Lưu Luân, anh có thấy cái váy của em đâu không?”
Triệu Đình Đình mở tủ quần áo, cô lật lên lật xuống tìm đồ nhưng vẫn không thấy chiếc váy yêu thích hay mặc ở nhà của mình đâu. Gương mặt bắt đầu xuất hiện vài tia bất mãn.
Lưu Luân đứng trước cửa sổ, tay cầm tách hồng trà thơm, anh nghe thấy Triệu Đình Đình gọi liền quay lại. “Anh…” Chưa kịp trả lời Lưu Luân lại thấy Triệu Đình Đình lẩm bẩm.
“Rõ ràng là mình để ở đây mà. Nó có chân chạy đi đâu chứ.” Cô đưa tay lên gãi gãi đầu, mái tóc bồng bềnh của cô ngày càng dài ra, tôn lên sự quyến rũ kỳ lạ.
Lưu Luân đưa trà lên môi nhấp một ngụm, mắt hơi nhắm lại thưởng thức. Thơm thật đấy. Mở mắt ra, anh đi tới hạ tách trà xuống bàn, anh cất giọng trầm trầm. “Đình Đình, em nhìn xem trong phòng đã có tới hai tủ quần áo, đều là của em. Chưa tính phòng để đồ cũng là quần áo của em. Nhiều đồ như vậy đâu nhất thiết phải mặc chiếc váy đó.”
Thấy Lưu Luân nói cũng đúng, Triệu Đình Đình đóng cánh tủ vào, cô quay phắt người lại, đưa hai tay ra sau lưng, mặt cười mỉm. “Đơn giản là vì em thích đấy, không được sao? Chiếc váy đó rất hợp với em, anh không thấy vậy à?”
Thật sự khi nghe Triệu Đình Đình nói vậy Lưu Luân không biết trả lời ra làm sao, anh giật giật khóe miệng, mặt tái tái cả đi, một năm qua Triệu Đình Đình mua bao nhiêu váy vóc, quần áo, anh còn chưa chiêm ngưỡng hết, hàng tháng Triệu Đình Đình mặc biết bao nhiêu là đồ, đủ màu sắc, đủ kiểu dáng...cô nói như vậy khác nào làm khó anh.
Nhìn nét mặt cố nặn ra nụ cười của Lưu Luân, Triệu Đình Đình phùng miệng giận dỗi. “Em biết ngay anh không quan tâm đến em mà, có lẽ chiếc váy trông như thế nào anh còn không nhớ nữa. Vậy mà nói thương mình, vậy mà nói yêu mình. Chiếc váy mình thích còn không biết, thế mà là thương mình à, thế là không quan tâm mình rồi.” Nói xong Triệu Đình Đình giả kiêu ngạo hất tóc đi qua Lưu Luân.
Anh thở dài đưa tay lên đập chán, biết ngay sẽ có trường hợp này xảy ra mà. Lưu Luân theo bước Triệu Đình Đình. “Được rồi là anh sai, vậy chiếc váy đó như thế nào, anh sẽ tìm giúp em.”
“Không cần nữa.” Triệu Đình Đình vọng lại chất giọng không quan tâm.
Ngồi trong phòng khách, tay cầm bịch bỏng ngô, mắt nhìn chăm chú xem bộ phim mà mình đóng vai nữ chính trên tv. Triệu Đình Đình thi thoảng lại gật đầu tự tán thưởng bản thân.
“Vẫn còn giận anh?” Lưu Luân lò mò đi tới, anh ngồi cách xa Triệu Đình Đình mấy chục cm, giọng nói có phần bối rối. Triệu Đình Đình luôn hờn dỗi dai như vậy, mỗi lần hờn dỗi sẽ không thèm nói chuyện với anh. Hôm nay cũng là ngày nghỉ của cả hai người, lẽ ra nên làm gì đó vui một chút.
Triệu Đình Đình thấy Lưu Luân đáng thương, cô vốn định trả lời thì lại có tiếng chuông điện thoại ngân lên, cắt ngang những lời cô muốn nói. Số máy và biệt danh hiển thị trên màn hình điện thoại của cô rất rõ. Hy Nhi. Website TruyenLau.com
Khóe môi cong lên đường nét khả ái trời sinh. Triệu Đình Đình cầm lên điện thoại, cô gạt nút nghe. “Hy Nhi, cuối cùng thì cậu lại gọi cho mình trước. Mau nói, nhớ mình lắm rồi có đúng không?”
“Tiểu yêu tinh, nhớ cậu muốn chết. Bận rộn lắm cũng phải gọi để nghe giọng của cậu.” Hy Nhi đầu dây hứng khởi xoay xoay chiếc ghế làm việc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Đình Đình nhìn đồng hồ treo tường, cô chẹp miệng. “Còn rất sớm, cậu đã tan làm chưa? Đến nhà mình đi, chúng ta cùng ăn cơm, Lưu Luân sẽ trổ tài nấu ăn cho cậu thưởng thức.” Nói xong cô quay sang nhìn Lưu Luân, anh rất thoải mái, chỉ cười rồi gật đầu với ý kiến của Triệu Đình Đình.
“Vậy được, mình cũng đang định nói chuẩn bị đến nhà cậu chơi, may không phải mang tiếng đến ăn chực mà là được mời cơm hẳn hoi nhé.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, Triệu Đình Đình đứng dậy vươn vai. “Chúng ta chuẩn bị thôi, hôm nay em muốn được uống bia, trời mát thế này, không uống thì hơi phí.”
TruyenLau
Nghe đến từ bia Lưu Luân liền chau mày. “Không nên sử dụng bia rượu nhiều, em muốn thành con sâu rượu ư?”
Giờ lại đến lượt Triệu Đình Đình nịnh ngọt Lưu Luân. Cô đi tới sau ghế sofa, hai tay xoa bóp vai cho anh. “Hiếm khi Hy Nhi đến nhà chúng ta chơi, thoải mái một chút.”
Không chiến thắng nổi những lời ngọt ngào thoát ra từ miệng Triệu Đình Đình, Lưu Luân bất đắc dĩ gật đầu và xắn tay áo chuẩn bị vào bếp.
Đồng hồ chỉ điểm sáu giờ tối, Trần Hy Nhi lúc này đã tan làm và trực tiếp đến tòa chung cư cao cấp của hai người nổi tiếng. Đứng trước cánh cửa, Trần Hy Nhi hít một hơi thật sâu sau đó bấm chuông.
Cửa mở, Triệu Đình Đình nhảy tới ôm chầm lấy Trần Hy Nhi. “Thật sự nhớ cậu.”
Cả hai vừa nói chuyện vừa đi vào trong nhà, Trần Hy Nhi không ngừng trách móc. “Nhớ mình mà không có lấy một cuộc hẹn, Đình Đình, cậu là nhớ bằng cái miệng thì có.”
Triệu Đình Đình hơi lè lưỡi tinh nghịch, khuôn mặt cô ngày một xinh đẹp hơn, ngây thơ hơn khi không trang điểm. “Lịch diễn của mình kín ngày, muốn gọi một cuộc điện thoại cũng khó.”
“Được được. Mình quên mất tiểu yêu tinh nhà mình đã thành người siêu nổi tiếng rồi, chờ ngày nổi toàn cầu nữa thôi.” Trần Hy Nhi đưa một tay lên gõ đầu Triệu Đình Đình.
Vào đến trong bếp thì Trần Hy Nhi bắt gặp Lưu Luân đang tháo t"
- Chương 1: Sinh nhật 22 tuổi đột nhiên có chồng
- Chương 2: Ơ kìa, chào con dâu!
- Chương 3: Bị bán với giá 0 đồng
- Chương 4: Ngủ riêng
- Chương 5: Bữa sáng hoàng gia
- Chương 6: Đổi phòng
- Chương 7: Căn phòng bí mật
- Chương 8: Trở về với công việc
- Chương 9: Cú sốc bất ngờ
- Chương 10: Không có mieesng liêm sỉ nào
- Chương 11: Ai mới là người không có liêm sỉ
- Chương 12: Trốn ra khỏi nhà
- Chương 13: Chưa cưới, chưa cưới được phép ăn cơm trước kẻng
- Chương 14: Lần đầu (H)
- Chương 15: Tủi thân (H)
- Chương 16: Chịu trách nhiệm
- Chương 17: Không phục
- Chương 18: Thật sự là mối quan hệ đó?
- Chương 19: Một mặt một lời
- Chương 20: Vợ con, bố có quyền sử dụng
- Chương 21: Boss tổng tài không gì là không thể
- Chương 22: Mở mang tầm mắt
- Chương 23: Ghen ăn tức ở muôn đời nát
- Chương 24: Khiêm tốn thật thà vạn kiếp sang
- Chương 25: Nữ hầu xinh đẹp
- Chương 26: Phế bỏ
- Chương 27: Nên cảm động hay ghi hận
- Chương 28: Cuối cùng cũng an yên
- Chương 29: Triệu Đình Đình là vật cấm
- Chương 30: Ngoan cái gì cũng có
- Chương 31: Trái tim lỗi nhịp
- Chương 32: Ốm rồi
- Chương 33: Boss chăm sóc bệnh nhân
- Chương 34: Sẵn sàng vung tiền
- Chương 35: Nói đi ngủ thì là đi ngủ
- Chương 36: Giấc ngủ ngon nhất
- Chương 37: Thú vui tao nhã
- Chương 38: Thông báo đèn đỏ
- Chương 39: Cả đời xin thề chỉ có một lần
- Chương 40: Một ngày vất vả của Boss
- Chương 41: Cấm
- Chương 42: Chuyến công tác dài hạn
- Chương 43: Một mình một thế giới
- Chương 44: Chăm sóc tên ngốc thích ảo tưởng
- Chương 45: Người bố nhẫn tâm
- Chương 46: Nổi loạn đi
- Chương 47: Thảm họa hai người lười
- Chương 48: Đôi lời tâm sự khó tin
- Chương 49: Lên kế hoạch
- Chương 50: Háo sắc là do gen di truyền?
- Chương 51: Cao chạy xa bay
- Chương 52: Buông được gánh nặng
- Chương 53: Chùa Hương Vân
- Chương 54: Không quá cô đơn như tưởng tượng
- Chương 55: Một mình không đáng sợ
- Chương 56: Giờ chơi đã hết
- Chương 57: Sống không bằng chết (H)
- Chương 58: Giải thoát bằng cái chết (H)
- Chương 59: Ăn để sống
- Chương 60: Chuyến công tác bất ngờ
- Chương 61: Tôi đi đâu cô đi đấy
- Chương 62: Thành phố Luân Đôn
- Chương 63: Ranh giới
- Chương 64: Những món đồ không nên động chạm
- Chương 65: Giai Nghi là ai?
- Chương 66: Châm hoa nạm ngọc
- Chương 67: Không thể mất cô
- Chương 68: Tiếng súng đêm chói tai
- Chương 69: Tóm gọn kẻ địch
- Chương 70: Thân thế của Giai Nghi
- Chương 71: Hóa ra là tình đầu
- Chương 72: Chút canh cánh trong lòng
- Chương 73: Tha thứ
- Chương 74: Về nước
- Chương 75: Máy kiểm tra trong tim
- Chương 76: Thám tử bất đắc dĩ
- Chương 77: Mập mờ thật khó chịu
- Chương 78: Biển
- Chương 79: Một ngày vất vả
- Chương 80: Tôi có thể nhưng cô thì không
- Chương 81: Đêm nay ai là người chủ động
- Chương 82: Hụt hẫng
- Chương 83: Ngày cuối ở biển
- Chương 84: Ghen?
- Chương 85: Cảm xúc lạ
- Chương 86: Giam cầm
- Chương 87: Van xin
- Chương 88: Yêu là g
- Chương 89: Hãy nói là không phải yêu
- Chương 90: Xác nhận
- Chương 91: Nói dối
- Chương 92: Nghi ngờ
- Chương 93: Bắt cóc
- Chương 94: Gia tộc lụi bại
- Chương 95: Không thay đổi được cái đúng
- Chương 96: Tìm người
- Chương 97: Sự khác lạ
- Chương 98: An toàn
- Chương 99: Cao chạy
- Chương 100: Hiểu rõ hơn bao giờ hết
- Chương 101: Không vui
- Chương 102: Giới hạn (1)
- Chương 103: Giới hạn (2)
- Chương 104: Tách biệt
- Chương 105: Cuộc huấn luyện đặc biệt (1)
- Chương 106: Cuộc huấn luyện đặc biệt (2)
- Chương 107: Cuộc huấn luyện đặc biệt (3)
- Chương 108: Cuộc huấn luyện đặc biệt (4)
- Chương 109: Chứng minh đi
- Chương 110: Biết điều hoặc chết
- Chương 111: Vì anh
- Chương 112: Bóc mẽ sự thật (1)
- Chương 113: Bóc mẽ sự thật (2)
- Chương 114: Bóc mẽ sự thật (3)
- Chương 115: Bóc mẽ sự thật (4)
- Chương 116: Bóc mẽ sự thật (5)
- Chương 117: Như giấc mộng
- Chương 118: Rời xa
- Chương 119: Anh là ai?
- Chương 120: Khởi đầu
- Chương 121: Đường lối riêng
- Chương 122: Nâng như nâng trứng
- Chương 123: Hứng như hứng hoa
- Chương 124: Như mới yêu
- Chương 125: Mảnh vỡ của ký ức (1)
- Chương 126: Mảnh vỡ của ký ức (2)
- Chương 127: Đoạt
- Chương 128: Mơ hồ
- Chương 129: Không hẹn mà gặp
- Chương 130: Chỉ 5 giây thôi
- Chương 131: Lừa dối
- Chương 132: Gì cũng không sợ (1)
- Chương 133: Gì cũng không sợ (2)
- Chương 134: Không cần để tâm đến ai
- Chương 135: Đi trước một bước
- Chương 136: Thiên thần sa ngã
- Chương 137: Chợt nhận ra
- Chương 138: Phục hồi trí nhớ
- Chương 139: Phèn
- Chương 140: Thành công ngoài mong đợi
- Chương 141: Chân tướng (1)
- Chương 142: Chân tướng (2)
- Chương 143: Vợ xinh không bằng dâu thảo
- Chương 144: Kế hoạch làm bố (1)
- Chương 145: Kế hoạch làm bố (2)
- Chương 146: Biến đổi lớn nhất
- Chương 147: Layla
- Chương 148: Như ý
- Chương 149: Đóng kịch đến cùng
- Chương 150: Người chồng tốt
- Chương 151: Thử lòng thất bại
- Chương 152: Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt
- Chương 153: Phế
- Chương 154: Sống hay chết
- Chương 155: Hai mặt một lời
- Chương 156: Cuộc sống mới, niềm vui mới (1)
- Chương 157: Cuộc sống mới, niềm vui mới (2)
- Chương 158: Hãy yêu em nhiều hơn lời anh nói
- Chương 159: Nguyện làm cái bóng
- Chương 160: Con át chủ bài của C.M (1)
- Chương 161: Con át chủ bài của C.M (2)
- Chương 162: Con át chủ bài của C.M (3)
- Chương 163: 8 tháng không phải thời gian dài
- Chương 164: Đau xé ruột gan
- Chương 165: Có trách nhiệm với bản thân hơn
- Chương 166: Bị hại (1)
- Chương 167: Bị hại (2)
- Chương 168
- Chương 169: Thế nào là ngọt ngào nhưng không thể ăn?
- Chương 170: Bất ngờ
- Chương 171: Người mẹ
- Chương 172: Người phụ nữ độc thân đắt giá
- Chương 173: Chuyện xưa
- Chương 174: Người xưa
- Chương 175: Cuộc gặp gỡ bất khả thi (1)
- Chương 176: Cuộc gặp gỡ bất khả thi (2)
- Chương 177: Cuộc gặp gỡ bất khả thi (3)
- Chương 178: Cuộc gặp gỡ bất khả thi (4)
- Chương 179: Cuộc gặp gỡ bất khà thi (5)
- Chương 180: Kế hoạch hoàn hảo
- Chương 181: Hơi ấm năm xưa không thể quên (1)
- Chương 182: Hơi ấm năm xưa không thể quên (2)
- Chương 183: Chủ quyền
- Chương 184: Nhơ nhớp
- Chương 185: Vụ nổ
- Chương 186: Vị khách không mời
- Chương 187: Về nước
- Chương 188: Thuyết âm mưu (1)
- Chương 189: Thuyết âm mưu (2)
- Chương 190: Cậu bé năm xưa
- Chương 191: Đứa con từ trên trời rơi xuống
- Chương 192: Đem con 'rơi' về nhà
- Chương 193: Con của Sở Minh Thành
- Chương 194: Miệng hư (H)
- Chương 195: Trừng phạt (H)
- Chương 196: Như sống lại tuổi mới lớn (H)
- Chương 197: Ám hại (1)
- Chương 198: Ám hại (2)
- Chương 199: Đập tan ký ức (1)
- Chương 200: Đập tan ký ức (2)
- Chương 201: Sự thật không thể chối bỏ
- Chương 202: Đêm nay giông tố nổi lên (1)
- Chương 203: Đêm nay giông tố nổi lên (2)
- Chương 204: Bỏ cuộc
- Chương 205: Mọi rắc rối đổ đến
- Chương 206: Sự thật giấu kín (1)
- Chương 207: Sự thật giấu kín (2)
- Chương 208: Kẻ sát nhân đứng sau
- Chương 209: Tin vui
- Chương 210: Hôn Lễ Thế Kỉ (END)
Sớm Đã Có Bảo Bối
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.