sanh vang lên the thé: “Thịnh Đằng Vi, tối qua cậu nhắn tin xong rồi biến mất luôn hả? Di động tớ hết pin không tìm được cậu, lo muốn chết. Nếu không hỏi bartender thì còn không biết cậu táo bạo thế, dám đi với chủ quán bar luôn!” Lê Sanh tuôn một tràng như pháo nổ, khiến Thịnh Đằng Vi thấy nhức đầu. Cô đành bật loa ngoài, vứt điện thoại sang một bên rồi nhắm mắt lại. “Này, cậu có nghe tớ nói không đấy?” – Lê Sanh vẫn lải nhải – “Sao không trả lời hả? Tớ đang nói chuyện với cậu đấy, có nghe không vậy? Thịnh Đằng Vi?” “Ừm, nghe rồi.” – Thịnh Đằng Vi xoa xoa giữa chân mày, đáp lười nhác. “Vậy thì được.” – Lê Sanh hừ một tiếng – “Nghe giọng cậu chắc mới tỉnh ngủ phải không? Không phải bình thường giờ này cậu không còn nằm trên giường nữa mà.” Cô dừng lại một chút rồi đột nhiên kêu lên: “Trời ơi! Không phải tối qua cậu đi với ông chủ quán bar cùng nhau đấy chứ?” Giọng Lê Sanh đầy kinh ngạc, như thể không thể tin nổi, cứ như Thịnh Đằng Vi vừa làm chuyện gì đó không thể chấp nhận được. Thịnh Đằng Vi bất đắc dĩ, trở mình tựa vào đầu giường ngồi dậy, từ tốn nói: “Có gì đâu mà gọi là vui vẻ chứ, anh ấy chỉ đưa tớ về thôi.” Cô cố tình bỏ qua chuyện đã xảy ra ở bãi biển tối qua. Với tính tò mò của Lê Sanh, một khi biết được thì chắc chắn sẽ tra hỏi tới cùng. Lê Sanh vẫn không tin: “Chỉ có vậy thôi á?” Cả hai đều là người đẹp mắt, không ma xát ra tí lửa gì sao, cô ấy thật sự không tin. Thịnh Đằng Vi cầm điện thoại lên, vén chăn xuống giường: “Ừm, vậy thôi.” “Không phải đâu, Thịnh Đằng Vi, tớ nghi ngờ cậu đang qua loa với tớ đấy. Hai người đẹp như vậy, không thể nào không có chút gì chứ?” – Giọng Lê Sanh đầy nghi hoặc. “Không có gì hết.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi âm lượng bỗng tăng vọt: “Cậu thật phí cái nhan sắc quá! Tớ tưởng cậu sẽ nắm bắt cơ hội chứ, đúng là uổng phí quá!” Thịnh Đằng Vi bước vào phòng tắm, dựng điện thoại lên gương, rồi lấy kem đánh răng. “Nói sau nhé, tớ đang rửa mặt. Có gì nhắn WeChat nói tiếp.” “Được rồi, cậu rửa mặt đi.” – Lê Sanh cũng không còn tò mò nữa và cúp máy. Thịnh Bội Già về nhà vào buổi chiều, đi thẳng đến phòng làm việc của Thịnh Đằng Vi. Thấy con gái đang chăm chú cúi đầu may áo sườn xám, bà không lên tiếng, chỉ đứng ở cửa nhìn một lúc rồi nhẹ nhàng lên lầu hai. Thực ra Thịnh Đằng Vi đã nhận ra, nhưng cô giả vờ không biết, vẫn cúi đầu thêu thùa. Mối quan hệ giữa cô và Thịnh Bội Già đã thay đổi từ vụ ly hôn bảy năm trước. Cha cô ngoại tình nhiều lần, bên ngoài nuôi không chỉ một người phụ nữ, thậm chí còn có con riêng. Trước khi ly hôn, Thịnh Bội Già sống trong nghi ngờ và đau khổ. Cho đến khi hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác tìm đến tận cửa, Thịnh Bội Già cuối cùng không chịu nổi nữa, quyết định ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân đáng cười này. Chính vì cuộc hôn nhân thất bại đó mà Thịnh Bội Già rơi vào trầm cảm nặng trong một thời gian dài. Từ khi khỏi bệnh trầm cảm cách đây 5 năm, tính cách bà trở nên kỳ quặc hơn. Chỉ cần cuộc sống có chút gì không như ý là bà dễ nổi giận. Thịnh Đằng Vi sợ mẹ tái phát bệnh nên thường chiều theo ý bà mọi chuyện. Nhưng kéo dài như vậy, cô cũng mệt mỏi. Cô cũng có cá tính riêng, có suy nghĩ của mình. Tuy luôn chiều theo Thịnh Bội Già nhưng đó chỉ là bề ngoài, trong thâm tâm cô vẫn có chính kiến riêng. Cô không thích bị người khác sắp đặt cuộc sống như vậy. Cô vừa độc lập, lại như không độc lập. Thịnh Đằng Vi thở dài, buông chiếc áo sườn xám đã thêu được hai phần ba, duỗi người thư giãn rồi bước đến bên cửa sổ. Đẩy cửa ra, ánh nắng chiều xuyên qua tán lá ngô đồng chiếu vào phòng, tạo những mảng sáng loang lổ, mang theo hơi ấm dịu nhẹ. Thịnh Đằng Vi đưa tay che nắng, híp mắt tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh này, tâm trí dần phiêu diêu xa xăm. Không hiểu sao, cô lại nhớ đến mùi hương gỗ mun trầm pha thuốc lá tối qua. Hương thơm ấy khiến cô cảm thấy an tâm lạ thường, ngay cả tâm trạng cũng bình yên hơn nhiều. Nghĩ đến mùi hương đó, cô bất chợt mỉm cười. Chiếc ô vẫn chưa trả cho người ta, hôm qua lại còn mượn thêm áo khoác. Mới quen nhau hai ngày mà đã nợ người ta hai món đồ rồi. Thôi, hôm nào hẹn gặp, tranh thủ trả lại cho anh vậy. Thịnh Đằng Vi thu lại dòng suy nghĩ, quay về bàn làm việc ngồi xuống, tiếp tục công việc thêu thùa dang dở. “Tạ tiên sinh, ngài đã tới.” Kim vừa mới đâm vào vải, Thịnh Đằng Vi đã nghe tiếng dì Mai vọng từ bên ngoài, tiếp theo là giọng trầm thấp của người đàn ông. “Ừm, đây là bánh ngọt cho Vi Vi.” Dì Mai đón lấy: “À vâng, một lát nữa tôi sẽ đưa cho Vi Vi. Bà chủ đang ở trên lầu hai.” “Ừm.” – Tạ Văn Uyên lên tiếng rồi đi về phía lầu hai. Nghe tiếng giày da gõ cộp cộp trên sàn gỗ, tay Thịnh Đằng Vi run lên, kim đâm vào ngón trỏ khiến cô phải nhíu mày vì đau. Dì Mai vừa lúc bưng bánh ngọt vào, mặt tươi cười: “Vi Vi à, đây là bánh ngọt chú Tạ mang đến cho cháu.” Thịnh Đằng Vi gác áo sườn xám sang một bên, rút tờ giấy ra băng vết thương trên ngón tay. Dì Mai đặt bánh ngọt lên bàn nhỏ bên cạnh. Thịnh Đằng Vi liếc nhìn hộp bánh, là bánh ngọt của tiệm Angelina. Thấy được Tạ Văn Uyên vẫn chu đáo, nhưng cô không định nhận. “Cảm ơn tấm lòng của chú Tạ, nhưng dì cứ mang ra ngoài đi, hoặc đem cho bạn nhỏ nhà hàng xóm cũng được.” – Thịnh Đằng Vi nói giọng lạnh nhạt. Dì Mai khựng lại, chuyện này không phải lần đầu xảy ra, bà cũng không muốn nói nhiều, đành cầm hộp bánh quay người ra khỏi phòng làm việc. Thịnh Đằng Vi nhìn theo bóng dì Mai rời đi, rồi lại nhìn ngón tay được quấn giấy, tâm trạng bỗng trở nên bực bội, đứng bật dậy. Đúng lúc đó, điện thoại đặt trên bàn reo lên…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
Say Hương Hồng - Củ Củ Miêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.