Sự Chiếm Hữu Của Mẹ Chồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sự Chiếm Hữu Của Mẹ Chồng

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 9

“Tại sao nó không thể được ghi dưới tên của 2 đứa?”

Mẹ chồng bắt đầu hoảng lên.

Bà chống tay lên hông và nói lớn tiếng:

"Đứa nhỏ này về sau sẽ là em trai của con, anh lớn giống như cha, chị dâu giống như mẹ, 2 đứa nuôi nó là chuyện đương nhiên."

“Hơn nữa, mẹ cũng đã suy nghĩ rồi, bụng mẹ và bụng Ngôn Nhôn chỉ cách nhau có một tháng thôi. Vậy mẹ sẽ phải chịu khổ một chút và đẻ nó sớm 1 tháng. Sau đó sẽ công khai với mọi người rằng Ngôn Ngôn đã sinh đôi.”

"Con không đồng ý."

Vương Xuyên và tôi đồng thời thốt lên.

Sắc mặt mẹ chồng thay đổi.

Trong tiềm thức bà ta lại muốn đẩy tôi.

Nhưng nghĩ đến cơ thể của tôi một lần nữa, cuối cùng bà ta cũng rút tay lại.

Bà ta nhìn tôi lạnh lùng nói:

"Ngôn Ngôn, đây là bởi vì cô không biết. Lúc cô mang thai, cô liền chiếm lấy con trai của tôi, bắt nó nuôi cô. Bây giờ tôi cũng có thai, cô vì sao còn chiếm lấy con trai của tôi?"

Tôi biết nói chuyện với bà ta nhiều cũng vô ích nên không trả lời.

Tôi thoáng thấy Vương Xuyên đang cau mày nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trong tay.

Mẹ chồng dường như đã đoán được Vương Xuyên đang nghĩ gì, bà lại nói:

"Hơn nữa mẹ đã hỏi bác sĩ rồi, đứa trẻ này không thể phá được. Mẹ già rồi, dễ chảy m.á.u nhiều, nếu chảy m.á.u nghiêm trọng sẽ phải vào phòng chăm sóc đặc biệt..."

Bà ta không ngừng nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Vương Xuyên trên mặt có chút do dự. Anh ấy do dự và nhìn tôi vài lần.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Tôi không nghe bà ta nữa. Tôi nhặt túi và bước ra ngoài.
Website TruyenLau.com
Tôi vừa đi ra ngoài, Vương Xuyên liền đuổi theo.

Anh không nói gì, lặng lẽ cầm túi xách của tôi rồi mở cửa xe cho tôi.

Mãi cho đến khi xe khởi động, tôi mới hỏi được điều mình định hỏi:

“Vương Xuyên, trong bụng mẹ là đứa con của ai?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh gãi đầu trong tiềm thức, dường như chưa hề nghĩ tới vấn đề này.

“Có phải là của anh không?"

Tôi nhìn anh ấy chăm chú, vô số khả năng lóe lên trong đầu tôi.

"Em đang nghĩ lung tung gì đó?"

Vương Xuyên sốt ruột, toàn thân lập tức đỏ bừng, như muốn nổ tung:

"Đó là mẹ anh!"

Mặc dù tôi đã đọc rất nhiều tiểu thuyết m.á.u chó.

Nhưng nhìn vẻ mặt của anh ấy, có vẻ như anh ấy thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra với đứa con trong bụng mẹ mình.

Tôi gật đầu và hỏi lại câu hỏi mà mẹ chồng tôi đã ném vào anh lúc trước:

“Vậy kế hoạch của anh dành cho đứa trẻ này là gì?”

"Anh không có ý kiến."

Không ngờ anh lại lắc đầu.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu