"Nhưng hôm nay mặt biển cũng khá bình lặng, một con quái vật cũng không có. Còn muốn g.i.ế.c mở chút rương báu đây." Tần Chiêu thám thính một vòng quanh Bè Gỗ.
[Ting! Trò chơi sinh tồn nhắc nhở bạn, hôm nay là ngày cuối cùng của trò chơi tân thủ, ngày mai sẽ chính thức mở ra hành trình của người sinh tồn.]
[Xin người chơi chú ý, chưa nâng cấp lên Bè Gỗ cấp 2, loại bỏ.]
[Điểm sinh tồn bằng 0, loại bỏ.]
[Xin hãy nhận phúc lợi tân thủ cuối cùng của các bạn: Hôm nay, xác suất quái vật xuất hiện +30%, xác suất rương báu làm mới +10%]
[Hành trình mới sắp bắt đầu, xin người chơi chuẩn bị sẵn sàng đón chào cuộc sống hoàn toàn mới!]
Tần Chiêu bây giờ vừa nghe thấy thông báo của trò chơi, là biết trò chơi lại sắp giở trò rồi.
Nhưng thông báo này vừa ra, người tìm cô đổi Tấm Gỗ nhiều lên, cô giữ lại một phần, còn lại đổi hết ra ngoài.
Điều kiện nâng cấp Bè Gỗ lên cấp 3 hiển thị sau thời kỳ tân thủ mới chính thức mở, để an toàn, cô phải giữ lại chút vật tư để nâng cấp.
Nhưng cũng có người Đồng Mặt Trăng không đủ, muốn đổi Đồng Mặt Trăng, tìm đến Tần Chiêu, cô chọn lựa một chút, ngược lại thấy không ít đồ tốt, liền đổi hơn hai mươi Đồng Mặt Trăng ra ngoài.
Lúc này số dư Đồng Mặt Trăng: 104.
Tần Chiêu thu hồi bảng điều khiển, chuẩn bị bắt đầu thường ngày câu cá. Dù sao bên tai Cần Câu Vàng đã thúc giục không dưới mười lần rồi, có nhân viên gương mẫu như vậy, ai còn dám lười biếng trốn việc chứ?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng tại sao, cô câu cả ngày, thậm chí cùng Cần Câu Vàng tăng ca đến mười giờ, hai người không chịu nổi, cực kỳ không cam lòng tan làm, cô cũng không câu được một cái rương báu nào.
Chuyện này hợp lý sao?
Cô xem khu trò chuyện, tuy trưa nay vì mặt trời quỷ dị lại c.h.ế.t không ít người chơi, nhưng phần lớn người chơi thu hoạch rương báu cũng không ít đâu! Người chơi nâng cấp nối liền không dứt, vòng quay lớn liên tục online, thưởng cho người chơi không ít rác rưởi nhỏ vô dụng.
Người chơi cũng phản ánh hôm nay quái vật gặp phải đích xác nhiều hơn rất nhiều, sau hai ngày tẩy lễ, phần lớn người chơi còn sống sót g.i.ế.c Cục Gai có chút kinh nghiệm, rất nhanh, túi tiền và điểm số đều tăng lên.
Chuyện này rất vô lý, sao lại chỉ có cô "không quân" (tay trắng)? TruyenLau.com
[Cần Câu Vàng] tê liệt nói: Không... đây nhất định là đang nằm mơ!
Tần Chiêu gật đầu, vô cùng tán thành. Không chỉ như thế, cô còn chưa gặp một con quái vật nào.
Chuyện này rất không hợp lý.
Chẳng lẽ trò chơi kiểm tra ra bug của cô, bắt đầu trừng phạt cô rồi? Tần Chiêu vẻ mặt tê liệt lôi ra Bánh Mì Nhỏ, chuẩn bị ăn bữa khuya để trấn an.
[Cuồng Sưu Tập Bánh Mì]: Ồ không, đừng ăn nó! TruyenLau.com
[Cuồng Sưu Tập Bánh Mì]: Nếu cô nguyện ý dùng tính mạng thề vĩnh viễn không ăn Bánh Mì Nhỏ, và nguyện ý chủ động dâng Bánh Mì Nhỏ cho tôi, tôi sẽ nói cho cô một bí mật.
"Ngươi nói cho ta biết trước." Tần Chiêu chuẩn bị xé bao bì tay khựng lại.
[Cuồng Sưu Tập Bánh Mì]: Sao cô nghe không hiểu quy tắc thế, cô phải thề trước chứ!
"Ồ, vậy ta ăn xong Bánh Mì Nhỏ rồi thề nhé, dù sao còn nhiều thế này mà!"
[Cuồng Sưu Tập Bánh Mì]: Không, mỗi một cái trong số chúng, đều là đôi cánh của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta hiểu, Phi Tù tối nay tâm trạng tốt, tặng ta một phần cánh nướng." Hehe, tên này mở rương báu kiếm được đầy bồn đầy bát!
[Cuồng Sưu Tập Bánh Mì]: Được rồi, tôi nói cho cô biết trước, cô nghe xong phải lập tức thề và bỏ Bánh Mì Nhỏ vào bụng tôi!
Tần Chiêu lại được đằng chân lân đằng đầu nói, "Vậy phải xem bí mật ngươi nói có đáng để ta thề không đã, ngươi nói trước đi!"
Thấy cô dầu muối không ăn, [Cuồng Sưu Tập Bánh Mì] bất chấp tất cả nói: Được rồi. Ai bảo tôi không nỡ bỏ Bánh Mì Nhỏ chứ. Bí mật này chính là, khi xung quanh Bè Gỗ không có bất kỳ rương báu và quái vật nào, thì chứng tỏ, tối nay, Đảo Ma sắp xuất hiện rồi.
Vừa dứt lời, Tần Chiêu liền nhìn thấy một hòn đảo thoắt ẩn thoắt hiện, giống như quỷ mị xuất hiện trên mặt biển.
Vãi, là thật à?
[Ting, phát hiện điểm sinh tồn của người chơi quá một trăm, mở ra phần thưởng ẩn. Thăm dò Đảo Ma ban đêm! Có lên đảo không?]
Lên đảo? Nhưng bây giờ đã sắp 11 giờ rồi.
Ngày đầu tiên hôn mê, ngày thứ hai cũng hôn mê, Tần Chiêu có chút lo lắng, cô nếu ngủ c.h.ế.t trên đảo thì phải làm sao.
Có thể đổi ngày khác lên đảo không?
[Ting, người chơi trong vòng ba giây chưa đưa ra lựa chọn, kích hoạt cưỡng chế lên đảo!]
Vút một cái, một màn sáng đen sì xuất hiện trước người cô, rục rịch phóng to, muốn nuốt chửng cô vào trong.
Chỉ trong nháy mắt, nửa người Tần Chiêu đã bị màn sáng kéo vào, cô lập tức đưa tay muốn mang Cuồng Sưu Tập Bánh Mì vào cùng, nhưng trong lúc hỗn loạn, cô dường như bắt nhầm cái rương, tay kia còn không cẩn thận vớt luôn cái nồi t.h.u.ố.c của phù thủy bên cạnh.
[Bè Gỗ Bá Đạo] vô năng cuồng nộ: Người phụ nữ kia! Em to gan dám rời xa tôi!
[Ting! Chúc mừng người chơi lên đảo, Cư Dân Đảo Ma nhắc nhở bạn, sau 0 giờ hòn đảo sẽ đóng cửa, xin hãy tranh thủ thời gian thỏa thích khám phá nhé!]
Tần Chiêu mở mắt ra, lảo đảo đi ra từ màn sáng, cô lập tức muốn lấy cung tên từ trong ba lô, nhưng ba lô lại không mở được.
Cô đành phải rút roi bên hông ra, cảnh giác nhìn quanh bốn phía, chậm rãi bước đi, đ.á.n.h giá vùng đất liền đã lâu không gặp này.
Đảo Ma này khác với tưởng tượng của cô. Trên đảo trọc lóc, chỉ có lác đác cây cối, tảng đá, sỏi đá, không nhìn thấy ma, cũng không nhìn thấy quái vật, càng đừng nói đến cư dân đảo.
Tần Chiêu muốn gọi bảng hệ thống, lại phát hiện bảng điều khiển toàn bộ xám xịt, đều không mở được.
Ngón tay di chuyển đến khu trò chuyện chưa biết, không bị cản trở, rất dễ dàng vào thành công. Nhưng ngoại trừ [Rương Gỗ Lắm Mồm], những khung trò chuyện còn lại đều xám rồi.
Lúc này cô mới rảnh cúi đầu, nhìn [Rương Gỗ Lắm Mồm] bị mình bắt nhầm tới, trầm mặc.
Các người là rương gỗ tại sao trông gần như giống hệt nhau vậy hả!
[Rương Gỗ Lắm Mồm]: Cùng là một gốc sinh ra, giống nhau sao vội thế?
Tần Chiêu cạn lời, tầm mắt chuyển đến một thứ nặng nề khác trên tay.
Sao cô lại thuận tay vớt cả cái nồi t.h.u.ố.c vào thế này? Bây giờ ba lô cũng không mở được, cô chẳng lẽ phải cõng nồi, cầm rương đi khám phá à.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
Sinh Tồn Trên Biển, Cô Nghe Được Tiếng Lòng Của Vạn Vật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.