Tà Thần Đã Gọi Tên Tôi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 28

 

Từ sau khi nhìn thấy những chuyện không thể diễn tả giữa cậu và Ứng Thần trong ký ức, cảm giác sợ hãi của Văn Vũ đối với Ứng Thần cũng dần tan biến.



Nhưng đứng trước mặt người kia luôn có sự căng thẳng không giải thích được, lúc nào cũng muốn ngang ngược với người ta: "Em muốn nhìn thấy linh hồn. Nó sắp tỉnh rồi. ”



Ứng Thần rất vui vẻ bị cậu sai khiến: "Em muốn nhìn thấy như thế nào? ”



Ý nghĩa dường như là hỏi: Muốn anh hôn em? Hay nắm tay em?



Văn Vũ: "Anh đừng lộn xộn, em đặt tay vào lòng bàn tay anh. ”



Quyền chủ động nằm trong tay mình, cũng tránh cho Ứng Thần đụng vào cậu.



Ứng Thần ngược lại càng vui vẻ, rũ mắt nhìn thiếu niên ý cười sâu sắc: "Được. ”



Văn Vũ gạt đi tầm mắt mong mỏi của hắn, túm ống tay áo hắn kéo đến trước bàn,ngồi ở bên cạnh. TruyenLau



Tay trái đeo vòng nhẹ nhàng đặt lên cánh tay lạnh lẽo của Ứng Thần trên mặt bàn.



Quả nhiên, chỉ cần chạm vào Ứng Thần là giống như là mở công tắc gì đó, rào cản trước mắt biến mất, cậu lại có thể nhìn thấy linh hồn nổi trong chai.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Chỉ là không biết vì sao, ác linh nhìn như sinh động nhưng cuối cùng cũng không tỉnh lại.



Thời gian trôi qua, Văn Vũ vẫn luôn đặt tay lên bàn tay Ứng Thần vô cùng xấu hổ.

Website TruyenLau.com

Do dự vài phần mới rút tay của mình lại, tùy tiện mở một bộ đề ngẫu nhiên trên bàn ra làm, nói: "Khi nào cô ta tỉnh thì anh gọi em nhé."



"Ừm."



Tầm mắt Ứng Thần rời từ tay cậu tới đề thi được thiếu niên mở ra, sau đó liền không còn rời đi nữa.



Hắn nhìn tay thiếu niên cầm bút, nhìn đầu bút màu bạc viết ra một chuỗi ký hiệu số trên giấy thi. Giống như xem những thứ cực kỳ thú vị, không biết mệt mỏi.



Mà Văn Vũ bị ánh mắt không chút che dấu này làm cho tâm phiền ý loạn, làm đề cũng không thể tập trung tinh thần.



Cậu không chịu nổi hỏi: "Anh có hiểu về Vật Lý của con người không?" ”



Ứng Thần bị cậu hỏi có chút ngạc nhiên, sau đó chỉ vào đề nói: " Chỗ này, em đổi công thức làm sẽ đơn giản hơn."



Sau đó, hắn rút bút ra khỏi bàn tay của thiếu niên, xoạt xoạt viết ra đầy đủ công thức vật lý trên giấy.



Tiếp tục viết ra một phương pháp giải đề khác, cũng khiến cho Văn Vũ vốn đã vắt óc suy nghĩ rất lâu không giải được, đột nhiên hiểu ra.



Đồng thời cạn lời: Lực hấp dẫn chả là cái gì với thần quái ma thú, sao anh lại hiểu rõ kiến thức khoa học của con người thế?



Văn Vũ lấy lại cây bút của mình: "Anh tránh ra, em tự làm."



Ứng Thần cười cười, nâng tay lại nhéo nhéo khuôn mặt ửng đỏ của cậu: "Nhìn kìa, nó đã tỉnh rồi. ”



"Ừm, thật sao?"



Văn Vũ nhìn về phía chai nước.



Quả nhiên trong chai dán bùa linh hồn bay bay dần dần có hình người. Giống như Hoàng Hạ nói, là một phụ nữ mang thai.



Khi Văn Vũ đưa tay định mở bùa vàng trên chai ra, Ứng Thần đang dùng ngón tay cọ vào mặt cậu bỗng nhiên thu tay lại.



Trong nháy mắt, cậu lại không nhìn thấy gì cả.



Chai trong tay, trống không.



Văn Vũ nhíu mày: "Anh! ”



Ứng Thần nhếch khóe môi cười hỏi: "Muốn gì? ”



Biết rõ còn cố hỏi, Văn Vũ liếc hắn.



Cậu kéo tay hắn lên đặt lên đùi mình, sau đó đ.á.n.h rớt bùa vàng trên chai.



Trong nháy mắt, ác linh mang theo âm lãnh đột nhiên tuôn ra, lơ lửng trên không trung rồi dần dần biến thành một người phụ nữ đứng cách bọn họ không xa.



Lúc còn ở trong căn nhà kia, cảm nhận được lệ khí Văn Vũ còn căng thẳng không thôi.



Mà hiện tại, không có chút cảm xúc sợ hãi nào cả.



Chắc là bởi vì có Ứng Thần ở đây.



Cậu thấy Ứng Thần chỉ hơi ngước mắt lên, nhàn nhạt liếc mắt nhìn ác linh một cái.



Đại khái là loài loài này, có thể tự động nhận ra cấp bậc của nhau.



Khí tức nham hiểm của ác linh đột nhiên biến mất, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm Ứng Thần, cả người run lẩy bẩy, rụt lại một bên không dám nhúc nhích.



Cuối cùng giống như cầu cứu nhìn về phía Văn Vũ: "Cầu xin cậu, trước tiên nghe tôi nói một chuyện, sau đó muốn xua tán tôi cũng được. ”



Đối với Văn Vũ mà nói, một khi nhìn thấy trạng thái thực của ác linh cũng giống như nhìn thấy một người bằng xương bằng thịt, không tránh khỏi sẽ dùng tình cảm hành sự.



Cho nên, cậu ở lại trong khuôn viên trường giúp linh hồn nữ sinh siêu độ.



Mà đứng trước mắt là một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ váy dài màu trắng rộng thùng thình.



Tóc dài, bụng nhô lên, là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh.



Văn Vũ nói chuyện có phần dịu đi: "Cô đừng sợ, cô muốn nói gì? ”



"Tôi bị hại c.h.ế.t! Chồng tôi g.i.ế.c tôi, còn g.i.ế.c luôn con! ”



"Lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i anh ta ngủ cùng con đàn bà khác. Anh ta không muốn tôi, cũng không muốn đứa bé trong bụng tôi nữa. ”



Chấp niệm ác linh lưu tại trên đời khiến chúng nó rất khó khống chế cảm xúc chính mình.



Bởi vậy oán niệm của người phụ nữ một khi bị khơi dậy lập tức trở nên uất hận, bộ mặt dữ tợn tố cáo.



Văn Vũ ổn định cô ta: " Cô đừng nóng vội, chậm rãi nói. ”



Người phụ nữ cố gắng bình tĩnh, kiềm chế cơ thể run rẩy vì cơn tức giận của mình, nói: "Tôi m.a.n.g t.h.a.i được hơn tám tháng, bác sĩ nói tôi có thể sinh tự nhiên, tôi sẽ sớm chào đón con mình."



"Nhưng tôi lại bị thằng đốn mạt kia trăm phương ngàn kế hại. Tôi ghét anh ta, tôi muốn anh ta phải c.h.ế.t! Đền mạng cho tôi và đứa bé!"



Oán niệm cũng là cảm xúc chân thật nhất, bởi vậy ác linh không nói dối.



Nhưng Văn Vũ hiểu được, cậu không thể vì siêu độ hồn phách của một lệ quỷ mà đi g.i.ế.c người.



"Anh ta g.i.ế.c cô như thế nào?"



Văn Vũ bình tĩnh hỏi: "Nếu cô để lại bằng chứng, tôi có thể thay cô lấy bằng chứng chống lại anh ta. ”



"Bằng chứng"



Người phụ nữ cười thảm: "Anh ấy lấy lý do để tôi dưỡng thai, khuyên tôi nên sống một mình trong ngôi nhà đó, còn nói chơi điện thoại di động không tốt cho t.h.a.i nhi cố ý tịch thu điện thoại di động của tôi, rút dây cáp trong nhà. ”



"Tôi còn tưởng rằng thằng đó yêu thương tôi, yêu thương con, nhưng thật ra là đang lên kế hoạch sát hại tôi!."



“Sau khi tôi c.h.ế.t, anh ta tung ra cả đống tin tức, còn ở bên ngoài giả bộ đáng thương, anh ta là kẻ g.i.ế.c người nhưng được mọi người an ủi, thương cảm”.



“Hầu như không ai tin anh ta lại là một kẻ g.i.ế.c người b*nh h**n,muốn chiếm nhà lấy hết tiền tiết kiệm của tôi rồi cặp kè với con đàn bà đó"



Ác Linh quá kích động phẫn nộ, chỉ lo bi phẫn mắng chửi, Văn Vũ không có được manh mối chi tiết.



Sau khi cậu tra tên của người phụ nữ và người đàn ông kia, tìm kiếm ba năm trước nhanh chóng thấy được tin tức trên internet.



[Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i có cơ địa dị ứng, ăn nhầm bột hạnh nhân vì tưởng nhầm là trứng vụn* dị ứng nặng, được đưa tới bệnh viện để điều trị nhưng không kịp, t.ử vong, t.h.a.i nhi tháng tám c.h.ế.t trong bụng. Chồng chạy trăm cây số trở về bệnh viện, ôm t.h.i t.h.ể đau đớn vô cùng.]



(Cái này trên Tấn Giang để là Trứng □□, tui cũng không biết tác giả phạm phải từ gì mà bị cấm vậy lên mạnh dạn đoán giống bột hạnh nhân thì chắc là trứng vụn, trứng ngiền gì đó =))) )



Người phụ nữ bên cạnh giải thích: "Tôi không thể ăn nhầm, tôi biết mình bị dị ứng với các loại hạt, từ nhỏ đến năm hơn 20 tuổi tôi rất cẩn thận lúc ăn uống. Không thể nào có bột hạt gì đó trong nhà tôi. ”



"Là thằng khốn kia vụng trộm mua, anh ta cố ý lấy điện thoại di động của tôi rồi sử dụng tài khoản của tôi để mua bột hạnh nhân trên mạng giả vờ đó là trứng vụn đặt trong tủ, để tôi dùng khi làm đồ ăn nhẹ."



"Tôi không biết tại sao mình lại c.h.ế.t. Khi linh hồn tôi sắp tiêu tan trong không khí, lại trơ mắt nhìn anh ta khóc lóc nói dối với người ta, nói đó là tôi mua, vì làm điểm tâm cho anh ta."



"Khi đó tôi mới hiểu được, là anh g.i.ế.c tôi!"



“Tôi hận anh ta, sao anh ta có thể độc ác như vậy, c.h.ế.t trong bụng tôi cũng con của anh ta kia mà!!!"



Cô quá mức kích động lại bắt đầu một vòng c.h.ử.i rủa mới, âm thanh nghẹn ngào chói tai chạy quanh phòng, khiến đầu óc Văn Vũ ong ong, đau đớn từng trận.



Ứng Thần nhìn ra Văn Vũ khó chịu, hắn giơ tay lên người phụ nữ kích động c.h.ử.i rủa lập tức lại hóa thành một linh hồn mờ ảo, lơ lửng giữa không trung.



Thế giới yên tĩnh trở lại.



Văn Vũ: "Anh đã làm gì cô ấy?"



"Làm cho cô ta im lặng."



Ứng Thần nói, lại thấy Văn Vũ bất mãn, bàn tay còn đặt ở trên đùi Văn Vũ, vội vàng xoa xoa như trấn an, nói: "Văn Vũ, em không cần phải lo."



"Bây giờ đã biết oán khí của cô ta là gì rồi, cũng không cần phải nghe cô ta gào thét nữa, ầm ĩ đau não."



Đúng là không có nhân tính, nhưng mà, vốn hắn cũng không phải là con người.



Văn Vũ bỏ tay Ứng Thần ra: "Chuyện này đã qua ba năm, không biết có thể tìm ra chứng cứ g.i.ế.c người của tên kia hay không? ”



Ứng Thần: "Em vẫn còn một đứa nhỏ, thật sự muốn quản chuyện này à. ”



Văn Vũ: "Không muốn nhìn hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, g.i.ế.c người thì phải có hình phạt xứng đáng."



Chỉ là không có bằng chứng.



Phải làm gì đây?



Thiếu niên nhíu mày, khuôn mặt thanh tuấn mang theo khổ não cùng sầu tư, tựa hồ đã quên cậu chỉ tiêu tán ác linh vì tìm lại ký ức mà thôi.



Chỉ là vì để cho lệ quỷ oán khí được an ủi, để cho người xấu được trừng trị xứng đáng.



Linh hồn đầu thai, làm cho tính cách của cậu trở nên lạnh lùng hơn nhưng đáy lòng vẫn là một tiểu quỷ nhân loại thiện lương.



Ứng Thần nâng tay v**t v* hàng lông mày nhíu lại của thiếu niên, nhẹ giọng nói: "Một tên cặn bã còn không đáng để em phiền lòng. Cách trừng phạt kẻ ác không chỉ thông qua luật pháp của con người, mà còn có nhiều cách để khiến cho anh ta sống không bằng c.h.ế.t."



Văn Vũ:?!



Ứng Thần không phải là muốn âm thầm g.i.ế.c tên kia chứ!



Ứng Thần nhìn linh hồn đang bay trên không trung, ngữ khí lười biếng lại nhẹ nhàng nói một câu: "Cô ta đã oán hận như vậy, anh có thể đưa cô ta tới chỗ tên kia, để cho cô ta tự mình giải quyết."



Còn hỏi Văn Vũ: "Cách này, thế nào? ”



Văn Vũ:...



Cậu suy nghĩ một chút, vừa rồi ác linh oán khí ngút trời thét chói tai, đột nhiên cảm thấy hơi đồng tình với vị hung thủ g.i.ế.c người kia.



"Đưa đến đâu? Chúng ta còn không biết nhà tên kia ở đâu. ”



Ứng Thần lạnh nhạt chỉ chỉ ác linh đang lơ lửng trên không trung, nói: "Đơn giản, rút ra ký ức khi còn sống của cô ta, là có thể tìm được toàn bộ tin tức về tên kia. ”



Nói xong, Ứng Thần ngoắc ngón tay xuống, linh hồn lơ lửng trên không trung chợt run lên, phóng ra ánh sáng.



Ngay sau đó trước mặt hai người xuất hiện một màn hình, hiển thị ký ức của người phụ nữ trước khi c.h.ế.t giống như một chiếc đèn kéo quân.



Văn Vũ bị cảnh tượng trước mắt làm ngạc nhiên, lúc cậu đang muốn nhìn kỹ, Giọng nói Ứng Thần đột nhiên gấp gáp: "Chờ một chút! ”



"Linh hồn t.h.a.i nhi trong bụng cô ta vẫn còn."



"Linh khí rất quen thuộc. Giống như người hầu Lâm An kiếp trước vì cứu em mà c.h.ế.t. ”



Văn Vũ:....

 

 

 

Chương 29

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm An.



Khi Văn Vũ thầm niệm cái tên này, trong lòng tràn đầy ấm áp.Hơn nữa Ứng Thần nói, người này là vì cứu mình mà c.h.ế.t. Làm cho cậu càng thêm để ý ký ức về Lâm An.



Mà bây giờ, tìm được hồn phách của Lâm An rồi sao?



Ứng Thần ngưng thần nhìn chăm chú, tin tưởng nói: "Là nó, anh giúp em tìm linh hồn nhiều năm như vậy cũng không tìm được, thế mà tái sinh thành con của người phụ nữ này. ”



Văn Vũ sốt ruột hỏi: "Bây giờ phải làm sao ? Anh vẫn có thể cứu nó không? ”



Ứng Thần gật đầu: "Linh hồn Lâm An còn ở trong bụng người phụ nữ oán linh, chờ tiêu tán cô ta sẽ lột linh hồn Lâm An ra, bỏ vào trong thân thể vốn có của nó là được. Chỉ là"



"Chỉ là cái gì?"



Ứng Thần: "Nếu như còn ký ức kiếp trước thì không sao, còn nếu không còn ký ức kiếp trước như em. Thì chúng ta phải nuôi nó từ con số không cho đến khi trưởng thành, giống như nuôi dạy một đứa trẻ. ”



Văn Vũ giật mình, nói: "Chỉ cần có thể cứu được nó, thế nào cũng được."



Lại nghĩ lại, chuyện này, cậu cần Ứng Thần giúp đỡ.



Hơn nữa, Ứng Thần đã duy trì cơ thể của Lâm An hơn một nghìn năm vì đồng ý yêu cầu cứu Lâm An kiếp trước của cậu. Thần Ma lợi hại hơn nữa, cũng cần phải trả giá không ít tinh lực.



Cậu ngước mắt nhìn Ứng Thần, nhẹ giọng nói một câu: "Làm ơn, anh làm ơn.”



Đôi mắt u ám của Ứng Thần hằn lên một nụ cười nhàn nhạt, giơ tay xoa đầu thiếu niên.



Quá trình rút ký ức oán hận của người phụ nữ đối với Ứng Thần mà nói là một chuyện rất đơn giản.



Trên màn hình vô hình trước mặt, Văn Vũ nhìn thấy hình ảnh một buổi chiều ấm áp, người phụ nữ mặc một bộ váy trắng đang bận rộn trong phòng bếp.



Bụng nhô lên, khiến cho động tác của cô có vẻ hơi cồng kềnh. Nhưng khuôn mặt tuyệt vời, một khuôn mặt hạnh phúc.



Một chốc cô dường như không tìm thấy gì đó, cô xoa bụng bước ra phòng khách nhấc chiếc điện thoại cố định màu trắng.



"Chồng à, trứng vụn anh mua cho em, anh để nó ở đâu?"



Ở đầu dây bên kia, giọng nói của một người đàn ông vang lên: "Nói với em rồi mà, trong cái lọ thủy tinh ở ngăn thứ hai trên tủ."



Người phụ nữ một tay xoa cái bụng nhô lên, cười nói: "Một lần m.a.n.g t.h.a.i ba năm ngốc nghếch anh chưa từng nghe nói à, gần đây luôn quên chuyện."



Người đàn ông: " Em lấy trứng vụn làm gì đấy?"



Người phụ nữ: "Điểm tâm, em học được cách làm điểm tâm rồi, chờ anh về cho anh nếm thử."



Sau khi người đàn ông ở đầu kia nói thêm vài câu, tâm tình của người phụ nữ rất tốt cúp điện thoại.



Cô ngân nga bài hát, nhẹ nhàng quay lại đi vào nhà bếp lần nữa, tìm thấy một lọ thủy tinh bột màu vàng nhạt trong tủ mà người đàn ông nói.



Sau khi mở nắp, người phụ nữ gần như không xác nhận đã múc luôn hai muỗng cho vào khay.



Thời gian trôi nhanh, người phụ nữ mang găng tay cách nhiệt lấy điểm tâm nhẹ vẫn còn nóng từ trong lò nướng."



"Bề ngoài cũng không tệ lắm, lại không có điện thoại chụp cho chồng xem."



Cô nóng lòng muốn nhặt một cái bỏ vào miệng vừa thổi vừa ăn. vì quá nóng nên cô còn lấy một cốc nước lạnh uống, nuốt chửng cùng với miếng điểm tâm.



"Mùi vị hơi kỳ lạ, chẳng lẽ là do trứng vụn để lâu ngày."



Người phụ nữ nghi ngờ ngửi miếng điểm tâm đã c.ắ.n một nửa, thăm dò nhét một nửa còn lại vào miệng nhấm nháp: "Quên đi, hương vị cũng được."



Cô vui vẻ cầm thêm một miếng, vừa thổi vừa ăn, xoa cái bụng nhô lên nói: "Cưng à, con mau ra ngoài gặp ba mẹ đi nha, mẹ phai ăn nhiều hơn một chút, khi sinh con sẽ có thêm sức mạnh."



Hình ảnh bỗng nhiên thay đổi, người phụ nữ chật vật nằm sấp trước điện thoại phòng khách.



Cô há miệng th* d*c, hít thở không thông, trên mặt và cánh tay cầm điện thoại nổi lên từng mảng phát ban dày đặc.



Đầu dây bên kia truyền đến tiếng bíp bíp bíp bận rộn, người phụ nữ ôm bụng, khó thở phát ra âm thanh kêu cứu khàn khàn: "Ông xã, nghe điện thoại, nghe điện thoại con chúng ta không thể bị làm sao được. ”



Gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng người đàn ông kia vẫn không hề trả lời.



Người phụ nữ dường như cuối cùng cũng đã hiểu không nên đi tìm chồng vào lúc này mà nên gọi cấp cứu.



Chỉ là cô đang thở hổn hển, tay chân gần như mất đi ý thức, ngón tay run rẩy bấm số điện thoại: 1, 2, ngón tay đặt trên nút 0, còn chưa ấn xuống, điện thoại đã rơi, người phụ nữ ngã xuống đất.



Văn Vũ đang lo lắng muốn xem phụ nữ rốt cuộc thế nào, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, Ứng Thần ôm cậu vào trong ngực, một tay che mắt cậu: "Em không nên nhìn thấy đoạn này. ”



Tức là, người phụ nữ đã c.h.ế.t.



Một sinh mệnh cứ như vậy biến mất, chỉ còn lại linh hồn bi oán thống khổ vương vấn trên đời này.



Tim Văn Vũ như nghẹn lại: "Tìm được địa chỉ của người đàn ông đó chưa?"



"Chờ một chút, sẽ sớm thôi."



Trong bóng tối, Văn Vũ tựa vào lồng n.g.ự.c Ứng Thần, nghe được hắn nói ra hai chữ này.



Âm cuối dịu dàng, nhẹ nhàng vang vọng trong lồng ngực.



"Tìm thấy rồi. Gã sống trong một khu phố cách đây không xa. "Ứng Thần thả Văn Vũ ra, đồng thời cũng tắt chiếc đèn kéo quân đang chiếu ký ức của oán linh.



"Anh đem oán linh đến bên cạnh tên kia như thế nào?"



"Sốt ruột muốn nhìn thấy kẻ xấu bị trừng phạt sao?". Ứng Thần rất tự nhiên nhéo mặt thiếu niên: "Đừng nóng vội, đợi đến buổi tối anh đi đưa."



Văn Vũ hất bàn tay kia ra: "Em cũng muốn đi.”——



Đến tối, cả hai tay trong tay đi dạo trên con phố nhộn nhịp về đêm. Thiếu niên mặc quần jean, áo ngắn tay rộng thùng thình, thân hình gầy gò pha giữa tuổi vị thành niên và tuổi trưởng thành.



Mà Ứng Thần dáng người thẳng tắp cao lớn, mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây đã được ủi phẳng phiu.



Hai mỹ nam đẹp trai nắm tay nhau đi dạo như thế này, vô luận ở nơi nào thoạt nhìn đều sẽ hấp dẫn ánh mắt tò mò đ.á.n.h giá của mọi người.



Văn Vũ nhìn những người qua lại xung quanh, hơi lo lắng: "Người khác thật sự không nhìn thấy chúng ta sao?”



"Muốn thử xem không?"



Ứng Thần lôi kéo cậu đi về phía một cửa hàng hồ lô đường phèn trên đường phố, đưa tay cầm một chuỗi đường hồ lô màu sắc mê người, rút ra một cây đưa cho Văn Vũ: "Ăn đi. ”



Chủ cửa hàng kẹo hồ lô còn đang tươi cười nghênh đón khách hàng, khách có người đang lựa chọn, có người đang trả tiền.



Không ai phát hiện Ứng Thần làm ra loại chuyện này.



Văn Vũ im lặng nhìn hồ lô bị Ứng Thần nhét vào trong tay, nghiêm túc cảnh cáo hắn: "Anh không trả tiền à? ”



"Tích cực quá nha."



Ứng Thần bật cười. Nhịn không được lại nhéo nhéo khuôn mặt đang nhăn lại của cậu. Từ trong túi lấy điện thoại di động ra, quét mã QR đặt ở đầu tiệm, thanh toán.



Động tác thuần thục giống như hắn cũng thường xuyên đi mua sắm mua đồ.



Văn Vũ: "Ngay cả này anh cũng biết dùng, anh thích nghi với cuộc sống hiện đại thật.. ”



Ứng Thần cầm di động lắc lư trước mặt cậu: "Em nói cái này? Vừa mới học được, nghĩ về sau cũng sẽ dẫn em đi dạo. ”



"Anh biết em thích phố xá náo nhiệt như vậy, kiếp trước anh thường xuyên bị em kéo ra ngoài dạo chơi."



Kiếp trước, hắn chủ động làm rất nhiều chuyện.



Thiếu niên lần thứ hai cảm thấy áy náy, bỏ qua tầm mắt Ứng Thần đang nhìn cậu, cầm chuỗi kẹo hồ lô kia c.ắ.n một miếng.



Lần cuối cậu ăn hồ lô đường phèn là khi bé lúc ông ngoại còn sống đã mua cho cậu.



Nhiều năm trôi qua như vậy, cậu chỉ nhớ rõ sơn tra rất chua, mỗi lần ăn đều thừa dịp ông ngoại không chú ý phun sơn tra ra, chỉ ăn lớp đường.



Bây giờ chua chua ngọt ngọt, răng dính, có một hương vị làm cho người ta mê.



Ứng Thần biểu diễn ảo thuật, đột nhiên phóng ngang ra một cái ghế sofa, hỏi cậu: "Có mệt không? trước tiên ngồi xuống ăn xong rồi mới đi dạo. ”



Đi dạo à?



Văn Vũ trong lòng nổi lên nghi hoặc: "Chúng ta không phải tới làm chính sự sao? ”



Ứng Thần: "Anh phái rất nhiều thứ theo dõi người đàn ông kia, hiện tại anh ta đang trên đường từ công ty về nhà, em đợi một chút anh ta sẽ lái xe xuất hiện ở ngã tư này. ”



Tốt hơn là anh không nên nói dối em đó.



Văn Vũ trong lòng hừ một câu, ngồi trên sô pha nhìn đường phố náo nhiệt c.ắ.n kẹo hồ lô.



Chỉ là, vì có thể ẩn thân giống như Ứng Thần trên phố phường, cậu chỉ có thể nắm tay Ứng Thần, mượn pháp lực của hắn.



Sofa cũng không lớn, hai người ngồi cùng, vai chạm vào nhau. Cả hai đều có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và cảm xúc đôi bên.



Thoải mái như ở trên sân thượng nhà mình, nếu như pháp lực tiêu tán bị người trên đường nhìn thấy bọn họ như vậy, sẽ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cho xem.



Văn Vũ c.ắ.n kẹo hồ lô, nghĩ



Cách đó không xa còn có một cửa hàng đồ uống lạnh, Ứng Thần đột nhiên hỏi cậu: "Muốn ăn kem không, anh đi mua cho em một ly. ”



"Thế em? Mình em phải làm sao đây?"



Văn Vũ không dám buông tay hắn ra.



Ứng Thần kéo tay cậu lên, hạ một nụ hôn trên mu bàn tay cậu. Đôi môi mềm mại hôn lên mu bàn tay thiếu niên như đang m*t mát, phả ra hương thơm thoang thoảng.



"Như vậy, người khác tạm thời sẽ không nhìn thấy em."



Văn Vũ:...



Động tác của Ứng Thần cực kỳ tự nhiên, bất kể là nhéo mặt, nắm tay, hay hôn đột ngột đều thuận tay, thành thạo tự nhiên.



Như thể, họ vốn là mối quan hệ thân mật này.



Văn Vũ còn chưa kịp nổi giận, một người đàn ông cao lớn như Ứng Thần buông tay cậu, bỗng nhiên biến mất.



Ngẩng đầu một lần nữa, Ứng Thần cao lớn bước đôi chân thon dài vào tiệm kem.



Kem cần phải order trực tiếp mới mua được, Ứng Thần không thể lấy như vừa rồi, quét mã thanh toán.



Mà là bản thân hắn đứng ở trước quầy nói gì đó với mấy chị gái



Bên trong cửa hàng, người đi ngang qua cửa hàng hầu như đều nhìn hắn.



Ứng Thần rất cao, ngũ quan mang vẻ đẹp trai cổ xưa.



Bộ quần áo đen lôi cuốn và dáng vẻ tàn nhẫn khi không cười quả thật có thể hấp dẫn được sự tò mò của những người trẻ trẻ, cùng với tầm mắt của những con người theo đuổi cái đẹp.



Chị gái nhân viên cửa hàng nói chuyện lưu loát giỏi giang, cẩn thận giải thích cho hắn cái gì đó.



Các cô gái xung quanh thì bí mật chụp ảnh hắn bằng điện thoại.



Văn Vũ nhìn từ xa, c.ắ.n một quả sơn tra cuối cùng, ném tăm trúc trong tay đi.



Lúc Ứng Thần trở về, trong tay cầm theo hai ly kem.



Hắn dường như rất hạnh phúc: "Nhân viên bán hàng nói anh trúng thưởng, mua một tặng một. Hóa ra dịch vụ của con người tốt như vậy. ”



"Nào, cho em cả."



Hai tay hắn đưa lên, đều đưa cho Văn Vũ.



Văn Vũ lại quay đầu, rầu rĩ nói: "Không ăn."



Ứng Thần sửng sốt, rũ mắt thiếu niên thần sắc có chút mê mang.



Văn Vũ: "Lạnh quá.”



Vẻ mặt trầm tĩnh nghiêm túc của Ứng Thần, hiện ra một tia không biết làm sao.



Hắn lập tức buông ly kem xuống, ngồi bên cạnh thiếu niên, đưa tay lên vuốt một sợi tóc bên tai cậu, thấp giọng hỏi: sao em lại giận rồi

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu