Show Thực Tế Kinh Dị: Khán Giả Toàn Cầu Xem Tôi Chiều Hư Đại Lão

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Show Thực Tế Kinh Dị: Khán Giả Toàn Cầu Xem Tôi Chiều Hư Đại Lão

Tác giả : Hạ Viêm Viêm

Chương 200: Công Viên Ma Quái: Nụ hôn có thể phá giải lời nguyền

Hạ Thiên Ca cứng đờ người.

Khuôn mặt đó dán chặt trên cửa kính phía sau lưng Tần Phong Hữu.

Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ, tóc xõa, mặt trắng bệch, đôi mắt đen sâu hoắm, đang cúi đầu nhìn chằm chằm Tần Phong Hữu.

Hạ Thiên Ca nháy mắt ra hiệu với Tần Phong Hữu.

Tần Phong Hữu nhíu mày: “Sao thế?”

Hạ Thiên Ca lại chu môi, nháy mắt mạnh hơn.

Tần Phong Hữu lộ ra vẻ hiểu ý: “Em đang nháy mắt đưa tình với anh đấy à?”

Hạ Thiên Ca: …Đưa tình cái quỷ!

Sau đó Tần Phong Hữu như hiểu ra điều gì đó, khẽ động người, đột nhiên đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Ca.

Cabin đột ngột rung lắc một cái.

Con nữ quỷ đang bám trên cửa kính kia cũng giật mình theo, suýt chút nữa thì trượt xuống.

【Nữ quỷ: Anh muốn hất tôi c.h.ế.t à?】

【Nữ quỷ bày tỏ, suýt c.h.ế.t suýt chết, suýt nữa thì không xem được rồi!】

【Không hiểu sao, tôi cảm thấy con nữ quỷ này hơi giống tôi đang chèo thuyền cho cặp đôi này…】

【Tôi cũng vậy…】

Nữ quỷ trợn tròn mắt, nhìn Tần Phong Hữu đang ngồi xa ra.
Website TruyenLau.com
“Vì em đã nháy mắt đưa tình với anh rồi, nên anh sẽ qua ngồi cùng em.” Tần Phong Hữu nói rồi nắm lấy tay Hạ Thiên Ca.

Hạ Thiên Ca theo bản năng cúi đầu, nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người, rồi ngẩng lên, phát hiện con nữ quỷ đang bám trên cửa kính đối diện đã biến mất.

Cô vẫn chưa yên tâm, lại quay đầu nhìn một vòng, xác định không còn ở đó nữa, mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang Tần Phong Hữu nói: “Anh vừa rồi không nhìn thấy sao?”

“Em nói con đang bám trên cửa kính đó à?” Tần Phong Hữu hỏi.

Hạ Thiên Ca kinh ngạc: “Anh nhìn thấy rồi à?”
Website TruyenLau.com
“Nhìn thấy rồi.” Tần Phong Hữu thản nhiên nói, “Nên anh mới thử một chút, xem ra quả nhiên giống như anh đoán.”

Anh nói: “Lúc trước nhân viên khách sạn có nói, muốn chúng ta cùng nhau lên vòng đu quay, anh nghĩ có lẽ có nguyên nhân.”

Hạ Thiên Ca bừng tỉnh: “Vậy nên chỉ cần các cặp đôi cùng nhau ngồi vòng đu quay, thì sẽ không bị giết?” TruyenLau.com

“Chắc là như vậy.” Tần Phong Hữu nói.

“Nhưng nếu cô ta nói điều ngược lại thì sao?” Hạ Thiên Ca thắc mắc, “Vậy chẳng phải chúng ta đã trúng phải điều kiện rồi sao?”

“Dù sao cũng không sao.” Tần Phong Hữu nhìn cô, “Ít nhất là ở cùng em.”

Trái tim Hạ Thiên Ca khẽ rung động.

Một cảm xúc khó tả lan tỏa từ trong tim, khiến tim cô đập nhanh hơn không ngừng.

Cô vội vàng quay mặt đi, vừa hay nhìn thấy những thanh ngang song song bên ngoài.

“Vòng đu quay đã lên đến đỉnh rồi.” Hạ Thiên Ca mở to mắt.

Ở đỉnh vòng đu quay, có thể nhìn toàn cảnh vẻ đẹp của cả công viên.

Nếu không biết tình trạng thảm khốc bên dưới, nhìn từ đây xuống, quả thực là một cảnh đẹp mê hồn.

Ánh mắt Tần Phong Hữu rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn lúc ẩn lúc hiện của Hạ Thiên Ca.

Trong mắt anh hiện lên một tia sáng, đột nhiên nói: “Em có biết không, vòng đu quay có một truyền thuyết.”

“Hả?” Hạ Thiên Ca quay đầu lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tần Phong Hữu.

Khuôn mặt tuấn tú của anh chỉ cách cô một gang tay, anh thì thầm: “Truyền thuyết kể rằng, những người đã cùng nhau ngồi vòng đu quay, cuối cùng sẽ chia tay, đó là một lời nguyền.”

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, phản chiếu hình bóng của cô.

Hạ Thiên Ca cảm thấy trái tim mình, ngay lập tức như bị một tảng đá lớn đè nặng, nhất thời không thốt nên lời.

“Tuy nhiên,” anh lại nói, “khi vòng đu quay lên đến đỉnh cao nhất, nếu hôn người đó, thì sẽ mãi mãi bên nhau.”

Nói rồi, khi Hạ Thiên Ca còn chưa kịp phản ứng, anh đã cúi đầu hôn lên môi cô một cái.

Môi cô quả nhiên mềm và ấm áp, giống như lần trước.

Anh đã nghĩ đến nụ hôn này từ rất lâu rồi.

Hạ Thiên Ca trợn tròn mắt.

“Như vậy, lời nguyền đã được phá giải.” Tần Phong Hữu khẽ mỉm cười nói.

【Hôn rồi, hôn rồi, cuối cùng họ cũng hôn nhau rồi!】

【Mà lần này không phải là có nhiệm vụ, là hôn thật!】

【Điều này có phải chứng tỏ, thuyền của tôi chèo đã cập bến rồi không?】

【Á á á tôi sắp được ăn cỗ cưới rồi!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

【Tôi là cục dân chính, tôi đã tự đi đến đây rồi】

Nói xong, Tần Phong Hữu quay đầu nhìn ra ngoài, thấy vòng đu quay đã bắt đầu quay xuống.

May mà, không bỏ lỡ thời gian.

Hạ Thiên Ca ngây ngẩn nhìn nghiêng khuôn mặt anh.

Trên môi cô vẫn còn vương lại chút hơi ấm.

Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm lên môi mình, trong lòng vẫn còn chấn động.

Vừa rồi, cô bị Tần Phong Hữu hôn?

Tại sao anh ấy lại hôn cô?

Có phải là như cô nghĩ không?

Hạ Thiên Ca nhớ lại những lời nói lấp lửng của anh trên vòng ngựa gỗ trước đó, cùng với nụ hôn vừa rồi, dường như đều chỉ về một câu trả lời.

Chỉ là câu trả lời này, cô không biết nên đặt ở đây, hay ở ngoài đời thực.

Hạ Thiên Ca há miệng, rồi lại nuốt những lời định hỏi xuống.

Cô không muốn định nghĩa một cách mơ hồ về mối quan hệ giữa hai người.

Vẫn nên đợi về thế giới thực, cô sẽ tìm anh hỏi cho rõ ràng.

Nghĩ vậy, tâm trạng cô lập tức thoải mái hơn, cũng ngại không dám nhắc lại chuyện này, liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tần Phong Hữu nhìn khuôn mặt Hạ Thiên Ca thay đổi vài lần, cuối cùng lại không hỏi gì, trong mắt anh lóe lên một nụ cười.

Xem ra, cô bé Hạ Thiên Ca của anh đã ngầm đồng ý rồi.

Tâm trạng Tần Phong Hữu đột nhiên trở nên vui vẻ, ngay cả vết thương vừa bị rách ra cũng không còn đau nữa.

Vòng đu quay cứ quay mãi, quay mãi.

Họ không xuống, cũng không có ai kêu dừng lại.

Không biết đã qua bao lâu, bầu trời cuối cùng cũng hửng sáng.

Hạ Thiên Ca mơ màng mở mắt, phát hiện mình vậy mà đã dựa vào vai Tần Phong Hữu ngủ quên mất!

Cô vội vàng ngồi thẳng dậy, đối diện với ánh mắt mỉm cười của Tần Phong Hữu: “Tỉnh rồi à?”

“Em… ngủ quên từ lúc nào vậy?” Hạ Thiên Ca dụi mắt hỏi.

“Em nhìn một lúc rồi ngủ luôn.” Tần Phong Hữu nói, “Chắc là đã tiêu hao quá nhiều sức lực nên mệt rồi.”

Hạ Thiên Ca: …

Cô có hơi nể phục bản thân, trong tình huống như thế này mà cũng có thể ngủ được.

“Anh đêm qua có nghỉ ngơi không?” Hạ Thiên Ca vẫn lo lắng cho vết thương của anh.

“Ừm, chợp mắt một chút.” Tần Phong Hữu nói vậy, nhưng trên mặt không hề có chút buồn ngủ nào.

Hạ Thiên Ca có chút áy náy.

Rõ ràng Tần Phong Hữu là người bị thương, lẽ ra cô nên để anh nghỉ ngơi, còn cô thì thức canh chừng mới phải.

Tần Phong Hữu dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, trầm ngâm nói: “Anh rất vui.”

Hạ Thiên Ca: “Hả?”

“Em có thể ngủ được, chứng tỏ em có thể hoàn toàn yên tâm giao bản thân cho anh.” Tần Phong Hữu nói.

Mặt Hạ Thiên Ca lập tức nóng bừng.

Cái gì mà hoàn toàn giao bản thân cho anh chứ.

Lời này nghe thật ám muội!

【Mới sáng sớm đã ăn cẩu lương rồi à?】

【Đây là lời nói hổ báo gì thế!】

【Giao cho anh, cô ấy là của anh đấy!】

“Em thấy bên ngoài hình như không còn người nộm nào nữa.” Hạ Thiên Ca nhìn ra ngoài, đổi chủ đề, “Chúng ta ra ngoài xem sao!”

Tần Phong Hữu gật đầu.

Khi vòng đu quay quay đến phía dưới, Hạ Thiên Ca gõ cửa.

Một nhân viên ngáp ngắn ngáp dài đi tới, giúp họ mở cửa.

Hạ Thiên Ca nhận thấy, dưới mắt cô ta có một quầng thâm xanh, có vẻ như đã không ngủ ngon.

Hạ Thiên Ca và Tần Phong Hữu bước ra khỏi cabin, quay đầu lại nhìn thấy một cabin khác.

Trên cửa kính b.ắ.n đầy máu, xuyên qua một khe hở nhỏ, có thể thấy Jack ngã trên ghế, mặt đã biến dạng hoàn toàn, khắp người đầy máu.

“Về thôi.”

Tần Phong Hữu nói: “Đi xem, còn bao nhiêu người sống sót.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu