Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Tác giả : Thiên Quân

Chương 519

Chương 519

“Đúng vậy, bây giờ mới là đầu hè mà đã nóng như vậy thì sau này còn nóng thế nào nữa?”

Kinh đô Đại Sở nằm ở phía bắc, trước đây Thẩm Nguyệt rất ít khi ra ngoài đi dạo dưới cái nắng thiêu đốt thế này cho nên chưa từng cảm thấy mùa hè năm nay quá nóng.

Bây giờ nàng đã đi càng lúc càng xa kinh đô, lại một đường đi về phía nam, trên đường đi mới cảm thấy thời tiết càng ngày càng nóng.

Trong lúc Thẩm Nguyệt đang buồn ngủ thì đột nhiên đội thị vệ đều đề cao cảnh giác, đậu xe ngựa sang một bên, cả đội cũng dừng lại.

Thẩm Nguyệt không biết chuyện gì đang xảy ra, vì vậy nàng đã vén rèm nhìn ra ngoài.

Nàng thấy thị vệ ngồi trên lưng ngựa không hề nhúc nhích, lại âm thầm đề cao cảnh giác, đồng loạt nhìn về phía sau.

Thẩm Nguyệt phải tập trung hết mức mới có thể nghe thấy tiếng vó ngựa đang dồn dập bất thường từ xa vọng lại.

Tốc độ đó rất nhanh, đội ngũ của bọn họ chắc chắn không thể nhanh hơn tốc độ của người đang tới cho nên mới chủ động dừng lại nhường đường.

Nhưng đội thị vệ cũng không biết người tới là thiện hay ác, nếu là kẻ ác muốn tới đánh cướp hay bắt cóc thì bọn họ phải bảo vệ công chúa Tĩnh Nguyệt an toàn, không thể lơi lỏng cảnh giác.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, vừa dồn dập vừa hỗn loạn khiến cho lòng người cũng trở nên căng thẳng.

Thẩm Nguyệt cố gắng nhìn vọng ra xa thông qua ô cửa sổ nhỏ.

Nàng cố gắng nhíu mắt nhìn xuyên qua ánh nắng chói chang đang chiếu xiên xuống đất thì nhìn thấy ở con đường phía bên kia có hai chấm đen đang xuất hiện càng lúc càng gần, phía sau còn có bụi đường dâng lên.

Hoa màu xanh mướt ven đường đột nhiên có cơn gió thổi qua giống như từng ngọn sóng đang rì rào khiến cho Thẩm Nguyệt đột nhiên cảm thấy mong đợi điều gì đó.

Thẩm Nguyệt nhắc nhở đội thị vệ: “Hẳn là bọn họ đang rất gấp, chúng ta nên nép vào một chút để nhường đường”.

Thẩm Nguyệt đang định thu lại tầm mắt rồi thả rèm xuống thì một thị vệ đột nhiên tỏ ra cảnh giác nói: “Công chúa, hình như họ đến vì chúng ta”.

Ngay sau đó, tất cả thị vệ đều tập trung tinh thần, tay lặng lẽ nắm chặt chuôi kiếm bên hông.

Thẩm Nguyệt ngẩn người.

Đối phương chỉ có hai người trong khi bên này nàng có cả một đám người, nếu như đối phương thật sự có ác ý thì cũng sẽ không chọn cách hành động giữa ban ngày ban mặt.

Thẩm Nguyệt cũng không ngăn cản, chỉ đợi ở trong xe ngựa.

Nàng nghĩ thầm, nếu như hai người đó thật sự là cao thủ lợi hại thì cũng sẽ không ngại hành động giữa thanh thiên bạch nhật. Website TruyenLau.com

Nàng chợt nghĩ tới Tô Vũ.

Lúc trước chẳng phải hắn cũng một thân một mình lên núi giết hết đám kẻ cướp mà không để lại hậu quả gì hay sao?

Tiếng vó ngựa đã gần đến nỗi Thẩm Nguyệt dường như có thể ngửi thấy mùi bụi đất từ vó ngựa.

Tuy nhiên tình hình vẫn sóng yên biển lặng, không hề có chuyện cướp đường hay bắt cóc mà mọi người đang đề phòng, cũng không có trận đối đầu vũ trang nào.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu