Edit + Beta: Vịt
*** Happy New Year all guys:*** Tui phải đăng ngay bây giờ vì tui sợ tui sẽ không thức nổi đến 12h á:") Chúc các thím năm mới dồi dào sức khỏe và đạt được điều mà mình mong muốn. Tự chúc tui sẽ đi đúng con đường tương lai trong năm nay, sẽ chăm chỉ edit và update truyện. Love youuu
Dư Bảo Nguyên nghe giọng điệu đã có chút hèn mọn của Cố Phong, muốn nói chuyện, nhưng cổ họng giống như mắc kẹt, không phun ra được một chữ.
Cố Phong như vậy, cậu chưa từng gặp!
Vì cầu xin chút bày tỏ của mình, vì cầu xin chút ấm áp như vậy, vậy mà dùng tới ngữ khí như vậy, vậy mà mang theo ánh mắt bị thương và tủi thân như vậy.
Đây không giống hắn, đây không phải là hắn.
Dư Bảo Nguyên nuốt xuống, thanh tuyến bất ổn: "Cố Phong, anh phải biết, anh là tổng tài có quyền thế, tôi chỉ là người rất bình thường. Tôi theo đuôi sau mông anh 5 năm, ngoại từ vết thương đầy lòng, cái gì cũng không nhận được. Anh bây giờ quay đầu đuổi cùng truy tận như vậy, anh bảo tôi tin tưởng thế nào?"
"Tôi biết em thiếu hụt tín nhiệm với tôi, cho nên tôi hi vọng có thể thông qua hành động thực tế để em cảm nhận được, tôi yêu em, không phải chỉ nói, thật sự rất yêu em." Ngón tay Cố Phong nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Dư Bảo Nguyên, giống như đang v**t v* món đồ trân quý nhất trên đời.
"Tình yêu của anh đến cuối cùng không phải lâu dài...... Anh có lẽ chỉ là không cam lòng, có lẽ chỉ là xen lẫn với tình cảm khác, có lẽ không lâu sau này anh lại sẽ phát hiện người đàn ông mới mẻ hơn khiến người ta thích hơn......"
"Tôi yêu em," Cố Phong vô cùng kiên định, âm thanh kia trầm thấp mà nện xuống, nện đến mức Dư Bảo Nguyên không thể chống đỡ được, "Tôi yêu em, chỉ có em."
Dư Bảo Nguyên muốn đẩy Cố Phong ra, "Anh nói chuẩn xác như vậy, tự anh tin được sao?"
Website TruyenLau.com
"Tôi hiện tại rất hiểu lòng tôi, cho nên tôi tin," Hơi thở Cố Phong chặt chẽ giam cầm Dư Bảo Nguyên, "Tôi hi vọng em cũng có thể tin, cho dù hiện tại không cách nào cho tôi tín nhiệm hoàn toàn, vậy thì sau này, em có thể bổ sung lại tín nhiệm và tình yêu bị tôi phá hỏng hay không?"
Dư Bảo Nguyên trầm mặc một hồi, không nói chuyện, dùng sức tránh thoát khỏi giam cầm của Cố Phong, đi trở về phòng mình, trong cái nhìn chăm chú đau khổ của Cố Phong, đóng cửa lại.
Cố Phong nhìn cánh cửa kia, trái tim đau đến co thắt.
Hắn dường như nhìn thấy Dư Bảo Nguyên cứ như vậy khép trái tim mình lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Là tự hắn ép Dư Bảo Nguyên thành như vậy! Tất cả tội lỗi đều là hắn dẫn tới! Hắn không trách ai được.
Hắn chỉ có thể trách bản thân.
Hắn giống như vua ở trong thành tác uy tác phúc tùy ý hưởng lạc, đợi đến lúc người trong thành bị hắn làm bị thương triệt để, quyết tâm đuổi hắn từ trong thành ra. Mà hắn bị đuổi ra mới phát hiện, tất cả ở trong thành mới là hắn quyến luyến nhất, đánh mất người trong thành, hắn còn đau khổ hơn chết.
Nhưng bây giờ, mặc hắn ở cửa thành cố gắng gõ thế nào, ủy khuất thế nào mà la gọi, thống khổ thế nào mà sám hối, cửa thành cũng không mở ra một cái khe vì hắn nữa.
TruyenLau
Là hắn tự mình phá hủy thứ mình trân quý nhất, là hắn tiêu diệt hạnh phúc đời này của mình.
Bước chân Cố Phong hơi loạng choạng, hắn cảm nhận được đau đớn và hối hận trong lòng mình quay cuồng giống như sóng lớn trong gió lốc.
Hắn vọt tới bên cạnh tủ rượu, run rẩy mở cửa tủ thủy tinh ra, cũng không nhìn niên đại nhãn hiệu rượu, mở nút ra, rót vào trong miệng giống như nước sôi.
Hắn đã sắp đến cực hạn, hắn biết.
Lâu như vậy, từ lúc hắn hối hận đến nay, đã lâu như vậy.
Hắn không thể nhận được đáp lại rõ ràng của Dư Bảo Nguyên, dường như tất cả cố gắng lúc trước của mình toàn bộ vứt xuống nước, mục tiêu cố gắng của mình cuối cùng chỉ là dẫn đến một bức tường chắn, trong lòng hắn có một âm thanh tàn khốc đang nói: Dư Bảo Nguyên sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.
Hầu kết Cố Phong không ngừng chuyển động, hắn không biết nốc mấy bình, hắn chỉ biết mình bình thường tửu lượng tốt, đã có chút say.
Nhưng nếu không nốc rượu làm tê dại chính mình, hắn sợ làm ra hành động k*ch th*ch nào đó.
Hắn sợ mình sau khi đau khổ đến cực hạn đánh mất lý trí, vì có được Dư Bảo Nguyên, sẽ liều lĩnh, không ngại cưỡng ép xâm chiếm thân thể cậu.
Hắn không thể làm như vậy, nếu như làm như vậy, vậy thì hắn hoàn toàn bị Dư Bảo Nguyên phán quyết tử hình.
Hắn phải nhịn, cho dù đau lòng giống như chiên nướng xèo xèo trong chảo mỡ, hắn cũng phải nhịn.
Cố Phong lảo đảo ngã ngồi trước cửa phòng Dư Bảo Nguyên, dựa vào cửa phòng cậu, lại trút đầy mồm rượu, nhìn trần nhà đen kịt: "Bảo Nguyên, tôi nhớ em, tôi rất nhớ em. Tôi sai rồi, ài, tôi tại sao lúc ấy lại ngu xuẩn như vậy, tôi tại sao lại ngu xuẩn đến mức tự mình đẩy em ra......"
Cố Phong ở ngoài cửa nốc rượu nói hồ đồ, nhưng hắn không biết, bên trong phòng, Dư Bảo Nguyên cũng đang ngồi phía sau cửa, dựa vào cửa ngẩn người.
Một ngoài cửa, một trong cửa.
Một liều mạng muốn đi vào, một liều mạng muốn đóng cửa để không bị tổn thương nữa.
"Bảo Nguyên, tôi từ nhỏ đến lớn, không ai dạy tôi làm thế nào để yêu một người," Cố Phong rót một ngụm rượu vào trong miệng, "Tôi thấy cha dùng tiền và quyền có thể xử lý tất cả, tôi cho rằng...... tôi cho rằng có tiền và quyền, tôi có thể có được tất cả. Lần đầu tiên gặp em, em đến ứng tuyển vị trí trợ lý cấp cao, tôi vẫn nhớ dáng vẻ em. Mặc gọn gàng sạch sẽ, nụ cười cũng sạch sẽ, nụ cười đó thật đẹp......"
"Tôi nghĩ từ lúc đó trong lòng tôi đã có em, nhưng tự tôi lại đáng chết không biết. Tôi cho rằng chỉ cần tôi cứ nắm giữ quyền thế, tôi liền có thể giữ em lại, tôi thật sự không biết...... yêu một người không phải ở bên ngoài, mà là ở trong tim," Cố Phong liều mạng đào bới nhớ lại, nhớ đến dáng vẻ ôn nhu mở rộng nội tâm của Dư Bảo Nguyên trong trí nhớ, hốc mắt đỏ lên, "5 năm đó đối với em nhất định là lạnh nhất dài nhất. Em đau khổ 5 năm, tôi hiện tại rốt cuộc có thể cảm nhận được loại cảm giác này......"
"Tôi từng cho rằng tình yêu của em là bình thường nhất không thu hút nhất, bởi vì tôi đã tê dại, không cảm nhận được. Nhưng tới giờ tôi mới biết, em giống như không khí của tôi," Cố Phong tự giễu cười một tiếng, mùi rượu nồng nặc, "Bình thường không nhìn được không sờ được, nhưng một khi đánh mất đi, đau khổ đến chết."
"Tôi yêu em, nhưng lâu như vậy tôi mới phát hiện, em có phải rất thất vọng về tôi không?" Cố Phong hận không thể cho mình một cái tát, âm thanh hắn đã mang theo chút khóc, "Ài, cuối cùng là lỗi của tôi...... nhưng Bảo Nguyên, nếu em vẫn còn một chút quan tâm tôi, có thể cho tôi đáp lại không? Một, chỉ một là được rồi."
Bên trong cửa an tĩnh.
"Chỉ một thôi được không, em nói chuyện với tôi, tùy tiện mọi thứ, chửi tôi cũng được, chỉ một câu thôi......"
Bên trong cửa vẫn không có bất kỳ âm thanh nào.
"Em cũng không muốn để ý đến tôi. Xem ra là tôi yêu cầu xa vời rồi......"
Cố Phong suy sụp chán nản đứng dậy, cầm chai rượu, đưa tay lau nước mắt hối hận, thân hình cường tráng hơi lung lay, đi về phía cửa phòng mình.
Dư Bảo Nguyên không muốn phản ứng hắn, hắn có thể thế nào đây, hắn cho dù đau khổ vô trợ đến chết, cũng coi như tự tạo nghiệt, Cố Phong cười khổ một tiếng, nhắm mắt lại, lúc hắn sắp rời đi, bước chân hắn bỗng dừng lại. "Cạch —"
Mắt Cố Phong nhất thời trợn to, trái tim cuồng loạn.
Hắn nghe thấy Dư Bảo Nguyên khóa cửa, một khắc đó, phát ra một tiếng vang nhẹ nhàng.
- Chương 1: Tôi, đàn ông, mang thai
- Chương 2: Từng tiếng pháo hỏa thúc giục nước mắt người
- Chương 3: Từng có người yêu tôi tới vậy
- Chương 4: Người một khi suy yếu thì thật sự suy yếu
- Chương 5: Nữ chiến sĩ thiết huyết của thương giới
- Chương 6: Tôi có quật cường của đàn ông
- Chương 7: Ông đây, nhân sĩ xã hội
- Chương 8: Tôi ăn dương vật mẹ anh
- Chương 9: Cục trưởng cục bảo vệ của tôi
- Chương 10: Kẹp súng đeo gậy thả pháo mồm
- Chương 11: Cố tra lại tới quấy rầy tôi
- Chương 12: Có tên đần lại tới tác quái
- Chương 13: Tôi cũng từng chịu hết oan ức
- Chương 14: Cậu xuyên qua biển người mênh mông
- Chương 15: Phiên ngoại nhỏ (1): Thiếu niên bóng rổ Cố Gia Duệ
- Chương 16: Nhất trụ kình thiên mặt đỏ
- Chương 17: Rất may có bác sĩ như vậy
- Chương 18: Nhị bức dạng gì ngươi dạng đó
- Chương 19: Đã từng hèn mọn giống như bùn nhơ
- Chương 20: Cố tra đột nhiên phát thiện tâm
- Chương 21: Có tiền thật sự rất càn rỡ
- Chương 22: Tháo hán cũng rất phiền não
- Chương 23: Một người vui một người buồn
- Chương 24: Nhìn như khôn khéo kỳ thực ngu xuẩn
- Chương 25: Thiết hán nhu tình đêm nay
- Chương 26: Phiên ngoại nhỏ 2: Nhìn mỹ nam và dã thú
- Chương 27: Sơn thủy gặp lại ở nơi này
- Chương 28: Khát vọng nguyên thủy của thiếu niên
- Chương 29: Cậu cút càng xa càng tốt
- Chương 30: Dòi bọ muốn hút máu người
- Chương 31: Tự có mãnh hổ xổng cũi
- Chương 32: Duyên phận nhất định của ông trời
- Chương 33: Bị tra công túm được làm sao
- Chương 34: Không muốn tiếp tục đi lấy lại anh
- Chương 35: Một vở kịch hay chờ mở màn
- Chương 36: Ngôi sao phim thì phải diễn phim
- Chương 37: Oán với tôi? Trị cậu!
- Chương 38: Hôm nay lại soái ra hào quang
- Chương 39: Chợt có rung động kỳ diệu
- Chương 40: Khoai Sọ bỗng dưng rất bướng bỉnh
- Chương 41: Cậu ta và người khác có gian tình
- Chương 42: Duyên cha con kiếp này đã hết
- Chương 43: Lòng tham đang rừng rực
- Chương 44: Kẻ xấu ác độc khó đoán
- Chương 45: Ông ta vậy mà ép nam vì cưới
- Chương 46: Bị đau trách không biết điều
- Chương 47: Hiện tại, lập tức trở về
- Chương 48: Trong bất hạnh có vạn hạnh
- Chương 49: Mãnh hổ luôn có lúc phát uy
- Chương 50: Toàn bộ không ngờ gậy ông đập lưng ông
- Chương 51: Đối với kẻ ác xuất kích quyền nặng
- Chương 52: Cơn ác mộng vừa mới bắt đầu
- Chương 53: Trong bụng cậu là con của tôi
- Chương 54: Lần này thanh toán xong với anh
- Chương 55: Không cha không mẹ không giáo dưỡng
- Chương 56: Sau này đổi tên thành Dư rắm chó
- Chương 57: Ông đây có sự nghiệp mới
- Chương 58
- Chương 59: Mail đột nhiên xuất hiện
- Chương 60: Cô người này vừa ngu vừa độc
- Chương 61: Trong lòng lại có chút mê man nhỏ
- Chương 62: Lần này quyết tâm muốn đi
- Chương 63: Tôi hôm nay đã muốn nổi đóa
- Chương 64: Ông đây thật sự không buồn
- Chương 65: Anh ta làm sao âm hồn bất tán
- Chương 66: Cuộc sống sau này còn dài
- Chương 67: Hắn nhìn chòng chọc lẩu của tui
- Chương 68: Mơ hồ Mong đợi tiểu khốn
- Chương 69: Thành phố đã trời long đất lở
- Chương 70: Chuyện này khả năng không đơn giản
- Chương 71: Bị người tát một cái
- Chương 72: Hắn bất quá là đồ Bỏ đi
- Chương 73: Tôi ở trên mây anh là bùn
- Chương 74: Uy hiếp người khác thì tôi thành thạo hơn
- Chương 75: Tôi nhớ lần gặp mặt đó
- Chương 76: Anh Hạo cũng thích uống trà sữa
- Chương 77: Tâm tình hắn sắp sụp đổ rồi
- Chương 78: Trần liên hoa miệng đầy nói dối
- Chương 79: Tự cậu thu xếp ổn thỏa
- Chương 80: Khiến anh chịu chút lép cũng tốt
- Chương 81: Tôi muốn đi kiểm tra sinh sản với em
- Chương 82: Lặng yên nhìn tuyết bay theo gió
- Chương 83: Gần đây luôn sẽ mất kiểm soát
- Chương 84: Long ngốc nhà tôi là trung khuyển
- Chương 85: Nó giống con khỉ không có lông
- Chương 86: Tay trái là gà tay phải là vịt
- Chương 87: Bỗng dưng gà bay mèo nhảy
- Chương 88: Hãm sâu trong mây đen mù sương
- Chương 89: Ai làm thì người đó chịu trách nhiệm
- Chương 90: Bởi vì bọn họ yêu đàn ông
- Chương 91: Đường trơn cho nên phải ôm em
- Chương 92: Bỏ xuống tôn nghiêm quỳ xuống
- Chương 93: Tôi thật sự có chút hối hận
- Chương 94: Muốn hiểu rõ trái tim mình
- Chương 95: Anh cái tên khốn này
- Chương 96: Anh thật sự không quan tâm sao
- Chương 97: Góc tối uy hiếp tính mạng
- Chương 98: Tình địch giao phong đỏ mắt
- Chương 99: Hơi dấm như có như không
- Chương 100: Ông đây hôm nay phải trút hết
- Chương 101: Hối hận đã buông tay em ra
- Chương 102: Bắt đầu ở cùng với bác sĩ
- Chương 103: Tôi rất muốn đối tốt với em
- Chương 104: Nên lãnh khốc như vậy
- Chương 105: Một lần nữa trừng phạt hai đứa này
- Chương 106: Căn phòng nhỏ cho con trai
- Chương 107: Biến cố bất ngờ không kịp đề phòng
- Chương 108: Dã tâm của bọn họ
- Chương 109: Ông xã thật sự yêu em
- Chương 110: Một hồi hi vọng rơi vào khoảng không
- Chương 111: Nếu như tất cả có thể làm lại
- Chương 112: Gà rừng heo lẳng lơ mạnh mẽ tranh đấu
- Chương 113: Em để anh làm 1000 lần
- Chương 114: Hai người đàn ông gặp mặt tranh đấu
- Chương 115: Em và anh ánh sáng vạn trượng
- Chương 116: Cái gọi là tình yêu tu la tràng
- Chương 117: Chồng của tôi con của tôi
- Chương 118: Bây giờ mới tỉnh ngộ hối hận vô cùng
- Chương 119: Tôi muốn cho em ấy một gia đình
- Chương 120: Xe và tim đang lao nhanh
- Chương 121: Nhóc thối đến với thế giới
- Chương 122: Ba vì con mà từng liều mạng
- Chương 123: Cảm tạ trời xanh cảm ơn em
- Chương 124: Cha con em là bảo bối
- Chương 125: Đá ba tui vui thật đấy
- Chương 126: Mong đợi chinh phục tối nay
- Chương 127: Nhóc thối bị chụp hình
- Chương 128: Chuyện trước kia giống như một giấc mơ
- Chương 129: Muốn làm cha nuôi của đứa nhỏ
- Chương 130: Cùng tôi chạy đến phương xa
- Chương 131: Là cục cưng đáng yêu của ba
- Chương 132: Nam giới sinh con kinh động
- Chương 133: Khí tràng lần này mở ra toàn bộ
- Chương 134: Người họ Phương nào đó mặt người dạ thú
- Chương 135: Đừng mơ động vào cục cưng trong lòng tôi
- Chương 136: Luôn có người bảo vệ ranh giới cuối cùng
- Chương 137: Ít nhất em không thẹn với lương tâm
- Chương 138: Ba là Super Hero
- Chương 139: Khắp nơi toàn là cáo già
- Chương 140: Cao thủ làm việc quan hệ xã hội
- Chương 141: Dứt khoát ra nước ngoài tránh
- Chương 142: Chờ ngày trở về
- Chương 143: Trong lòng thời khắc nghĩ tới em ấy
- Chương 144: Nếu có thể có được em ấy
- Chương 145: Từ trước đến giờ
- Chương 146: Nghĩ cách cướp lại em ấy
- Chương 147: Không nhịn được để lộ nội tâm
- Chương 148: Thời điểm phản kích đã đến
- Chương 149: Con cáo già bại trận thảm hại
- Chương 150: Ông ta đã đi vào đường cùng
- Chương 151: Rất nhanh là có thể gặp
- Chương 152: Nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn
- Chương 153: Giống như giao long dã tính
- Chương 154: Có người giám sát bí mật
- Chương 155: Mất đi mới biết được giá trị
- Chương 156: Tiểu phiên ngoại (3): Em chính là ánh sáng của tôi
- Chương 157: Muốn cho con gia đình hoàn chỉnh
- Chương 158: Tin nhắn không được reply
- Chương 159: Hắn đột nhiên mai danh ẩn tích
- Chương 160: Vào cục cảnh sát một chuyến
- Chương 161: Anh ấy rốt cuộc có đáp ứng không
- Chương 162: Tôi chính là bất nam bất nữ
- Chương 163: Lục Dương y nóng lòng muốn thử
- Chương 164: Tiếng vang kỳ dị giữa đêm khuya khó giải thích được
- Chương 165: Nửa đêm gặp phải chuyện xui xẻo
- Chương 166: Tôi van em đó tiểu tổ tông
- Chương 167: Anh phải sủng em lên trời
- Chương 168: Sự kiên trì của Lục tổng
- Chương 169: Phạt em tiếp tục luyện kỹ thuật hôn
- Chương 170: Trong lòng nở một đóa hoa
- Chương 171: Em chính là chính đạo của anh
- Chương 172: Sẽ không buông tay em
- Chương 173: Ở nhà làm loại chuyện này
- Chương 174: Cùng lắm thì tôi kiếm tiền nuôi anh ấy
- Chương 175: Chăm sóc con phải dụng tâm
- Chương 176: Đều sẽ rời đi mãi mãi
- Chương 177: Nhận lấy cái chết cuối cùng
- Chương 178: Vượt qua ngọn núi không ai chờ đợi
- Chương 179: Coi như tôi đã mơ
- Chương 180: Muốn chủ động hơn cường thế hơn
- Chương 181: Khiến cậu tâm phiền ý loạn hơn
- Chương 182: Muốn trở thành đôi mắt của em
- Chương 183: Hắn đã biết chuyện này
- Chương 184: Nếu trong lòng em có tôi
- Chương 185: Bên trong hoặc bên ngoài
- Chương 186: Tôi nguyện trở thành mắt của em
- Chương 187: Dường như có thể nếm được chút ngọt
- Chương 188: Chuyện vui nam nam thành đôi
- Chương 189: Hắn muốn thoát khỏi khống chế
- Chương 190: Bọn họ hình như rất ân ái
- Chương 191: Tình cờ gặp ở trung tâm thương mại
- Chương 192: Làm nhục tên biến thái tại chỗ
- Chương 193: Chị trút giận cho cậu
- Chương 194: Sớm cướp người về nhà
- Chương 195: Đừng để tôi làm ngoại tộc nữa
- Chương 196: Tôi cùng em đi ngắm mặt trời mọc
- Chương 197: Hắn vẫn đáng tin chứ
- Chương 198: Buổi sáng nay thật đáng giá
- Chương 199: Trước kia xưng hô thân mật cỡ nào
- Chương 200: Ông đây là anh em tốt của mày
- Chương 201: Cũng không muốn chúc phúc anh
- Chương 202: Lần này tôi thật lòng
- Chương 203: Vẫn còn tình cảm với tôi chứ
- Chương 204: Sau này đều trung thành với em
- Chương 205: Đụng phải bí mật dưới bàn
- Chương 206: Lá cờ trung thành mãi mãi không ngã
- Chương 207: Hắn quả nhiên rất thủ đoạn
- Chương 208: Ở cùng một phòng với tôi
- Chương 209: Bỗng chốc trở lại năm đó
- Chương 210: Lại ôm nhau cả đêm
- Chương 211: Gặp lại nhau lại là kinh ngạc
- Chương 212: Lại là thời điểm đầu xuân bi thương
- Chương 213: Ngồi ở đây cùng tôi một lát
- Chương 214: Dường như chỉ có cơn gió đến
- Chương 215: Quang minh chính đại dắt tay em
- Chương 216: Đích thân nấu bữa sáng cho hắn
- Chương 217: Hôm nay y có chuẩn bị mà đến
- Chương 218: Tặng hắn vòng tay ngọc bích
- Chương 219: Sớm chuẩn bị sớm yên tâm
- Chương 220: Thật ra tôi rất hâm mộ hắn
- Chương 221: Tôi cam nguyện chịu trừng phạt
- Chương 222: Du thuyền xa hoa khởi hành
- Chương 223: Sẽ không cho hắn cơ hội
- Chương 224: Tình yêu như sao đầy trời
- Chương 225: Trên biển có sắc xuân như vậy
- Chương 226: Dòng nước mùa xuân chảy về phía đông
- Chương 227: Sóng lớn cuộn trào không ngăn được
- Chương 228: Ngọt giống như tưới mật
- Chương 229: Giờ thật sự xong đời
- Chương 230: Lần này hai ta tuyệt giao
- Chương 231: Vác cái đồ Mất mặt này đi
- Chương 232: Trong vui cười náo nhiệt
- Chương 233: Tâm trí hắn đã đánh mất hoàn toàn
- Chương 234: Chết cũng phải kéo theo đệm lưng
- Chương 235: Gió bão sóng lớn không thể chinh phục
- Chương 236: Cậu ở hoang đảo lên cơn sốt
- Chương 237: Nguy hiểm hơn nữa cũng không từ bỏ
- Chương 238: Có lẽ đã biến mất dưới biển sâu
- Chương 239: Bão táp trên biển vẫn không ngừng
- Chương 240: Giông tố san bằng xung quanh
- Chương 241: Tôi còn có thể bán mạng cho em
- Chương 242: Cuối cùng cũng có lúc sau cơn mưa trời lại sáng
- Chương 243: Thời gian đẹp nhất là em
- Chương 244: Mọi người mãi mãi ở trong lòng
- Chương 245: Tuyệt cảnh cũng không cách nào đánh gục
- Chương 246: Nó quý giá nhất trần đời
- Chương 247: Khương Đông Bân ra ngoài bị đánh
- Chương 248: Cuộc sống mới đang ở phía trước
- Chương 249: Có ấm áp của gia đình
- Chương 250: Đáng ghét trong nhà không có bao
- Chương 251: Đêm xuân khổ đoản mặt trời lên cao
- Chương 252: Món quà nhỏ đến từ em ấy
- Chương 253: Vậy thì tối nay đi
- Chương 254: Dường như mùa xuân trở lại
- Chương 255: Tên khốn danh xứng với thực
- Chương 256: Một lũ không làm việc đàng hoàng
- Chương 257: Hoa nhài ở quê lại nở
- Chương 258: Hắn đang đợi một đáp án
- Chương 259: Mày tuyệt đối không thể quên tao
- Chương 260: Lần này hắn muốn tự do
- Chương 261: Có hơi nhớ hắn
- Chương 262: Tất cả cuối cùng sẽ qua đi
- Chương 263: Nên học cách độc lập
- Chương 264: Bão tuyết bay qua trấn nhỏ
- Chương 265: Tiệc cưới của hai chúng ta
- Chương 266: Tưởng Hạo là quỷ lừa người
- Chương 267: Nếu không thì hai bọn mình ở bên nhau
- Chương 268: Tất cả cứ xem duyên phận đi
- Chương 269: Quả vui vẻ của phụ nữ trung niên
- Chương 270: Sao lại không khiến người ta thương yêu
- Chương 271: Sự thay đổi yên lặng
- Chương 272: Nụ hôn này là vì thật lòng
- Chương 273: Trong nháy mắt nhân gian phát sáng
- Chương 274: Bạn bè nên giúp thì vẫn phải giúp
- Chương 275: Tại sao lại có hai người cha
- Chương 276: Vợ của tôi là thiên tài
- Chương 277: Một chú hổ con đáng yêu áu u
- Chương 278: Thả lỏng giúp ông xã
- Chương 279: Lại ngả bài với bọn họ
- Chương 280: Tưởng gia Lý gia thành thông gia
- Chương 281: Vẽ xuống hình tròn trọn vẹn nhất
- Chương 282: Bánh răng vận mệnh chuyển động
- Chương 283: Anh chính là ma quỷ
- Chương 284: Ông đây vẫn là ba anh
- Chương 285: Cục tức này ắt phải tranh giành
- Chương 286: Ấm áp của một nhà ba người
- Chương 287: Em là người anh yêu thương một đời - Hoàn chính văn
- Chương 288: (PN1) Dăm ba chuyện của chồng chồng
- Chương 289: (PN 2) Dăm ba chuyện của chồng chồng nuôi dạy con
- Chương 290: (PN 3) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 291: (PN 4) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 292: (PN 5) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 293: (PN 6) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 294: (PN 7) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 295: (PN 8) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 296: (PN 9) Dăm ba chuyện nuôi dạy con của chồng chồng
- Chương 297: (PN - 1) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 298: (PN - 2) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 299: (PN - 3) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 300: (PN - 4) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 301: (PN - 5) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 302: (PN - 6) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 303: (PN - 7) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 304: (PN - 8) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 305: (PN - 9) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 306: (PN - 10) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 307: (PN - 11) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 308: (PN - 12) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 309: (PN - 13) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 310: (PN - 14) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 311: (PN - 15) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 312: (PN - 16) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 313: (PN - 17) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 314: (PN - 18) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 315: (PN - 19) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 316: (PN - 20) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 317: (PN - 21) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 318: (PN - 22) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 319: (PN - 23) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 320: (PN - 24) Trung khuyển năm đó là băng sơn
- Chương 321: (PN - 1) Thằng con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 322: (PN - 2) Thằng con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 323: (PN - 3) Thằng con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 324: (PN - 4) Thằng con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 325: (PN - 5) Thằng con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 326: (PN - 6) Đứa con cảm động đất trời của nhà họ Lý
- Chương 327: (PN - 7) Đứa con cảm động đất trời của nhà họ Lý
Ta Sinh Con Cho Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.