Sinh Ra Là Con Gái Không Phải Lỗi Của Tôi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sinh Ra Là Con Gái Không Phải Lỗi Của Tôi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 16

Ngẩng đầu lên lại thấy — ánh mắt đục ngầu của Lý Yến Phương chợt có tiêu cự.

Tôi nhìn thấy trong đó là sự sợ hãi.

“Ngươi… ngươi… rốt cuộc là ai?”

Tôi mỉm cười:

“Mẹ à, con là Mẫn Mẫn đây — đứa con gái bị mẹ kh-â-u miệng, đ-á-nh đập, cuối cùng tr-a t-ấ-n đến ch-ếc — Dương Mẫn.”

Tôi biết… Lý Yến Phương cũng đã tỉnh lại rồi.

“Con t-i-ệ-n nh-â-n dai như đỉa này! Mày hại tao ngồi tù bảy năm, giờ còn hại cả nhà tao thành ra thế này! Tao phải gi-ếc mày!”

Bà ta lao về phía tôi như ph-át đ-i-ê-n.

Mà tôi — vẫn ngồi yên, không nhúc nhích.

Ngay khi tay bà ta chạm vào tay áo tôi, nhân viên y tế lập tức xông vào, khống chế bà ta đè xuống đất.

Bị ấn chặt dưới sàn, bà ta vẫn giãy dụa, dùng ánh mắt căm thù nhìn tôi:

“Dương Mẫn! Tao không buông tha cho mày đâu!”

Tôi phủi nhẹ chỗ bị bà ta chạm vào, buồn bã nói:

“Mẹ à, xem ra bệnh của mẹ lại nặng hơn rồi… Sau này cứ yên tâm ở lại đây nhé.”

Tôi liếc mắt ra hiệu với bác sĩ, họ lập tức hiểu ý, kéo Lý Yến Phương về khu điều trị.

Bà ta vùng vẫy, gào thét đ-i-ê-n cuồng:

“Các người bắt tôi làm gì! Đi bắt con yêu quái kia kìa!”

“Chồng tôi không phải tôi gi-ếc! Tôi cũng không đ-i-ê-n! Mọi chuyện đều là con nha đầu đó làm!”

Nhân viên y tế gật đầu liên tục:
Website TruyenLau.com
“Vâng vâng, chúng tôi biết mà.”

Tôi quay người rời đi.

Mẹ yêu quý à, kiếp này mẹ cứ sống mãi trong bệnh viện tâm thần nhé.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Còn tôi — Dương Mẫn, sẽ sống thật hạnh phúc.

Tôi có ba mẹ yêu thương, có công việc ổn định.

Tương lai tôi nhất định sẽ gặp được m-ột người thật lòng yêu tôi, chăm sóc tôi.

Tôi sẽ có m-ột cuộc đời hoàn toàn mới.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[HOÀN]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu