Thành Ngạn sinh lòng hiếu kỳ, tùy tay lật xem mặt trước của bài thi, liền thấy trên đó có hai chữ viết như rồng bay phượng múa.
Tần Thù.
Thành Ngạn hoàn toàn ngây người, lúc này sự chấn động trong lòng hắn chẳng khác nào sóng cuộn biển gầm, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại được.
Giới trẻ bây giờ đều lợi hại thế này sao? Nội cái thuật toán bát quái mà nàng viết ra đó, chính hắn cũng không quá hiểu nổi.
Tuy nhiên, tiểu cô nương này thông minh thì thông minh thật, nhưng chữ viết đúng là xấu đếch chịu được, chẳng có chút phong cốt nào cả.
Hắn vừa nghĩ, vừa đem bài thi của Tần Thù riêng ra một bên, định lát nữa sẽ trình lên cho sư tôn xem.
Đợi đến khi xem xong bài thi của những người khác, thực sự cũng có vài bản khá tốt, nhưng lại không bì được với cái mớ lý luận khiến người ta mới mẻ cả mắt lẫn tai như của Tần Thù.
Hắn cầm theo mấy tờ bài thi đã chọn lọc đến động phủ của Lăng Hư chân nhân, và cũng có chút tư tâm mà đặt bài của Tần Thù lên trên cùng.
Có thể viết ra những thứ này ở tuổi lên mười, gọi nàng một tiếng thiên tài cũng chẳng ngoa chút nào.
Khuyết điểm duy nhất chính là tu vi nàng còn rất thấp, thiên phú cũng không đủ cao, chẳng biết sư tôn có nhìn trúng hay không.
Lăng Hư chân nhân nhận lấy bài thi từ tay Thành Ngạn, vừa nhìn thấy nét chữ trên tờ đầu tiên, theo bản năng đã định lật qua luôn, nhưng lại bị Thành Ngạn kịp thời gọi lại: "Sư tôn."
Lăng Hư chân nhân ngẩng đầu nhìn hắn một cái, liền thấy Thành Ngạn nhíu mày, thần sắc kỳ lạ nói: "Sư tôn, người không xem kỹ một chút sao?" TruyenLau.com
Lăng Hư chân nhân hiểu rõ tính cách của hắn, nếu không phải có nguyên do thì hắn định sẽ không nói năng như vậy.
Ông thu hồi tầm mắt, kiềm chế tính khí mà xem qua bản thảo này một lượt, càng xem vẻ mặt lại càng lộ rõ sự hứng thú.
Sau khi xem xong, ông dứt khoát vứt hết đống bài thi còn lại đi, hỏi Thành Ngạn: "Vị đệ t.ử đáp bài này có chút ý vị đấy, đệ t.ử tên Tần Thù này là ở ngọn núi nào? Ý tưởng không tồi, chỉ có điều chữ này thực sự có chút quá xấu rồi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thành Ngạn ôm quyền, cung kính trả lời: "Bẩm sư tôn, đây là đệ t.ử ngoại môn mới nhập môn cách đây không lâu, năm nay vừa tròn mười tuổi."
"Mười tuổi à, vậy thì... chữ xấu chút cũng coi như nói xuôi được." Lăng Hư chân nhân vừa mới cảm thán một câu, đột nhiên nhận ra điều gì đó, định thần lại, "xoạt" một cái đứng phắt dậy, vẻ mặt không thể tin nổi chỉ vào Thành Ngạn mà hỏi: "Chờ chút, ngươi vừa nói nàng bao nhiêu tuổi?!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thành Ngạn thấy phản ứng này của ông thì chẳng lấy làm lạ, bèn một lần nữa chắp tay nói: "Mười tuổi."
Lăng Hư chân nhân tùy ý phất tay, những bài thi khác trong tay liền tan biến vào hư không: "Có được hài t.ử này, những đệ t.ử khác cũng chẳng cần xem nữa."
Đúng là mang phong thái từng thấy biển rộng thì khó mà vừa mắt sông ngòi, đã thấy mây đỉnh Vu Sơn thì mây nơi khác chẳng còn là mây vậy.
Nguyên văn: Từng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước Vu Sơn bất thị vân.
Dù sao cũng là ông tự mình chọn đệ t.ử, Thành Ngạn cũng không can thiệp quá nhiều, nhưng với tư cách là đại đệ t.ử của Lăng Hư chân nhân, hắn vẫn nhắc nhở ông một câu: "Sư tôn, đệ t.ử này tư chất có chút không được tốt cho lắm."
Lăng Hư chân nhân nhướn mày, hỏi: "Không tốt thế nào?"
Thành Ngạn nói: "Nàng chỉ có tam linh căn."
Lăng Hư chân nhân lại trực tiếp xua tay, đáp: "Tam linh căn thì tam linh căn, dựa vào bản lĩnh của bản tôn, kiểu gì mà chẳng đưa tu vi của nàng lên được Kim Đan. Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, nàng có Hỏa linh căn hay không?"
Khi Lăng Hư chân nhân hỏi câu này, trong đầu ông đã tính toán xong xuôi rồi.
Cho dù nàng không có Hỏa linh căn, chỉ dựa vào phần linh tính trong việc luyện đan này, ông cũng phải đi bắt một cái Hỏa linh về cho nàng.
Thành Ngạn làm thầy trò với ông hàng trăm năm, đối với tính tình của ông cũng vô cùng am hiểu, chuyện Tần Thù làm quan môn đệ t.ử gần như đã là ván đóng thuyền rồi.
Trừ phi... có biến cố nào khác xảy ra.
- Chương 1: Nếu chỉ còn tám năm trên đời
- Chương 2: Toán cấp 3 đã "chết" đột ngột tấn công ta
- Chương 3: Toán cấp 3 đã "chết" đột ngột tấn công ta
- Chương 4: NHẶT ĐƯỢC MỘT CON RẮN
- Chương 5: NHẶT ĐƯỢC MỘT CON RẮN
- Chương 6: Cơ thể ta... bị rò khí
- Chương 7: Cơ thể ta… bị rò khí
- Chương 8: Tiên hạc hóa hình
- Chương 9: Tiên hạc hóa hình
- Chương 10: Truyền Công Điện
- Chương 11: ĐÃ LÀ LUYỆN ĐAN SƯ RỒI, SAO CÒN PHẢI HỌC KIẾM
- Chương 12: Đan điền của nàng có vấn đề
- Chương 13: Dần Nhận Ra Bản Thân Là Một Phế Vật
- Chương 14: Đúng là một sự hiểu lầm tốt đẹp
- Chương 15: Hóa ra là ánh trăng
- Chương 16: Con rắn nhỏ của nàng sống lại rồi.
- Chương 17: Ma tôn Tạ Thích Uyên
- Chương 18: Để nàng cuốn chết luôn cho rồi
- Chương 19: Ta lại không muốn nữa
- Chương 20: Tỷ muội à, ngươi nổi danh rồi
- Chương 21: Tẩy Tủy Hoán Kim
- Chương 22: Chúng ta phải vào nội môn thôi
- Chương 23: Công pháp này nàng luyện chắc rồi
- Chương 24: Sư huynh, huynh lại gieo quẻ rồi
- Chương 25: Chớ để lộ
- Chương 26: Đại sư huynh, vất vả cho huynh rồi
- Chương 27: Ngươi nói dối
- Chương 28: Phát tài rồi
- Chương 29: Tâm không tạp niệm
- Chương 30: Hóa ra ngũ hành bát quái còn có thể dùng như vậy
- Chương 31:
- Chương 32:
- Chương 33: Tám phần ta chỉ là kẻ bồi đọc*.
- Chương 34: Mỹ thiếu nữ rất hay thù dai
- Chương 35: Tiểu sư muội
- Chương 36: Pháp khí phi hành
- Chương 37: Mỹ nam thân rắn
- Chương 38: Nàng vậy mà vào được rồi
- Chương 39: Hắn trêu chọc làm tiểu cô nương khóc rồi
- Chương 40: Rắn là không biết rơi lệ
- Chương 41: Đi theo trái tim mình
- Chương 42: Lựa chọn công pháp
- Chương 43: Bản tôn chưa bao giờ cầu xin người khác
- Chương 44: Tiên thiên Nguyệt Linh thể
- Chương 45: Ngươi chết cũng không thèm quản ngươi
- Chương 46: Nuốt chửng nội đan của đại xà
- Chương 47: Ngươi có biết bơi không?
- Chương 48: Độ Ách Công Pháp
- Chương 49: Nghê Thường Các
- Chương 50: Trương Tam Lý Tứ
- Chương 51: Ta muốn tu luyện ở đây
- Chương 52: Chậu tụ bảo di động
- Chương 53: Địa động sơn dao
- Chương 54: Thú triều sắp tới rồi
- Chương 55: May mà chạy nhanh
- Chương 56: Ta sợ muội không phá nổi phòng ngự của nó
- Chương 57: Cẩn tắc vô ưu
- Chương 58: Huynh ấy cứ như một vị dũng sĩ
- Chương 59: Huynh đừng hòng đi cáo trạng
- Chương 60: Đại đạo chí giản
- Chương 61: Vô công bất thụ lộc
- Chương 62: Vật quy nguyên chủ
- Chương 63: Đã đến lúc rời đi
- Chương 64: Tu luyện không được tà môn
- Chương 65: Thí luyện bắt đầu rồi
- Chương 66: Yêu thú ở đây sợ người lạ
- Chương 67: Kết khế
- Chương 68: Nàng chỉ muốn rời đi thôi mà
- Chương 69: Thỏ chết cáo buồn
- Chương 70: Đứa nhỏ đáng thương không có hào quang nữ chính
- Chương 71: Dùng cơ thể của ta để làm bậy
- Chương 72: Tính mạng của người khác thực sự quan trọng thế sao?
- Chương 73: Sợ ngươi liên lụy đến nội đan của ta
- Chương 74: Tỷ muội, mượn tí lửa
- Chương 75: Đầu gối của ta dường như trúng một mũi tên
- Chương 76: Gieo gió gặt bão
- Chương 77: Tượng con ếch
- Chương 78: Linh thạch to tướng của nàng đâu rồi?
- Chương 79: Hình như không có thiên phú luyện đan
- Chương 80: Nhị sư huynh là người đàn ông đáng tin nhất
- Chương 81: Luyện đan hoàn mỹ
- Chương 82: Ẩn Linh Đan
- Chương 83: Đây mới là cuộc sống của thần tiên chứ
- Chương 84: Vẽ đất làm ngục
- Chương 85: Không tìm thấy chủng tộc của hắn
- Chương 86: Ghi nhớ cảm giác này
- Chương 87: Thí nghiệm mô hình
- Chương 88: Tiên sư, bói một quẻ không?
- Chương 89: Bắt đầu hoài nghi nhân sinh
- Chương 90: Trên đời này vốn dĩ không có đường
- Chương 91: Một màn giác ngộ bắt nguồn từ danh ngôn người nổi tiếng
- Chương 92: Ta muốn bắt đầu luyện đan rồi
- Chương 93: Ngươi có muốn học bói toán không?
- Chương 94: Hay là ta bái ngươi làm sư phụ nhé
- Chương 95: Giải trừ phong ấn
- Chương 96
- Chương 97: Vết tích của Tạ Thích Uyên
- Chương 98: Có phải ngươi không cần linh mạch này nữa rồi không?
- Chương 99: Lôi phạt có thể luyện thể không?
- Chương 100: Nơi này không ai có thể làm hại ngươi
- Chương 101: Đến một buổi chia sẻ kinh nghiệm
- Chương 102: Ngươi không đi Kiếm tông thực sự quá đáng tiếc
- Chương 103: Ta có thể học kiếm được không
- Chương 104: Đợi ta sang hàng xóm bái sư cái đã
- Chương 105: Thử Kiếm Thạch
- Chương 106: Đồ đệ này ông đây nhận chắc rồi!
- Chương 107: Chỉ là luyện từ sáng đến tối mà thôi
- Chương 108: Sư tôn, con lại gây họa rồi
- Chương 109: Nhà trống người vắng
- Chương 110: Thảo phong*
- Chương 111: Người đi chẳng biết nơi nao
- Chương 112: Phụng ta làm chủ
- Chương 113: Lỗi tại ta
- Chương 114: Tiếng cười trong đêm
- Chương 115: Dắt theo một tiểu yêu
- Chương 116: Không ra khỏi kết giới này
- Chương 117: Phật Tổ độ người cũng phân chủng tộc sao?
- Chương 118: Tuy rằng từ bi nhưng không mặc cả
- Chương 119: Sao huynh lại ở đây?
- Chương 120: Ba hồn bảy phách này không tìm cũng được
- Chương 121: Tác phẩm xảo đoạt thiên công
- Chương 122: Không có ai có thể từ chối song thủ kiếm
- Chương 123: Muội thật đúng là không khách khí chút nào
- Chương 124: Vô Tuyệt Thiền Y
- Chương 125: Có thể thay người khác độ lôi kiếp không?
- Chương 126: Thủ đoạn hạ lưu
- Chương 127: Đã đến lúc gieo một quẻ rồi
- Chương 128: Cục diện vén mây thấy mặt trời
- Chương 129: Phù văn giống như quỷ vẽ bùa
- Chương 130: Chỉ có điểm cống hiến mới là hàng thật giá thật
- Chương 131: Hình như nàng đã tự tìm đường chết rồi
- Chương 132: Ta đã đi đến một bảo địa
- Chương 133: Chúng ta làm một cái giao dịch
- Chương 134: Uy hiếp dụ dỗ
- Chương 135: Càn Nguyên Tái Tạo Đan
- Chương 136: Người chết cũng có thể nói chuyện
- Chương 137:
- Chương 138: Lò đan dược đầu tiên tặng ngài
- Chương 139: Vết nứt ngày càng rộng hơn
- Chương 140: Thử luyện chế Thanh Nguyên Đan
- Chương 141: Ngươi đã thấy vui chưa?
- Chương 142: Ngài là lần đầu làm cha nhỉ
- Chương 143: Người này quá đỗi kỳ lạ
- Chương 144: Vị Ma tôn này có chút không giống
- Chương 145: Lấy trời làm bàn cờ, lấy sao làm quân tử
- Chương 146: Xuyên Vân
- Chương 147: Ba tấm mệnh bài phát sáng
- Chương 148: Trời nóng quá
- Chương 149: Bát sa băng cuối cùng
- Chương 150: Sét đánh mà lòng đau như cắt
- Chương 151: Mấy món đồ chơi đồ hàng
- Chương 152: Người với người sao mà khác biệt thế nhỉ?
- Chương 153:
- Chương 154: Khách không mời mà đến
- Chương 155: Phản phệ
- Chương 156: Không có cơ hội, tạo ra cơ hội cũng phải xông lên
- Chương 157: Chẳng lẽ sẽ có người nhường hắn cả đời sao
- Chương 158: Ngọc Dung Đan
- Chương 159: Điều kiện không thể khước từ
- Chương 160: Kẻ chịu thiệt trong truyền thuyết
- Chương 161: Không sở trường nhưng vẫn thắng
- Chương 162: Mượn lực luyện thể
- Chương 163: Đã lâu rồi ngươi không đánh ta
- Chương 164: Cái gì cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì cần tiêu thì tiêu
- Chương 165: Quà gặp mặt vẫn chưa tặng mà nhỉ
- Chương 166: Biết đâu ta cũng không phải đối thủ của muội
- Chương 167: Không đọ kiếm pháp nữa
- Chương 168: Ta thi đại học tiếng Anh được một trăm năm mươi điểm
- Chương 169: Vận khí tốt sao?
- Chương 170: Cùng Đại sư huynh so tài kiếm pháp
- Chương 171: Luyện kiếm cũng cần tùy cơ ứng biến
- Chương 172: Đã biết khóc, sao còn đi biền biệt nhiều ngày?
- Chương 173: Hóa ra là ảo ảnh
- Chương 174: Quan trọng là tham gia
- Chương 175: Các sư huynh tầm nhìn xa trông rộng
- Chương 176: Khai thác triệt để
- Chương 177: Mười phần chắc chín
- Chương 178: Thu phục luồng sức mạnh lôi đình
- Chương 179: Hắn tự làm tự chịu thôi
- Chương 180: Thiết Đầu Công
- Chương 181: Lấy lùi làm tiến
- Chương 182: Tiểu sư muội giao thiệp rộng rãi
- Chương 183: Một con mèo mướp nhỏ
- Chương 184: Những hình vẽ ẩn chứa quy luật
- Chương 185: Thế mà lại nhận ra ma khí trên người sư tỷ
- Chương 186: Kẻ đến không thiện chí
- Chương 187: Ngươi thế mà lại dám giấu riêng
- Chương 188: Không nói chuyện với kẻ mặc váy xanh
- Chương 189: Khoảnh khắc nhục nhã muốn độn thổ
- Chương 190: Không lẽ ngươi tưởng ta không nghe thấy
- Chương 191: Lần sau xin hãy gọi cả huynh theo
- Chương 192: Đến trước được trước
Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.