Tái Sinh Trước Ngày Tận Thế: Gom Sạch Tài Nguyên Toàn Cầu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tái Sinh Trước Ngày Tận Thế: Gom Sạch Tài Nguyên Toàn Cầu

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 823: Gặp Gỡ Nhiếp Vân, Chân Tướng Sự Việc

 

"Đi theo ta, đưa cậu đi gặp anh trai ta!" Thanh niên tên Nhiếp Đồng cười nhẹ, sải bước đi về phía trước.

 

Trương Huyền đi sát theo sau, không biết bay bao xa, dừng lại trước một ngọn núi.

 

Lập tức nhìn thấy một thanh niên khác.

 

Dung mạo không lớn hơn hắn bao nhiêu, đôi lông mày nhướng lên, mang lại cho người ta cảm giác thâm sâu không thể nhìn thấu.

 

"Thực lực này..." Trương Huyền run lên.

 

Thực lực của thanh niên trước mắt này vậy mà còn mạnh hơn hắn, cũng đã đột phá gông cùm Đế Quân, hơn nữa tu vi càng thêm sâu xa thâm hậu!

 

"Tại hạ, Nhiếp Vân!" Thanh niên cười nhạt, nhìn sang: "Cũng chính là... Nhiếp Linh Tích, cha của Lạc Nhược Hi trong miệng cậu!"

 

"Cha của Nhược Hi?"

 

Trương Huyền chấn động: "Ngài... là Thiên Đạo Thần Giới?"

 

Trước đó Lạc Nhược Hi nói cha mình là Thiên Đạo, nghĩ thế nào cũng không ngờ lại là một người trẻ tuổi như vậy. TruyenLau.com

 

"Ta nhất khí hóa tam thanh, một phần linh hồn biến thành Thiên Đạo! Hơn nữa, thế giới này là do ta tạo ra, nói ta là Thiên Đạo cũng không sai!" Nhiếp Vân cười nhạt.

 

Trương Huyền không dám tin. Website TruyenLau.com

 

Thần Giới vậy mà do người này tạo ra?

 

Vậy thực lực của ngài ấy phải mạnh đến mức nào? TruyenLau.com

 

"Không đúng, nếu Thần Giới do ngài tạo ra, ngài lại là Thiên Đạo, tại sao lại mặc kệ Ngoan Nhân tàn phá mà không ra tay..." Trương Huyền nhìn sang.

 

Nếu không phải mình đột phá, Thần Giới rất có khả năng sẽ hoàn toàn sụp đổ, tại sao người trước mắt này lại không quan tâm hỏi han?

 

Thậm chí ngay cả sống c.h.ế.t của con gái cũng không quan tâm?

 

Không trả lời câu hỏi của hắn, Nhiếp Vân thản nhiên nhìn sang: "Cậu cho rằng... trên Thần Giới còn có sinh mệnh mạnh mẽ hơn không?"

 

"Chuyện này..." Trương Huyền khựng lại một chút: "Chắc là có..."

 

Tuy chưa từng gặp, nhưng đã có thể tu luyện đến cảnh giới này, có lẽ người khác cũng có thể, thậm chí mạnh hơn.

 

Giống như người trước mắt này.

 

"Ta từng nghi ngờ trên Thần Giới sẽ có sinh mệnh mạnh mẽ hơn, cho nên dùng hết sức lực nhìn trộm, cuối cùng dẫn đến sự phản phệ của thế giới cao hơn... Một bàn tay xé gió giáng xuống!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhiếp Vân nhìn sang: "Lúc đó nếu ta né tránh, rất có khả năng cả Thần Giới sẽ bị san bằng, không còn nửa cái mạng... Cho nên, ta đã đỡ chiêu này, nhưng cũng vì thế mà Thiên Đạo hóa thân bị phân tách ra."

 

"Trong tình huống này, ta muốn khôi phục thì chỉ cần một ý niệm là đủ, nhưng... ta hiểu rõ, muốn thực sự siêu thoát khỏi gông cùm của Thần Giới, đi khám phá xem bàn tay khổng lồ kia từ đâu mà đến, bên ngoài Thần Giới rốt cuộc có thứ gì... thì chỉ dựa vào một mình ta rất khó làm được. Vì vậy, ta muốn xem thử liệu có sinh mệnh nào có thể đột phá gông cùm Đế Quân, đạt đến trình độ ngang hàng với ta hay không!"

 

"Cho nên, ta đã đưa ý niệm Thiên Đạo phân tán đi, đưa đến thế giới tầng thấp nhất... phân biệt ban cho những linh hồn vốn thuộc về thế giới này, và một linh hồn không thuộc về thế giới này. Mà cậu, cuối cùng đã không làm ta thất vọng!"

 

Nhiếp Vân cười nói.

 

"Linh hồn không thuộc về thế giới này? Nói như vậy, việc tôi xuyên không đến đây cũng là do ngài?" Trương Huyền trong lòng chấn động.

 

Thảo nào hắn có thể xuyên không đến đây, không ngờ tất cả đều do người trước mắt này sắp đặt.

 

"Ha ha!" Nhiếp Vân cười nhẹ, nói: "Bản thân thuộc về thế giới này thì sẽ mang lòng kính sợ đối với thế giới, muốn đột phá gông cùm thế giới sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Ta cũng chỉ là tâm niệm nhất động, không ngờ cậu thực sự có thể thành công..."

 

"Tôi..." Trương Huyền đỏ mặt: "Nếu không có Khổng Sư, tôi căn bản không thể đạt đến bước này..."

 

Nếu không có sự cống hiến vô tư của Khổng Sư, muốn đạt đến cảnh giới hiện tại là điều không thể.

 

"Cơ hội ta đã cho hắn, chỉ là hắn không nắm bắt được mà thôi. Trận đấu với Linh Tích, thực ra chính là cơ hội tốt nhất để hắn đột phá. Đáng tiếc, hắn lại chọn cách né tránh, tưởng rằng mình đã để lại hậu thủ thì có thể toàn thân rút lui. Thực tế, hắn đã đ.á.n.h mất dũng khí tinh tiến dũng mãnh. Đối mặt với người vượt qua chúng ta, nếu ngay cả chút tinh thần ấy cũng không có, thì làm sao có thể chống lại?"

 

Nhiếp Vân nói.

 

Trương Huyền trầm mặc không nói.

 

Trận chiến của hai người lúc đó, hắn đều nhìn thấy rõ ràng, Khổng Sư quả thực có chút thiếu quyết đoán.

 

Cũng có khả năng là ông ấy không nỡ ra tay g.i.ế.c Lạc Nhược Hi.

 

Đáng tiếc, chỉ trong một ý niệm đó, ông ấy đã bỏ lỡ cơ hội thăng cấp.

 

"Nếu Khổng Sư thắng, Nhược Hi sẽ c.h.ế.t..." Một lát sau, Trương Huyền nhìn sang, nhíu mày.

 

Chẳng lẽ người trước mắt này ngay cả sống c.h.ế.t của con gái mình cũng không quan tâm?

 

"Có ta ở đây, con bé sẽ không c.h.ế.t..." Nhiếp Vân cười nhạt: "Thực lực hiện tại của cậu cũng không kém ta bao nhiêu, cậu cảm thấy với thực lực của hai người, trong lúc sinh t.ử quan đầu, muốn cứu người liệu có làm được không?"

 

"Chuyện này..." Trương Huyền cười khổ.

 

Đột phá Đế Quân và Đế Quân là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu ông ấy thực sự muốn ra tay, quả thực có thể cứu người vào phút ch.ót, hơn nữa còn đảm bảo không chịu chút thương tổn nào.

 

"Linh Tích là do một người vợ khác của ta là Lạc Khuynh Thành sinh ra, cho nên tên giả của con bé mang họ Lạc... Để con bé tin tưởng, không hành động theo cảm tính, đến giờ nó vẫn tưởng rằng ta còn đang hôn mê..."

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu