Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Tác giả : Võ Tam Mao

CHƯƠNG 188: NGƯƠI CÓ THỂ THAY TA GIẢI THÍCH NGHI HOẶC KHÔNG?

--------------------
- Đây là Thiên Khuyết Thần Kim, trước đó, lần đầu nhìn thấy thứ này ta liền cảm giác rất hợp với ngươi, nhưng lúc đó ngươi còn có Phá Hiểu, cho nên ta cũng không nghĩ nhiều, hiện tại xem ra từ nơi sâu xa tự có thiên ý.
Trần Trầm vừa nói vừa giao Thiên Khuyết Thần Kim cho Hạ Tích Sương.
- Thần Kim? Thứ này quá quý trọng… - Hạ Tích Sương có chút kinh ngạc, vô thức muốn cự tuyệt.
Hạo Nhiên Kiếm Tông cũng có hai ba kiện chí bảo được chế tạo từ Thần Kim, bất quá đó đều là truyền thừa từ rất lâu trước đó, hầu hết đều rơi vào tay cường giả đã vượt khỏi cấp độ Nguyên Thần.
Hơn nữa cũng không phải với tư cách là bổn mạng chi bảo.
Bởi vì trong những… pháp bảo này vẫn còn lưu lại dấu vết của cường giả trước đó, muốn đúc lại cũng không được.
Hôm nay Trần Trầm lại đưa cho nàng một khối Thần Kim còn chưa qua rèn luyện, thứ này… trân quý bực nào?
. . .
Trên bầu trời, thiếu chút nữa Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ đã tức đến phát khóc.
Tặng cho ngươi thì ngươi cầm đi, còn lăng xăng cái gì? Ngươi đã là đạo lữ của người ta rồi, còn thứ gì không thể cầm hả?
Trước kia sao nàng lại không phát hiện cái đồ đệ này ngu như vậy?! TruyenLau.com
Giờ phút này, nàng không thể lập tức bay xuống, sau đó thay đồ đệ cất thật kỹ khối Thiên Khuyết Thần Kim kia.
Bên dưới, nghe vậy, Trần Trầm nhướng mày, dường như không vui.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cuối cùng, Hạ Tích Sương cũng thu Thiên Khuyết Thần Kim vào.
Đạo lữ vốn tuy hai mà một, vừa nãy cách làm của nàng quá thật có chút kiểu cái, chuyện này khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng không thôi.
Thế nhưng ai bảo nàng từ nhỏ đến lớn chưa từng thu được lễ vật quý trọng thế này đâu chứ? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Âm thầm quan sát, Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm.
Xem ra, tiểu tử kia thật sự yêu thích đồ đệ nhà mình, bằng không thì không thể nào biết rõ Thiên Khuyết Thần Kim mà vẫn mang tặng cho tiểu nha đầu Tích Sương được.
TruyenLau.com - Một tu sĩ sinh ra ở tiểu quốc, không có thân gia, lại có thể bỏ ra như thế, cũng xem như khó có được.
Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ thở dài thật sâu, nhưng chính vì khó có được, lại khiến nàng thêm khó xử.
Nếu để hai người này ở cùng nhau, mỗi ngày như keo như sơn, qua một hai năm lại sinh hài tử…
Có nhiều gánh nặng như vậy, còn tu tiên kiểu gì?
Đến lúc đó đừng nói bước vào Nguyên Thần cảnh, chỉ sợ có chút thời gian tu luyện cũng là không tệ rồi.
Có điều, không biết hài tử của Tiên Thiên Linh Thể cùng Tiên Thiên Linh Thể có thể là Tiên Thiên Linh Thể hay không nhỉ? Nếu sinh ra một mớ, chả phải Nhân tộc phất lên rồi sao?
- Phi! Ta đang suy nghĩ cái gì!
Thầm mắng mình một câu, Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ lấy ra một khối lệnh bài đưa tin.
Cái lệnh bài này có thể liên hệ trực tiếp với Hạo Nhiên Kiếm Tông tông chủ, cũng chính là đại năng đỉnh tiêm của Nhân Tộc.
Loại chuyện này chỉ có tông chủ mới có thể định đoạt, nàng cũng không quyết được.
...
Một lát sau.
Sắc mặt Hạ Tích Sương đột nhiên biến đổi, ánh mắt thoáng cái trở nên khẩn trương.
- Trần Trầm, sư phụ ta ở phụ cận, nàng muốn ta đi gặp nàng.
Nghe vậy, Trần Trầm lập tức dò xét xung quanh, trong mắt tràn đầy kính trọng, thế nhưng lại không hề hướng mắt lên đỉnh đầu.
- A? Thánh nữ đại nhân ở đâu? Ta cũng muốn gặp người!
- Sư phụ không muốn gặp ngươi… Nàng còn bảo ta đừng nói với ngươi là nàng ở gần đâu… Trần Trầm, cho ta một ngày, trong vòng một ngày, ta nhất định sẽ giải thích rõ với sư phụ chuyện giữa chúng ta! - Trên mặt Hạ Tích Sương tràn đầy vẻ cầu khẩn.
Thấy vậy, Trần Trầm nhẹ nhàng vén tóc nàng, hôn nhẹ lên trán, sau đó nhìn nàng thật sâu, mới mỉm cười nói:
- Ta hiểu được, đi đi!
Hạ Tích Sương khẽ gật đầu, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định, sau đó hướng phương xa bay đi.
...
Nhìn theo phương hướng nàng rời đi, trong lòng Trần Trầm tràn đầy xem thường đối với vị Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ kia.
Rõ ràng là âm thầm nhìn lén ngay trên đỉnh đầu, lại còn hành đệ tử nhà mình chạy xa như thế.
Lúc nãy Tích Sương nói thật cho hắn biết, chỉ sợ đến khi gặp Hạo Nhiên Kiếm Tông Thánh nữ khó tránh khỏi bị mắng một trận.
Cái gì chó má Thánh nữ, thực đếch phải thứ tốt! Ta nhổ vào!
Thầm mắng vài câu, Trần Trầm liếc nhìn lệnh bài đưa tin trong nhẫn trữ vật.
Chu Nhân Long cũng đang mắng hắn máu chó lâm đầu.
- Trương Thần! Tiểu tử nhà ngươi chạy đi đâu? Ta còn nói với tên Độc Giao kia rằng hôm nay không giết được hắn ta liền mang họ hắn. Giờ hắn chạy mất rồi, ngươi nói ta phải làm sao hả?
- Việc này là ngươi cam đoan với ta đấy, về sau ngươi cùng họ với hắn!
- Mau mau quay về, có chuyện quan trọng cần thương lượng.
...
Đọc đến đây, Trần Trầm có chút bất đắc dĩ, sau khi chào hỏi người Thiên Vân Tông một lượt, hắn liền hướng Ma môn bay đi.
Hiện tại tốc độ phi hành của hắn đã vượt ngoài dự đoán, muốn về đến Ma môn cũng không tốn bao nhiêu thời gian. Trong vòng một ngày, hắn dư sức quay về Ma môn xử lý vài chuyện linh tinh.
Chưa đến một canh giờ, Trần Trầm đã về đến tổng bộ Ma môn.
Bên trong tổng bộ, tất cả các môn chủ phân bộ đều tề tụ, ngoài ra, hết thảy cao thủ nổi danh Ma môn cũng tập kết ở đây.
Chu Nhân Long ngồi ở vị trí môn chủ, thần sắc thập phần ngưng trọng.
Nhìn thấy một màn như vậy, thần sắc Trần Trầm thoáng cái cũng trở nên ngưng trọng.
Mình mới đi có một buổi, rốt cuộc Ma môn đã xảy ra chuyện gì? Đáng để phải nghiêm túc như thế?
- Sư huynh, rượu của ngươi!
Thấy Trần Trầm trở về, Viên Kình Thiên hấp tấp chạy tới, đưa cho hắn một ly rượu vẫn còn bốc hơi nóng.
Cứ như rượu này chưa từng lạnh qua vậy.
Thấy vậy, Trần Trầm hết sức vui mình, một hơi uống cạn, sau đó hỏi:
- Trong lúc ta ra ngoài đã xảy ra chuyện gì? Sao sắc mặt môn chủ khó coi như vậy?
Nghe hỏi, Viên Kình Thiên vậy mà lại lộ vẻ khinh thường, thấp giọng nói:
- Quỷ mới biết hắn chạm dây nào, hở chút là thần thần bí bí, hoảng hoảng hốt hốt, không có một chút khí độ của môn chú, ta thấy hắn nên sớm thoái vị, để sư huynh ngài làm môn chủ thì hơn…
Phanh!
Viên Kình Thiên còn chưa nói hết lời, một cỗ lực cực lớn đã giáng xuống người hắn, trực tiếp đánh hắn văng vào tường.
Thấy vậy, đám người chung quanh không nhịn được run rẩy.
Hôm nay môn chủ giận không nhẹ nha!
Thấy mọi người đã hoàn toàn yên tĩnh, lúc này, Chu Nhân Long mới quét mắt một lượt, lạnh giọng nói:
- Ta vừa mới nghe Yêu tộc đi ngang qua nói Thánh tử Trần Trầm đánh bại không ít thiên kiêu Yêu tộc trước sơn môn Thiên Vân Tông, thực lực thậm chí vượt qua Nguyên Anh đỉnh phong Cửu Vĩ Thiên Hồ, đối với việc này, các ngươi có suy nghĩ thế nào?
- Cái gì? So với Nguyên Anh đỉnh phong còn mạnh hơn? Hắn tiến bộ nhanh vậy sao?
- Đây chẳng phải có thể lập tức vượt qua môn chủ rồi sao?
Thấy mọi người lộ vẻ khiếp sợ, Chu Nhân Long lại thản nhiên nói:
- Không chỉ như thế, tên Trần Trầm kia còn nhận Hạo Nhiên Kiếm Tông thượng sứ là đạo lữ, ta thấy Thiên Vân Tông quật khởi đã là thế bất khả kháng rồi!
- Không thể nào! Trần Trầm kia dù có lợi hại, cũng không phải đối thủ của sư huynh! Sư huynh là thiên hạ vô địch!
Bị khảm trong tường, Viên Kình Thiên chật vật chui ra, thần sắc vô cùng phẫn nộ quát.
Hắn không chịu được người khác ở trước mặt hắn tán dương tên Trần Trầm kia!
Phanh!
Thế nhưng hắn còn chưa nói hết lời, lại một tiếng nổ vang, kế đó cả người Viên Kình Thiên lần thứ hai khảm vào tường.
- Hình như môn chủ rất có ý kiến với Kình Thiên nha…
- Còn không phải? Cũng không biết hắn đã làm nên chuyện gì khiến người người oán trách…
Nghe đến đó, Trần Trầm nhịn không được nhíu mày.
Đám Yêu Tộc kia lắm chuyện vậy à?
Việc này mới phát sinh không bao lâu, vậy mà đã truyền đến Ma môn rồi?
Không đợi hắn phát biểu ý kiến, Độc bộ môn chủ đã đứng dậy, cười “khặc khặc”, nói:
- Môn chủ, chúng ta không cần tự xem nhẹ mình, ngày đó, thiếu môn chủ dùng sức một người đánh bại mấy tên Nguyên Anh Yêu tu, kỳ thực, thực lực tuyệt đối không yếu hơn so với Trần Trầm.
- Đúng vậy, huống chi bổn mạng chi bảo của thiếu môn chủ là do ta tự tay chế tạo đấy, phẩm chất thứ kia… Khục khục! - Môn chủ Khí bộ cũng phụ họa.
Chuyện về Vạn Hóa Thần Phong thật ra cũng chỉ có vài người trong Ma môn biết rõ, cho nên lời hắn nói thập phần khó hiểu.
Nghe vậy, hết thảy chúng tu sĩ Ma môn đều vô thức nhìn về phía Trần Trầm, trong mắt tràn đầy tự hào.
Cho dù Thiên Vân Tông có Trần Trầm thì đã như thế nào? Bọn họ cũng có thiếu môn chủ nha!
- Môn chủ, hay là để thiếu môn chủ đi khiêu chiến Trần Trầm một phen? Hảo hảo dương danh Ma môn?
Môn chủ Yêu Nhân bộ đề nghị.
Đề nghị này lập tức được mọi người tán thành.
- Chủ ý này rất hay!
- Luyện Thế nhất mạch của Ma môn ta vạn phát bất xâm! Trần Trầm cũng không phải đối thủ của thiếu môn chủ!
- Thật tốt quá! Ta đợi ngày này đã lâu rồi! - Viên Kình Thiên lại chui ra, không để ý đến tro bụi trên mặt, cực kỳ hưng phấn hô lên.
Nghe vậy, Trần Trầm á khẩu không biết nói gì.
Bảo hắn đi khiêu chiến chính mình, cái này bảo hắn làm kiểu gì đây? Chẳng lẽ biến ra cái phân thân?
Không đợi hắn nói ra một phen nào là lấy đại nghiệp Nhân tộc làm trọng các kiểu, Chu Nhân Long đột nhiên cười hắc hắc.
- Ta đương nhiên biết thực lực Trương Thần, chỉ sợ cũng không thua Nguyên Anh đỉnh phong, thật ra, ta vẫn luôn hiếu kỳ một chuyện.
- Chuyện gì?
Đám cường giả Ma môn hai mặt nhìn nhau.
Chu Nhân Long ngồi ngay ngắn lại, nhìn về phía Trần Trầm, thập phần chân thành nói:
- Nguyên Anh sơ kỳ liền có thể đánh bại Nguyên Anh đỉnh phong, thiên kiêu bực này vốn cực hiếm thấy, vì sao trong cảnh nội hai cái tiểu quốc lại có thể đồng thời xuất hiện hai tên?
- Còn nữa, trước kia ta vẫn luôn không nhớ rõ Thiên Vân Tông, vì sao Vô Tâm Tông vừa bị diện, cái tông môn này lại không ngừng phát triển, trở thành lãnh tụ Đại Tấn?
- Trương Thần, ngươi có thể thay ta giải thích nghi hoặc không?
Nói đến đây, Chu Nhân Long dừng lại một lát, sau đó ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, gắn từng chữ một:
- Hoặc là… Ta hẳn nên gọi ngươi là… Trần Trầm?
Lời này vừa ra, trong nháy mắt, đại điện Ma môn lặng ngắt như tờ, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

====================

CHƯƠNG NAY HƠI DÀI NÊN 30TLT NHA PÀ KON -_-
--------------------
------------------------
- Môn chủ, lời này của ngươi là có ý gì? - Tim Trần Trầm đập thình thịch, bất quá ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh.
Nghe vậy, những người khác trong Ma môn cũng nhao nhao phản ứng, đưa ra nghi vấn.
- Môn chủ, sao ngươi lại gọi thiếu môn chủ là Trần Trầm? Hai nước tuy nhỏ, nhưng thiên hạ to lớn, không thiếu chuyện lạ. Trong hai nước xuất hiện hai vị thiên kiêu cũng không phải không có khả năng.
- Đúng vậy, môn chủ, nếu ta nhớ không lầm, thời điểm thiếu môn chủ đến Ma môn ta, tên Trần Trầm kia vẫn còn xuất hiện ở Thiên Vân Tông…
Phía sau lưng Chu Nhân Long, Chu Sơn cũng nhịn không được lên tiếng.
Nghe vậy, Chu Nhân Long vẫn tiếp tục cười, chỉ có điều nụ cười tràn đầy mỉa mai.
- Ngoại trừ lần đó thì sao? Cũng tỷ như hôm nay, Trương Thần đột nhiên rời đi, bên kia, Trần Trầm liền xuất hiện, liên tiếp đánh bại thiên kiêu Yêu tộc.
- Truy cứu xa hơn trước đó, Trần Trầm xuất hiện ở tiền tuyến, Trần Trầm liền biến mất vô tung.
- Ha ha, thế gian có trùng hợp, thế nhưng quá nhiều trùng hợp, thì đó không còn là trung hợp, mà là có ngươi tận lực bày bố.
- Ngươi cũng không nghĩ thử xem, nếu như Trần Trầm có thể thay hình đổi dạng tiến nhập Ma môn ta, chẳng lẽ hắn không thể tìm một người khác giả mạo chính mình sao?
- Ta hỏi ngươi, ngày đó ngươi nhìn thấy Trần Trầm, có từng cùng hắn xuất thủ? Tướng mạo có thể giả, nhưng thủ đoạn lại rất khó làm giả được.
Nghe vậy, đám người Ma môn nhao nhao nhìn về phía Trần Trầm, ánh mắt lộ vẻ chờ mong, hi vọng hắn có thể đưa ra một lời giải thích hợp lý.
- Chu Nhân Long này… Cũng không ngốc! Chỉ lộ một chút sơ hở đã bị hắn nhìn ra. Hắn đã sinh lòng nghi ngờ, chỉ sợ ta muốn giấu giếm cũng không thể. - Trần Trầm thở dài.
Một Nguyên Thần cảnh cường giả hoài nghi ngươi, hơn nữa còn nghiêm túc điều tra ngươi, lúc đó, dù ngươi có muốn che giấu cũng khó mà giấu được. Điểm ấy Trần Trầm vẫn hiểu rõ.
Chỉ là không biết sau khi đoán ra thân phận của hắn, Chu Nhân Long sẽ có dự định thế nào?
Là tự mình ra tay? Hay đuổi cổ hắn hỏi Ma môn?
- Môn chủ! Ngươi nói láo!
Viên Kình Thiên nhảy dựng lên, trên khuôn mặt “phổ thông” tràn ngập lửa giận.
- Sư huynh dùng mệnh cứu ta mấy lần, Trần Trầm kia đánh cho thức hải ta sụp đổ! Nếu sư huynh thật sự là Trần Trầm, hắn sẽ đối tốt với ta như vậy sao? Nếu sư huynh đúng thật là Trần Trầm, ta đã sớm chết rồi!
- Làm càn! Viên Kình Thiên, ta thấy ngươi chán sống rồi!
Chu Nhân Long giận tím mặt, tốt xấu gì hắn cũng là môn chủ Ma môn, vậy mà Viên Kình Thiên lại đứng trước mặt mọi người chỉ vào mặt nói hắn nói láo, sao lại có thể như vậy được?!
- Môn chủ! Ta biết ngươi ghen ghét tài hoa của sư huynh! Sư huynh đánh tan Vô Tâm Tông, đại địch của Ma môn ta, hôm nay còn loại bỏ nguy cơ của Đại Chu, ngươi sợ hắn công cao chấn chủ, đoạt vị trí của ngươi!
- Môn chủ, không phải ta nói ngươi, ngươi cũng quá mức đố kị nhân tài đi! Nếu ngươi thật sự suy nghĩ vì Ma môn, thì sẽ không nghĩ mấy thứ cong cong vẹo vẹo này, hãm hại sư huynh!
Viên Kình Thiên tức giận hô, một bộ thấy chết không sờn.
Nghe được lời hắn nói, thần sắc đám người Ma môn cũng lộ vẻ quái dị… bởi vì… Thật sự có loại khả năng này.
Dù sao môn chủ cũng bị nhốt lâu như vậy, tâm lý có chút bất ổn cũng là chuyện rất bình thường.
Chu Nhân Long thiếu chút bị Viên Kình Thiên chọc cho tức thổ huyết, phóng thích uy áp khủng bố, trực tiếp áp Viên Kình Thiên xuống đất, không thể động đậy.
- Tiểu tử ngươi nếu còn dám hồ ngôn loạn ngữ! Đừng trách ta giết ngươi!
Viên Kình Thiên bị đè xuống đất, thế nhưng miệng vẫn lớn tiếng kêu gào.
- Chu Nhân Long đố kị ngươi tài, môn chủ như vậy không đáng để chúng ta theo, chư vị, chúng ta làm phản đi! Để sư huynh làm môn chủ! Một cái Nguyên Thần cảnh mà thôi, chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể giết hắn!
Nhìn thấy bộ dạng của hắn, Trần Trầm nhịn không được gò má co giật.
Trong lòng sinh ra một tia cảm giác áy náy.
Tên đần này… Thật sự bị hắn hố không nhẹ!
Lúc này, Chu Nhân Long đứng bật dậy, môn chủ tọa vị dưới thân trực tiếp bị chấn thành bột mịn, hướng về phía Viên Kình Thiên rít lên:
- Viên Kình Thiên! Nếu Trương Thần dám đưa mặt cho ta kiểm tra cẩn thận, và nếu ta không phát hiện bất kỳ mánh khóe nào, ta đây nguyện ý thoái vị! Để Trương Thần trở thành môn chủ Ma môn!
Nghe vậy, Viên Kình Thiên cũng không tiếp tục vùng vậy, đối với Trần Trầm cười thảm, nói:
- Sư huynh, ngươi để lão tặc này kiểm tra một chút đi, từ nay về sau, ngươi chính là môn chủ Ma môn ta!
Lúc này, tất cả cao thủ Ma môn có mặt trong đại điện cũng nhìn về phía Trần Trầm.
Thế gian đúng thật có không ít dịch dung thuật lợi hại, nhưng nếu để Nguyên Thần cảnh cường giả kiểm tra cẩn thận vẫn không nhìn ra bất luận mánh khóe nào, cái này… Gần như không có.
Cho nên thiếu môn chủ chỉ cần để môn chủ kiểm tra một phen, khi đó, hết thảy chân tướng sẽ rõ.
- Hệ thống, trong phạm vi trăm mét, có ai sinh sát ý với ta không?
“Không có.”
Nghe được đáp án này, Trần Trầm hít sâu một hơi, chậm rãi bước ra từ đám ngươi, sau đó tháo mặt đạ bằng đồng xanh xuống, để lộ một khuôn mặt siêu soái.
Thấy vậy, Chu Nhân Long đang định kiểm tra, nhưng Trần Trầm lại thấp giọng nói:
- Môn chủ, không cần.
Dứt lời, Trần Trầm xoa mặt một vòng, lộ ra chân dung.
Nhìn thấy tướng mạo của hắn, trong mắt Chu Nhân Long bạo phát tinh quang, bất quá, hắn lại không lên tiếng.
Những cường giả Ma môn khác đương nhiên cũng nhìn thấy khuôn mặt kia, có bao nhiêu khiếp sợ có thể nghĩ, ngay cả mấy tên ngày thường mặt than cũng bởi vì khiếp sợ là nét mặt vặn vẹo.
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở cũng hoàn toàn biến mất.
Ai có thể ngờ thiếu môn chủ Ma môn bọn họ lại thật sự là Thánh tử Thiên Vân Tông Trần Trầm!
- Môn chủ, sao ngươi không kiểm tra, chột dạ rồi hả…
Nằm rạp trên mặt đất, Viên Kình Thiên vẫn nhìn Chu Nhân Long, lấy hắn ta không có động tác kế tiếp, hắn còn đang định trào phúng, nhưng chợt nhận ra bầu không khí dường như có chút không đúng, lúc này, Viên Kình Thiên mới ngẩng đầu nhìn về phía Trần Trầm.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt kia, ánh mắt của hắn thoáng cái đờ ra.
Trong mắt có vô vàn cảm xúc.
Có khiếp sợ, có kinh ngạc, có không dám tin, bi thương cùng phẫn nộ, nhưng hơn hết thảy chính là tuyệt vọng.
- Không… Chuyện này không thể nào… Chuyện này tuyệt đối không có khả năng, sư huynh sao lại có thể là Trần Trầm ngày đó giết…
Ánh mắt Viên Kình Thiên đã mất đi tiêu cự, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, trong đầu hắn, hai bóng người khắc sâu trong ấn tượng, một chính một tà bắt đầu từ từ dung hợp, cuối cùng hoàn toàn hòa làm một thể!
- Không!
Viên Kình Thiên ngửa mặt lên trời gào lên một tiếng, cuối cùng, hắn cảm thấy đầu óc mình nổ tung, thống khổ vô cùng, không đợi mọi người kịp phản ứng, hai mắt hắn đã tối sầm, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Không chỉ Viên Kình Thiên khó có thể tiếp nhận, những thiếu môn chủ phân bộ khác cũng nhao nhao cúi đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm, dù sao, giờ phút này trong mắt bọn họ ngoài mờ mịt cũng chỉ có mờ mịt.
- Môn chủ, nếu ngươi đã đoán được thân phận của ta, ta đây cũng không muốn tiếp tục che giấu… Khoảng thời gian ở Ma môn chính là ký ức cả đời Trần Trầm khó quên được.
- Bất quá chuyện này vẫn không che giấu được việc ta đã lừa gạt mọi người.
- Ai bảo ta đến Thiên Vân Tông sớm mấy tháng chứ?
- Tông chủ Thiên Vân Tông, Tiêu Vô Ưu, có ơn tri ngộ với ta, mà trong hai nước, thực lực Thiên Vân Tông không tính là cường đại, ta chỉ có thể ra hạ sách này, vì Thiên Vân Tông mưu cầu đường ra.
- Hôm nay sự tình bại lộ, môn chủ muốn chém muốn giết, xin mời tự nhiên, Trần Trầm ta tuyệt đối không hoàn thủ!
Trần Trầm nghĩa chính ngôn từ, trên mặt thậm chí còn lộ vẻ giải thoát.
Đó là loại giải thoát sau một thời gian dài linh hồn phải chịu đựng khảo vấn, cứ như mỗi ngày ở Ma môn hắn đều trải qua cắn rứt lương tâm vậy.
Chu Nhân Long thở hổn hển, hiển nhiên đã phẫn nộ đến cực điểm.
Chúng tu Ma môn không nói một lời, cũng không biết lúc này bọn họ đang nghĩ gì.
- Cút! Cút cho ta! Quay về Thiên Vân Tông của ngươi! Ta không muốn nhìn thấy ngươi một lần nào nữa!
Chu Nhân Long chỉ tay ra cửa, gào lên, toàn bộ uy áp hướng về phía Trần Trầm.
Nhưng lại không mảy may rung chuyển được hắn.
Nhìn bộ dáng phẫn nộ của Chu Nhân Long, trong mắt Trần Trầm lóe lên một tia cảm động, lẩm bẩm:
- Không ngờ là… Môn chủ lại không giết ta, Trần Trầm ta thực xin lỗi Ma môn!
Nói xong lời này, khóe mắt Trần Trầm có hơi ươn ướt, chỉ một bước liền đi đến trước mặt Chu Nhân Long.
Thấy vậy, Chu Nhân Long vô thức đề cao cảnh giác, cả giận nói:
- Niệm tình ngươi có công với Ma môn ta, ta mới tha ngươi một mạng, ngươi còn muốn làm gì?
Trần Trầm hai mặt rưng rưng lấy ra một cái bình nhỏ từ trong túi trữ vật, nhỏ giọng nói:
- Môn chủ… Tông chủ Thiên Vân Tông đối với ta có ơn tri ngộ, chẳng lẽ ngài không phải? Thời điểm ở tiền tuyến, thời thời khắc khắc ta đều nghe ngóng chuyện có liên quan đến xiềng xích đang vây khốn ngài…
- Về sau mới biết vật kia lại có thể gây tổn thương Nguyên Thần, vì vậy ta tốn sức chín trâu hai hổ mới tìm được Tịnh Hồn Thần Tuyền này, vốn nghĩ giúp ngài chữa thương, không ngờ ngài lại sớm ngày thoát khốn, không cần đến thứ này.
- Hôm nay ta phải đi, thứ này đương nhiên nên giao cho ngài thì tốt hơn. Trong lúc hai tộc đại chiến, có thứ này tại thân, có lẽ ngài sẽ có thêm một chút lực lượng…
- Môn chủ, bảo trọng!
Dứt lời, Trần Trầm xoa xoa khóe mắt, nhét Tịnh Hồn Thần Tuyền vào tay Chu Nhân Long, cũng không nhìn vẻ mặt hắn, dứt khoát xoay người rời đi.
Lúc đi đến trước mặt Độc bộ môn chủ, hắn dừng bước.
- Tiền bối… Lúc trước khi ta còn yếu, ngươi từng hộ ta chu toàn, ân này ta mãi khắc ghi trong lòng. Ta biết ngài yêu thích độc vật, cho nên vẫn luôn lưu tâm, vốn định từ từ đưa cho ngài, nhưng hôm nay ta phải đi, thôi thì toàn bộ tặng ngài vậy.
Nói xong, Trần Trầm lại lau nước mắt, bỏ một cái nhẫn trữ vật vào tay Độc bộ môn chủ.
Cảm nhận được thứ bên trong nhẫn trữ vật, cả người Độc bộ môn chủ khẽ run lên.
- Tiền bối, bổn mạng chi bảo của ta là do ngài thay ta chế tạo, lúc trước thậm chí ngài còn muốn trở thành khí linh của nó, cho nên ta đặc biệt gom góp một ít linh kim không tệ…
- Tiền bối, lúc đầu ở thành thứ 12, ta tận mắt thấy ngài bị Bất Tử Yêu Hoàng đánh trọng thương, gần đây ta vừa đánh bại Bất Tử Yêu Hoàng, chiếm được vài thứ trên người hắn, hẳn là có thể trị tận gốc vết thương của ngài, chỉ là chưa kịp đưa ngài! Xin hãy cất kỹ!
- Tiền bối… Trong trận chiến, khôi lỗi của ngài bị hao tổn nghiêm trọng, chỗ ta…
...
Bất tri bất giác, Trần Trầm đã đi đến bên cạnh không ít người đợi đến khi ra cửa, hắn đã để lại một đống đồ.
Mọi người liếc nhìn đồ vật trong tay, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Những thứ này đều vô cùng quý trọng, thập phần hiếm thấy, nếu như không phải để tâm tìm kiếm, sao có thể có được?
Lúc ở bên ngoài, Trần Trầm vậy mà vẫn luôn nghĩ về bọn họ, chuyện này khiến bọn họ vừa cảm động đến khó chịu.
Đưa xong lễ vật, Trần Trầm bước nhanh hơn, đi đến bên ngoài đại điện, hắn cúi người thật sâu, thi lễ với bảng hiệu Ma môn, sau đó cao giọng nói:
- Trần Trầm ta tuy là người Đại Tấn, nhưng trong khoảng thời gian ở Ma môn, có được lợi ích không nhỏ, có thể cùng chư vị kề vai chiến đấu chính hồi ức cả đời ta khó quên.
- Tuy chư vị không nhận ta, nhưng ta đã sớm xem mình là một phần tử Ma môn!
- Môn chủ, các vị tiền bối, các vị sư đệ, cho ta một lần cuối xưng hộ mọi người như vậy!
- Nếu ngày sau có gặp khó khăn, không cách nào giải quyết, cứ đến Thiên Vân Tông Đại Tấn tìm ta, nếu nằm trong khả năng, Trần Trầm nhất định chết không chối từ.
Nói xong lời này, Trần Trầm dứt khoát quay đầu, bay lên trời.
Thậm chí, đám người Ma môn thấy rất rõ một đoàn óng ánh trong không khí.
Nhìn theo bóng lưng xa dần kia, mọi người cảm thấy áp lực không thở nổi, mắt thấy bóng lưng sắp biến mất, nội tâm cả đám cũng ngày càng trống rỗng.
Một lát sau, không biết ai gào lên.
- Thiếu môn chủ!
Một tiếng “thiếu môn chủ” vừa ra, tựa như đốt lửa.
Giọng nói, nét cười của Trần Trầm những ngày ở Ma môn không ngừng vụt qua trong đầu bọn họ.
Nhất là thời điểm Bất Tử Yêu Hoàng tiến công thành thứ 12, Trần Trầm xuất hiện, một mình chế trụ Yêu Hoàng, cứu vãn toàn bộ Ma môn, cảnh tượng đó càng khiến bọn họ kích động không thôi.
Có không ít người đương trường khóc rống!
- Thiếu môn chủ! Xin dừng bước!
- Thiếu môn chủ!
...
Trong lúc nhất thời, tiếng hô không ngừng vang lên, chỉ trong nháy mắt, chúng tu sĩ Ma môn đã chạy khỏi đại điện, vọt về phương xa.

====================

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu